Tôi Chết Trước Ngày Mình Kết Hôn

Chương 4



Tin tức về cái chết của tôi cuối cùng cũng không thể giấu được bà ngoại.

Bà từ vùng Bắc Thành xa xôi mang theo con gà ác mua ở quê lên thành phố bồi bổ cho tôi.

Nhưng vừa bước vào cửa, bà đã đập vào mắt là bức di ảnh của tôi.

Túi đồ trên tay bà “bịch” một tiếng rơi phịch xuống đất.

“Ninh Ninh đâu?” Bà ngoại hướng ánh mắt về phía người mẹ đang có đôi mắt sưng húp đỏ ngầu.

Mẹ há miệng, nhưng không thốt nên lời.

“Tôi hỏi các người Ninh Ninh đâu? Tại sao các người lại làm ảnh đen trắng của Ninh Ninh treo trên tường thế kia?”

“Ninh Ninh là một đứa trẻ ngoan ngoãn, sao các người dám trù ẻo nó chết?”

Mẹ cúi gằm mặt, mặc cho nước mắt tuôn rơi.

“Mẹ…” Giọng bố chua xót và trống rỗng.

“Con xin lỗi… Là lỗi của chúng con. Chúng con không để ý Ninh Ninh, con bé bị ngã từ cầu thang tầng hầm xuống.”

“Bác sĩ pháp y nói… là do xuất huyết não dẫn đến tử vong. Con xin lỗi mẹ!”

Bà ngoại nhìn chằm chằm vào bố mẹ tôi. Bà rất bình tĩnh.

Nhưng thu mình ở một góc, tôi vẫn thấy hốc mắt bà đỏ hoe.

“Thế nghĩa là sao? Tại sao Ninh Ninh lại ngã trong tầng hầm? Các người đã làm cái gì?”

Chuyện gì cũng không qua mắt được bà ngoại.

Bố tôi đỏ hoe mắt, nói ra sự thật:

“Mẹ, ngày Ninh Ninh mất, cũng chính là ngày hết hạn lời nguyền tử thần của Dĩ Sơ.”

“Để cho chắc chắn, chúng con đã khóa Ninh Ninh trong tầng hầm. Nhưng chúng con đã ra tay hơi mạnh, Ninh Ninh…”

Ông chưa nói hết câu, bà ngoại đã vung tay giáng một cái tát trời giáng vào mặt ông.

Bố tôi cúi đầu, trên mặt đầy vẻ ê chề, nhục nhã.

“Mẹ, là lỗi của chúng con. Là chúng con không bảo vệ tốt Ninh Ninh.”

“Không bảo vệ tốt Ninh Ninh sao?” Bà ngoại gằn giọng hỏi vặn lại.

“Tôi hỏi các người, các người CHỈ LÀ không bảo vệ tốt Ninh Ninh thôi sao?”

“Dĩ Sơ là con cả, vừa hiểu chuyện vừa biết vâng lời, lại hay giúp đỡ việc nhà, các người xót nó, tôi hiểu.”

“Các người nói vì thiên vị Dĩ Ninh nên Dĩ Sơ mới bị nguyền rủa, vậy nên các người muốn đảo ngược cách đối xử giữa hai đứa, tôi cũng có thể hiểu.”

“Nhưng tôi muốn hỏi các người, các người THỰC SỰ ĐÃ THIÊN VỊ DĨ NINH BAO GIỜ CHƯA?”

Giọng bà nghẹn ngào, run rẩy nhưng từng chữ thốt ra đều như cứa vào tim:

“Ngày xưa các người lên Nam Thành kiếm sống. Tôi bảo dù thế nào cũng phải đem theo cả hai đứa, nhưng các người không nghe, chỉ mang theo mỗi đứa con lớn hiểu chuyện là Dĩ Sơ.”

“Lúc đó Ninh Ninh còn nhỏ như vậy, độ tuổi cần tình yêu thương của bố mẹ nhất, thì các người lại vứt nó ở lại quê.”

