Trọng Sinh Ngày Sinh Con
Chương 3
“Không sao.”
Ta không động thanh sắc rút tay ra.
Rồi lại mỉm cười, đứng dậy châm trà cho Tần Thịnh.
“Sau này hai đứa con của ta, phải nhờ Tần công tử để tâm nhiều hơn rồi.”
Tần Thịnh vội vàng đứng dậy hành lễ.
“Tại hạ nào dám, được hầu gia và… phu nhân coi trọng.”
Ánh mắt hắn hạ xuống.
Rơi lên lòng bàn tay khép hờ của ta, thần sắc khẽ động.
Ta khẽ cười gật đầu.
Khi quay về bên cạnh Giản Tĩnh Chi, ta bất động thanh sắc xóa đi chữ viết trong lòng bàn tay.
Sau đó yên lặng ngồi đó, nghe hắn và Tần Thịnh trò chuyện qua loa.
Chẳng bao lâu, hạ nhân dẫn hai đứa trẻ tới.
Chiêu nhi đỏ mặt chào hỏi, trong mắt đầy ắp vui mừng, Hành nhi cung kính hành lễ, vẻ mặt cũng tràn đầy khát vọng.
Trời vừa chạng vạng.
Giản Tĩnh Chi lại tới phòng ta.
Từ sau hôm ta xử lý xong Tri Thược, tên này chẳng hiểu vì sao, tới đây càng lúc càng thường xuyên.
Lần nào ta cũng lấy cớ thân thể không khỏe, đuổi hắn sang viện của Tri Thược.
Nhiều lần như thế, Giản Tĩnh Chi tự thấy ấm ức.
Hắn nhấp ngụm trà ta rót cho.
Giọng điệu dò hỏi: “Dạo này… vì sao phu nhân lại lạnh nhạt với ta như vậy?”
Ta bật cười nhìn hắn.
Đợi hắn uống cạn chén trà.
Ta mới lạnh mặt, đưa tay vuốt lên bụng mình.
“Hầu gia cảm thấy thiếp phải thế nào… mới tính là nhiệt tình?”
Mối hận đoạt con, mối thù giết con.
Nếu không phải thời cơ chưa tới.
Ta chỉ muốn hắn ngày nào cũng phải đầu thai sống lại, để ta xé hắn thành từng mảnh cho chó ăn ngàn lần vạn lần.
Nghe vậy.
Giản Tĩnh Chi ngây người câm lặng, trong mắt thoáng hiện một tầng áy náy.
Một lúc sau, hắn khó nhọc thốt ra một câu, “Thôi.”
“Phu nhân nghỉ ngơi sớm đi, ta… đi Ngưng Nghiên Trai.”
Ta liếc hắn một cái, lạnh nhạt lên tiếng.
“Ngưng Nghiên Trai giờ đã cho Tần phu tử ở rồi, Hành nhi đang xin hắn chỉ dạy học vấn, hầu gia vẫn đừng quấy rầy thì hơn.”
Giản Tĩnh Chi nghẹn lại.
Cuối cùng, hắn hậm hực phất tay.
“Vậy ta đi thư phòng! Được chưa!”
Ta tiễn mắt nhìn theo hắn loạng choạng bước đi, rồi gọi Thanh Chỉ tới.
“Canh ở bên ngoài.”
“Không có sự cho phép của ta, ai cũng không được vào.”
Một lần nữa pha một ấm trà xong.
Khoảng nửa khắc sau, song cửa khẽ động.
Ta đứng dậy nghênh khách.
Tần Thịnh cách ta một khoảng vừa đủ giữ lễ quân tử, lặng lẽ hành lễ.
Ta biết trong lòng hắn còn do dự.
Liền chủ động mở lời, bày tỏ thành ý.
“Hiện nay chiến sự ở Bắc Vực sắp nổi lên, nhưng Bệ hạ lại lấy cớ bàn việc công vụ, bí mật triệu phụ thân ta vào kinh. Hôm nay mạo muội hẹn gặp, là muốn thỉnh giáo Tần công tử, sau này nhà họ Liễu chúng ta… nên ứng phó thế nào?”
