32 Năm Không Được Ăn Hải Sản

Chương 1



Mẹ luôn nói tôi bị dị ứng hải sản, suốt 32 năm không cho tôi đụng vào một miếng nào.

Trong buổi liên hoan công ty, sếp ép tôi ăn thử một con hàu.

Tôi vừa nuốt xuống, mẹ đã gọi điện tới: “Có phải mày vừa ăn hải sản không!”

Tô Ninh nhìn chằm chằm vào con hàu nướng bơ tỏi trên bàn xoay.

Mùi bơ và tỏi quyện vào nhau, xộc thẳng vào khoang mũi cô.

Giám đốc marketing Tiền Hải đích thân giữ bàn xoay lại, con hàu dừng ngay trước mặt cô.

“Tiểu Tô, làm một con đi, món tủ của quán đấy.”

Hơn chục ánh mắt trên bàn tiệc đều đổ dồn vào cô.

Cô mấp máy môi: “Sếp Tiền, em…”

“Đừng có nói với anh là em bị dị ứng nhé.” Tiền Hải cười ngắt lời, “Báo cáo khám sức khỏe tháng trước của em anh xem rồi, tất cả các chỉ số dị ứng đều âm tính.”

Trần Uyển ngồi cùng nhóm đá nhẹ vào chân cô dưới gầm bàn.

“Chị Ninh, nể mặt sếp chút đi.”

Tô Ninh đành cầm đũa lên.

Khoảnh khắc thịt hàu trượt vào miệng, vị mặn mòi tươi rói lập tức bùng nổ. Cô gần như không nhai mà nuốt thẳng xuống dạ dày.

Đúng lúc đó, điện thoại trong túi xách bắt đầu rung lên.

Màn hình sáng đèn. Người gọi: Mẹ.

Cô vuốt nút nghe.

Chất giọng vừa chói vừa gấp gáp xuyên qua sự ồn ào của bàn tiệc, găm thẳng vào tai cô:

“Tô Ninh! Có phải mày vừa ăn hải sản không!”

Chương 1

Tô Ninh che điện thoại, bước vội ra khỏi phòng bao.

Ánh đèn ngoài hành lang hơi mờ ảo. Cô tựa lưng vào cạnh tủ cứu hỏa.

“Mẹ, con đang liên hoan với công ty.”

“Mẹ hỏi mày có phải vừa ăn hải sản không!”

Giọng Điền Quế Hoa lạnh như bọc một lớp đá vụn.

“Con chỉ ăn một miếng hàu thôi…”

“Nhổ ra! Đi móc họng nôn ra ngay lập tức!”

Tô Ninh ngoái lại nhìn phòng bao. Qua cửa kính, sếp Tiền đang nâng ly chúc rượu.

“Mẹ, sếp đang nhìn kìa.”

“Sếp quan trọng hay mạng mày quan trọng? Mày quên hồi bé mày dị ứng hải sản đáng sợ thế nào rồi à? 32 năm trước mày suýt nữa không ra khỏi bệnh viện được đấy!”

“Nhưng trên giấy khám sức khỏe của con…”

“Khám sức khỏe thì biết cái quái gì? Đó chỉ là máy móc! Mẹ đã lấy mạng mày ra thử mới biết đấy!”

Điền Quế Hoa thở hổn hển.

“Bây giờ mày đang ở đâu?”

“Ở Nam Kinh, nhà hàng Vân Hải khu Cổ Lâu.”

“Đợi đấy, mẹ mang thuốc qua.”

“Mẹ!”

Điện thoại đã cúp rụp.

Tô Ninh nhìn chằm chằm vào màn hình tối đen.

Cửa phòng bao mở ra, Trần Uyển ló đầu hỏi: “Chị Ninh, không sao chứ?”

“Không sao.”

“Mẹ chị gọi à?”

“Ừ.”

Trần Uyển xích lại gần, hạ giọng: “Mẹ chị quản nghiêm thật đấy. Lần trước tiệc mừng dự án, chị vừa uống nửa ly bia mẹ chị đã gọi điện bám riết theo rồi.”

Tô Ninh gượng cười nhếch mép.

“Chị vào trước đây.”

Cô đẩy cửa bước lại vào phòng. Sếp Tiền mặt đã đỏ lựng vì rượu: “Tiểu Tô, nghe điện thoại xong rồi hả? Lại đây, thử con tôm hùm này đi.”