“Sau này các người mua nhà ở Nam Thành, đón Ninh Ninh lên, tôi cứ tưởng các người sẽ xót xa bù đắp cho con bé. Kết quả thì sao?”

Bà ngoại chỉ tay thẳng vào bức di ảnh đen trắng của tôi:

“Đây chính là kết quả của việc các người ‘xót’ Dĩ Ninh đấy đúng không? Các người thiên vị nó ở chỗ nào? Trả lời tôi đi!”

Căn phòng chìm vào sự im lặng chết chóc.

Sắc mặt mẹ tôi trắng bệch, đôi môi run rẩy lẩy bẩy:

“Con biết mình luôn nợ Ninh Ninh… Con chỉ muốn đợi đến khi chuyện của Dĩ Sơ được giải quyết triệt để, rồi con sẽ đối xử công bằng với hai đứa lại từ đầu.”

“Mẹ, con thật sự không biết mình lại phạm phải một sai lầm lớn đến nhường này. Con không bao giờ ngờ rằng, cái giá để Dĩ Sơ được sống tiếp, lại là mạng sống của Ninh Ninh…”

Mẹ tôi rơi nước mắt đầy mặt, từ từ ngồi sụp xuống đất.

“Con thật sự không ngờ kết cục lại thế này… Rõ ràng con không muốn mất đi đứa con gái nào cả, nhưng cuối cùng con vẫn chỉ có thể giữ lại một đứa…”

Trong nhà vang lên tiếng khóc não nề. Chỉ có bà ngoại vẫn đứng vững tại chỗ, lẳng lặng nhìn bức di ảnh của tôi, giọt nước mắt đọng nơi khóe mi.

“Các người không xứng làm bố làm mẹ. Lại càng không xứng đáng treo ảnh của Ninh Ninh trong nhà.”

“Ảnh và tro cốt của Ninh Ninh, tôi sẽ mang đi hết. Tôi sẽ đưa Ninh Ninh về nhà. Về ngôi nhà thực sự của con bé.”

Bố tôi giật mình ngẩng phắt đầu lên:

“Mẹ, đừng mà! Chúng con thật sự biết sai rồi…”

“Các người biết sai rồi, vậy Ninh Ninh có sống lại được không?” Bà ngoại quát lớn.

Bố đứng chết trân tại chỗ.

Chỉ có chị gái lặng lẽ bước vào phòng, bê hộp tro cốt của tôi ra, nhẹ nhàng đặt vào tay bà ngoại.

Bà ôm lấy hộp tro cốt, đôi bàn tay đầy vết chai sần nhẹ nhàng vuốt ve lên chiếc hộp lạnh lẽo.

Bay lơ lửng trên không trung, dường như tôi vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm từ đôi bàn tay của ngoại.

“Ninh Ninh, bà ngoại đưa cháu về nhà.”

7.

Linh hồn tôi đi theo bà ngoại về quê.

Bà chôn hộp tro cốt của tôi ở sân sau, ngay cạnh chiếc xích đu.

Chiếc xích đu đó là do ông ngoại hồi còn sống đã tự tay đóng cho tôi. Nó rất chắc chắn.

Hồi nhỏ, điều tôi thích làm nhất là ngồi trên xích đu, xem cuốn truyện tranh bà mua cho, và ăn những quả dâu tây đích thân ông ngoại trồng.

Giờ nghĩ lại…

Những ngày tháng ở dưới quê, mới là quãng thời gian tôi sống vui vẻ, hạnh phúc nhất.

Lên Nam Thành sống cùng bố mẹ, tuy ở cạnh chị gái rất vui, tuy bố mẹ cũng hay chăm sóc tôi, nhưng trong sự chăm lo ấy, họ luôn dành cho chị phần tình cảm nhiều hơn tôi gấp mấy lần.

“Ninh Ninh à, lúc mới đi theo bố mẹ, chị con đã chịu rất nhiều khổ cực, hay ốm đau lắm. Con giúp bố mẹ chăm sóc chị được không?”

“Ninh Ninh à, hồi trước chị con cũng ít khi được ăn bánh kem. Con nhường chị ăn nhiều một chút được không?”

