Tự Tay Hủy Hoại Tình Yêu

Chương 4



12

"Có việc gì?"

Hứa Hào Kỳ nhìn tôi, căng thẳng nuốt nước miếng: "Máy sấy trong phòng hỏng rồi, mượn của cô một lát."

Tôi không vạch trần: "Đợi tí, tôi lấy cho."

Thấy tôi không thèm nhìn thêm vào người mình, Hứa Hào Kỳ hiện rõ vẻ thất vọng.

Tôi đưa máy sấy rồi đóng sầm cửa lại.

Kệ anh ta thích thật hay giả, bao năm qua anh ta toàn trưng bộ mặt lạnh lùng cho tôi xem, có mồm không biết hỏi, lòng thì chứa chấp bạch nguyệt quang.

Tôi không thèm dính vào cái thứ tình cảm mập mờ này.

Lại còn đám bình luận suốt ngày chửi tôi nữa, phiền chết đi được.

Hứa Hào Kỳ dọn về ở, bố mẹ tôi mừng ra mặt.

Tôi bực bội chọc bát cơm.

Tôi không thích vòng vo: "Rốt cuộc anh muốn gì?"

Hứa Hào Kỳ mím môi, nhìn tôi căng thẳng: "Thẩm Triều Doanh, tôi thích em, tôi muốn theo đuổi em."

Tôi bật cười: "Hứa Hào Kỳ, anh tưởng anh là ai? Bao năm qua anh chẳng nói được câu nào tử tế, giờ bảo đuổi là đuổi?"

Mặt Hứa Hào Kỳ tái mét, lắp bắp giải thích: "Không phải không có lời tử tế, tôi giả vờ lạnh lùng thôi. Tôi sợ mình không cao ngạo nữa thì em sẽ bỏ tôi. Với lại tôi không biết em có phải chỉ muốn chơi đùa tôi không..."

Nực cười, cái "tưởng rằng" của anh ta sao tôi phải chịu trận?

Cái tính vặn vẹo của anh ta như gai nhọn đâm tôi đầy thương tích.

"Dừng lại ở đây đi, anh đi tìm bác sĩ Giang của anh đi, chúng ta không hợp."

13

Hứa Hào Kỳ nhíu mày: "Bác sĩ Giang? Bác sĩ Giang nào?"

Vài giây sau anh ta mới phản ứng lại: "Tôi với cô ấy chẳng có gì cả, chưa nói quá vài câu. Hôm em đi bar tôi thức trắng đêm, hôm sau vào viện bị hạ đường huyết, cô ấy đưa tôi hộp sữa, ngoài ra chẳng có gì hết."

"Người tôi thích luôn là em, chưa từng có ai khác."

Thấy tôi không mảy may lay động, anh ta cuống đến suýt khóc: "Em không tin thì mai mình đến viện tìm cô ấy."

Nhìn bộ dạng anh ta không giống nói dối: "Thôi, có bác sĩ Giang hay không cũng chẳng quan trọng."

Hứa Hào Kỳ túm lấy cổ tay tôi, mắt đỏ hoe ầng ậc nước, giọng run rẩy: "Sao lại không quan trọng? Em không cần tôi nữa sao? Chính em nói bắt tôi làm đàn em cả đời, em bảo vệ tôi, sao em nói mà không giữ lời."

Nước mắt lăn dài trên sống mũi cao thẳng của anh ta.

Bình luận nổ tung.

【Nam chính không có cảm giác gì với nữ chính thật luôn! Chính cung của tôi! Thiên định nhân duyên của tôi bị chặt đứt rồi.】

【Hiểu cho nữ phụ mà, theo đuổi bao năm giờ mới buông tay, nam chính lại bám lấy bảo thích mình, là tôi tôi cũng chả tin.】

【Tôi hơi biến thái tí, nhìn nam chính khóc thấy hưng phấn quá. Ai ngờ Hứa tổng sát phạt quyết đoán lại khóc nhè trước mặt nữ phụ thế này.】

【Đúng là đồ không có mồm, mất vợ rồi mới chịu nói. Máu chó quá, tôi thích xem! Đẩy thuyền nam chính nữ phụ thôi!】

14

Từ lúc Hứa Hào Kỳ có ký ức, mẹ anh đã luôn cầm ảnh bố khóc thầm.

