Tôi Đi Xem Mắt, Anh Lại Nhìn Người Khác
Chương 4
Anh ngẩng mắt nhìn tôi, nơi đáy mắt lóe lên nỗi đau rõ rệt.
Ánh mắt ấy… giống hệt như biểu cảm cuối cùng năm đó anh nhìn tôi lúc chia tay.
Tim tôi như bị thứ gì đó bóp chặt lấy, đau âm ỉ đến nghẹt thở.
Lúc này Trần Câu đã đi đến trước mặt tôi, tay khẽ đặt lên vai tôi, giọng nói đầy sốt ruột:
“Dì thế nào rồi?”
Tôi lắc đầu với anh ta, không nói nên lời.
Anh ta lập tức dịu giọng xuống, từng câu từng câu an ủi tôi.
Tôi nghe thấy, nhưng lại cảm thấy những âm thanh ấy rất xa, trong đầu rối loạn thành một mớ hỗn độn.
Ở khóe mắt, tôi nhìn thấy Giang Châu cụp mắt xuống, khóe môi kéo ra một độ cong, giống như đang tự giễu.
Sau đó anh bỗng xoay người, không quay đầu lại mà sải bước lớn đi thẳng ra ngoài.
Trần Nhụy nhìn tôi, lại nhìn anh trai mình, không nói gì cả, xoay người chạy đuổi theo hướng Giang Châu rời đi.
Nhìn bóng lưng hai người họ trước sau biến mất nơi khúc quanh hành lang, trái tim tôi cũng theo đó mà chìm xuống từng chút một.
15
Hai tiếng sau, cửa phòng cấp cứu cuối cùng cũng mở ra.
Bác sĩ nói với tôi, may mà được đưa tới kịp thời, không nguy hiểm đến tính mạng.
Khi mẹ tôi được đẩy ra ngoài, bà đã tỉnh rồi, sắc mặt nhợt nhạt, vậy mà vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười yếu ớt với tôi:
“Dọa con sợ rồi phải không?”
Cổ họng tôi nghẹn cứng, một câu cũng không nói nên lời.
Chỉ có thể siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của bà, cố truyền hết toàn bộ hơi ấm của mình sang cho bà.
Bác sĩ nói mẹ tôi bị ngất do nguyên nhân tim mạch, cần nằm viện theo dõi một thời gian, sau đó còn phải làm thêm kiểm tra chuyên sâu.
Trần Câu đưa tôi về nhà lấy quần áo thay và đồ dùng sinh hoạt hằng ngày.
Suốt dọc đường trong xe đều im lặng, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng nhắc đường của bản đồ.
Sắp tới nhà, cuối cùng tôi vẫn lên tiếng:
“Trần Câu… xin lỗi, bây giờ tôi không có cách nào bắt đầu một mối quan hệ mới.”
Dường như anh ta đã đoán trước được, chỉ khẽ cười một cái, trong giọng nói không nghe ra quá nhiều cảm xúc:
“Không sao, tôi hiểu.”
Xe dừng hẳn dưới lầu nhà tôi.
Lúc tôi đẩy cửa xuống xe, anh ta bỗng gọi với theo: “Thẩm Gia.”
Tôi quay đầu lại.
Ánh đèn đường xuyên qua cửa kính xe, rơi lên gương mặt anh ta, sáng tối bất định.
Anh ta hé miệng, dường như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ nở ra một nụ cười dịu dàng.
“Chăm sóc tốt cho bản thân, còn cả dì nữa.”
Tôi gật đầu, đóng cửa xe lại.
Xe của anh ta dừng tại chỗ thêm vài giây, rồi mới chậm rãi lái đi, đèn hậu vạch ra một đường đỏ mơ hồ trong màn đêm.
Gió đêm thổi qua, có chút lạnh.
Tôi ôm chặt hai cánh tay, lồng ngực vừa trống rỗng vừa nặng trĩu.
Tôi không biết quyết định này của mình rốt cuộc có đúng hay không…
Tôi chỉ là không muốn lừa dối chính mình.
16
Mẹ tôi hồi phục khá tốt, ở bệnh viện vài ngày sau, bác sĩ nói không có gì đáng ngại, về nhà tĩnh dưỡng là được.
Lúc tôi đi làm thủ tục xuất viện và nộp bù viện phí, trong lòng thật ra có chút may mắn.
Giang Châu vẫn luôn không nhận khoản chuyển hai vạn tám ấy, sau đó lại bị hoàn trả nguyên vẹn về.
