Thẻ Đen Không Quẹt Được
Chương 4
Với mức thu nhập (chính xác là không có thu nhập) của anh ta, có cày cuốc cả đời cũng không trả nổi.
Trương Du: “Nên giờ ngày nào anh ta cũng gọi điện khóc lóc van xin tôi, bảo sẵn sàng ra đi tay trắng, chỉ xin tôi đừng truy cứu số tiền anh ta lừa người khác.”
Tôi: “Thế chị trả lời sao?”
Trương Du: “Tôi bảo ok. Nhưng anh ta phải viết giấy cam kết, thừa nhận ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân, tự nguyện từ bỏ toàn bộ tài sản.”
Tôi: “Anh ta ký chưa?”
Trương Du: “Ký rồi.”
Tôi: “Ký rồi thì sao chị vẫn truy cứu anh ta?”
Trương Du gửi một cái icon dở khóc dở cười.
Trương Du: “Vì vừa ký xong, anh ta lại mò đi lừa một con bé khác.”
Tôi cạn lời.
Tôi: “Chuyện bao giờ thế?”
Trương Du: “Vừa tuần trước. Hết hạn tạm giữ hành chính vừa thò mặt ra hôm trước, hôm sau anh ta đã lên app chăn được ngay một em mới.”
Tôi: “…”
Trương Du: “Nên tôi quyết định đì anh ta tới bến luôn.”
Chị gửi cho tôi một file ghi âm.
Tôi bấm vào nghe.
Là giọng của Chu Triết Viễn.
“Bảo bối à, hoàn cảnh của anh hiện tại khó khăn lắm, vợ anh nằng nặc đòi ly hôn, đòi chia tài sản của anh. Em có thể cho anh vay tạm 5 vạn để xoay vòng được không? Đợi lo xong thủ tục ly hôn, anh sẽ trả em đầy đủ, cộng thêm cả tiền lãi.”
Giọng cô gái trong đoạn ghi âm nghe rõ vẻ xót xa.
“Vâng, ngày mai em chuyển cho anh.”
Trương Du: “Đây là đoạn ghi âm do nạn nhân mới nhất thu lại. Con bé sau đó phát hiện có điềm, mới tìm đến tôi đối chất, tôi mới biết anh ta lại ngựa quen đường cũ.”
Tôi: “Vừa ra đồn mà vẫn dám lừa tiếp cơ à?”
Trương Du: “Đối với loại người như anh ta, lừa đảo ngấm vào máu rồi.”
Tôi im lặng một hồi.
Tôi: “Vậy giờ chị định làm gì?”
Trương Du: “Tiếp tục thu thập bằng chứng. Anh ta lừa càng nhiều người, thì vụ kiện ly hôn càng có lợi cho tôi.”
Tôi suy nghĩ một chút, rồi hỏi chị: “Chị cần tôi giúp không?”
Trương Du: “Cô á?”
Tôi: “Giờ chắc anh ta hận tôi thấu xương, chả dại gì mà tìm tôi nữa. Nhưng nếu anh ta không biết tôi và chị có quen nhau…”
Trương Du: “Cô định làm gì?”
Tôi: “Thả câu (Giăng bẫy).”
7.
Tôi lập một nick WeChat mới, thay avatar, rồi đăng ký tài khoản trên cái app “Mịch Duyên” đó.
Profile điền là: 26 tuổi, làm ngành tài chính, lương năm 30 vạn.
Kèm theo mấy tấm ảnh đã qua app chỉnh sửa kỹ càng. Không phải ảnh thật của tôi, mà lấy trên mạng.
Ba ngày sau, Chu Triết Viễn chủ động add tôi.
Anh ta lại thay đổi nhân dạng.
Không còn là giám đốc công ty công nghệ nữa, mà thăng cấp lên CEO công ty start-up luôn.
Phần giới thiệu bản thân ghi: 34 tuổi, nhà khởi nghiệp liên hoàn, công ty trước đã được mua lại, hiện đang ấp ủ dự án mới.