Anh biết người đàn ông hay lén nhìn hai mẹ con chính là bố.

Anh không hiểu tại sao bạn bè có bố đi cùng, được ngồi trên vai bố làm nũng, còn bố anh chỉ dám trốn trong góc tối.

Hôm đó anh ra ngoài chơi, gặp một người đàn bà đáng ghét.

Bà ta nhìn anh đầy đố kỵ, khuôn mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo: "Đồ con hoang, mày không bao giờ bằng con trai tao được đâu. Về bảo mẹ mày đừng mơ tưởng thứ không thuộc về mình."

Chưa kịp hỏi bà ta là ai thì mẹ anh gặp tai nạn.

Đến bệnh viện, bố anh quỳ bên giường khóc rống lên, người đàn ông phong độ bỗng chốc già đi chục tuổi, tóc bạc trắng.

"Là bố có lỗi với mẹ con."

Một tháng sau, anh mất cả mẹ lẫn bố, được đưa đến nhà họ Thẩm.

Người lớn tưởng anh là trẻ con, nhưng anh hiểu hết.

Anh muốn đi cùng bố mẹ.

Lúc anh thấy cuộc sống chẳng còn ý nghĩa, thì một "con chim sẻ" nhỏ xuất hiện, líu lo suốt ngày.

Cô ấy có năng lượng vô tận, hỏi đủ thứ chuyện nhưng chưa bao giờ hỏi những câu ác ý của bọn trẻ khác.

Chim sẻ còn đánh nhau vì anh, một vết xước cũng xuýt xoa, thế mà dám giật tóc cào mặt người ta để bảo vệ anh, rồi vỗ ngực dõng dạc bảo sẽ che chở anh mãi mãi.

Thích Thẩm Triều Doanh là chuyện tất yếu.

Nhưng cuộc đối thoại anh vô tình nghe được đã xé nát giấc mộng ấy.

"Hứa Hào Kỳ có gì hay mà thích?"

"Tớ thích thử thách. Tớ tỏ tình chắc chắn anh ta sẽ đồng ý, lúc đó mỗi đứa chuyển cho tớ 52 nghìn tệ nhé."

"Tán được xong đá anh ta đi, tớ cho cậu 520 nghìn tệ."

"Chốt đơn."

Bao năm qua, anh luôn lạnh nhạt với cô.

Anh sợ bị vứt bỏ, nên thà rằng chưa từng có được.

Nhưng anh đã đánh giá cao bản thân mình.

Sau sự cố đêm đó, anh muốn giữ cô lại bằng mọi giá, kể cả làm món đồ chơi của cô.

Nhưng Thẩm Triều Doanh lại không cần anh nữa.

Ánh sáng vất vả lắm mới nắm được, anh phải giữ thật chặt.

15

Hứa Hào Kỳ biến thành cục nợ, ngày nào cũng lượn lờ trước mặt tôi.

Tôi về nhà, anh đưa giày.

Tôi lau miệng, anh đưa giấy.

Tôi khát nước, anh đưa nước.

Mấy thứ tôi bảo vú Vương vứt đi, anh ra thùng rác nhặt lại.

"Đồ em tặng tôi đều rất thích, không dùng vì tôi trân trọng, không nỡ."

Anh ta dè dặt nhìn tôi, ánh mắt đầy mong đợi: "Sau này em còn tặng tôi nữa không?"

Tôi phũ phàng: "Không, anh bỏ cuộc được chưa?"

Anh ta cụp mắt buồn bã: "Không sao, sau này tôi tặng em. Em muốn gì tôi cũng cho."

Tôi đau đầu: "Giờ tôi muốn anh cút."

Anh ta đáp ngay: "Cái này thì không được."

16

Bị Hứa Hào Kỳ bám đuôi đến phát phiền, tôi chuồn đi quẩy với Kỷ Nhiên.