Sắc mặt Tần Thịnh khẽ nghiêm lại.
Hắn không lập tức đáp lời.
Ta cũng không vội.
Trước một bước ngồi xuống, rót sẵn trà cho hắn.
Hương trà dịu nhẹ tràn đầy cả phòng.
Cuối cùng Tần Thịnh cũng ngồi xuống đối diện ta, ánh mắt trong trẻo.
“Liễu cô nương có biết, điện hạ hiện giờ thiếu nhất là gì không?”
Hắn hỏi thẳng thắn hơn cả ta.
Ban ngày giữa yến tiệc, trong lòng bàn tay ta chỉ có một chữ: cửu.
Du Vương là hoàng tử thứ chín dưới gối tiên hoàng, lại cùng với đương kim Bệ hạ cùng một mẹ sinh ra.
Tên hoàng đế chó má kia lòng nghi kỵ nặng nề.
Sau khi lên ngôi, gần như giết sạch các huynh đệ, duy chỉ nương tay với vị hoàng đệ nhỏ tuổi này.
Ta nhàn nhạt nhấp một ngụm trà.
“Du Vương điện hạ thanh danh hiền lương vang xa, thiếu tự nhiên là nhân thủ.”
“Đúng vậy.”
Tần Thịnh cười.
“Thiếu người đáng tin, lại có thể trấn ổn cục diện ở hậu phương. Liễu tướng quân trấn thủ Bắc Vực nhiều năm, gốc rễ thâm hậu ——”
Hắn ngừng một chút, “Nếu nhà họ Liễu chịu ngả về phía điện hạ, điện hạ nhất định cầu còn không được.”
Trong lòng ta hơi yên ổn hơn đôi chút.
Nhìn thẳng vào mắt hắn, “Nếu đã vậy.”
“Làm phiền Tần công tử chuyển lời, gia phụ năm ngày sau sẽ tới kinh thành, cầu được diện kiến Du Vương điện hạ.”
Mày Tần Thịnh khẽ động.
Có lẽ hắn không ngờ ta lại dứt khoát đến thế.
“Chỉ là——”
Ta đổi giọng.
“Nhà họ Liễu có thể quy phục, nhưng không thể mang tiếng phản chủ. Gia phụ xưa nay chính trực giữa triều đình, sẽ không vì Du Vương mà nói thay nửa câu, càng không thể vạch tội cố giao. Thành ý của nhà họ Liễu là bảo đảm cho Du Vương lúc khởi binh không còn nỗi lo phía sau, chứ không phải làm thanh đao chém chủ cũ cho ngài ấy.”
Lời này hơi quá sắc bén.
Nhưng ta nhất định phải nói rõ từ trước.
Nhà họ Liễu có thể đổi sang môn hộ khác, nhưng không thể vứt bỏ khí tiết.
Nếu điều Du Vương cần là một con chó biết nghe lời, vậy cuộc mua bán này, phụ thân tuyệt đối không muốn làm.
Tần Thịnh trầm mặc một lát, rồi bỗng bật cười.
Nụ cười rất nhạt, nhưng chân thật chạm đến đáy mắt.
“Liễu cô nương nói thế, quả khiến tại hạ phải nhìn bằng con mắt khác.”
Hắn đẩy một miếng ngọc kén đến trước mặt ta.
“Đây là tín vật của điện hạ, năm ngày sau, xin đợi ở Thanh Trà Các phía đông thành.”
Ta đưa tay nhận lấy, đầu ngón tay hơi lạnh.
“Nhất ngôn vi định.”
Ngày hôm sau.
Tần Thịnh chính thức bắt đầu giảng học cho Hành nhi và Chiêu nhi.
Lớp học được đặt ở phía nam Đông hoa viên, cách viện Ngô Đồng nhìn qua hồ mà đối diện.
Ta rảnh rỗi không có việc gì, liền muốn đi xem náo nhiệt.
Nào ngờ lại vô tình gặp kẻ ta chẳng muốn nhìn thấy nhất.
Mấy ngày không gặp Tri Thược.