Từng việc, từng việc một.

Rõ ràng có vẻ như họ đã trao tình yêu cho tôi, nhưng đồng thời họ cũng trao cho chị tình yêu nhiều hơn tôi gấp bội.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Tôi luôn nghĩ rằng, chỉ cần được ở bên cạnh bố mẹ và chị gái là đủ rồi.

Cho đến khi cái lời nguyền chết tiệt đó xuất hiện.

Dù vậy, tôi không oán trách họ.

Nếu mạng sống của tôi có thể đổi lấy sự sống cho chị, thì có chết một vạn lần cũng xứng đáng.

Điều nuối tiếc duy nhất của tôi là tôi chưa kịp giới thiệu Hứa Thời An với bà ngoại.

Cũng chưa kịp để bà nhìn thấy dáng vẻ của tôi khi mặc váy cưới.

Càng chưa kịp sinh cho bà một chắt trai hay chắt gái bế bồng.

Tôi nhìn khuôn mặt già nua, nhăn nheo của bà.

Linh hồn tôi lại mờ đi thêm một chút. Thời gian của tôi không còn nhiều nữa.

Bà treo bức ảnh của tôi ngay cạnh ảnh ông ngoại.

Sau đó, bà bày hết những món đồ ăn vặt và trái cây tôi thích lên bàn thờ.

“Ninh Ninh à…”

Giọng nói khàn đục của bà vang lên trong căn nhà vắng vẻ:

“Cháu có đau không…”

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

Đau lắm bà ơi. Thật sự rất đau.

Cháu muốn gọi bố mẹ mở cửa thả cháu ra, điện thoại ở ngay bên cạnh. Cháu từng nghĩ đến việc cầu cứu.

Nhưng ngày hôm đó, cháu thật sự không còn chút sức lực nào nữa rồi.

Bà ngoại lau nước mắt, châm lửa đốt tiền giấy, rồi thả vào một cái thau sắt.

“Bà nhớ hồi trước cháu rất thích mặc quần áo màu xanh lam. Bà đã mua cho cháu rồi đây.”

“Bà nghe ông chủ bán vàng mã nói, dưới đó bây giờ vật giá đắt đỏ lắm, phải gửi vàng thỏi, bạc nén mới có giá trị.”

“Còn mấy thứ máy tính, máy chơi game gì đó, dưới đấy cũng dùng được tuốt.”

Bà vừa đốt giấy, vừa lải nhải hệt như ngày tôi còn bé.

“Hồi ở quê cháu chưa từng được chơi mấy món này, hôm nay bà mua hết cho cháu rồi.”

“Nhận được thì nhớ cất kỹ nhé, đừng để đứa nào nó cướp mất…”

Giọng bà nghẹn ngào, rồi cuối cùng khóc nấc lên, người cuộn lại thành một cục.

“Mấy hôm trước mắt phải bà cứ giật liên tục, bà tính lên thăm cháu luôn. Nhưng chỉ vì đợi mua con gà ác ở cái sạp đầu ngõ…”

“Cái sạp đó ông chủ bán thường xuyên, tự dưng mấy hôm đấy lại nghỉ.”

“Bà chỉ đợi có mấy ngày ấy thôi, vậy mà vẫn không kịp… Ninh Ninh của bà, chỉ suýt chút nữa thôi!”

Phải rồi. Chỉ suýt chút nữa thôi.

Linh hồn tôi càng ngày càng mờ nhạt. Bà ngoại cũng đã đốt tiền giấy cho tôi suốt sáu ngày.

Tôi biết, đã đến lúc tôi phải lên đường rồi.

Ngày thứ bảy.

Khi bà ngoại đang chuẩn bị đốt lần giấy tiền cuối cùng cho tôi, thì bố mẹ và chị gái đến.

Chỉ vài ngày không gặp, trông họ tiều tụy đi rất nhiều. Đặc biệt là chị, môi chị tái nhợt, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Mẹ, chúng con đến thăm Ninh Ninh.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...