Thiên Vị Đúng Người
Chương 2
Mạnh Oanh Ảnh cười ngọt ngào, tung tăng rời đi.
Ta quay đầu lại.
Đúng lúc đối diện với đôi mắt âm u của Long Yến Hồi.
Giọng chàng khàn khàn, mang theo oán niệm sâu đậm nhìn ta:
“Cô là hạng người thấp hèn lắm sao?”
“Hai tỷ muội các ngươi hình như đều chê bai cô thì phải.”
“Chỉ mải lớn tiếng bàn mưu tính kế, chẳng một ai hỏi xem cô sống hay chết ra sao…”
3.
Tim ta chợt thót lên.
Trong khoảnh khắc ấy, vô số suy nghĩ đồng loạt ùa đến.
Cuối cùng, ta miễn cưỡng rút ra được một kết luận.
Long Yến Hồi thật ra không vui không phải vì chẳng ai quan tâm đến chàng.
Mạnh Oanh Ảnh rõ ràng rất để tâm đến tính mạng của chàng. Trước khi đặt vị Thái tử bê bết máu lên giường ta, muội ấy còn cẩn thận băng bó vết thương cho chàng.
Có lẽ, suy nghĩ của chàng và Oanh Oanh giống nhau.
Đều cho rằng cứu được chàng là cơ hội ngàn năm có một.
Ấy vậy mà Mạnh Oanh Ảnh lại nhường cơ hội “mượn ân báo đáp” ấy cho ta, khiến chàng cảm thấy bản thân dường như chẳng có chút sức hấp dẫn nào.
Có lẽ… đó mới là nguyên nhân khiến chàng không vui.
Nghĩ đến đây, ta đành cắn răng nói với Long Yến Hồi:
“Điện hạ nghĩ nhiều rồi. Oanh Oanh thật sự rất quan tâm đến người.”
“Người xem đi, muội ấy quấn cho người biết bao nhiêu lớp băng gạc.”
Ánh mắt Long Yến Hồi khẽ hạ xuống, vẻ oán niệm trên gương mặt cũng dịu đi đôi chút.
Chàng lại nhìn về phía cửa, giọng nói mang theo chút dư vị khó diễn tả:
“Đại tiểu thư Mạnh, muội muội của nàng… sức lực quả thật rất lớn.”
Ta nhất thời chẳng biết nên đáp lại thế nào.
Sao ta cứ có cảm giác…
Vị Thái tử này hình như rất hứng thú với Oanh Oanh nhà ta.
Ta khẽ ho một tiếng rồi nói:
“Nếu Điện hạ đã tỉnh, vậy ta đi gọi hạ nhân vào hầu hạ người.”
Long Yến Hồi lắc đầu.
“Không cần. Đợi người trong cung đến rồi hẵng nói.”
“Giống như nàng vừa nói, công lao này nên tính cho muội muội nàng.”
“Gọi hạ nhân sẽ làm kinh động cha mẹ nàng. Cô không ngốc, biết rõ ai mới là người cứu mình.”
Chàng nghĩ được như vậy thì tốt.
Cũng giúp ta đỡ phải mất công giải thích.
Mạnh Oanh Ảnh nghĩ tới nghĩ lui, chỉ mải tính xem làm sao dùng công lao của mình đổi cho ta một tương lai tốt đẹp.
Nhưng muội ấy lại không nhận ra kế hoạch cứu người tưởng như kín kẽ ấy có một lỗ hổng rất lớn.
Một nữ tử yếu đuối trói gà không chặt như ta, làm sao có thể cứu Long Yến Hồi khỏi tay đám thích khách hung hãn?
Bởi vậy, kể từ lúc Oanh Oanh khiêng người vào phòng ta, trách nhiệm giải thích rõ mọi chuyện để Long Yến Hồi không hiểu lầm ta có âm mưu cũng rơi lên vai ta.
Ta khẽ hành lễ.
“Điện hạ anh minh.”
Long Yến Hồi vẫn giữ nguyên khí thế, chỉ khẽ gật đầu.
Một lát sau, chàng chậm rãi lên tiếng:
“Nàng là tỷ tỷ của ân nhân cứu mạng cô. Yêu ai yêu cả đường đi, cô đương nhiên cũng sẽ báo đáp nàng đôi phần.”
“Nghe ý muội muội nàng thì… nàng muốn đổi một vị hôn phu mới, phải không?”
“Nói đi. Muốn đổi sang công tử nhà nào, cô sẽ làm chủ cho nàng.”
Ta vừa định nói với Long Yến Hồi rằng ta và vị hôn phu đính ước từ trong bụng mẹ vốn tình cảm rất tốt, không cần đổi người.
Thì ngay khoảnh khắc sau…
Cửa phòng ta bị đẩy ra.
Dịch Biệt Sanh rón rén bước vào trong màn đêm, lại rón rén cài chốt cửa.
Sau đó chàng quay người lại.
