Tôi Tự Tay Đá Kim Chủ Trong Livestream
Chương 2
“Em đúng là biết gây chuyện thật đấy!”
“Đừng nói là em còn đang ngủ nhé? Trong tình cảnh này mà ngủ nổi à?”
Tôi mơ mơ màng màng mở điện thoại ra xem, mới phát hiện trên mạng đã ngập tràn tin xấu về tôi.
Nào là cố tình tạo hình tượng ngây thơ, giả vờ thanh thuần, mắc bệnh ngôi sao, được bao nuôi… Nói chung là bao nhiêu nước bẩn đều tạt hết lên người tôi.
Đọc mà tức nghẹn cả tim.
Tôi đơn giản giải thích lại ngọn ngành cho quản lý nghe, bên kia im lặng thật lâu rồi thở dài một tiếng.
“Những tin bịa đặt đó, công ty sẽ gửi thư luật sư, kiện thẳng luôn.”
“Nhưng nghiêm trọng nhất bây giờ là hợp đồng đại diện và kịch bản. Hôm nay chị nhận không biết bao nhiêu cuộc gọi hủy hợp đồng rồi. Rõ ràng là nhà họ Tô muốn phong sát em thật.”
“Cái chùa nhỏ của tụi mình sao đấu lại được Tô thị chứ?”
“Em xem có nên đi nhờ Tổng Giám đốc Chu không?”
Tôi bực bội, đưa tay vò tóc.
“Không nhờ được đâu.”
“Đang chiến tranh lạnh rồi, không thèm để ý đến em. Cứ coi như tụi em chia tay đi.”
“Dù sao người em đánh cũng là Tiểu Thanh Mai của anh ấy, anh ấy bênh ai còn chưa chắc đâu.”
Quản lý: ……
Chị ấy lại thở dài, dặn tôi vài câu rồi vội đi xử lý khủng hoảng truyền thông.
Tôi nằm trên giường, đột nhiên cảm thấy rất mệt mỏi.
Đây đã là lần thứ hai tôi đối mặt với nguy cơ bị phong sát.
Lần đầu tiên là lúc tôi mới bước chân vào giới giải trí.
Tôi không có bối cảnh gì, nhưng vận khí khá tốt, vừa mới bước chân vào giới đã nhận được mấy vai diễn ổn.
Dù đều là vai phụ, nhưng dễ gây thiện cảm, cũng đủ để người ta nhớ mặt.
Chỉ là sau đó đột nhiên có người muốn bao dưỡng tôi, là một cậu ấm con nhà sao — tên là Giang Ngạn.
Tôi không đồng ý, hắn tức giận mất mặt, đòi phong sát tôi.
Thế là đột nhiên tôi bị gắn thêm cả đống tin xấu, không ai dám mời đóng phim.
Lúc ấy tôi còn trẻ, tính khí bồng bột, nghĩ rằng mình cũng không nhất thiết phải bám lấy cái nghề này, liền buông xuôi mặc kệ.
Tôi canh ở hộp đêm mà Giang Ngạn hay lui tới, chờ lúc hắn uống say đi ra thì chụp bao bố trùm đầu hắn lại, đánh cho một trận.
Lúc phủi mông định rời đi, vừa quay đầu thì bắt gặp Chu Nghiễn Bạch.
Anh đứng tựa vào chiếc Maybach, áo sơ mi trắng cởi mấy cúc, ngón tay kẹp một điếu thuốc chưa châm lửa.
Dưới ánh đêm, anh khẽ nhướn mày với tôi: “Ra tay cũng gọn đấy.”
Tôi nhận ra anh — đã từng thấy qua vài lần ở mấy bữa tiệc, lúc nào cũng bị một đám người vây quanh, tôi biết đó là kiểu người mình không đụng nổi.
Nhưng khoảnh khắc ấy, tôi bỗng lóe lên một ý nghĩ.
Tôi nghĩ, nếu trong cái giới này nhất định phải có một chỗ dựa — vậy thì tôi muốn tự mình chọn.
Thế là giữa đi hay ở, tôi chọn bước đến trước mặt anh.
“Chu tổng, tôi thiếu một kim chủ, anh có muốn cân nhắc không?”
Chu Nghiễn Bạch hơi sững lại: “Kim chủ?”
Sau đó, anh dùng đầu ngón tay chỉ vào cửa xe, khẽ cười: “Không còn lựa chọn nào khác à?”
Tôi lắc đầu.
Tôi chỉ thiếu một kim chủ — kiểu có thể khiến tôi quay lại đóng phim được.
Chu Nghiễn Bạch im lặng một lúc, cuối cùng gật đầu: “Cũng được.”
Chúng tôi cứ thế mà ở bên nhau.
Có anh ra mặt, mọi chuyện đều dễ như trở bàn tay.
Tôi không chỉ được nhận vai trở lại, ngay cả Giang Ngạn gặp tôi cũng phải né đường.
