Tự Do Giữa Yêu Thương

Chương 3



Đích tỷ từng nói với đích mẫu rằng nàng không muốn chia rẽ uyên ương.

Thế nhưng ta luôn cảm thấy vẻ mặt khi ấy của nàng có điều gì đó rất kỳ lạ.

Về sau, khi nàng nói muốn gặp người trong lòng của ta, cảm giác bất an ấy trong lòng ta lại càng mãnh liệt hơn.

Trực giác mách bảo ta rằng.

Nếu ta không tìm một “người trong lòng” đưa đến trước mặt đích tỷ để có lời giải thích, nàng tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ ý định để ta làm dắng thiếp.

Trên đường trở về viện của di nương hôm qua, ta đã suy nghĩ suốt cả quãng đường.

Cuối cùng, ta chọn Tam công tử nhà họ Chu, Chu Thiếu Du, làm “người trong lòng” của mình.

Kiếp trước, cuộc đời người này có thể nói là sóng gió không ngừng.

Thuở thiếu niên, chàng ngang tàng bất kham.

Về sau lại đột nhiên thay đổi tính tình, chăm chỉ học hành, tham gia khoa cử, bước chân vào quan trường.

Cuối cùng còn ngồi lên chức Thủ phụ.

Đường quan lộ của chàng vô cùng hanh thông.

Thế nhưng đối với chuyện nam nữ, chàng lại chẳng hề để tâm.

Mãi đến khi ta qua đời, chàng vẫn chưa từng thành thân.

Cho nên ta nghĩ.

Nếu ta thành hôn với chàng, hẳn cũng sẽ không làm lỡ duyên phận của chàng với nữ tử khác.

Minh Huệ công chúa là trưởng tẩu của Chu Thiếu Du.

Ta lấy ân cứu mạng Chu Thanh Quân để cầu xin nàng sắp xếp cho ta gặp Chu Thiếu Du một lần.

Nghe nói ta có ý với Chu Thiếu Du, đôi mắt Minh Huệ công chúa lập tức sáng rực vì vui mừng.

Nhà họ Chu đời đời hiển quý.

Phu quân của nàng là trưởng tử nhà họ Chu, vừa có tài vừa có mạo, học rộng tài cao.

Chưa đến tuổi nhi lập đã được vào Nội các, có thể xem là tấm gương của các thế gia.

Thế nhưng tiểu thúc Chu Thiếu Du của nàng lại chỉ thích đao kiếm quyền cước.

Hiện giờ chàng chỉ một lòng muốn bôn tẩu giang hồ, khiến cả nhà họ Chu đau đầu không thôi.

Minh Huệ công chúa làm việc rất nhanh.

Sáng sớm hôm sau đã gọi Chu Thiếu Du đến chùa Bạch Vân gặp ta.

Sắc mặt Chu Thiếu Du vô cùng khó coi.

Giọng điệu cũng chẳng mấy hòa nhã.

“Hứa cô nương, nghe đại tẩu nói cô đem lòng ái mộ ta sao?”

“Ân cứu mạng lớn như vậy mà chỉ đổi lấy một lần gặp mặt ta, cô không thấy quá thiệt thòi à?”

“Sao không dứt khoát nhờ đại tẩu vào cung, xin bệ hạ ban hôn cho hai chúng ta luôn?”

Lời này của chàng thật sự vô lễ.

Ta không tức giận, chỉ bình thản đáp:

“Chuyện ban hôn không vội.”

“Hôn nhân đại sự, ta dĩ nhiên phải hỏi ý của chàng trước.”

“Ta…”

Chu Thiếu Du nghẹn lời.

Chàng bật dậy khỏi ghế, trông chẳng khác nào một con mèo xù lông.

“Hứa cô nương, ta đang mỉa mai cô đấy, chẳng lẽ cô không nghe ra sao?”

Sao có thể không nghe ra được.

Ta nhìn thiếu niên đang giương nanh múa vuốt trước mắt, nhất thời rất khó liên tưởng chàng với vị Thủ phụ ít nói của kiếp trước.

Ta cẩn thận liếc nhìn xung quanh, hạ thấp giọng.

“Tam công tử chớ lo.”

“Ta không có ý với chàng.”

“Hôm nay mời chàng đến đây, chỉ là muốn bàn với chàng một cuộc giao dịch.”

Chu Thiếu Du đầy vẻ đề phòng.

“Giao dịch gì?”

Ta không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.

“Ta nghe nói gần đây người nhà chàng đang ép chàng thành thân.”

“Đúng lúc ta đang thiếu một vị phu quân trên danh nghĩa.”

“Nếu chàng bằng lòng giúp ta một tay, ta cũng có thể giúp chàng hoàn thành tâm nguyện.”

Ánh mắt Chu Thiếu Du khẽ trầm xuống.

Rõ ràng chàng đã động lòng.

Chỉ là trong lòng vẫn còn băn khoăn.