Chat vài câu, anh ta bắt đầu văn vở kể lể hành trình khởi nghiệp của mình.
“Công ty trước của anh làm về AI, được một tập đoàn lớn mua lại rồi. Anh chốt lời được một mớ, giờ đang tính khởi nghiệp lần hai.”
Tôi hỏi: “Anh chốt lời được bao nhiêu thế?”
Anh ta: “Số liệu cụ thể thì hơi khó nói, nhưng tóm lại là đủ cho anh vùng vẫy thêm vài năm.”
Tôi: “Thế sao sếp lớn lại lên app này chơi vậy?”
Anh ta: “Anh muốn tìm một người có thể kề vai sát cánh. Cô người yêu cũ chê anh quá bận rộn nên chia tay rồi.”
Tôi: “Nghĩa là giờ anh đang độc thân?”
Anh ta: “Đúng thế, anh ế 3 năm rồi.”
Tôi cap màn hình gửi cho Trương Du.
Trương Du: “Độc thân 3 năm, hahahaha. Tôi kết hôn với anh ta 5 năm, đúng là loại mặt dày vô liêm sỉ.”
Tôi tiếp tục vờn anh ta.
Một tuần sau, anh ta rủ tôi đi ăn.
“Thứ Bảy tuần này rảnh không em? Anh mời em đi ăn đồ Nhật.”
Tôi: “Dạ vâng, anh gửi định vị đi.”
Anh ta ném sang một cái địa chỉ.
Lại là cái nhà hàng Michelin đó.
Tôi đứng hình mất mấy giây, công nhận da mặt anh ta làm bằng bê tông cốt thép rồi.
Trưa thứ Bảy, tôi không đến.
Tôi nhờ một người bạn của Trương Du đi thay.
Chị bạn đó tầm 30 tuổi, nét mặt hơi giống với cô gái trong ảnh mạng mà tôi dùng.
“Lỡ anh ta nhận ra hàng fake thì sao?” Tôi hỏi Trương Du.
“Không nhận ra đâu.” Trương Du xua tay. “Mắt anh ta chỉ dán vào ảnh mạng, không thèm nhìn mặt thật. Chỉ cần ăn mặc na ná, anh ta sẽ auto mặc định là cùng một người.”
Bữa ăn đó, bạn của Trương Du bật ghi âm toàn bộ.
Chu Triết Viễn chém gió phần phật, nhai đi nhai lại cái bài ca khởi nghiệp.
Đến lúc thanh toán, anh ta vỗ ngực: “Hôm nay anh mời.”
Sau đó rút thẻ ra quẹt.
Lần này thẻ không bị từ chối.
Chị bạn của Trương Du vô cùng ngạc nhiên.
“Anh ta thực sự quẹt thẻ trả tiền kìa?”
Tôi nhắn hỏi Trương Du: “Đào đâu ra tiền thế?”
Trương Du: “Anh ta đem bán sạch trang sức của tôi rồi. Ba hôm trước tôi phát hiện mất hai sợi dây chuyền, gom lại cũng phải được hơn 4 vạn tệ.”
Tôi: “…”
Trương Du: “Nên giờ tay đang sẵn tiền mặt, có vốn để làm màu tiếp rồi.”
Tôi: “Vậy giờ tính sao?”
Trương Du: “Cứ câu tiếp. Đợi anh ta lòi đuôi.”
Lần hẹn thứ hai, cách đó một tuần.
Lần này Chu Triết Viễn bắt đầu gợi ý chuyện đầu tư.
“Dự án mới của anh đang thiếu một chút vốn lưu động, em có hứng thú không?”
Bạn của Trương Du đúng theo kịch bản hỏi lại: “Khoảng bao nhiêu anh?”
“Không nhiều, 10 vạn là đủ.” Anh ta chém. “Ba tháng hồi vốn, nửa năm x2 tài khoản.”
“Lợi nhuận cao thế cơ ạ?”
