32 Năm Không Được Ăn Hải Sản

Chương 2



Bảy giờ sáng thứ Bảy, Chu Khải vẫn chưa về.

Tô Ninh pha xong cà phê, ngồi trước bàn ăn lướt điện thoại.

Camera hành trình hiển thị, 3 giờ sáng xe rời khỏi Club Kim Đỉnh. 3h40 vào hầm gửi xe khu chung cư nhà cô. Nhưng Chu Khải không lên lầu.

4h10 camera lại khởi động. Xe rời khỏi chung cư. 5h30 đỗ dưới chân tòa nhà công ty anh.

Tô Ninh nhấp một ngụm cà phê. Đắng chát.

Tiếng vặn khóa cửa vang lên. Chu Khải bước vào, trên người mang theo hơi ẩm của buổi sớm.

“Dậy sớm thế?” Anh thay giày, treo áo khoác lên. “Đêm qua anh uống say quá, ngủ tạm trên sofa văn phòng.”

Tô Ninh không ngẩng lên: “Sofa ở Club Kim Đỉnh, hay sofa công ty?”

Động tác của Chu Khải khựng lại. “Em nói vậy là ý gì?”

“Đêm qua rốt cuộc anh ở đâu?”

“Chẳng phải anh gửi ảnh cho em rồi sao? Đi hát với nhóm sếp Vương.”

“Club Kim Đỉnh có karaoke à?”

Chu Khải bước tới, kéo chiếc ghế đối diện cô ngồi xuống: “Tô Ninh, em điều tra anh sau lưng đấy à?”

“Anh đang nói dối.”

“Anh nói dối chỗ nào!” Chu Khải lên giọng rồi lại cố kìm xuống. “Sếp Vương tạm thời đổi địa điểm. Kim Đỉnh mới mở phòng hát, gọi anh qua ủng hộ.”

“Ủng hộ đến tận 3 giờ sáng?”

“Khách đang chơi vui, anh dám chuồn trước à?”

Tô Ninh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Mắt Chu Khải hằn đầy tia máu. Quanh cằm lún phún râu.

Trên cổ áo sơ mi của anh có một vết son môi. Màu hồng nhạt. Không phải màu của cô.

Cô chỉ tay vào đó: “Cái này lại là chuyện gì?”

Chu Khải cúi xuống nhìn, sắc mặt hơi đổi. “Chắc là đêm qua mấy cô PR đi chúc rượu, vô tình quệt vào thôi.”

“PR?”

“Mấy cô đào trong quán, dạng rót bia hát cùng ấy mà.”

“Hát cùng đến tận cổ áo anh cơ à?”

Chu Khải đứng phắt dậy: “Tô Ninh, em cứ phải mỉa mai thế mới chịu được à?”

“Tôi hỏi anh, người đàn bà ngồi cạnh anh là ai?”

“Đàn bà nào?”

“Trong ảnh ấy, cái người gác tay lên ghế anh.”

“Thư ký của sếp Vương!” Chu Khải bực dọc vò đầu. “Người ta kết hôn lâu rồi, con học cấp một rồi. Em bớt suy diễn đi được không?”

Tô Ninh mím môi, chỉ nhìn chằm chằm vào anh.

Bị cô nhìn đến mức chột dạ, anh nói: “Được rồi, anh thừa nhận, đêm qua có hơi quá trớn. Nhưng chẳng phải vì công việc sao. Tuần sau công ty chốt người phụ trách dự án, sếp Vương có quyền tiến cử đấy.”

“Nên anh đi hầu rượu.”

“Không thì làm thế nào?”

Chu Khải đột nhiên kích động. “Tô Ninh, em có biết dự án này nghĩa là gì không? Lương một năm tăng thêm 30 vạn tệ (khoảng 1 tỷ VNĐ)! Thường trú ở thành phố ven biển, ở chung cư view biển! Em chẳng phải luôn nói muốn đi ngắm biển sao? Đến lúc đó chúng ta có thể…”

“Tôi bị dị ứng hải sản.” Tô Ninh ngắt lời.

Chu Khải sửng sốt mất hai giây. Rồi anh cười. Một nụ cười đầy châm biếm.

“Dị ứng? Mẹ em nói một câu, em liền tin sái cổ suốt 32 năm qua?”

