Thiên Kim Thật Không Diễn Nữa

Chương 4



"Đây là bài học đầu tiên và cũng là quan trọng nhất mà chị dạy em sau khi về nhà."

"Đối với mấy loại súc vật nghe không hiểu tiếng người, cho mặt mũi mà không biết điều thì đừng lãng phí nước bọt, cũng đừng cố đạo lý làm gì."

Vừa dứt lời, tôi vung tay tát thẳng vào mặt Trần Vũ Phi một cú nảy lửa.

"Cứ trực tiếp động thủ, đánh cho nó phục, đánh cho nó sợ, đánh đến mức sau này cứ thấy em là nó phải đi đường vòng!"

"Hiểu chưa?"

"Em... em hiểu rồi."

Tần Vũ có vẻ bị tôi dọa cho đứng hình nhưng vẫn gật đầu lia lịa.

Tôi nở một nụ cười an ủi với cô ấy, rồi quay phắt lại, nhìn Trần Vũ Phi đang mặt mày hoảng loạn:

"Anh nói anh là hôn phu của em gái tôi đúng không? Tính đi tính lại thì tôi chính là chị vợ của anh rồi!"

"Làm chị thì dạy dỗ đứa em rể bất tài, lại còn dám nuôi bồ nhí bên ngoài bắt nạt em gái mình, chắc là chuyện hiển nhiên nhỉ!"

"Ăn đấm này!"

Nói xong, mặc kệ ánh mắt kinh hãi của đối phương, tôi đè nghiến hắn xuống sàn mà tẩn cho một trận ra trò.

Đánh đến mức hắn phải liên tục van xin, không ngừng xin lỗi Tần Vũ.

Cuối cùng, nếu không phải Tần Vũ sợ xảy ra án mạng mà vội vàng kéo tôi ra, tôi chắc chắn chưa dừng tay đâu.

Trần Vũ Phi được đưa vào bệnh viện. Sau khi biết rõ ngọn ngành câu chuyện, bố mẹ tôi tức đến mức muốn nhảy dựng lên.

"Hào môn lâu đời cái nỗi gì, chẳng qua là một cái xác rỗng sắp phá sản. Lúc đầu nếu không phải vì cần cái danh tiếng nhà nó để lo việc thì ai thèm dây dưa vào làm gì!"

"Dám động vào con gái của Tần Kiến Quốc này, lão tử bây giờ sẽ khiến nhà họ Trần tiêu đời luôn!"

Giọng mẹ tôi thì đầy vẻ xót xa và sợ hãi:

"Tiểu Vũ, con bé ngốc này, sao không nói sớm với mẹ!"

"Để con chịu ấm ức rồi! Còn Tiểu Diệm nữa, con không bị thương đấy chứ?"

"Đánh hay lắm! Loại cặn bã đó phải đánh! Hai đứa không sao là tốt rồi!"

Tần Vũ nghe xong nước mắt rơi lã chã, cô ấy sà vào lòng tôi khóc thút thít:

"Chị! Cảm ơn chị! Em cảm ơn chị nhiều lắm..."

"Mà này, nhà mình tuy là nhà giàu mới nổi nhưng cũng đâu có kém cạnh gì nhà họ Trần, sao trước đây em cứ nhẫn nhịn mãi thế?"

"Để cái thằng họ Trần kia đè đầu cưỡi cổ như con cháu trong nhà vậy."

Tôi hơi tò mò, Tần Vũ tuy nhát thật nhưng qua cách cô ấy bảo vệ tôi hôm nay thì thấy lúc bị dồn vào đường cùng vẫn biết cắn người đấy chứ.

Thấy tôi hỏi, Tần Vũ hơi ngượng ngùng gãi đầu.

"Dù sao nhà họ Trần cũng là hào môn lâu đời, hơn nữa lúc đó công ty nhà mình còn cần họ giúp đỡ, em lại chỉ là con nuôi."

"Em sợ đắc tội với người ta thì sẽ gây ảnh hưởng xấu đến công ty gia đình..."

"Con bé ngốc này!"

Mẹ tôi tràn đầy xót xa.

"Mẹ và bố mà biết con ở ngoài chịu ấm ức như vậy thì đã đá phăng nhà đó đi từ lâu rồi."