Nàng gầy đi không ít, thần sắc uể oải, cùng nhũ mẫu dẫn Giản Triệt ra ngoài phơi nắng.
Từ xa trông thấy ta.
Nàng lập tức tỉnh táo hẳn lên, giật lấy Giản Triệt từ tay nhũ mẫu, vén mở tã lót.
Giọng điệu giả tạo, như đang diễn tuồng.
“Thược nhi ngoan… Mẫu thân đưa con đi ngắm cá, Thược nhi có vui không nào?”
Hôm nay tuy nắng đẹp, nhưng bên hồ vẫn có gió.
Giản Triệt còn chưa đầy tháng, vậy mà đã sớm được đưa ra ngoài sao?
Ta dừng bước nhìn qua.
Ánh mắt chợt cùng Giản Triệt chạm nhau.
Đó là một ánh mắt… như thế nào đây?
Ta khó mà hình dung được.
Không giống sự trong trẻo của một đứa trẻ sơ sinh, trái lại như… một kẻ sắp chết mà vẫn còn ôm đầy không cam lòng.
Ta vội rụt ánh mắt lại, không khỏi rùng mình một cái.
Thanh Chỉ vội kéo chặt áo choàng cho ta.
Ta chợt nhớ ra một chuyện, “Mấy ngày gần đây, Hầu gia đều ngủ lại trong thư phòng sao?”
Thanh Chỉ khẽ cười trong bụng rồi lắc đầu.
“Hôm qua ngài ấy nói là đi thư phòng, nhưng thực ra lại tới viện Ngô Đồng, mà… vừa thắp đèn được nửa khắc đã bị Thôi di nương đuổi ra rồi. Nghe nha hoàn trong thư phòng nói, mặt còn bị cào nát cả.”
“Tiểu thư, chén trà ấy Hầu gia đã uống suốt năm ngày rồi, về sau… còn phải chuẩn bị nữa không?”
Ta khẽ cười, “Không cần nữa.”
Trong dân gian, muốn thiến gia súc.
Ngoài dùng dao, còn có thể dùng thuốc.
Cho dù là con ngựa hoang bướng bỉnh đến đâu.
Liên tiếp uống năm ngày, cũng nên chẳng còn tinh lực nữa rồi.
Giản Tĩnh Chi à.
Ngươi cướp của ta một đứa con, ta đoạn tử tuyệt tôn của ngươi cả đời.
Thế này, sao không tính là công bằng.
13
Ngày phụ thân đến kinh thành.
Ta cải trang rời phủ.
Đứng đợi bên ngoài cung thành suốt nửa ngày, cuối cùng cũng đón được phụ thân.
Cách một đời gặp lại, ắt khó tránh một hồi ôm nhau mà khóc.
Phụ thân thần sắc ai thảm, liên miệng bảo là do nhà họ Liễu liên lụy ta cô độc một mình ở kinh thành.
Ta lau khô nước mắt, lắc đầu, nhìn thẳng vào mắt ông.
“Cha, người một nhà không nói mấy lời này. Chuyến vào kinh lần này của cha, là vì chuyện gì?”
Thực ra, ta biết.
Nước địch ở Bắc Vực đổi ngôi thay chủ.
Tân hoàng vừa mới cập quan, đúng là độ tuổi nóng lòng lập công dựng nghiệp.
Trong vòng nửa năm, chiến sự ở Bắc Vực nhất định sẽ bùng lên.
Trận chiến ấy đánh suốt ba năm.
Sau khi phụ thân chiến tử.
Huynh trưởng dẫn theo cháu trai lại cố thủ thêm nửa năm trời.
Vì chiến sự căng thẳng, nhiều lần kháng chỉ cự tuyệt hồi kinh báo cáo công việc, bị tên cẩu hoàng đế lấy cớ bất kính mà chém đầu.
Cuối cùng Bắc Vực thất thủ, cho đến khi tân hoàng đăng cơ mới giành lại được.
Ngay lúc này.
Phụ thân khom vai, dài lâu thở ra một hơi.
“Bắc Vực… không yên ổn, lẽ ra phải gấp rút chiêu mộ binh lính, thu nạp lương thảo, chuẩn bị chu toàn mới phải.”