"Gì thế này, giới thượng lưu đồn ầm lên rồi, Hứa Hào Kỳ ngày nào cũng đuổi theo cậu đến tận công ty."

"Đừng nhắc nữa, phiền lắm. Uống đi, à cậu có bầu không uống được."

Kỷ Nhiên cười ranh mãnh: "Tao không uống nhưng tao tìm người uống với mày."

Dứt lời, một đám em trai vây quanh.

"Chị ơi, lâu rồi chị không tới, chị còn nhớ em không?"

"Cả em nữa, em mới tập cơ bụng này, chị sờ thử xem thích không?"

Tôi cảm giác mình như lạc vào động bàn tơ.

Hứa Hào Kỳ rẽ đám đông đi vào, vẻ mặt ủy khuất nhìn tôi.

Anh ta cởi bộ vest, thay bằng chiếc áo ren đen xuyên thấu, khoác bên ngoài quân phục phi công.

Anh ta lách vào cạnh tôi, ôm eo tôi: "Chị đừng nhìn bọn họ, nhìn em được không?"

Giọng trầm thấp đầy nam tính.

Một tiếng "chị" làm tôi choáng váng đầu óc.

Kỷ Nhiên đứng bên cạnh xem kịch.

Không ngờ Hứa Hào Kỳ lại dám mặc bộ này đi tranh sủng với trai bao.

Tuyệt chiêu mỹ nam kế này dùng tốt thật.

"Nếu tôi không nhìn thì sao?"

Hứa Hào Kỳ cuống quýt nắm tay tôi van nài: "Em đẹp trai hơn bọn họ, lại biết hầu hạ người hơn bọn họ."

"Hầu hạ cũng chả có danh phận gì đâu."

"Không sao, được lên giường với chị là em vui rồi."

17

Hứa Hào Kỳ giày vò tôi một trận ra trò.

"Bé con, đừng bỏ rơi anh được không? Em thích chơi gì anh cũng đi học."

"Bé con, lúc nhỏ em chẳng thích xem anh mặc đồ con gái là gì? Lần sau anh mặc cho em xem."

"Bé con, lũ người kia chỉ ham tiền của em thôi, anh có thể đưa hết tiền cho em."

Bao năm làm người câm, giờ cái mồm nói không ngừng nghỉ.

Tôi mệt lả đi, anh ta vẫn lầm bầm bên tai.

Trong cơn mơ màng, anh ta lấy ra chiếc dây buộc tóc cũ kỹ, buộc tóc cho tôi.

【Trời ơi, hóa ra dây buộc tóc là của nữ phụ, nam chính chỉ thích mình nữ phụ thôi!】

【Nhớ rồi, hồi cấp ba rộ lên mốt đeo chun buộc tóc của bạn gái vào cổ tay, chắc nam chính trộm của nữ phụ hồi đó chứ gì.】

【Nam chính lần trước giả vờ say chắc luôn, giày vò người ta đến mức không xuống được giường, đúng là đồ biến thái thích thầm!!!】

18

Tôi và Hứa Hào Kỳ cứ mập mờ như thế.

Anh ta hay lén dò xét ý tứ của tôi, nhưng tôi chẳng bao giờ mắc bẫy.

Cùng lúc đó, Hứa Hào Kỳ thu tóm quyền lực, đuổi mẹ kế và thằng em cùng cha khác mẹ ra khỏi nhà, lão gia tử thì bị nhốt trong viện làm người thực vật.

Giới kinh doanh đồn anh ta thủ đoạn tàn độc, máu lạnh, chỉ biết đến lợi nhuận.

Kỷ Nhiên rủ tôi đi trà chiều.

Vừa ngồi xuống đã nghe thấy tiếng phụ nữ chói tai.

Trần Vân Kỳ (mẹ kế) đang ba hoa giữa đám đông: "Thằng con hoang đó làm việc tuyệt tình như thế, chắc chắn sẽ đoản mệnh giống con mẹ nó thôi."

"Con trai tôi mới là người thừa kế, nó chỉ dùng thủ đoạn bẩn thỉu để cướp đồ của con tôi."

