Trưởng Tỷ Trở Về

Chương 1



Khi A muội được tìm về, nàng đã lớn.

Cô gái bị tráo đổi đã chiếm lấy vị trí của nàng, nhận được tất cả sự yêu thương vốn thuộc về nàng.

Cha mẹ thiên vị Hoa Dung, người họ đã nuôi dưỡng hơn mười năm. Họ nói nàng ta tốt mọi bề, khuyên A muội đừng ôm lòng oán hận.

Công tử Thẩm gia vốn phải là phu quân của A muội lại công khai tuyên bố không phải Hoa Dung thì không cưới. Hắn chế giễu A muội xuất thân từ chốn thôn quê, nói nàng không nên trở về.

A muội đau lòng tuyệt vọng, mắc bệnh nặng.

Kiếp trước, khi ta chạy về kinh thành, nàng đã tắt thở. Bên quan tài thậm chí không có lấy một người thức đêm canh giữ.

Kiếp này, ta sớm đổi sang khoái mã, ngày đêm không nghỉ trở về kinh thành.

Các công tử, tiểu thư trong kinh thành đang lấy nàng ra làm trò cười:

“Đến tham dự thi yến mà ngay cả thơ cũng không biết làm! Đúng là mất mặt.”

Có người lo lắng hỏi:

“Dù sao nàng ta cũng là thiên kim của phủ Thượng thư, các ngươi không sợ người nhà nàng trách tội sao?”

Mọi người khinh thường cười nhạo:

“Sợ gì chứ? Phủ Thượng thư còn chẳng quan tâm đến thôn nữ nửa đường trở về này. Bọn họ chỉ yêu thương Hoa Dung cô nương thôi.”

A muội cúi đầu, khe khẽ nức nở.

Một tên công tử béo gan lớn, cười cợt ghé sát vào nàng:

“Ngẩng đầu lên cho bổn thiếu gia xem thử thôn nữ nhà quê trông như thế nào.”

Ta tung một cước đá thẳng vào lưng hắn.

Nhìn hắn chật vật ngã nhào xuống hồ, vùng vẫy kêu cứu trong nước, ta lạnh lùng nói:

“Bổn tướng quân ở bên ngoài quá lâu, khiến các ngươi quên mất rồi phải không?”

“Nàng ấy chính là muội muội ruột của ta.”

1

“Cứu mạng——”

Tên công tử béo rơi xuống nước được đám hạ nhân vớt lên bờ. Hắn sặc đến đỏ bừng mặt, vừa há miệng định mắng:

“Là tên khốn nào…”

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy ta.

“Hoa… Hoa tướng quân…”

Sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.

Ta khẽ mỉm cười:

“Không tệ, vẫn còn nhớ ta.”

Ánh mắt ta chậm rãi lướt qua đám người ngồi quanh bàn đá. Ban nãy bọn họ còn cười nói vui vẻ nhất, lúc này tất cả đều cúi gằm mặt, chỉ hận không thể rụt đầu vào trong cổ.

“Ta còn tưởng mình trấn thủ biên cương nhiều năm, các ngươi đã quên mất Hoa Tuyệt ta rồi.”

“Cho nên mới dám ngang nhiên bắt nạt muội muội ruột của ta như vậy.”

A muội đang co mình trong góc. Nghe thấy lời này, thân thể nàng khẽ run lên rồi ngẩng đầu nhìn ta.

Ánh mắt nàng chợt sáng. Nàng nhận ra ta chính là vị trưởng tỷ chưa từng gặp mặt của mình, Hoa tướng quân Hoa Tuyệt.

“A tỷ…”

Nàng rụt rè gọi một tiếng, giọng nhỏ như muỗi kêu.

Gọi xong, nàng lại vội vàng cúi đầu.

Những ngón tay không được tự nhiên xoắn chặt vạt áo.

Kiếp trước, khi trở về kinh thành, ta chỉ nhìn thấy một cỗ quan tài mỏng.

Ta chưa từng gặp mặt nàng.

Ta nghe người khác nói nàng thô tục, không hiểu quy củ, sau khi trở về nhà đã đắc tội với rất nhiều người, bị mọi người ghét bỏ cũng là đáng đời.

Ta còn tưởng nàng có tính cách ngông cuồng, ngang ngược đến mức nào.

Không ngờ nàng lại bị nuôi thành dáng vẻ gầy gò, nhỏ bé và rụt rè như vậy.

Ngay cả nhìn ta nàng cũng không dám.

“A tỷ!”

Một giọng nói trong trẻo khác vang lên.

Hoa Dung mặc một bộ nhu quần thêu gấm Thục đang thịnh hành, trên đầu cài đầy trâm vàng và bộ diêu. Nàng ta tươi cười bước ra từ con đường hoa bên cạnh.

“A tỷ, chẳng phải tỷ viết thư nói nửa tháng nữa mới về kinh sao? Tại sao hôm nay đã tới rồi?”