“Thế nhưng bệ hạ… haiz.”
Ông thần sắc bi phẫn, đầy một bụng oán giận chẳng thể nói ra.
Ta biết thời cơ đã đến.
Nắm chặt bàn tay rộng lớn của phụ thân, nghiêm túc nhìn vào mắt ông.
“Cha, những lời tiếp theo con sắp nói, có thể cha sẽ không tin, có thể sẽ cho rằng con đã phát điên.”
“Nhưng cha, người nhất định phải tin, những gì con nói, tất cả đều là thật.”
Sống lại một đời.
Đây là tình tiết chỉ có trong thoại bản.
Sợ phụ thân nghe xong sẽ khó chịu.
Ta cố ý lược bớt trải nghiệm của mình, đem những biến cố sau này của nhà họ Liễu nói thật tỉ mỉ.
Thế nhưng phụ thân nghe xong.
Gương mặt đã già nua vì bi thương mà run lên kịch liệt, chỉ hỏi ta đúng một câu:
“Yên nhi, con… có thể theo cha về nhà không?”
“Cha dù có liều cái mạng già này, cũng… nhất định sẽ bảo vệ con chu toàn trong kiếp này.”
Ta mất tiếng, nước mắt lập tức trào ra.
14
Thanh Trà Các, nhã gian chữ Thiên.
Cửa vừa mở, Du Vương và Tần Thịnh đồng thời đứng dậy hành lễ.
Ta cùng phụ thân hoàn lễ.
Rồi mới hướng về Tần Thịnh khẽ gật đầu ra hiệu, ánh mắt chuyển sang người bên cạnh hắn.
Du Vương xuất thân hoàng tộc, phong thái bức người.
Đôi mắt ôn hòa, nhưng ẩn trong đó là ánh sáng rực như sao.
Ánh mắt hắn đã sớm chờ ta.
Vừa chạm mắt ta, hắn liền bật cười.
“Liễu Thanh Yến, lâu rồi không gặp.”
Quả đúng là.
Đã lâu không gặp.
Lần đầu gặp Du Vương, hắn mới mười tuổi.
Gầy gò, tuấn tú, kiêu ngạo mà bất phàm.
Khi ấy ta đã gả cho Giản Tĩnh Chi, theo lẽ phải gọi hắn một tiếng cậu nhỏ.
Hắn lại nhất quyết không chịu, chỉ bắt ta gọi tên hắn.
“Nàng gọi ta là Tiêu Dục, ta gọi nàng là Liễu Thanh Yến.”
“Quyết như vậy đi!”
Sau đó những năm này, chúng ta đều không gặp lại nữa.
Mà lúc này hắn đã thành niên.
Lại là quân chủ tương lai của nhà họ Liễu.
Ta nào dám làm càn, vội vàng cung kính thi lễ cho vẹn lễ.
“Điện hạ Du Vương, lâu ngày không gặp.”
Chuyện ở Bắc Vực rất lớn.
Tiêu Dục cùng phụ thân ước định, lấy năm năm làm kỳ hạn.
Trước lúc chia tay, hắn lại bảo đảm với phụ thân.
“Ta sẽ tận lực quét sạch chướng ngại trong triều cho tướng quân, đợi tướng quân bình định chiến sự, ta sẽ đích thân đến Bắc Vực, uống rượu mừng công của tướng quân.”
Phụ thân cất giọng sang sảng: “Được!”
“Thần xin cùng toàn tộc họ Liễu, cung kính đợi điện hạ.”
Nếu mọi sự thuận lợi.
Ngày Tiêu Dục đích thân tới Bắc Vực, chính là lúc khởi sự.
Giản Tĩnh Chi.
Ít nhất cũng còn sống thêm được năm năm.
Như vậy thật là, có hơi quá lâu rồi.
15
Sau khi về phủ, ta dặn Thanh Chỉ mau chóng thu dọn hành lý.
Ta đi đến thư phòng tìm Giản Tĩnh Chi.
Còn chưa tới cửa, đã nghe bên trong vang lên những tiếng rên rỉ thở dốc, thỉnh thoảng lại xen lẫn hơi thở nặng nhọc của Giản Tĩnh Chi.
