Tôi Tự Tay Nghỉ Việc

Chương 2



Con bé là giảng viên của một trường thiết kế.

Lương không cao, nhưng ngày nào cũng có thời gian nghiên cứu nấu ăn.

Vừa mở cửa, mùi tỏi thơm nức đã tràn ngập khắp căn hộ.

Chiêu Vãn mặc tạp dề, ló đầu từ trong bếp ra.

Con bé nhỏ hơn tôi bảy tuổi, gương mặt tròn, mỗi lần cười đều lộ hai nốt tàn nhang nhỏ trên má, giống mẹ như đúc.

“Chị ngồi đi, sắp xong rồi.”

Tôi thay dép rồi ngồi xuống sofa.

Trên bàn trà đặt một bó hoa cúc.

Là loại hoa rẻ tiền mua ở chợ, cắm trong chiếc lọ thủy tinh từng dùng để đựng dưa muối.

Tôi lặng lẽ nhìn bó hoa rất lâu.

Mười năm nay, thứ tôi nhìn thấy hầu hết đều là hoa hồng Ecuador giá bốn nghìn tệ một bó, hay tulip được vận chuyển bằng đường hàng không từ Hà Lan.

Đến mức…

Tôi quên mất rằng hoa cúc cũng đẹp đến vậy.

Chiêu Vãn mang thức ăn ra.

Một đĩa tủy bò nướng tỏi.

Một đĩa đậu phộng rang muối.

“Ăn đi rồi kể cho em nghe.”

Con bé chống cằm nhìn tôi.

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi kể lại toàn bộ.

Từ quyết định điều tôi sang quản lý đội vệ sinh.

Đến mức lương năm chỉ còn 285 triệu đồng.

Từ vẻ mặt của Hàn Tiểu Vy.

Cho đến cái tên Sở Nghiên Hy.

Nghe đến giữa chừng, Chiêu Vãn đập mạnh đôi đũa xuống bàn.

“Quản lý đội vệ sinh? Cô ta định bắt chị đi cọ bồn cầu à?”

“Xét về lý thuyết thì đúng vậy.”

“Lâm Nhã!”

Con bé gần như bật dậy.

“Chị đã dốc hết mười năm tuổi trẻ cho cái khách sạn đó.”

“Mười năm trước, lúc chị tiếp quản, nơi ấy ngay cả tiêu chuẩn ba sao còn chưa đạt. Tường nứt thì lấy băng keo dán tạm. Chị một mình kéo vali bay khắp nơi, gần như hạ mình cầu xin khách hàng đến ở.”

“Chị đưa Hằng Thế trở thành khách sạn số một khu vực Châu Á Thái Bình Dương, doanh thu thường niên đạt hơn 4.300 tỷ đồng.”

“Vậy mà bây giờ họ lại để một hot girl mạng thay thế chị?”

Giọng con bé càng lúc càng lớn.

Có lẽ cả nhà bên cạnh cũng nghe thấy.

“Hot girl mạng nào?”

Con bé hỏi tiếp.

“Khương Mỹ Kỳ. Bạn cùng phòng đại học của Sở Nghiên Hy khi học ở nước ngoài.”

“Cô ta chuyên làm video review khách sạn, có hơn ba triệu người theo dõi.”

“Sở Nghiên Hy nói cô ta hiểu giới trẻ, phù hợp phụ trách nâng cấp thương hiệu.”

Chiêu Vãn buột miệng nói một câu mà trên bục giảng chắc chắn con bé sẽ không bao giờ thốt ra.

“Vớ vẩn.”

“Một người quay video ngắn thì biết gì về quản lý khách sạn năm sao?”

“Cô ta có biết khách Trung Đông kiêng những món gì vì tín ngưỡng không?”

“Có biết một khách hàng thẻ Đen mỗi năm mang về bao nhiêu doanh thu không?”

“Cô ta không cần biết.”

Tôi cắn một miếng tủy bò.

Mùi vị quả thật rất ngon.

“Cô ta chỉ cần là bạn thân của Sở Nghiên Hy.”

Chiêu Vãn hít sâu rồi chậm rãi thở ra.

“Thế tiếp theo chị định làm gì?”

“Chưa biết.”

“Nghỉ vài hôm đã.”

Con bé nhìn tôi chăm chú.

“Đừng dùng mấy câu xã giao đó với em.”

“Cả đời chị chưa từng nghỉ ngơi thật sự.”

“Trước khi nộp đơn nghỉ việc, chắc chắn chị đã tính toán xong hết rồi.”

“Chỉ là chị chưa muốn nói thôi.”

Tôi không đáp.

Con bé nói không sai.

Chỉ là có những chuyện…

Nói quá sớm sẽ không còn ý nghĩa.

Điện thoại trên bàn rung ba lần.

Tôi lật màn hình lên nhìn.

Là quản lý lễ tân của Hằng Thế.

Tôi không nghe.

Chưa đầy một phút sau, điện thoại lại rung.

Lần này là Thẩm Dật Khanh, bộ phận quan hệ khách VIP.

Tôi vẫn mặc kệ.

Đến cuộc gọi thứ ba, màn hình hiện một tin nhắn.