Ba năm qua, Chu Nghiễn Bạch rất ít khi can thiệp vào công việc của tôi, cũng chưa bao giờ giấu chuyện giữa hai chúng tôi, chỉ có tôi là luôn cố né tránh.
Đã từng có thời gian, vì sợ bị đàm tiếu, tôi còn không chịu nhận các tài nguyên anh cho. Anh chỉ nói:
“Lâm Vãn Tinh, đừng có giả thanh cao với anh. Có tài nguyên như anh mà không dùng, tự mình đi chịu khổ, em đúng là đồ ngốc.”
“Với lại, dựa vào anh mất mặt lắm à? Anh khiến em cảm thấy không đáng để khoe sao?”
Chu Nghiễn Bạch đúng là rất đáng để tự hào.
Chỉ là bây giờ anh không thèm để ý đến tôi nữa rồi.
Muốn dựa cũng chẳng dựa được.
5
Không biết có phải hôm qua ngâm nước quá lâu hay không, tôi cứ thấy đầu óc choáng váng.
Nằm vật cả ngày trên giường, đến khi tỉnh lại thì trời đã tối đen.
Tôi lại gọi điện cho Chu Nghiễn Bạch, vẫn tắt máy.
Mở WeChat ra xem, vẫn không có bất kỳ tin nhắn nào từ anh.
Cuối cùng, tôi mở Weibo.
Ban ngày công ty đã ra thông báo chính thức, thái độ xử lý cũng rất cứng rắn.
Vốn dĩ mọi chuyện đang dần hạ nhiệt.
Nhưng tối nay, Giang Ngạn đột nhiên mở livestream, có người trong phần bình luận hỏi về tôi.
Giang Ngạn bóng gió bịa chuyện bôi nhọ tôi, còn ám chỉ rằng tôi từng cố quyến rũ hắn không thành, mới quay sang bám víu một kim chủ mới.
Nhưng kim chủ kia lại sắp liên hôn, thế nên tôi bị đá.
Buổi livestream đó, còn có không ít người trong giới nhấn like ủng hộ hắn.
Sự việc lại lần nữa leo thang.
【Nôn thật sự, tưởng Lâm Vãn Tinh là nữ thần thanh thuần, ai dè bị vẻ ngoài lừa rồi.】
【Cười chết, còn tin trong giới giải trí có gái ngoan à? Sau lưng không biết chơi bời ra sao đâu.】
【Buồn nôn quá, Lâm Vãn Tinh cút khỏi giới đi được không.】
【Kim chủ là ai vậy? Mắt mù à.】
【Nhìn thế kia, chắc bị kim chủ đá rồi.】
【Nghe nói từng làm tiểu tam, phá hoại chuyện đính hôn của đại gia đấy.】
—
Cả mạng xã hội lại bắt đầu sục sôi.
Tên tôi lại một lần nữa bị kéo xuống bùn.
Cú ra đòn này của Giang Ngạn làm tôi tức đến tăng huyết áp.
Tên gió chiều nào theo chiều nấy, thứ rác rưởi thấy gió liền đổi hướng.
Chắc là thấy Chu Nghiễn Bạch mấy hôm nay không có động tĩnh gì, nên mới lại bắt đầu bịa chuyện bôi nhọ tôi.
Tốt lắm.
Chọc đến tôi thì coi như hắn xui rồi, đúng là đá trúng tấm sắt.
Không phải livestream à?
Ai mà không biết làm cơ chứ.
Trong tay tôi nắm đầy phốt của hắn, để xem hắn còn nhảy nhót được bao lâu.
Nhưng trước khi xử hắn, tôi còn một việc phải làm.
Tôi cầm điện thoại, gửi tin nhắn cho Chu Nghiễn Bạch:
【Chu Nghiễn Bạch, anh giỏi thì cứ tiếp tục giả chết đi.】
【Nhớ kỹ, là lão nương đá anh trước.】
Gửi xong, tôi tặng thêm combo xoá liên lạc + chặn luôn, rồi mở livestream.
6
Nhờ Giang Ngạn đổ thêm dầu vào lửa, độ hot của tôi lập tức bùng nổ chưa từng thấy.
Vừa mới mở livestream, đã có hàng loạt khán giả đổ vào, bình luận chạy nhanh đến mức hoa cả mắt.
【Không phải chứ, chị này cũng livestream luôn hả? Tính bán hàng chắc?】
【Còn mặt mũi lên sóng à? Nghệ sĩ có vết nhơ không nên bị phong sát sao?】
【Lâm Vãn Tinh cút khỏi giới giải trí đi! Tẩy chay tẩy chay tẩy chay!】
【Livestream nửa ngày không nói câu nào, cosplay người câm đấy à?】
Thấy lượt xem không ngừng tăng chóng mặt, tôi vô cùng hài lòng.
“Chào mọi người, tôi là Lâm Vãn Tinh, chào mừng đến với livestream của tôi.”