Ta chợt khựng bước, đầy mặt không thể tin nổi.
Hắn còn được sao?
Chuyện này… làm sao có thể?
Đang định tiến gần thêm để xem cho rõ.
Lại nghe ——
“Phế vật! Cút!!!!”
Giản Tĩnh Chi cao giọng mắng, đẩy người nữ tử trên thân ngã xuống đất.
Nữ tử kia khóc đến thật là thương tâm.
“Hầu gia, nô… nô thực sự đã tận lực rồi, nhưng mà ngài… ngài…”
Giọng nàng mềm mại uyển chuyển như chim hót.
Không phải Thôi Tri Thược.
Giản Tĩnh Chi đã giận đến bốc hỏa, “Tiện nhân! Ngươi có ý gì!?”
“Ngươi là muốn nói, là ta, không, được?”
Giọng hắn âm u lạnh lẽo, từng bước từng bước tiến về phía nữ tử không mảnh vải che thân.
Tựa như đã động sát tâm.
“Giản Tĩnh Chi, ngươi muốn làm gì!”
Ta lập tức đẩy cửa.
Cảnh tượng trước mắt thật chẳng thể nhìn nổi.
“Phu, phu nhân, nàng… nàng sao lại tới đây!”
Giản Tĩnh Chi hoảng hốt kéo quần áo khoác lên người.
Lại ném quần áo của nữ tử kia cho nàng ta một cách bừa bãi, “Còn không mau cút! Chờ chết sao?”
Cuối cùng.
Hắn còn không quên đỏ bừng mặt.
Hốt hoảng đuổi theo ra ngoài, bổ thêm một câu tàn nhẫn.
“Hôm nay ngươi dám nói ra nửa chữ, ta nhất định không tha cho ngươi!”
Thứ mất mặt xấu hổ.
Ta cực kỳ chán ghét quay mặt đi.
Đợi Giản Tĩnh Chi thu dọn xong bản thân đứng trước mặt ta, ta mới quay lại nhìn hắn.
Ánh mắt hắn né tránh, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Khụ, phu nhân… nàng không phải vào cung rồi sao, sao… giờ lại trở về?”
Sáng nay ta ra phủ, quả thật là mượn cái cớ này.
Thế nhưng lúc này, đã quá giờ ngọ.
Xem ra hắn chỉ là tình thế cấp bách nên kiếm đại chuyện để nói, chẳng thật sự muốn hỏi ta.
“Hầu gia đúng là có nhã hứng.”
Ta liếc qua vết hồng diễm lệ bên cổ Giản Tĩnh Chi, lại nhìn rõ sự âm trầm trong mắt hắn.
Không nhịn được, bật cười thành tiếng.
“Ban ngày ban mặt mà đã gọi kỹ nữ thanh lâu đến phủ, sao thế? Là Thôi di nương hầu hạ không tốt?”
“Hay là nói, Hầu gia ngươi…”
Ánh mắt ta hạ xuống, dừng ở chỗ trọng yếu của hắn.
“Bất lực? Cho nên bệnh gấp thì loạn chạy vạy, muốn cầu y thuật cao minh cứu lại sao?”
Lời vừa dứt.
Trong sự tĩnh lặng của cả căn phòng, ta như nghe thấy.
Có thứ gì đó, từng tấc từng tấc, nứt vỡ ra.
À.
Là thể diện của Giản Tĩnh Chi.
16
Đến ngốc mấy, cũng nên nhận ra đây là thủ bút của ta.
Bất chấp Giản Tĩnh Chi nổi trận lôi đình, cả người run bần bật mà gào lên “Liễu Thanh Yến”.
Ta quay người chạy thẳng về hậu viện.
Hiện giờ bước chân hắn hư phù.
Đừng nói đuổi kịp ta, ngay cả ống tay áo ta hắn cũng không với tới.
Cửa sau Hầu phủ.
Thanh Chỉ đã cho người chất hành lý lên xe, dẫn theo hai đứa trẻ ngồi trong xe chờ sẵn.