Cũng may anh không nhận, khoản tiền này mới vừa khéo đủ để xoay xở chi phí nằm viện lần này.
Những năm nay thật ra tôi cũng vẫn luôn để dành tiền, chỉ là đám chủ nợ của bố tôi thỉnh thoảng lại tìm tới cửa, số tiền kiếm được phần lớn đều đổ vào cái hố đó, nhưng cũng chỉ như muối bỏ bể.
Thêm vào đó, mỗi tháng mẹ tôi đều phải uống thuốc, mấy năm trôi qua như vậy, trong tay tôi thật sự chẳng còn lại bao nhiêu.
Nhưng nói ra cũng lạ, hai năm gần đây, đám chủ nợ đó lại không xuất hiện nữa.
Tới quầy thanh toán, tôi lấy thẻ ngân hàng ra đưa qua.
Y tá lại nhìn màn hình máy tính một cái, rồi nói với tôi: “Chi phí đã được thanh toán hết rồi.”
Tôi sững người, người đầu tiên tôi nghĩ tới là Trần Câu.
Tôi gọi điện qua, chuông reo rất lâu cũng không ai nghe máy, chắc là anh ta đang bận.
Như vậy cũng tốt.
Vậy thì đợi lần gặp sau, tôi sẽ trả tiền lại cho anh ta tận mặt, rồi nghiêm túc nói một tiếng cảm ơn.
Đường về nhà hơi tắc, chiếc taxi cứ đi một đoạn lại dừng một đoạn.
Một cú phanh gấp, tài xế thấp giọng mắng một câu, nói phía trước có xe đâm đuôi nhau.
Tôi hạ cửa kính xe xuống, muốn nhìn thử tình hình.
Bên cạnh chiếc xe bị đâm đuôi phía trước có hai người đang đứng.
Cô gái đang cúi xuống kiểm tra phần đuôi xe, còn bên cạnh cô ấy là một chàng trai đeo kính, dáng vẻ nho nhã, đang nắm tay cô ấy, tư thế vô cùng thân mật.
Tim tôi chợt trầm xuống.
Là Trần Nhụy.
Như thể cảm nhận được điều gì đó, Trần Nhụy bỗng quay đầu lại, ánh mắt vượt qua dòng xe, va thẳng vào ánh mắt tôi.
Trên mặt cô ấy thoáng qua một tia hoảng loạn, lập tức kéo mở cửa xe, lôi chàng trai kia mau chóng chui trở lại vào trong.
Vụ va chạm nhanh chóng được xử lý xong, dòng xe lại bắt đầu chuyển động.
Tôi ngồi ở hàng ghế sau, nhưng cảnh tượng vừa rồi cứ không ngừng lặp đi lặp lại trong đầu.
Trần Nhụy và chàng trai kia… rốt cuộc là quan hệ gì?
Tôi còn chưa kịp nghĩ rõ, đã nhận được một đoạn voice của Châu Hoan.
“Gia Gia, mau xem video mình gửi cho cậu đi! Là một cuộc phỏng vấn, nhất định cậu phải xem!”
Trong khung chat bật ra một đường link video.
Tiêu đề viết: 【Phỏng vấn tài năng tài chính Giang Châu: Nói về sự nghiệp và “mối tình đầu”】
Tôi ngây người một lúc lâu, rồi mới bấm mở.
Trên màn hình, Giang Châu mặc một bộ vest thẳng thớm, vẻ mặt vẫn là sự bình tĩnh và tự chủ quen thuộc.
Phía sau anh bày biện những giải thưởng trong ngành mà anh vừa giành được không lâu trước đó, người dẫn chương trình đang mỉm cười đặt câu hỏi.
“Tại sao anh lại chọn ngành này?”
“Vì kiếm tiền nhanh.”
Rõ ràng người dẫn chương trình không ngờ lại nhận được một câu trả lời thẳng thắn như vậy, liền cười rồi hỏi tiếp nguyên nhân.
Giang Châu khựng lại một chút, ánh mắt thả trống, giọng nói cũng trầm xuống hơn:
“Khi đó… người tôi thích trong nhà nợ rất nhiều tiền, tôi không giúp được gì khác, chỉ có thể nghĩ mọi cách kiếm nhiều tiền hơn, cho dù chỉ có thể chia sẻ giúp cô ấy một chút cũng được.”
Người dẫn chương trình thuận theo đó hỏi tiếp: “Vậy sau này, nợ đã trả hết chưa?”
“Trả hết rồi.”
Anh ngước mắt nhìn thẳng vào ống kính, khóe môi khẽ cong lên.