“Mảng AI mà em, giờ đang là trend. Anh có mối quan hệ nội bộ, đảm bảo chỉ có lãi không có lỗ.”
Tối hôm đó, chị bạn gửi toàn bộ file ghi âm cho chúng tôi.
Trương Du: “Thế này là đủ bộ rồi. Bằng chứng cấu thành tội lừa đảo hình sự đây rồi.”
Tôi: “Anh ta thực sự sẵn sàng vì 10 vạn mà đi lừa một người mới quen à?”
Trương Du: “Đến 2 vạn anh ta còn lừa, 10 vạn thì sá gì.”
Tôi im lặng.
Cái thứ người này, hình như không có khái niệm về giới hạn đạo đức.
8.
Một tháng sau, vụ ly hôn của Trương Du được đưa ra xét xử.
Tôi đến dự thính.
Biểu hiện của Chu Triết Viễn trước tòa thực sự khiến tôi mở mang tầm mắt.
Anh ta thuê luật sư, ăn mặc bảnh bao, thái độ vô cùng thành khẩn.
“Thưa tòa, tôi thừa nhận tôi có lỗi. Nhưng tình cảm giữa tôi và nguyên đơn rất tốt, chỉ là dạo gần đây tôi gặp chút khó khăn nên cô ấy mới hiểu lầm tôi.”
Thẩm phán hỏi: “Tranh chấp chính của hai người là gì?”
Luật sư của Trương Du đứng lên: “Chúng tôi lập luận rằng bất động sản là tài sản chung của vợ chồng, khoản tiền cọc 1 triệu tệ là tiền tiết kiệm trước hôn nhân của thân chủ tôi, yêu cầu bị đơn phải hoàn trả.”
Luật sư của Chu Triết Viễn cãi: “Chúng tôi cho rằng khoản tiền cọc đó là do bố mẹ bị đơn tặng cho con trai, thuộc về tài sản cá nhân của bị đơn.”
Thẩm phán: “Có bằng chứng không?”
Luật sư của Chu đưa ra một tập tài liệu: “Đây là lời khai của bố mẹ bị đơn, chứng minh 1 triệu tệ đó là tiền họ cho con trai mua nhà.”
Luật sư của Trương Du bật cười.
“Thưa tòa, chúng tôi cũng có bằng chứng.”
Chị ấy đưa ra một xấp sao kê ngân hàng.
“Đây là sao kê tài khoản của nguyên đơn, cho thấy 1 triệu tệ được chuyển từ tài khoản của nguyên đơn đi. Thời gian là một tuần trước khi mua nhà.”
“Như vậy không chứng minh được điều gì.” Luật sư của Chu cãi cùn. “Có thể nguyên đơn cho bị đơn vay trước, bị đơn chuyển cho bố mẹ, rồi bố mẹ lại tặng cho bị đơn—”
“Xin tòa xem qua lịch sử trò chuyện này.” Luật sư của Trương Du ngắt lời. “Ba ngày trước khi mua nhà, bị đơn nhắn tin WeChat cho nguyên đơn: ‘Vợ yêu, chuyện tiền cọc cảm ơn em nhiều lắm, đợi sau này anh phất lên nhất định sẽ đền đáp em gấp đôi.’ Xin hỏi, nếu là tiền của bố mẹ bị đơn, tại sao anh ta lại đi cảm ơn nguyên đơn?”
Sắc mặt Chu Triết Viễn biến sắc.
Thẩm phán xem qua đoạn tin nhắn, rồi quay sang nhìn Chu Triết Viễn.
“Bị đơn, anh giải thích sao về việc này?”
Chu Triết Viễn há hốc mồm, nửa ngày không rặn ra được chữ nào.
