Vương Phi Chỉ Muốn Bỏ Trốn
Chương 3
“Hiền tế, nướng cho con mười xiên thận nhé?”
“Không nói tức là đồng ý rồi.”
Ta vội vàng đưa tay ngăn lại.
“Nương, không được!”
Thêm mười xiên nữa…
Cái eo của ta coi như xong đời.
Nương ta lại vỗ trán.
“Ôi, quên cả con.”
“Vậy làm ba mươi xiên! Hai đứa mỗi người bồi bổ một kiểu!”
Ta cảm thấy eo mình đã bắt đầu âm ỉ đau.
Phụ thân ta thì bắt đầu chuốc rượu Tư Đồ Dục.
“Tình sâu thì cạn chén, tình cạn thì nhấp môi.”
“Hiền tế à, nữ nhi của ta từ nhỏ đã múa đao múa thương, khỏe lắm.”
“Thân thể con trông yếu quá, uống nhiều một chút, sau này bị đ.á.n.h cũng đỡ đau.”
Tư Đồ Dục cầm chén rượu, liếc nhìn ta.
Khóe môi hắn khẽ cong lên.
Rồi ngửa đầu uống cạn.
Ta lặng lẽ thắp cho mình một nén nhang.
C.h.ế.t rất yên bình.
Phụ thân ta mừng rỡ.
“Tốt! Uống tiếp!”
Nương ta lén kéo ta sang một bên.
“Nữ nhi.”
Bà thần thần bí bí lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp nhỏ, nhét vào lòng ta.
“Dáng vẻ của Dục Vương vừa nhìn là biết hợp khẩu vị con.”
“Nương đã chuẩn bị cho con vài món hay ho.”
“Đảm bảo trị hắn ngoan ngoãn phục tùng.”
“Nếu còn không nghe lời thì…”
Ta cúi đầu mở hộp.
Tầng trên là mấy quyển xuân cung đồ mà ta chưa từng thấy.
Kích thích hơn cả những quyển ta tự mua.
Tầng dưới còn có dây trói được chế riêng.
Cùng mấy lọ t.h.u.ố.c không biết là thứ gì.
Ta trợn mắt há hốc miệng.
“Nương… cái này…”
Nương ta hạ thấp giọng.
“Cứ dùng lên người nó.”
“Giờ con là Dục Vương phi danh chính ngôn thuận.”
“Hôm nào sinh được thế t.ử, phụ thân con chắc chắn sẽ được thăng quan.”
“Không phải, nương… cái này thật sự…”
Nương ta lại lấy từ trong tay áo ra hai lọ nữa.
“Đúng rồi, còn hai lọ này.”
“Một lọ trợ hứng, một lọ trợ mang thai.”
“Đối phó với một tên vừa què vừa câm thì dễ như trở bàn tay.”
Ta ôm chiếc hộp, hồn vía lên mây.
Vừa quay người…
Đã đ.â.m sầm vào Tư Đồ Dục.
Hắn đứng ngay trước cửa.
Trên người còn phảng phất mùi rượu.
Ánh mắt rũ xuống nhìn chiếc hộp trong lòng ta.
“Nương t.ử, cầm bảo bối gì thế?”
Ta lập tức ôm c.h.ặ.t nắp hộp.
“Ha ha… không có gì.”
“Chỉ là mấy món linh tinh vô dụng thôi…”
Hắn cười.
Nụ cười khiến sống lưng ta lạnh toát.
“Nương t.ử, chúng ta nên hồi phủ rồi.”
Hắn đưa tay định kéo ta.
Ta vội lùi về sau.
“Ta… ta muốn ở lại nhà mẹ đẻ!”
Đúng vậy.
Ở lại.
Sau đó lén tìm cơ hội bỏ trốn.
Không ngờ hắn lại gật đầu.
“Vậy ta ở cùng nương t.ử.”
Cái gì?
Thế thì ta chạy kiểu gì?
Đêm xuống.
Ta vừa tắm xong, đẩy cửa bước vào phòng.
Đã thấy Tư Đồ Dục dựa đầu giường.
Chiếc hộp nhỏ kia…
Đã bị mở ra.
Trong tay hắn cầm sợi dây.
Ánh mắt chậm rãi lướt từ mấy quyển xuân cung đồ đến mấy lọ t.h.u.ố.c.
Rồi chuyển sang nhìn ta đang đứng ở cửa.
Hắn cười.
“Hóa ra nương t.ử thích những thứ này.”
Ta lao tới định cướp lại.
“Không phải! Chàng nghe ta giải thích…”
Hắn một tay kéo ta vào lòng.
“Không sao.”
“Chúng ta thử từng thứ một.”
Hắn cúi đầu, ghé sát bên tai ta.
“Vẫn là nương t.ử biết nghĩ.”
“Ở khuê phòng của nàng…”
“Càng thú vị hơn.”
Bình luận lập tức hiện lên.
【Cái gì vậy? Sao lại làm nữa rồi?】
【Ta thấy nam chính hơi biến thái, nhưng kích thích thật.】
【Nam chính ngủ với nữ phụ riết rồi nảy sinh tình cảm à?】
【Phải nói chứ, hai người này tự nhiên lại thấy khá xứng đôi…】
【Không thể nào! Chỉ là nữ chính chưa xuất hiện thôi. Nữ chính vừa xuất hiện là nữ phụ lĩnh cơm hộp ngay.】
Đêm ấy.
Ta ôm c.h.ặ.t cột giường.
Cả người tê dại.