“Anh có ý gì?”

“Anh muốn nói với em lâu lắm rồi.” Chu Khải ngồi xuống lại, chồm người tới. “Kết quả khám sức khỏe của em năm ngoái là anh đi lấy. Trên đó ghi rõ rành rành: Tầm soát dị nguyên, tất cả đều âm tính.”

“Mẹ tôi bảo cái đó không chuẩn.”

“Thế mẹ em nói thì mới chuẩn? Bà ấy nói gì em cũng tin?”

Chu Khải nhìn thẳng vào mắt cô: “Tô Ninh, em đã bao giờ nghĩ rằng, mẹ em thực chất đang thao túng tâm lý em không?”

Ngón tay Tô Ninh siết chặt. Ly cà phê nóng bỏng tay.

“Bà ấy là mẹ tôi.”

“Thì sao?” Chu Khải cười lạnh. “Mẹ anh hồi trước cũng bảo năm 5 tuổi anh bị chó cắn, từ đó thấy chó là sợ. Kết quả thì sao? Tháng trước anh lôi bà ấy vào tiệm thú cưng, bà ấy ôm con Poodle không chịu buông.”

“Chuyện này khác.”

“Khác chỗ nào?” Chu Khải đứng dậy, đi lại quanh bàn ăn. “Em không dám ăn hải sản, không dám đi thành phố biển, thậm chí tránh xa cả mùi chợ cá. Tại sao? Vì mẹ em từ nhỏ đã gieo vào đầu em suy nghĩ ‘mày sẽ chết’.”

Anh dừng bước.

“Em có biết mỗi lần anh đi ăn buffet hải sản với khách, trong lòng anh nghĩ gì không? Anh nghĩ giá như em ngồi đối diện anh, chúng ta cùng bóc tôm, chấm mù tạt xì dầu. Kết hôn ba năm, chúng ta chưa từng được ăn một bữa hải sản đàng hoàng cùng nhau.”

Ngực Tô Ninh nhói lên: “Anh chưa bao giờ nhắc đến chuyện này.”

“Anh nói thì có ích gì không?” Chu Khải nhìn cô. “Mẹ em gọi một cú điện thoại là em phải đi nôn, anh có nói một trăm câu cũng chẳng bằng bà ấy nói một câu.”

Điện thoại đổ chuông. Là Điền Quế Hoa gọi.

“Ninh Ninh, dậy chưa con? Sườn hầm rồi đấy, mấy giờ hai đứa sang?”

Tô Ninh nhìn Chu Khải. Anh ngoảnh mặt đi.

“Trưa ạ.”

“Ừ, thế để mẹ đi mua thêm con cá, Chu Khải thích ăn cá quế hấp, bảo bố con làm.”

“Mẹ, Chu Khải có lẽ…”

“Con nhất định sẽ đến.” Chu Khải đột ngột xen vào, nói rất to.

Đầu dây bên kia Điền Quế Hoa bật cười: “Tốt tốt tốt, mẹ đợi hai đứa.”

Điện thoại cúp. Chu Khải vớ lấy chìa khóa xe.

“Anh đi tắm rồi thay đồ.”

“Chu Khải.” Tô Ninh gọi giật lại. “Vết son đêm qua, thực sự là vô tình quệt vào?”

Chu Khải quay lưng về phía cô. Đứng lặng vài giây.

“Tô Ninh, nếu em thực sự không tin anh, thì ly hôn đi.”

Anh bước vào nhà tắm. Tiếng nước xả vang lên.

Tô Ninh ngồi lặng bên bàn ăn. Cà phê đã nguội ngắt.

Cô mở thư viện ảnh trong điện thoại, tìm lại tấm hình chụp ở quán karaoke đêm qua. Phóng to. Lại phóng to.

Người đàn bà tô son đỏ có đeo một sợi dây chuyền mảnh ở cổ tay. Mặt dây chuyền là một chữ cái: “Q”.

Chữ “Khải” trong tên Chu Khải.

Chương 4

Trên đường đến nhà bố mẹ đẻ, Chu Khải lái xe, Tô Ninh ngồi ghế phụ.

Cả hai không nói một lời.

Lúc dừng đèn đỏ, Chu Khải đột nhiên lên tiếng:

“Người phụ trách dự án mới, thứ Tư tuần sau sẽ công bố.”