"Tuy con là con nuôi, nhưng bao nhiêu năm nay bố mẹ vẫn luôn coi con như con gái ruột—"

"Hì hì, con gái ruột của bố mẹ chỉ có mình chị thôi nha."

Không đợi mẹ nói hết câu, Tần Vũ đã đưa tay bịt miệng mẹ lại.

"Con thấy mình cứ làm một đứa con nuôi vô tích sự thế này là tốt nhất."

Nói xong, cô ấy cười hì hì.

Thôi được rồi, làm một kẻ vô tư lự như vậy cũng tốt.

Tôi có chút cạn lời, liền vòng tay ôm lấy vai cô ấy.

"Em chính là em gái ruột của chị! Con gái cưng của bố mẹ!"

Vài ngày sau sự cố ở trung tâm thương mại, không khí trong nhà hòa thuận chưa từng có.

Bố mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt không gì khác ngoài sự yêu thương chiều chuộng.

Tần Vũ thì bám tôi càng chặt hơn, cứ như cái đuôi nhỏ, ánh mắt lúc nào cũng tràn ngập vẻ sùng bái.

Đến cả ông anh trai lầm lì Tần Dự, khi ăn sáng cũng lặng lẽ đẩy đĩa bánh bao kim sa mà tôi thích về phía tôi.

Cảm giác như tôi vừa nhận được kịch bản "con cưng của hào môn" vậy.

Ngay khi tôi vừa bắt đầu thích nghi và chuẩn bị tận hưởng cuộc sống này.

Thì một cuộc điện thoại bất ngờ đã phá vỡ sự bình yên đó.

Chiều hôm đó, mẹ tôi đang hào hứng cùng tôi thảo luận xem nên mặc gì cho buổi tụ tập gia đình cuối tuần thì điện thoại bỗng reo vang.

Bà nhấc máy, nghe chưa được vài câu thì sắc mặt bỗng thay đổi xoạch một cái.

Nói qua lại vài câu rồi cúp máy, vẻ mặt bà hiện rõ sự khó coi.

"Có chuyện gì vậy Vãn Vãn?"

Bố tôi ngẩng đầu lên khỏi tờ báo.

Giọng mẹ tôi có chút căng thẳng.

"Trường của thằng lớn gọi điện tới, bảo là nó xảy ra chuyện rồi, yêu cầu phụ huynh đến đó một chuyến ngay lập tức."

"Anh trai thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?"

Tần Vũ lập tức đặt chiếc máy tính bảng trên tay xuống.

"Cả ngày anh ấy không ở thư viện thì cũng là ở phòng thí nghiệm, cứ như người tàng hình vậy, nói chẳng quá hai câu, làm sao mà gây chuyện được?"

Bố tôi cũng nhíu mày.

"Phía nhà trường nói thế nào?"

"Họ không nói chi tiết."

Mẹ tôi lắc đầu, gương mặt đầy vẻ lo lắng.

"Nhưng em nghe thấy đầu dây bên kia khá ồn ào, hình như... còn có tiếng con gái khóc."

Gần như ngay lập tức, mí mắt phải của tôi giật liên hồi mà không có bất kỳ điềm báo nào.

Bình thường mắt phải của tôi không hay giật, một khi đã giật thì chắc chắn là có chuyện chẳng lành.

Sao tôi cứ cảm giác lại sắp có biến gì đó nhỉ.

"Bố mẹ, con đi cùng mọi người."

Tôi đặt ly nước xuống rồi đứng dậy.

Bố mẹ giống như tìm được chỗ dựa tinh thần mà bình tĩnh lại đôi chút, cuối cùng quyết định cả nhà cùng đi.

Chúng tôi nhanh c.h.óng chạy đến trường của anh cả.

Vừa đứng trước cửa văn phòng ban giám hiệu, chúng tôi đã loáng thoáng nghe thấy tiếng phụ nữ khóc lóc thảm thiết và tiếng một nam sinh nghẹn ngào phản bác bên trong.

Đẩy cửa bước vào, cảnh tượng bên trong hiện ra rõ mồn một.

Anh trai tôi – Tần Dự đang đứng bên cửa sổ, mặt đỏ gay, ánh mắt tràn đầy sự kích động và sụp đổ.

Anh ấy mím chặt môi, nắm đấm siết lại đến xanh xao.