Đến lúc mơ mơ màng màng…
Ta nghe thấy hắn ghé bên tai khẽ hỏi:
“Nương t.ử, lọ t.h.u.ố.c trợ m.a.n.g t.h.a.i kia…”
“Hay là bây giờ thử luôn nhé?”
Ta nhắm mắt.
Giả c.h.ế.t.
Vốn định ở lì nhà mẹ đẻ, tìm cơ hội bỏ trốn.
Không ngờ sáng hôm sau, thánh chỉ đã tới.
Gia yến Trung thu.
Ta phải cùng Tư Đồ Dục vào cung.
Gia yến được tổ chức trong Ngự hoa viên.
Khoảnh khắc ta đẩy xe lăn của Tư Đồ Dục bước vào.
Tiếng bàn tán nổi lên khắp nơi.
“Đó là Dục Vương phi sao? Còn người phía sau là con bé nhà họ Diệp kia?”
“Nghe nói từ nhỏ lớn lên ở biên quan, quê mùa thô lỗ lắm.”
“Bảo sao lại xứng với một tên què.”
Ta ngẩng đầu.
Đúng lúc bắt gặp một ánh mắt từ phía đối diện.
Tư Đồ Thần.
Tứ hoàng t.ử đương triều.
Cũng là người có hy vọng kế vị lớn nhất hiện nay.
Bên cạnh hắn ngồi một mỹ nhân.
Một thân y phục trắng như tuyết.
Chương 4
Mày ngài mắt phượng.
Đôi mắt chăm chú nhìn Tư Đồ Dục.
Là Tô Oánh.
Thiên kim của Thái phó.
Đệ nhất tài nữ kinh thành.
Cũng là người vốn nên trở thành Dục Vương phi.
Bình luận lập tức bùng nổ.
【Đến rồi! Cảnh kinh điển đến rồi!】
【Nữ chính cuối cùng cũng xuất hiện! Đẹp quá!】
【Cặp đôi chính thức chung khung hình! Ta khóc mất thôi!】
【Mau nhìn ánh mắt nam chính nhìn nữ chính đi! Đúng là yêu mà không được!】
Ta quay đầu nhìn Tư Đồ Dục.
Hắn đang cúi đầu chỉnh lại vạt áo.
Ánh mắt?
Ánh mắt gì?
Rõ ràng hắn đang nhìn đầu gối mình!
Hoàng đế và Hoàng hậu ngồi xuống.
Gia yến chính thức bắt đầu.
Rượu qua ba tuần.
Món ăn cũng đã dùng gần hết.
Tư Đồ Thần nâng chén rượu, cười tủm tỉm nhìn sang.
“Tam ca, dạo này huynh khỏe chứ?”
Tư Đồ Dục không hề nhúc nhích.
“À, suýt quên.”
“Bây giờ tam ca đã không nói được nữa.”
“Đệ thật sự đau lòng thay huynh.”
Tư Đồ Dục lạnh mặt, đ.á.n.h một câu thủ ngữ.
“Cút.”
Khóe môi Tư Đồ Thần nhếch lên đầy mỉa mai.
“Tam tẩu.”
“Tam ca đang ra hiệu gì vậy?”
Ta chỉ vào miệng hắn, lớn tiếng nói:
“Vương gia bảo…”
“Răng ngươi dính rau!”
Ta nhíu mày, bịt mũi.
“Ôi, hôi quá đi!”
Cả đại điện cố nhịn cười.
Mặt Tư Đồ Thần cứng đờ.
Bình luận cười điên.
【Ha ha ha ha ha! Cười c.h.ế.t ta mất!】
【Mồm miệng nữ phụ đúng là đỉnh!】
【Không thông minh lắm nhưng sức chiến đấu thì khỏi bàn!】
Đúng lúc ấy.
Mẫu phi của Tư Đồ Thần là Lâm Quý phi chậm rãi lên tiếng.
“Nghe nói Dục Vương phi là độc nữ của Diệp gia.”
“Hôm nay gặp mặt, quả nhiên không tầm thường.”
Rồi bà đổi đề tài.
“Hôm nay là Trung thu.”
“Chỉ ăn uống thì cũng quá tẻ nhạt.”
“Oánh Nhi, con mang tỳ bà theo chứ?”
“Đàn một khúc góp vui cho mọi người đi.”
Tô Oánh ngẩng mắt.
“Vâng.”
Tiếng tỳ bà vang lên.
Là khúc Trường Tương Tư.
Tiếng đàn triền miên da diết, như khóc như than.
Cả đại điện im phăng phắc.
Ai nấy đều nghe đến nhập thần.
Tô Oánh cúi đầu gảy đàn.
Đầu ngón tay lướt trên dây đàn.
Thỉnh thoảng nàng lại ngước mắt.
Ánh nhìn như vô tình lướt về một phía.
Theo hướng ấy…
Chính là Tư Đồ Dục.
Hắn ngồi ngay ngắn trên xe lăn.
Thần sắc bình thản.
Chỉ chăm chú nhìn chén rượu trên bàn.
Bình luận điên cuồng.
【Là Trường Tương Tư! Khúc nhạc đính ước của họ!】
【Nữ chính đang đàn cho nam chính nghe! Nàng đang hỏi hắn có khỏe không!】
【Hu hu hu! Ngược luyến tình thâm!!】
【Nam chính! Mau nhìn nàng ấy một cái đi!】
【Hắn đang nhịn! Nhất định hắn đang nhịn!】
Ta quay đầu nhìn Tư Đồ Dục.
Hắn động rồi.
Đọc tiếp: Chương 4 →