“Báo trước luôn, livestream này không bán hàng, không cãi nhau, chỉ đơn thuần là… chửi người.”
“Sẽ bóc không ít drama trong giới showbiz, phát xong có khi tôi bị phong sát cũng nên, nên mọi người nghe kỹ mà trân trọng giây phút này nhé.”
“À bổ sung thêm, nếu có ngày nào tôi chết bất đắc kỳ tử, nhớ báo công an giúp. Tôi tuyệt đối không tự tử đâu đấy.”
Khi số người xem hiển thị đã đạt ngưỡng tối đa, tôi bắt đầu vào chủ đề chính.
“Nói ai đầu tiên nhỉ? Nói về Giang Ngạn nhé.”
“Fan ai fan chứ fan hắn thì đúng là đen đủi, tư tình với fan, chuyện gì cũng dính, có chỗ dựa đằng sau, tôi từng báo cáo rồi, không ăn thua.”
“Hồi tôi mới vào giới, hắn muốn quy tắc ngầm tôi, bị từ chối thì đòi phong sát, không được, giờ quay sang bịa chuyện tôi quyến rũ hắn. Đến chó nghe còn phải lắc đầu.”
“Nhìn cái mặt hắn mà tôi còn thèm à? Nhà không có gương thì cũng phải có bồn tiểu chứ?”
Bình luận ngay lập tức nổ tung một tràng “hahahaha”, tôi chỉ liếc mắt, trợn trắng cả mắt.
“Được rồi, không nói về hắn nữa, xui xẻo hết sức.”
“Tiếp theo nào, để xem ai đến lượt đây.”
Tôi lấy điện thoại ra, mở danh sách những người đã like livestream của Giang Ngạn, bắt đầu điểm mặt chỉ tên từng người để bóc phốt.
“Ngôi sao họ Trần – đỉnh lưu hai chữ, còn đang cố dựng hình tượng ngốc nghếch trong sáng và độc thân, thực tế ép bạn gái phá thai ba lần, còn PUA người ta, vừa ngu vừa bẩn vừa khốn. Khuyên nên khai trừ khỏi dân tộc.”
“Ảnh đế họ Chu – bốn chữ, chuyên chơi trò ‘sổ liên lạc’, kiêm thành viên cộng đồng ‘chữ cái’, thường xuyên hoạt động trên các nền tảng, fan nam chuẩn bị vui nhé, có khi người được ‘sủng hạnh’ tiếp theo chính là bạn đó~”
“Tiểu hoa họ Cố – hai chữ, đã có hai đứa con ở nước ngoài rồi nhé. Hồi trước im hơi lặng tiếng là để sinh con đó. Mỗi đứa một ông bố, cùng một bà mẹ, tự đoán nha.”
“Lão diễn viên họ Triệu – ba chữ, vợ mang thai thì ngoại tình, lấy lý do đi đóng phim, thực chất là dẫn cả tiểu tam lẫn tiểu tứ sang Thái chơi kiểu ba người. Hình tượng ‘người chồng tốt’ nát như tương.”
“Ảnh đế họ Lý – hai chữ, chắc có sở thích sưu tầm. Mỗi đoàn phim đều tìm được một cặp ‘vợ chồng phim trường’ mới, còn dơ hơn cái giẻ lau.”
……
Bình luận nổ như pháo:
【Trời ơi quá sốc, hôm nay không ra khỏi nhà, nằm chơi điện thoại là quyết định sáng suốt nhất đời tôi.】
【Chị này là thật không muốn sống nữa hả, chuyện này tôi được nghe à?!】
【Bịa chuyện thì dễ lắm, tưởng internet là nơi ngoài vòng pháp luật à? Bôi nhọ anh nhà tụi này, đợi thư kiện đi!】
【Cười chết, chị gái này bật mode “vỡ phòng”, kêu các anh nhà luyện chân đi là vừa, sắp phải nhấn bàn máy may tới tóe lửa rồi đó.】
【Quá đỉnh, chị cho em mượn cái miệng được không, em đi xử đám người giả tạo ngoài kia!】
【Tôi vừa lượn lại trang kia một vòng, nhiều người hủy like rồi kìa, cười xỉu, Lâm Vãn Tinh đang đi “điểm danh dưới địa phủ” rồi đó.】
【Ai lỡ tay like hôm nay nửa đêm dậy tự đâm mình một nhát đi, đáng đời lắm!】
Tôi cười híp mắt, đưa màn hình điện thoại lên trước camera:
“Un-like cũng vô ích nha, tôi đã chụp màn hình hết rồi, không ai chạy thoát được đâu.”
“Nguyên tắc sống của tôi rất đơn giản: tôi mà không vui, thì tất cả đừng hòng yên thân. Chị đây không bao giờ tự giày vò mình.”
“Dám đụng đến tôi? Xui cho mấy người rồi nha, yêu thương quá trời~”
Không phải thích ăn dưa à?
Vậy thì cũng ăn luôn dưa của chính mấy người đi.