Luật sư của anh ta nói đỡ: “Tin nhắn này có thể chỉ là một câu nói đùa—”
“Còn tin nhắn này nữa.” Luật sư của Trương Du tiếp tục tung bằng chứng. “Tháng đầu tiên trả góp ngân hàng, bị đơn nhắn: ‘Vợ ơi, khoản vay ngân hàng em cứ gánh tạm trước nhé, đợi anh được thăng chức tính sau.’ Hai năm nay, toàn bộ tiền trả góp đều do nguyên đơn gồng gánh. Nếu căn nhà là tài sản cá nhân của bị đơn, vì sao anh ta lại bắt nguyên đơn trả nợ?”
Cả khán phòng im phăng phắc.
Luật sư của Chu nhìn thân chủ mình một cái, ánh mắt lộ vẻ bất lực.
Phiên tòa tiếp tục.
Luật sư của Trương Du bắt đầu tung đợt bằng chứng thứ hai.
Lời khai của 8 người phụ nữ từng là nạn nhân.
“Thưa tòa, trong thời kỳ hôn nhân, bị đơn thông qua các ứng dụng mạng xã hội đã kết bạn với nhiều phụ nữ, dùng đủ loại lý do để lừa gạt tiền bạc. Đây là lịch sử chuyển khoản của một trong số các nạn nhân, 2 vạn tệ, nội dung chuyển khoản là ‘Cho vay’.”
Chu Triết Viễn bật dậy: “Đó là tiền vay mượn! Tôi sẽ trả!”
“Yêu cầu bị đơn ngồi xuống.” Thẩm phán nhíu mày. “Anh có lịch sử hoàn trả không?”
“Tôi chưa trả, nhưng tôi sẽ trả—”
“Theo điều tra của chúng tôi, trong vòng một năm rưỡi qua, bị đơn đã sử dụng phương thức tương tự để chiếm đoạt tiền của ít nhất 8 người phụ nữ, tổng số tiền lên tới hơn 15 vạn tệ.” Luật sư của Trương Du dõng dạc. “Số tiền này, chưa một đồng nào được trả lại.”
Mặt Chu Triết Viễn đỏ lựng lên.
“Là bọn họ tự nguyện cho tôi!”
“Tự nguyện?” Luật sư của Trương Du cười khẩy. “Anh nói với họ anh là quản lý cấp cao, lương năm 50 vạn, công ty bị thâu tóm nên chốt lời được cả chục triệu. Tất cả đều là dối trá. Anh dùng thân phận giả mạo để lừa gạt lòng tin, sau đó vay tiền không trả. Cái này không gọi là lừa đảo thì gọi là gì?”
“Phản đối!” Luật sư của Chu đứng lên. “Điều này không liên quan đến vụ án ly hôn—”
“Có liên quan.” Luật sư của Trương Du đáp trả. “Số tiền bị đơn lừa đảo được, tính là nợ chung của hai vợ chồng hay nợ cá nhân? Nếu là nợ cá nhân, thì phải khấu trừ trong quá trình phân chia tài sản.”
Thẩm phán gật đầu.
“Vấn đề này quả thực cần làm rõ. Bị đơn, số tiền anh lừa đảo được, đã tiêu vào việc gì?”
Chu Triết Viễn câm nín.
“Trả lời câu hỏi của tòa đi.” Luật sư của anh ta nhắc khéo.
“Tiêu vào… chi tiêu sinh hoạt hàng ngày.” Chu Triết Viễn ấp úng rặn ra một câu.
“Chi tiêu gì?”
“Ăn uống, mua sắm đồ đạc…”
“Mua đồ gì?”
Chu Triết Viễn im bặt.
Luật sư của Trương Du rút ra một tập tài liệu khác.
“Căn cứ vào lịch sử giao dịch của bị đơn, một năm rưỡi qua anh ta đã mua một lượng lớn đồ hiệu: đồng hồ, thắt lưng, túi xách, nước hoa. Tổng giá trị hơn 8 vạn tệ. Xin hỏi những món đồ này hiện đang ở đâu?”
Mặt Chu Triết Viễn càng đỏ tía tai hơn.
“Tặng… tặng người ta rồi.”
“Tặng cho ai?”