Đối diện với anh ấy là một cô gái đang khóc lóc thảm thiết, phần bụng đã lùm lùm lộ rõ.

Bên cạnh cô gái là một mụ đàn bà trung niên mặt đầy thịt, đang vừa khóc vừa mắng sa sả vào mặt một người đàn ông có vẻ là lãnh đạo nhà trường.

Thấy chúng tôi vừa bước vào, mụ đàn bà đó như mèo ngửi thấy mùi tanh, lao vụt tới nắm chặt lấy cánh tay mẹ tôi, nước mắt nước mũi giàn dụa:

"Bà chắc là mẹ của Tần Dự đúng không?"

"Ối dồi ôi bà thông gia ơi! Cuối cùng các người cũng chịu vác mặt đến rồi!"

"Nhìn xem con trai các người làm cái trò gì này! Nó làm con gái tôi có bầu rồi giờ lại định quỵt, không chịu thừa nhận!"

"Khổ thân con gái tôi, nó còn trẻ thế này mà đời coi như xong rồi! Các người phải chịu trách nhiệm! Phải cho chúng tôi một câu trả lời thỏa đáng!"

Mẹ tôi bị hai chữ "thông gia" và mớ thông tin gây sốc này làm cho mặt mày cắt không còn giọt m.á.u, đứng sững tại chỗ không nói nên lời.

Vị lãnh đạo trường khẽ ho khan một tiếng, lên tiếng với vẻ mặt khá khó xử:

"Ông Tần, bà Tần, tình hình là thế này."

"Em Lý Văn đây tố cáo em Tần Dự có quan hệ bất chính với mình dẫn đến mang thai, nhưng em Tần Dự lại kiên quyết phủ nhận."

"Hai bên ai cũng có lý lẽ riêng, nên chúng tôi mời gia đình đến để cùng phối hợp giải quyết."

"Giải quyết cái gì mà giải quyết!"

Mẹ của Lý Văn gào to lên, nước bọt văng tung tóe suýt chút nữa là bắn vào mặt bố mẹ tôi.

"Sự thật rành rành ra đấy rồi còn gì!"

"Bụng con gái tôi to vượt mặt thế kia, chính là do con trai ông bà làm đấy!"

"Một là phải cưới con tôi, hai là phải bồi thường tiền! Thiếu một cái cũng đừng hòng xong với tôi!"

"Con không có làm!"

Tần Dự cuối cùng cũng bùng nổ, giọng anh ấy run rẩy vì quá kích động.

"Tôi vốn không quen cô ta! Đến tên cô ta là gì tôi còn chẳng biết!"

"Cái gì mà quan hệ bất chính, toàn là nói láo, vu khống!"

"Học trưởng! Sao anh lại có thể nói như thế!"

Nghe thấy anh trai tôi nói vậy, Lý Văn khóc càng to hơn.

Cô ta lảo đảo đứng dậy định lao về phía Tần Dự, nhưng bị anh ấy sợ hãi né tránh.

Cô ta chỉ có thể đứng đơ ra đó mà khóc lóc kể lể:

"Đêm hôm đó rõ ràng chính anh đã dùng WeChat hẹn em đến khách sạn!"

"Anh bảo đã để thẻ phòng ở quầy lễ tân rồi, bảo em cứ lấy thẻ rồi lên phòng trước."

"Lúc em lên rồi, anh vừa vào đã ôm lấy em. Em đòi bật đèn thì anh bảo anh không thích bật đèn."

"Sáng hôm sau em tỉnh dậy thì anh đã biến mất rồi... Sao anh có thể lật lọng không nhận người như vậy chứ!"

Cô ta miêu tả sống động như thật, chi tiết vô cùng phong phú.

Nếu tôi không quá hiểu rõ tính nết của anh trai mình, có lẽ tôi cũng đã tin rồi.

"Cô nói bậy!"

Tần Dự giận đến mức ăn nói lộn xộn, mặt mũi càng đỏ gắt hơn.

"Đúng thế! Chị đang nói dối!"

Tần Vũ không nhịn được mà hét lên, gương mặt nhỏ nhắn tức đến đỏ bừng.

"Anh trai tôi từ nhỏ đã sợ bóng tối! Hồi bé còn vì sợ tối mà tè dầm ra giường cơ!"