Bàn xoay lại bị ông gạt một cái.

Con tôm hùm đỏ au, càng dang rộng.

Dạ dày Tô Ninh bỗng thắt lại. Không phải phản ứng cơ thể, mà là phản xạ có điều kiện.

32 năm qua, cô chưa từng đụng đến tôm, cua, cá, ốc.

Điền Quế Hoa kể, năm cô 3 tuổi, chỉ ăn vài miếng tôm bóc vỏ mà cả người nổi đầy mẩn đỏ, cổ họng sưng tấy không nói được thành tiếng, phải cấp cứu trong phòng bệnh mấy tiếng đồng hồ.

Từ đó trở đi, trên bàn ăn nhà cô không bao giờ xuất hiện bất cứ loại hải sản nào. Ngay cả gia vị có mùi hải sản cũng cấm cửa.

Tô Ninh nhìn chằm chằm con tôm hùm.

Cô bỗng dưng muốn thử. Nếu ăn thật, thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Điện thoại lại rung. Điền Quế Hoa gửi một tin nhắn thoại. Cô bấm nghe.

“Mẹ ra khỏi nhà rồi, khoảng 20 phút nữa tới. Mày tìm cớ ra ngoài, đừng để đồng nghiệp biết.”

Tô Ninh tắt màn hình.

Sếp Tiền vẫn đang khuyên: “Tiểu Tô, không sao đâu, nhìn em mặt mày tái nhợt kìa.”

“Sếp, có lẽ em hơi có phản ứng dị ứng thật.” Cô đứng dậy, “Em xin phép vào nhà vệ sinh một lát.”

Trần Uyển cũng đứng lên: “Để em đi cùng chị.”

Hai người trước sau rời khỏi phòng bao. Cuối hành lang là nhà vệ sinh. Trần Uyển soi gương dặm lại son môi.

“Chị Ninh, nói thật nhé, chị có bao giờ nghi ngờ mẹ chị hơi…”

“Hơi sao?”

“Kiểm soát chị quá mức không.” Trần Uyển đóng nắp son lại. “Chị họ em cũng thế, mẹ chị ấy từ nhỏ đã bảo chị ấy dị ứng đậu phộng, kết quả lấy chồng xong lén ăn thử, chẳng bị làm sao cả.”

Tô Ninh vặn vòi nước. Nước lạnh xả xuống cổ tay.

“Mẹ chị sẽ không lừa chị.”

“Lỡ như thì sao?” Ánh mắt Trần Uyển trong gương hơi phức tạp. “Chị 32 tuổi rồi, đã kết hôn, có gia đình riêng. Nhưng mẹ chị ngay cả việc chị ăn gì cũng phải nhúng tay vào.”

Tô Ninh khóa vòi nước.

“Bà ấy muốn tốt cho chị.”

“Thế còn anh Khải thì sao?” Trần Uyển bỗng hỏi. “Chồng chị thật sự không có ý kiến gì à? Lần nào đi ăn tiệc cũng phải né hải sản cùng chị.”

Động tác lau tay của Tô Ninh khựng lại.

Chu Khải. Người chồng kết hôn 3 năm của cô.

Hồi yêu nhau anh bảo, không ăn hải sản cũng tốt, cho khỏe người.

Sau khi cưới ba tháng, anh đi ăn buffet hải sản tiếp khách. Lúc về nhà, trên người nặc mùi tanh. Khi đó cô đang ốm nghén, ngửi thấy mùi là lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Chu Khải đứng ngoài cửa: “Tô Ninh, em không thể cứ thế này mãi được.”

Đó là lần đầu tiên anh căng thẳng với cô.

Sau này anh không nhắc lại nữa. Nhưng trong tủ lạnh thỉnh thoảng xuất hiện vài hộp sashimi đóng kín, dán mác quán đồ Nhật dưới lầu công ty anh. Cô thừa hiểu, anh đều ăn ở văn phòng rồi mới về.

“Chu Khải không nói gì cả.” Tô Ninh vứt giấy lau tay vào thùng rác.

Trần Uyển cười nhẹ: “Không nói, không có nghĩa là không có suy nghĩ.”