“Ừ.”

“Sếp Vương hứa sẽ nói giúp anh.”

“Điều kiện là gì?”

“Điều kiện gì?”

“Đêm qua đi hầu rượu, hôm nay được tiến cử. Trên đời này làm gì có bữa ăn nào miễn phí.”

Bàn tay đang cầm vô lăng của Chu Khải siết lại: “Ông ấy muốn anh đưa cháu gái ông ấy vào nhóm dự án.”

“Cháu gái?”

“Mới tốt nghiệp đại học, học thiết kế.”

“Cái cô tô son đỏ trong ảnh?”

Chu Khải quay ngoắt sang: “Tô Ninh!”

“Có phải không?”

Đèn đỏ chuyển xanh. Xe phía sau bóp còi. Chu Khải đạp ga, chiếc xe vọt đi.

“Đúng.” Anh thừa nhận. “Nhưng chỉ là quan hệ công việc, cô ấy tên Vương Thiến, là cháu sếp Vương, muốn vào công ty mình thực tập.”

“Nên cô ta gác tay lên ghế anh?”

“Cô ấy say!” Chu Khải bực bội bóp còi xe inh ỏi. “Em không thể bớt bám lấy cái chuyện này được à?”

“Chu Khải.” Giọng Tô Ninh rất bình thản. “Nếu đến cả những lời thật lòng chúng ta cũng không nói rõ được với nhau, thì cuộc hôn nhân này còn ý nghĩa gì?”

Chu Khải nín lặng.

Xe rẽ vào khu chung cư cũ, đỗ dưới chân tòa nhà bố mẹ Tô Ninh.

Điền Quế Hoa đã đứng ở ban công nhìn xuống. Thấy xe của họ, bà vẫy tay gọi: “Lên đi.”

Chu Khải tháo dây an toàn: “Tô Ninh, chuyện đêm qua anh xin lỗi em, nhưng anh thực sự không làm gì có lỗi với em cả.”

Nói xong anh mở cửa xuống xe.

Tô Ninh vẫn ngồi lại. Nhìn bóng lưng anh.

Điện thoại rung. Bác sĩ Lý nhắn tin lại.

“10 giờ sáng mai cô qua nhé. Nhưng cô Tô này, làm xét nghiệm dị nguyên phải lấy máu đấy, cô chuẩn bị tâm lý nhé.”

Tô Ninh gõ phím: “Nếu kết quả khác với nhận thức từ trước đến nay của tôi, thì là tình trạng gì thưa bác sĩ?”

Màn hình bên kia hiện “Đang nhập…”. Dừng một lúc, lại tiếp tục “Đang nhập…”. Cuối cùng gửi đến một đoạn dài:

“Có hai khả năng: Một là cô vốn dĩ không hề bị dị ứng, nhưng bị thông tin sai lệch ám thị suốt nhiều năm; Hai là hồi nhỏ cô có dị ứng thật, nhưng lớn lên đã tự khỏi. Dù là thế nào, vẫn phải dựa vào kết quả xét nghiệm để kết luận.”

Tô Ninh cất điện thoại, bước lên lầu.

Cửa nhà mở hé. Mùi sườn hầm bay ra. Điền Quế Hoa đang đeo tạp dề.

“Đến rồi à? Vào đi. Chu Khải, hôm nay cho con nếm tài nghệ của bố, bố con làm món cá hấp là số dzách đấy.”

Chu Khải cười gượng: “Con cám ơn bố.”

Ông Tô Kiến Quốc đang bận rộn trong bếp nói vọng ra: “Ngồi đi ngồi đi, xong ngay đây.”

Trên bàn ăn đã dọn sẵn vài món nguội. Điền Quế Hoa kéo Tô Ninh ngồi xuống: “Hôm qua về có sao không? Uống thuốc chưa?”

“Uống rồi ạ.”

“Thế thì tốt.” Bà sờ lên trán cô. “Không nóng. Nhưng vẫn phải cẩn thận, dị ứng có khi phản ứng chậm đấy.”

“Mẹ.” Tô Ninh nhìn bà. “Lần con bị dị ứng năm 3 tuổi, là cấp cứu ở bệnh viện nào?”