"Đến tận bây giờ, buổi tối đi ngủ anh ấy vẫn phải bật đèn ngủ! Làm sao có chuyện không bật đèn mà cùng chị... cùng chị..."

Con bé rốt cuộc vẫn còn ngại ngùng, những lời phía sau không sao thốt ra nổi.

"Đủ rồi! Đừng nói nữa!"

Tần Dự gầm nhẹ một tiếng đầy xấu hổ, vành tai đỏ lựng vì vừa gấp gáp, vừa tức giận lại vừa thẹn thùng.

Khổ nỗi anh ấy vốn vụng chèo khéo chống, ngoài việc phủ nhận ra thì không thể đưa ra thêm bất kỳ bằng chứng phản bác đanh thép nào khác.

Vị lãnh đạo trường lộ rõ vẻ khó xử, quay sang nhìn bố mẹ tôi bằng giọng điệu muốn hòa giải.

"Ông Tần, bà Tần à—"

"Ông bà xem, em Lý Văn đang rất kích động, chuyện này mà đồn ra ngoài thì danh tiếng của em Tần Dự lẫn uy tín của nhà trường đều bị ảnh hưởng xấu."

"Hay là... hai vị nghĩ cách xoa dịu họ trước xem sao?"

"Dù sao thì con gái cũng là bên chịu thiệt thòi..."

Ý tứ trong lời nói này gần như là đang ám chỉ gia đình tôi hãy chấp nhận "đổ vỏ", nhận lấy cái danh này để mọi chuyện êm xuôi.

Bố mẹ tôi vừa cuống vừa giận.

Bố tôi muốn dùng lý lẽ để nói chuyện, còn mẹ tôi nhìn Lý Văn đang khóc sướt mướt cùng mụ mẹ hung hăng, rồi lại nhìn con trai mình không cách nào biện minh được, bà xót xa đến mức nước mắt rơi lã chã, hoàn toàn mất hết phương hướng.

Còn mụ mẹ Lý kia, thấy lãnh đạo trường có vẻ thiên vị mình, lập tức thuận thế ngồi bệt xuống đất, vừa vỗ đùi vừa bắt đầu gào khóc:

"Trời đất ơi không có công lý mà! Thiếu gia nhà giàu chơi bời con gái nhà người ta xong định phủi tay à! Nhà trường cũng không thèm quản sao!"

"Con gái tội nghiệp của tôi ơi! Sau này biết sống sao đây! Hôm nay các người không đưa ra được lời giải thích, hai mẹ con tôi chếc ở đây cho các người xem!"

Lý Văn cũng rất biết phối hợp, che mặt khóc rống lên.

Kẻ tung người hứng, ăn vạ, đạo đức giả, diễn xuất vô cùng chuyên nghiệp.

Tôi lạnh lùng quan sát màn kịch này, trong lòng đã hiểu thấu mọi chuyện.

Con bé này tám phần là bị gã nào đó lừa cho có bầu rồi không tìm thấy chính chủ, chẳng biết sao lại nhắm vào anh trai tôi – một thiếu gia nhà giàu có vẻ ngoài hướng nội, dễ bắt nạt, định lôi anh ấy ra làm kẻ thế thân đổ vỏ đây mà.

Mụ mẹ kia cũng chẳng phải hạng vừa, cả hai cùng hùa vào để tống tiền.

Nhìn lãnh đạo trường thì muốn hòa bùn, đối phương thì giở trò lưu manh, bố mẹ tôi thì lúng túng, anh trai tôi thì sắp sụp đổ...

Tôi hít một hơi thật sâu.

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, Tần Diệm tôi đây chính thức xuất hiện!

Hòa giải? Cho xong chuyện? Nhẫn nhục chịu đựng?

Trong từ điển của tôi không có những từ đó.

Tôi không thèm đi kéo mụ mẹ Lý đang lăn lộn dưới đất, cũng chẳng buồn khuyên can Lý Văn đang khóc lóc.

"Anh, đi theo em."

Tôi quay người, nắm chặt lấy tay anh cả đang run rẩy vì tức giận.

Trước khi mọi người kịp phản ứng, tôi đã lôi anh ấy xông ra khỏi văn phòng ban giám hiệu, chạy thẳng ra trục đường chính dưới chân tòa nhà giảng đường.

Ở đó, sinh viên đang đi lại nườm nượp.

Chương trước Chương tiếp
Loading...