Cửa nhà vệ sinh mở ra, cô bé thực tập sinh ló đầu vào: “Chị Ninh, chị Uyển, hai người ở đây à. Sếp hỏi hai chị có vào không, sếp chuẩn bị cắt bánh kem rồi.”

“Vào chứ.” Tô Ninh kéo cửa.

Phía cuối hành lang, thang máy “ting” một tiếng mở ra. Điền Quế Hoa xách theo một chiếc túi nilon, tất tả đi về phía này.

Chương 2

Điền Quế Hoa ngoài năm mươi. Dáng người thấp bé nhưng bước đi như gió.

Bà liếc mắt là nhận ra Tô Ninh.

“Thuốc đây.” Bà nhét thẳng túi nilon vào tay con gái. “Thuốc nước chống dị ứng uống luôn đi. Còn tuýp thuốc mỡ này lát về bôi.”

“Mẹ, con thật sự không sao.”

“Đợi có sao thì muộn rồi!” Bà nắm chặt lấy cánh tay cô, xắn tay áo lên.

Da cẳng tay trắng trẻo, sạch sẽ, không có một hột mẩn đỏ nào.

Bà cau mày, lại vạch cổ áo cô ra xem.

“Có ngứa không?”

“Không ngứa.”

“Thở có khó không?”

“Bình thường ạ.”

Điền Quế Hoa nhìn chằm chằm vào mặt con gái chừng nửa phút.

“Lạ thật.” Bà lẩm bẩm, “Ngày trước chỉ mười phút là có phản ứng rồi mà.”

“Chắc tại lần này con ăn ít quá.” Tô Ninh rút tay về. “Mẹ, mẹ về trước đi, mọi người đang đợi con.”

“Về cái gì mà về!” Giọng bà vút cao. “Mày đi theo mẹ sang viện đa khoa tỉnh khám cấp cứu ngay!”

“Mẹ!”

“Tao là mẹ mày! Tao hại mày chắc!”

Đầu bên kia hành lang, sếp Tiền cầm ly rượu bước ra. Nhìn thấy Điền Quế Hoa, ông khựng lại: “Vị này là?”

“Mẹ em.” Tô Ninh hạ giọng.

Điền Quế Hoa lập tức thay đổi thái độ, cười niềm nở: “Chào lãnh đạo, tôi là mẹ của Tô Ninh. Cháu nó từ nhỏ đã dị ứng hải sản nặng, tôi lo quá nên mang thuốc đến.”

Sếp Tiền gật gật đầu: “Hiểu hiểu. Nhưng Tiểu Tô à, giấy khám sức khỏe của em đâu có ghi tiền sử dị ứng.”

“Đó là khám không đủ danh mục thôi!” Điền Quế Hoa cướp lời. “Lãnh đạo không biết đâu, năm cháu nó 3 tuổi…”

“Mẹ!” Tô Ninh ngắt lời bà. “Sếp, xin lỗi sếp, em đưa mẹ em xuống lầu một lát.”

Cô kéo Điền Quế Hoa về phía thang máy. Dọc đường bà vẫn lải nhải không ngừng: “Mày kéo mẹ làm gì? Mẹ phải nói rõ với sếp mày, sau này cấm ai ép mày ăn hải sản!”

“Không ai ép con cả.”

“Thế ai bảo mày ăn con hàu đó?”

Cửa thang máy đóng lại. Trong không gian chật hẹp, giọng Điền Quế Hoa càng thêm chói tai.

“Tô Ninh, mày chê mẹ quản mày quá đáng đúng không?”

Tô Ninh nhìn dãy số tầng đang nhảy múa: “Mẹ, con 32 tuổi rồi.”

“Mày 82 tuổi thì vẫn là con gái mẹ!” Khóe mắt Điền Quế Hoa đỏ hoe. “Lần đó mày nằm trong phòng hồi sức tích cực, bác sĩ đưa giấy báo tử bắt mẹ ký, tay mẹ run không cầm nổi bút. Từ lúc đó mẹ đã thề với lòng mình, cả đời này tuyệt đối không cho mày đụng vào một giọt hải sản nào nữa.”

“Con nhớ.”

“Mày không hiểu!” Nước mắt bà trào ra. “Mày căn bản chả biết cái gì cả.”

Thang máy xuống đến tầng 1. Cửa mở.