“Vì sao ta phải giao dịch với cô?”

“Ta với cô vốn không quen không biết.”

“Nhỡ cô lừa ta thì sao?”

Ta lấy từ trong tay áo ra một chiếc túi thơm, cố ý tỏ vẻ buồn bã.

“Đích tỷ của ta chẳng bao lâu nữa sẽ thành thân với Bùi công tử, muốn ta lấy thân phận dắng thiếp cùng nàng gả vào Bùi gia.”

“Ta cũng là bất đắc dĩ, mới nghĩ ra hạ sách này.”

“Trong túi thơm này là một phong hòa ly thư đã có chữ ký của ta.”

“Nếu chàng bằng lòng cưới ta, cùng ta làm một đôi phu thê giả trong hai năm, hôm nay cứ giữ lấy phong hòa ly thư này làm bằng chứng.”

Chu Thiếu Du nhận lấy túi thơm, lấy tờ giấy bên trong ra.

Phát hiện đó quả thật là một phong hòa ly thư có ký tên ta, chàng lập tức kinh ngạc.

“Hứa Doanh Chi, cô còn chưa xuất giá đâu!”

“Cô không sợ ta đem thứ này truyền ra ngoài sao?”

Ta lắc đầu với chàng.

Hôm qua, Minh Huệ công chúa từng nói với ta.

Chu Thiếu Du nhìn qua thì có vẻ thô tâm đại ý, nhưng thực ra lại mang một trái tim vô cùng mềm mại.

“Bà bà nói, chỉ cần Tam lang chịu thành thân sinh con, bà sẽ không ngăn cản đệ ấy bôn tẩu giang hồ nữa.”

“Nhưng Tam lang không muốn vô cớ làm lỡ tuổi xuân của một cô nương, nên hai bên mới cứ giằng co mãi.”

“Tên tiểu tử ranh mãnh ấy lanh lợi lắm. Lần trước còn nói, nếu ta dám lén vào cung cầu hoàng huynh ban hôn cho đệ ấy, đệ ấy sẽ cạo đầu đi làm hòa thượng.”

Nhớ tới vẻ mặt bất lực của Minh Huệ công chúa, khóe môi ta không khỏi cong lên.

“Đã muốn giao dịch với người khác, đương nhiên phải mang theo chút thành ý.”

“Gia phong nhà họ Chu trong sạch ngay thẳng.”

“Chàng chỉ là không có chí ở triều đường, chứ đâu phải hạng công tử ăn chơi vô lại.”

“Hơn nữa, ta tin vào ánh mắt nhìn người của mình.”

“Một người một lòng muốn bôn tẩu giang hồ, hành hiệp trượng nghĩa, thì có thể xấu đến mức nào chứ?”

Chu Thiếu Du ngây người.

Chàng nhìn ta thật lâu.

Lâu đến mức trên bầu trời dần tụ lại từng đám mây mỏng.

Lâu đến mức xung quanh bắt đầu lất phất mưa.

Cuối cùng, chàng mỉm cười với ta.

“Ta đồng ý cuộc giao dịch này.”

“Hứa Doanh Chi, cô cứ yên tâm trở về.”

“Chờ ta đến hạ sính cưới cô.”

05

Có được lời hứa của Chu Thiếu Du, sáng sớm hôm sau ta liền dẫn nha hoàn xuống núi.

Vừa bước vào cửa phủ, đã nghe người gác cổng nói Bùi Hành Tri đến tìm đích tỷ.

Ba năm trước, Bùi Hành Tri cùng đích tỷ du hồ xem mắt.

Giữa đường không cẩn thận rơi xuống nước.

Đích tỷ quyết đoán nhảy xuống hồ cứu chàng.

Bùi Hành Tri khâm phục dũng khí và phẩm hạnh của nàng.

Hai người cũng từ đó mà nảy sinh tình ý.

Sau lần rơi xuống nước ấy, thân thể đích tỷ bị tổn hại.

Từ khi hai nhà định hôn sự, cứ cách một khoảng thời gian, Bùi Hành Tri lại đến phủ thăm nàng.

Ta vốn tưởng chàng sẽ giống như mọi lần, ở trong viện của đích tỷ uống trà.

Vì vậy, ta cố ý đi đường vòng để tránh viện của nàng.

Nào ngờ trong hoa viên lại bắt gặp hai người đang sóng vai ngắm hoa.

Một người e lệ thẹn thùng.

Một người ánh mắt chan chứa thâm tình.

Khung cảnh ấy thật đẹp mắt.

Ta không muốn quấy rầy bọn họ.

Vừa lặng lẽ xoay người định rời đi thì đã bị Bùi Hành Tri phát hiện.

Đích tỷ nhìn theo ánh mắt chàng, cũng trông thấy ta.

“Doanh Chi!”

Nàng đã gọi ta, ta cũng không tiện tránh nữa.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...