Nàng ta đưa tay muốn khoác lấy tay áo ta, thân thiết làm nũng giống như những khi ở trước mặt cha mẹ.

Ta nghiêng người tránh đi.

Ánh mắt lạnh lùng nhìn đám người ban nãy vây quanh A muội, tùy ý giễu cợt nàng.

“Nếu ta còn không trở về, e rằng A muội bị người ta bắt nạt đến chết cũng chẳng có ai biết.”

Hoa Dung khẽ bật cười:

“A tỷ không cần lo lắng cho muội, muội vẫn rất tốt.”

Ta không đáp lời.

Có người âm thầm kéo tay áo nàng ta, dùng ánh mắt ra hiệu về phía A muội đang co rúm ở một bên.

Lúc này Hoa Dung mới nhận ra người ta nhắc tới là ai, nụ cười trên mặt cứng lại trong chốc lát.

“A tỷ cứ yên tâm. Có muội ở đây, muội đương nhiên sẽ bảo vệ tam muội thật tốt.”

Ta nhíu mày nhìn nàng ta.

“Ngươi biết rõ nàng không biết làm thơ, nhưng vẫn dẫn nàng đến thi hội, sau đó lại bỏ nàng một mình ở đây.”

“Đó chính là bảo vệ mà ngươi nói sao?”

Nàng ta sửng sốt, hốc mắt lập tức đỏ lên.

“A tỷ, muội đưa tam muội đến thi hội là vì muốn giúp nàng làm quen với các khuê tú, hòa nhập với kinh thành.”

“Ban nãy muội chỉ cùng những bằng hữu chốn khuê phòng sang bên cạnh nói chuyện.”

“Tam muội bị bắt nạt, muội thật sự không biết!”

Nàng ta vừa dứt lời, lập tức có một khuê tú lên tiếng bênh vực:

“Hoa Dung tỷ tỷ đã tận tình tận nghĩa lắm rồi.”

“Là thôn nữ kia tự mình không biết cố gắng.”

Trong lòng ta dâng lên một cảm giác thất vọng, chỉ thấy lời giải thích này vô cùng hoang đường và nực cười.

“Ý ngươi là, ngày nào ngươi cũng qua lại với đám người này nhưng lại không biết bọn họ ghét A muội?”

Ta nhìn thẳng vào Hoa Dung, từng lời đều sắc bén:

“Bọn họ đã nhiều lần tụ tập lấy nàng ra làm trò cười, vậy mà ngươi cũng không nghe thấy chút phong thanh nào?”

“Tai ngươi điếc, mắt ngươi cũng mù rồi sao?”

Ta giơ tay, nặng nề đặt thanh bội đao bên hông xuống bàn đá.

Âm thanh nặng nề vang vọng khắp xung quanh.

Sắc mặt Hoa Dung không còn chút máu. Nước mắt lăn xuống, nàng ta khóc đến mức vô cùng đáng thương.

“A tỷ…”

Nhưng ta không chịu kiểu này.

Nhiều năm ở biên quan, ta đã gặp quá nhiều gian tế trong doanh trại tù binh khóc còn thê thảm hơn nàng ta.

Ta không nhìn nàng ta nữa.

Chậm rãi rút thanh bội đao khảm vàng do bệ hạ ban thưởng.

Mũi đao lơ lửng giữa không trung, lần lượt lướt qua từng gương mặt trắng bệch vì chột dạ của những người có mặt.

Tất cả đều kinh hãi.

Có người sợ đến mức lùi lại nửa bước.

“Hoa Doanh là muội muội ruột của Hoa Tuyệt ta.”

“Kẻ nào còn dám làm nhục nàng, đừng trách đao của Hoa Tuyệt ta vô tình!”

2

Thi hội tan rã trong không vui.

Ta dẫn A muội rời đi.

Khi ra đến ngoài phủ, ta gọi phu xe của Hoa phủ tới:

“Đưa tam tiểu thư về phủ trước.”

Phu xe nắm chặt roi ngựa, khó xử nói:

“Nhị tiểu thư vẫn chưa ra. Tướng quân có thể chờ thêm một lát không?”

Ta trầm giọng:

“Nàng ta vẫn còn khóc ở bên trong, nhất thời không ra được.”

“Đưa tam tiểu thư về trước, lát nữa lại phái người đến đón.”

Phu xe ấp úng:

“Tướng quân, nhị tiểu thư đã dặn chiếc xe ngựa này là của nàng ấy. Không có sự đồng ý của nàng ấy, người khác không được ngồi.”

Ta khẽ sững người.

“Người khác?”

A muội im lặng suốt quãng đường khẽ kéo tay áo ta, giọng vừa vội vừa nhỏ:

“A tỷ, trước đây ngày nào muội cũng đi đường núi. Muội đi bộ về là được…”

Chương tiếp
Loading...