“Chỉ là, cô ấy vẫn chưa biết.”
Video dừng lại đột ngột ngay tại đây.
Tôi cứng người trước màn hình, nhịp tim đập từng tiếng một nặng hơn.
Tin nhắn của Châu Hoan đúng lúc nhảy ra:
【Người anh ấy nói đến là cậu, đúng không?】
Ngón tay tôi hơi run:
【Mình không biết.】
【Chắc là vậy.】
Mấy giây sau, Châu Hoan lại gửi thêm một tin nữa:
【Gia Gia, mình cảm thấy… hình như anh ấy vẫn còn yêu cậu.】
17
Về đến nhà, Trần Câu gọi điện thoại lại.
Đối diện với lời cảm ơn của tôi, anh ta im lặng một lát: “Viện phí của dì không phải tôi đóng.”
Tôi nhất thời cứng họng, có chút ngượng ngập, đang không biết phải tiếp lời thế nào thì anh ta lại thấp giọng bổ sung:
“Cậu có thể… đi hỏi Giang Châu.”
Tôi sững người.
Ở đầu bên kia điện thoại, giọng Trần Câu lộ ra một kiểu thản nhiên sau khi đã buông xuống:
“Thẩm Gia, có vài chuyện có lẽ nên để cậu biết… thông tin liên lạc của em gái tôi tôi sẽ gửi cho cậu, có vài lời, để con bé nói sẽ thích hợp hơn.”
Anh ta ngừng vài giây: “Có điều… sau khi nói chuyện với nó xong, đừng trách tôi, con người ai rồi cũng sẽ nghĩ cho bản thân mình trước, tôi cũng không ngoại lệ.”
Tôi còn chưa hiểu ý trong lời anh ta, điện thoại đã bị cúp máy.
Ngay sau đó, số điện thoại của Trần Nhụy được gửi qua.
Về nhà sắp xếp ổn thỏa cho mẹ xong, lại nhờ cô hàng xóm trông giúp, tôi gọi điện cho Trần Nhụy.
Nghe thấy là tôi, lúc đầu cô ấy có chút căng thẳng, im lặng một lát rồi giống như đã quyết tâm, khẽ thở dài một hơi:
“Nếu chị muốn hỏi chuyện của Giang Châu… chúng ta gặp mặt nói đi.”
Suốt quãng đường tới quán cà phê, lòng tôi đều bất an không yên.
Trực giác mách bảo rằng có thứ gì đó tôi không biết, hoặc đã lâu rồi cố tình bỏ qua, sắp bị vạch trần ra.
Đẩy cửa quán cà phê ra, Trần Nhụy đang ngồi ở một bàn sát cửa sổ.
Tôi bước nhanh tới đó, nhưng đến khi nhìn rõ người ngồi cạnh cô ấy, tôi lại sững người lần nữa.
Chính là chàng trai đeo kính nho nhã mà ban ngày tôi đã thấy ở hiện trường va chạm xe.
Trần Nhụy nhìn thấu nghi hoặc của tôi.
Không đợi tôi ngồi xuống, cô ấy đã chỉ vào chàng trai bên cạnh, nói rất dứt khoát:
“Anh ấy mới là bạn trai em.”
“Chị Thẩm Gia,” cô ấy khẽ thở dài, “thật ra… tất cả mọi chuyện, đều là do anh Giang sắp xếp.”
17
Đầu óc tôi ong lên một tiếng.
“Sắp xếp cái gì?”
Trần Nhụy hít sâu một hơi, giống như cuối cùng cũng sắp trút được một gánh nặng đè trong lòng.
“Em và Giang tổng, không, Giang Châu, là quan hệ cấp trên cấp dưới, em là quản lý PR của công ty anh ấy.”
Cô ấy ngẩng mắt nhìn tôi, “Bắt đầu từ đâu đây nhỉ… lần ‘tình cờ gặp’ ở rạp chiếu phim hôm đó, là do anh ấy cố ý sắp xếp.”
Sống lưng tôi tê rần.
“Đối tượng xem mắt của chị, Vương Thạc, là một gã tồi nổi tiếng trong giới bọn em, tuần trước hắn sơ ý gửi nhầm ảnh chụp màn hình đoạn chat với bạn bè vào nhóm lớn trong ngành.”
“Trên đó có ảnh của chị, hắn nói: ‘Hôm nay con nhỏ xem mắt này không tệ, xem phim xong là đưa đi thuê phòng luôn’… bị Giang tổng nhìn thấy.”