Điền Quế Hoa quệt nước mắt: “Nhớ uống thuốc đấy. Tối nay bảo thằng Khải trông chừng mày cẩn thận, có biến là đi viện ngay.”

Bà bước ra ngoài, rồi lại ngoái đầu: “À, mai thứ Bảy, về nhà ăn cơm. Bố mày hầm sườn đấy.”

Tô Ninh nhìn bóng mẹ khuất sau cửa xoay. Cô quay lại phòng bao, bánh kem đã chia xong. Trần Uyển giữ lại cho cô một miếng.

“Mẹ chị về rồi à?”

“Ừ.”

“Không nổi giận chứ?”

“Không.”

Sếp Tiền cầm ly rượu bước tới: “Tiểu Tô, hôm nay ngại quá, anh thực sự không biết em phản ứng mạnh thế.”

“Không sao đâu sếp.”

“Nhưng mà này…” Ông hạ giọng. “Em vẫn nên đi bệnh viện kiểm tra bài bản xem. Y tế giờ tiên tiến rồi, biết đâu làm giải mẫn cảm lại hết.”

Tô Ninh nhếch môi, không đáp.

Lúc tàn tiệc đã là mười giờ đêm.

Trần Uyển gọi xe xong: “Chị Ninh, em cho chị đi ké nhé?”

“Không cần, Chu Khải đến đón chị.”

“Chà, ông chồng quốc dân nha.” Trần Uyển nháy mắt. “À đúng rồi, dự án mới tuần sau, nghe nói ngày mai công ty sẽ chốt người phụ trách giữa chị và anh Khải đấy.”

Động tác của Tô Ninh hơi khựng lại.

“Ai nói vậy?”

“Tin hành lang bên hành chính. Hai anh chị đều là nhân sự cốt cán, thâm niên ngang nhau. Có điều dự án này phải đi các tỉnh ven biển suốt, chắc chắn không thiếu các chầu nhậu hải sản đâu.”

Trần Uyển kéo cửa xe: “Chị Ninh, nếu chị thực sự muốn nhận dự án này, có khi phải giải quyết xong vụ ‘dị ứng’ trước đã.”

Chiếc xe chạy đi. Tô Ninh đứng trước cửa nhà hàng. Gió đêm thổi qua.

Cô rút điện thoại, gửi cho Chu Khải một tin nhắn Zalo: “Anh đến chưa?”

Ba phút không thấy hồi âm. Cô gọi thẳng. Đổ chuông 7 tiếng mới có người bắt máy. Âm thanh bối cảnh bên kia rất ồn ào. Tiếng nhạc, tiếng cười nói trộn lẫn.

Giọng Chu Khải nghe hơi xa xăm: “Alo? Ninh à?”

“Anh đang ở đâu?”

“Đang đi hát với khách. Em xong rồi à? Tự bắt xe về nhé.”

“Khách nào?”

“Thì nhóm của sếp Vương. Thế nhé, anh đang bận.”

Điện thoại cúp.

Tô Ninh nhìn màn hình. App gọi xe báo đang có 47 người xếp hàng. Cô quay lại mượn sạc dự phòng ở sảnh nhà hàng, ngồi sofa đợi xe.

Điện thoại rung lên. Chu Khải gửi một bức ảnh.

Trong phòng karaoke, một đám đàn ông đang nâng ly. Kèm theo dòng chữ: “Anh đi tiếp khách thật mà.”

Tô Ninh phóng to bức ảnh.

Bên cạnh Chu Khải là một người phụ nữ. Tóc xoăn dài, môi tô son đỏ. Tay cô ta vắt lên lưng ghế của anh. Tư thế rất thân mật.

Tô Ninh lưu bức ảnh lại.

Mở app camera hành trình. Xe của Chu Khải có gắn định vị từ xa.

Cô đăng nhập. Định vị báo xe đang đỗ ở “Club Kim Đỉnh”. Đó không phải là quán karaoke anh thường đi.

Tô Ninh chụp ảnh màn hình. Thoát ra.

Mở danh bạ, tìm số điện thoại lưu tên “Bác sĩ Lý”.

Cô nhắn một tin: “Bác sĩ Lý, sáng mai có thể chèn lịch khám cho tôi được không? Tôi muốn làm xét nghiệm dị nguyên.”

Chương 3

Chương tiếp
Loading...