Tay Điền Quế Hoa khựng lại: “Sao tự dưng lại hỏi chuyện này?”

“Tự dưng con muốn biết thôi.”

“Bao nhiêu năm rồi, mẹ nhớ làm sao được.”

“Thế hồ sơ bệnh án đâu? Chắc vẫn còn chứ?”

Điền Quế Hoa đứng phắt dậy: “Để mẹ vào bếp xem con cá.”

Bà chuồn vào bếp. Tô Ninh nghe thấy bà hạ giọng nói với ông Tô: “Con gái ông hôm nay bị sao ấy, cứ hỏi chuyện ngày xưa.”

Ông Tô vốn to tiếng: “Hỏi thì hỏi, có gì đâu mà giấu giếm.”

“Ông bé mồm thôi!”

Tô Ninh bưng ly trà lên. Chu Khải ngồi cạnh cô: “Em định đi khám thật à?”

“Ừ.”

“Lỡ khám ra không bị dị ứng thì sao?”

“Thì là không bị.”

“Vậy còn mẹ em…”

“Tôi tự nói chuyện với bà ấy.”

Chu Khải nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp: “Tô Ninh, em đổi khác rồi.”

“Vậy sao?”

“Ngày trước em không cứng rắn thế này.”

Tô Ninh nhấp một ngụm trà. “Chắc là vì, tôi sắp 32 tuổi rồi.”

Thức ăn dọn lên đủ. Đĩa cá quế hấp đặt chính giữa.

Điền Quế Hoa gắp cho Chu Khải miếng lườn cá to: “Chu Khải ăn nhiều vào. Dạo này bận lắm hả? Trông sắc mặt kém thế.”

“Cũng bình thường ạ.”

“Dự án mới có hy vọng gì không?”

Chu Khải liếc nhìn Tô Ninh: “Con đang cố giành lấy.”

“Phải cố chứ!” Điền Quế Hoa lại gắp cho Tô Ninh miếng sườn. “Ninh Ninh con cũng ăn đi, cá thì đừng đụng vào, dù chín rồi nhưng biết đâu đấy.”

Tô Ninh nhìn chằm chằm miếng sườn. Đột nhiên cô bỏ đũa xuống.

“Mẹ, con muốn ăn cá.”

Cả bàn ăn bỗng chốc im phăng phắc.

Ông Tô đang nâng ly rượu, khựng lại giữa không trung.

Sắc mặt Điền Quế Hoa tối sầm: “Mày nói cái gì?”

“Con muốn nếm thử cá.” Tô Ninh thò tay cầm đũa.

Điền Quế Hoa chộp lấy tay cô: “Không được!”

“Vì sao?”

“Mày sẽ bị dị ứng!”

“Hôm qua con ăn hàu, chả sao cả.”

“Đó là mày ăn may!” Giọng bà vút lên. “Tô Ninh, mày cứ muốn chọc mẹ tức chết mới cam lòng à?”

Ông Tô vội hòa giải: “Thôi thôi, con nó muốn ăn thì cho nó nếm một tí tẹo, bao nhiêu năm rồi, biết đâu nó khỏi thật rồi.”

“Ông thì biết cái gì!” Điền Quế Hoa gào lên với chồng. “Năm đó nó nằm trong phòng hồi sức, ông ở đâu? Ông đi công tác! Tôi là người thức trắng ba ngày ba đêm trông nó!”

Ông Tô ngậm miệng.

Chu Khải đứng lên: “Mẹ, mẹ đừng kích động quá. Ninh Ninh, hay hôm nay em đừng ăn vội, mai đi khám xong rồi tính.”

“Bây giờ tôi muốn ăn.”

Tô Ninh giật mạnh tay ra khỏi tay Điền Quế Hoa. Cô gắp một miếng thịt cá. Bỏ vào miệng.

Nhai. Nuốt xuống.

Ánh mắt cả bàn đều đổ dồn vào cô. Mắt Điền Quế Hoa đỏ ngầu, trợn trừng như sắp nứt ra. Ông Tô nín thở. Gân xanh trên mu bàn tay Chu Khải nổi lên.

Một phút trôi qua.

Hai phút trôi qua.

Năm phút trôi qua.

Tô Ninh sờ sờ cổ mình. Lại sờ lên má.

Chương trước Chương tiếp
Loading...