Tốc độ nói của Trần Nhụy nhanh hơn một chút, “Anh ấy ghi nhớ rạp chiếu phim và suất chiếu, đang họp cũng bảo em mua vé cùng suất, chỗ ngồi ngay bên cạnh hai người.”
Tôi siết mạnh các ngón tay, cuối cùng cũng hiểu ra.
“Cho nên hôm đó, anh ấy bắt tôi đền tiền cũng là cố ý?”
“Đúng.”
“Hôm đó chân là em cố tình duỗi ra, nhưng đôi giày kia anh ấy thật sự tặng em, coi như thù lao giúp đỡ.”
“Còn hai vạn tám ấy, em đoán vốn dĩ anh ấy chẳng định lấy, anh ấy chỉ muốn thêm WeChat của chị thôi.”
“Chị không thấy lạ sao? Lúc chị thêm anh ấy, thậm chí còn không cần xác minh bạn bè, bởi vì anh ấy vốn dĩ chưa từng xóa chị.”
Nghe đến đây, tôi chợt nhớ ra gì đó, cổ họng lập tức chua xót, giọng nói cũng trở nên căng cứng:
“Vậy sau đó, chuyện tôi gặp hai người ở cửa hàng, cũng là do anh ấy sắp xếp?”
“Đúng.”
Trần Nhụy thừa nhận cực kỳ dứt khoát, “Giang tổng đã sớm biết chị làm việc ở đó rồi, anh ấy thường xuyên lén tới nhìn chị.”
“Anh ấy vẫn luôn biết chị ở đâu, làm gì, mấy ‘khách hàng lớn’ trong cửa hàng chị, đều là do anh ấy sắp xếp, đống túi đó, bây giờ chắc vẫn còn chất ở nhà anh ấy.”
… Thì ra là vậy.
Bảo sao mỗi lần bọn họ tới đều giống như đi nhập sỉ, chưa bao giờ soi mói, quẹt thẻ cũng dứt khoát vô cùng.
Thì ra đều là do anh sắp xếp.
“Tại sao?”
Tôi nghe thấy giọng mình đang run lên.
Trần Nhụy im lặng một chút.
“Em nghĩ, là bởi vì anh ấy chưa từng buông chị xuống.”
Tôi kéo khóe môi, nhưng không thể cười nổi.
“Cho nên anh ấy mới tìm em tới để thử tôi?”
Trần Nhụy gật đầu, “Kế hoạch ban đầu của anh ấy là, nếu em giả làm bạn gái anh ấy, mà chị biểu hiện ra một chút để ý thôi, cho dù chỉ là một chút, anh ấy cũng sẽ có dũng khí để bắt đầu lại, theo đuổi chị thêm một lần nữa.”
Cô ấy ngừng lại một chút, trong giọng nói mang theo tiếc nuối:
“Nhưng chị không có, lúc chị nhìn thấy bọn em ở cùng nhau, trong mắt chị ngoài lúng túng thì chỉ là né tránh, sau đó chị còn đồng ý thử với anh trai em… sau khi Giang tổng biết được, anh ấy nhốt mình trong nhà mấy ngày liền, không nhận điện thoại của bất kỳ ai, sau đó vì công việc, em buộc phải tới nhà anh ấy một chuyến, kết quả… cả căn phòng toàn là vỏ chai rỗng và đầu thuốc lá.”
Tôi nhớ tới câu anh nói với tôi lúc chơi escape room, “Ổn là được rồi”… ngực tôi tức đến phát đau.
“Còn cả món nợ của bố chị,” Trần Nhụy tiếp tục, “sớm từ hai năm trước đã trả xong rồi, là Giang tổng đi nói chuyện với đám chủ nợ đó, anh ấy trả từng món từng món một, điều kiện là bọn họ vĩnh viễn không được quấy rầy mẹ con chị nữa.”
Tôi đột ngột ngẩng đầu lên: “Anh ấy lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
“Lúc đó anh ấy vừa mới nhận được vòng đầu tư đầu tiên, anh ấy đem toàn bộ số tiền mình kiếm được đi trả nợ, công ty suýt chút nữa đứt gãy dòng vốn, anh ấy gắng gượng suốt nửa năm trời, ngày nào cũng ngủ ở công ty, mới chống đỡ qua được.”
Đầu óc tôi trống rỗng.
Những năm qua thứ mà tôi tưởng là “vận may”, chủ nợ không còn tìm tới cửa nữa, công việc phát triển thuận lợi…
Thì ra đều là anh đứng phía sau, từng chút từng chút một trải đường giúp tôi.
“Tại sao anh ấy không nói cho tôi biết?”