Người gửi là số điện thoại tôi đã lưu suốt mười năm.

Ghi chú chỉ có bốn chữ.

“Ngài Chu, Dubai.”

Nội dung cũng chỉ vỏn vẹn một dòng.

“Cô Lâm, tôi đã nghe chuyện rồi. Khi nào cô thuận tiện? Tôi sẽ bay sang gặp cô.”

Tôi nhìn màn hình vài giây rồi úp điện thoại xuống.

Chiêu Vãn nghiêng đầu.

“Ai vậy?”

“Một khách hàng cũ.”

“Nhanh thật.”

“Chị mới nghỉ việc có mấy tiếng thôi mà.”

Tôi không trả lời.

Chỉ gắp một hạt đậu phộng bỏ vào miệng.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu đổ mưa.

Thành Nam giữa tháng Một chìm trong màn trời xám xịt.

Người đi đường ai cũng co ro trong giá lạnh.

Điện thoại vẫn rung không ngừng.

Cuộc này nối tiếp cuộc khác.

Chỉ trong năm phút ngắn ngủi, đã có bảy cuộc gọi nhỡ.

Tất cả đều đến từ Hằng Thế.

Tôi dứt khoát tắt luôn chế độ rung.

Chiêu Vãn đặt bát canh nóng trước mặt tôi.

“Chị.”

“Có phải chị đang cố chịu đựng không?”

“Không.”

“Có.”

Con bé nhìn tôi không chớp mắt.

“Từ nhỏ chị đã như vậy.”

“Càng đau thì càng im lặng.”

Con bé đẩy bát canh đến gần hơn.

“Muốn mắng thì cứ mắng vài câu cho nhẹ lòng.”

“Ăn cơm đi.”

Tôi bưng bát canh lên, nhấp một ngụm.

Rất ngon.

Đó là hương vị của gia đình.

Không phải sự cầu kỳ của những món ăn ba sao Michelin.

Mà là mùi thơm của nồi canh hầm suốt hai tiếng, đủ khiến lòng người bình yên.

Đã rất lâu rồi…

Tôi không còn nhớ lần cuối mình được nếm hương vị ấy là khi nào.

Chín giờ sáng hôm sau.

Hàn Tiểu Vy gọi điện.

Cô ta nói thủ tục nghỉ việc vẫn cần chính tôi ký xác nhận.

Chín giờ bốn mươi phút.

Tôi quay lại Hằng Thế.

Mọi thứ vẫn như cũ.

Đèn chùm pha lê vẫn rực sáng.

Sàn đá cẩm thạch vẫn phản chiếu bóng người.

Ba nhân viên lễ tân mặc đồng phục đứng ngay ngắn phía sau quầy.

Tôi ngồi xuống sofa ở khu vực tiếp khách, chờ Hàn Tiểu Vy mang hồ sơ xuống.

Đúng chín giờ bốn mươi lăm.

Cửa thang máy mở ra.

Một người đàn ông trung niên mặc vest xám, kéo theo hai chiếc vali, bước thẳng tới quầy lễ tân.

“Tôi trả phòng.”

Nhân viên lễ tân lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp.

“Thưa ông Trương, ông đã đặt phòng trọn một tuần. Hôm nay mới là ngày thứ ba. Xin hỏi khách sạn có điều gì khiến ông chưa hài lòng sao?”

“Không.”

Ông đặt thẻ phòng lên quầy.

“Tôi chỉ không ở nữa.”

“Tiện thể hoàn lại luôn phí hội viên thẻ Đen cho tôi.”

Nụ cười của lễ tân cứng lại đôi chút.

“Ngài Trương, theo thỏa thuận thì phí thường niên thẻ đen không hỗ trợ hoàn trả ạ.”

“Vậy cho tôi xem lại thỏa thuận.”

Bên này còn chưa xử lý xong, cửa thang máy bên kia cũng mở ra.

Một người phụ nữ mặc áo lông chồn cùng một người đàn ông đeo kính gọng vàng lần lượt bước ra.

Mỗi người đều kéo theo hành lý.

Cả hai đồng thời đi tới quầy lễ tân.

“Trả phòng.”

“Trả phòng.”

Gần như cùng lúc lên tiếng.

Quầy lễ tân chỉ còn hai người đủ sức tiếp khách, người còn lại vội chạy đi gọi quản lý.

Tôi ngồi trên sofa, tiện tay lật một cuốn tạp chí.

Chín giờ năm mươi lăm.

Quản lý tiền sảnh cuối cùng cũng tới.

Là Phương Nhược Cẩn.

Trợ lý tôi tự tay dẫn dắt suốt sáu năm.

Cô ấy nhìn thấy tôi ngồi trong đại sảnh thì khựng bước một chút, nhưng rất nhanh đã dời mắt đi, quay sang xử lý khách trả phòng.

Mười giờ mười lăm.

Lại thêm năm người xuống trả phòng.

Mười giờ ba mươi.

Tăng lên tám người.

Quầy lễ tân bắt đầu xếp hàng.

Trán Phương Nhược Cẩn lấm tấm mồ hôi, môi mím chặt.

Tôi quen cô ấy sáu năm.

Chương trước Chương tiếp
Loading...