Bốn ánh mắt của ta và Long Yến Hồi lập tức chạm vào mắt chàng.
Hỏng rồi.
Ta quên mất giờ này vốn là lúc ta và Dịch Biệt Sanh hẹn lén gặp nhau.
Ba người cứ thế nhìn nhau.
Cuối cùng, Dịch Biệt Sanh là người lên tiếng trước.
Đôi mắt chàng đầy tổn thương, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào khe khẽ chất vấn ta:
“Mạnh Linh Lăng, nàng cố ý để ta nhìn thấy cảnh này sao?”
“Nàng chê thân thể ta yếu đuối, không thể cùng nàng chơi mấy trò máu me như thế này ư?”
“Hóa ra lúc nãy ở ngoài cửa, ta nghe thấy các người nói đổi vị hôn phu không phải vì ta bệnh nên sinh ảo giác…”
“Mà là… nàng thật sự không cần ta nữa.”
Long Yến Hồi ngẩn người một lát.
Sau đó vui vẻ huýt sáo một tiếng.
“Đại tiểu thư Mạnh, hai tỷ muội các nàng đúng là người sau còn giỏi hơn người trước.”
Đầu ta bỗng đau như muốn nứt ra.
Đúng lúc ấy, nha hoàn thân cận của ta bỗng gõ cửa từ bên ngoài.
“Tiểu thư, người tỉnh chưa? Nô tỳ ngửi thấy mùi máu rồi. Người còn ngủ nữa thì nước ngập Kim Sơn mất.”
“Mở cửa đi. Nô tỳ mang đai nguyệt sự với nước nóng vào, tranh thủ trước khi trời sáng sẽ giúp người thu dọn sạch sẽ, kẻo lát nữa còn đi thỉnh an lão gia và phu nhân.”
Nàng ấy vừa dứt lời.
Bên ngoài lập tức vang lên tiếng bước chân dồn dập.
“Tỷ tỷ! Muội về rồi!”
“Điện hạ! Thái tử điện hạ! Người có ở trong không? Nô tài là tổng quản Đông cung đây! Người nghe ra giọng nô tài chứ? Đừng sợ! Mau mở cửa!”
“Nô tỳ là cung nữ thân cận của Hoàng hậu nương nương, phụng lệnh người tới đây!”
“Vi thần… vi thần là Thái y…”
“Con gái! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Haiz.
Loạn thành một nồi cháo.
4.
Tóm lại, ta lấy lý do Long Yến Hồi cần được Thái y chữa trị ngay lập tức, đồng thời cần một nơi yên tĩnh để dưỡng thương, nên tạm thời chặn được những câu hỏi dồn dập của cha mẹ.
Sau khi Thái y xem xong vết thương cho Long Yến Hồi, đám cung nhân cũng lau sạch vết máu trên người chàng, tiện thể thay toàn bộ chăn đệm trên giường ta, rồi lần lượt lui ra.
Trong phòng chỉ còn lại Long Yến Hồi, hai tỷ muội chúng ta và Dịch Biệt Sanh vẫn đang ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.
Đó chính là điều ta mong muốn.
Ta lên tiếng:
“Điện hạ, thứ cho ta vô lễ, nhưng vẫn phải nhờ người thống nhất lời khai với ta.”
Cái đầu nhỏ của Mạnh Oanh Ảnh luôn sáng dạ đúng vào những lúc chẳng cần thiết.
Muội ấy lập tức nhận ra ta không muốn nhận công cứu Thái tử về mình.
Vẫn chưa biết Long Yến Hồi đã biết ân nhân cứu mạng thật sự là ai, muội ấy vội bước lên một bước, đầy nhiệt tình nói với chàng:
“Điện hạ, tỷ tỷ ta là ân nhân cứu mạng của người, người cưới tỷ ấy làm Thái tử phi đi.”
“Tỷ ấy thuộc làu nữ tắc, nữ giới, hiểu lễ nghĩa, đoan trang rộng lượng, rất thích hợp làm thê tử của người.”
Ánh mắt Long Yến Hồi đầy ý vị đảo qua đảo lại giữa ta và Dịch Biệt Sanh.
“Nữ tắc? Nữ giới?”
Khụ…
Nửa đêm lén gặp nam nhân.
Đúng là không học từ nữ tắc hay nữ giới thật.
Mạnh Oanh Ảnh không nhìn ra ý trêu chọc trong mắt chàng, liên tục gật đầu.
“Đúng vậy đúng vậy. Tỷ tỷ ta là nữ tử tốt nhất thiên hạ, trung trinh son sắt, khoan dung lương thiện, thông minh quả quyết…”
Cuối cùng Long Yến Hồi không nhịn được nữa, cắt ngang lời muội ấy, bực bội nói:
“Cánh tay của ngươi còn to gần gấp đôi tỷ tỷ ngươi.”
“Cô làm sao có thể tin lời nói dối của ngươi, rồi cho rằng người cứu cô lại là cô ấy?”