“Tặng…” Anh ta liếc nhìn Trương Du. “Tặng cho vợ tôi.”
Trương Du đứng phắt dậy: “Thưa tòa, tôi chưa từng nhận được bất kỳ món quà nào từ anh ta. Chúng tôi kết hôn 5 năm, anh ta chưa từng mua cho tôi lấy một món đồ trang sức nào.”
Cả phiên tòa xì xầm bàn tán.
Thẩm phán gõ búa.
“Trật tự.” Ông nhìn thẳng vào Chu Triết Viễn. “Bị đơn, những món đồ anh mua rốt cuộc đã đưa cho ai?”
Chu Triết Viễn im lặng một lúc lâu.
“Đưa… đưa cho mấy cô gái đó rồi.”
Biểu cảm của Trương Du không mảy may xao động.
Cứ như thể chị ấy đã biết tỏng từ lâu.
9.
Phiên tòa kết thúc, thẩm phán tuyên bố sẽ chọn ngày tuyên án sau.
Nhưng kết quả thì đã quá rõ ràng.
Những lời dối trá của Chu Triết Viễn bị bóc trần từng lớp một, cái bài “bố mẹ cho tiền”, “vay mượn sẽ trả” hoàn toàn sụp đổ trước những bằng chứng thép.
Ra khỏi tòa án, Chu Triết Viễn đuổi theo.
“Trương Du!”
Trương Du không thèm dừng bước.
“Trương Du, em nghe anh giải thích đã!”
Chị ấy vẫn cứ đi.
“Anh biết anh sai rồi!” Anh ta hét lên. “Cho anh một cơ hội được không? Chúng ta đừng ly hôn nữa, anh sẽ sửa đổi!”
Trương Du dừng lại, quay người.
“Chu Triết Viễn, anh nghĩ tôi còn tin anh được nữa à?”
“Anh nói thật lòng mà!” Anh ta chạy đến trước mặt chị. “Một năm qua anh đã suy nghĩ rất nhiều, anh biết anh có lỗi với em. Sau này anh nhất định sẽ đi làm đàng hoàng, đối xử tốt với em—”
“Đi làm đàng hoàng?” Trương Du cười nhạt. “Anh thất nghiệp 3 năm rồi, anh đi làm đàng hoàng kiểu gì?”
“Anh có thể xin việc mà, anh có bằng cấp, có kinh nghiệm—”
“Anh có cái gì?” Trương Du ngắt lời. “Cái mác 985 của anh là chuyện từ mười năm trước, kinh nghiệm làm việc của anh là từ 3 năm trước. Bây giờ CV của anh trống trơn, ai nhận anh?”
Mặt Chu Triết Viễn đỏ lựng.
“Em không cần phải nói móc anh như thế—”
“Tôi chỉ nói sự thật.” Trương Du lạnh lùng. “Chu Triết Viễn, anh biết vấn đề lớn nhất của anh là gì không?”
“Là gì?”
“Là anh coi tất cả mọi người là những thằng ngu.” Chị nói. “Anh tưởng cứ bịa ra một lời nói dối là người ta sẽ tin. Anh tưởng cứ buông vài lời ngon ngọt là người ta sẽ tha thứ. Anh chưa bao giờ muốn bỏ công sức, chỉ muốn chực chờ bú liếm người khác.”
Môi Chu Triết Viễn mấp máy, không nói được lời nào.
“Ra tòa rồi mà anh vẫn còn xạo lìn.” Trương Du nói tiếp. “Anh bảo mấy món quà kia mua tặng tôi, cả cái phiên tòa này ai chả biết là giả. Anh nói dối quen miệng rồi, lừa người lừa luôn cả chính mình.”
“Anh…”
“Anh bảo anh muốn sửa đổi?” Trương Du bật cười. “Tháng trước anh vừa chui ra khỏi trại tạm giam, quay ngoắt đi cái đã đi lừa con gái nhà người ta. Anh gọi thế là sửa đổi à?”
Chu Triết Viễn chết sững.