Tôi nhịn không nổi, đứng dậy bước tới: "Ôi dì Trần à, nghe bảo dì còn đang nợ cơ mà, sao vẫn rảnh rang đi uống trà chiều thế này, chắc là có người bao à?"

"Nhà dì sắp bị niêm phong rồi đấy, các chị chơi với bà ta không sợ bà ta vay tiền à."

Nghe xong, đám đông tản ra hết sạch.

"Thẩm Triều Doanh, cô đừng có xía vào chuyện của tôi."

"Tôi chỉ nhắc nhở thôi. Gieo nhân nào gặp quả nấy, dì nên lo mà gom tiền trả ngân hàng đi, không thì ra đường lại chả tranh được chỗ với ăn mày đâu."

19

Tối về nhà, Hứa Hào Kỳ ôm chặt lấy tôi từ phía sau.

Tôi vùng vẫy, anh ta càng ôm chặt hơn, giọng khàn khàn van xin: "Cho tôi ôm một lát."

Nước mắt nóng hổi rơi trên vai tôi.

【Hu hu, nam chính của tôi cuối cùng cũng có người xót xa bảo vệ rồi, nữ phụ ngầu quá.】

【Đúng là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đến lớn nữ phụ vẫn luôn đứng ra chắn cho nam chính. Cô ấy chính là ánh sáng, là bạch nguyệt quang trong lòng anh ấy!】

"Anh đừng hiểu lầm, tôi mắng bà ta không có ý gì khác đâu."

Hứa Hào Kỳ khóa chặt tôi trong lòng: "Tôi biết, tôi sẽ tiếp tục cố gắng."

Tôi cúi đầu, khóe môi không kìm được mà nhếch lên.

Tắm xong ra ngoài, thấy Hứa Hào Kỳ mặc váy ngủ ren, mặt đỏ bừng, cơ ngực căng phồng làm chiếc váy méo xệch.

Gương mặt mê hoặc đó cộng thêm kiểu này đúng là yêu nghiệt.

"Chị ơi~"

Tôi nuốt nước miếng, đầu óc quay cuồng.

20

Vài ngày sau, nhà họ Trần phá sản.

Hứa Hào Kỳ về căn nhà cũ hồi nhỏ, ngồi thẫn thờ trên sofa.

"Mẹ ơi, thực ra con rất hận ông ta, hận ông ta nhu nhược vô năng. Nhưng ông ta lại bất chấp tất cả đi theo mẹ rồi."

"Kẻ bắt nạt mẹ đã phải trả giá, nhưng con không thấy vui như con tưởng."

"Có lẽ là vì con không có nhà."

Cạch một tiếng, tôi đẩy cửa vào.

"Hứa Hào Kỳ, mẹ tôi gọi anh về ăn cơm."

Mắt Hứa Hào Kỳ ướt đẫm, anh ta nhìn tôi trân trân.

Ánh mắt ấy như dao cùn cứa vào lòng tôi.

Tôi nhớ lần đầu gặp anh ta, ánh mắt đầy phòng bị, bên trong là sự lạc lõng.

Tôi bước tới nắm tay anh ta: "Tôi là Thẩm Triều Doanh, đây là gấu bông tôi thích nhất, chia cho anh đấy, từ giờ chúng ta là bạn tốt."

Nhiều năm sau, tôi vẫn bước tới ôm lấy anh ta: "Hứa Hào Kỳ, tôi có nhà, chia cho anh một nửa."

Hứa Hào Kỳ vùi đầu vào lòng tôi, vòng tay siết chặt như muốn làm tôi nghẹt thở.

"Giờ tôi là bạn trai em chưa?"

"Chưa, đang trong thời gian thử việc."

"Thử việc bao lâu?"

"Tùy tâm trạng tôi."

"Thẩm Triều Doanh, sao hồi trước em bảo tán được tôi xong sẽ đá tôi?"

"Anh ngốc à, có đứa dở hơi dâng 520 nghìn tệ đến tận cửa, tội gì không lấy."

"Ừ, tôi ngốc thật."

-HẾT-

 

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

 

 

 

QR Code
Chương trước
Loading...