Thẻ Đen Không Quẹt Được

Chương 2



Tầm ngoài 30, tóc uốn lọn to, mặc nguyên set đồ Chanel, đi giày cao gót đế đỏ.

Trông toát lên mùi tiền.

Nhưng sắc mặt thì không đẹp cho lắm.

“Cô là Lâm Niệm?” Chị ta nhìn tôi, đánh giá từ đầu đến chân.

“Vâng là tôi. Còn chị là?”

Chị ta cười khẩy.

“Tôi là vợ của Chu Triết Viễn.”

Tôi khựng lại một nhịp.

Rồi tôi hiểu ra ngay.

Bữa cơm chiều thứ Bảy, vợ anh ta đã điều tra ra.

“Chị Trương?” Tôi hỏi thử.

“Cô biết tôi?”

“Lúc ăn cơm chiều thứ Bảy, chị có gọi cho anh ta.” Tôi nói, “Tôi có nhìn thấy tên trên màn hình.”

Biểu cảm của chị ta biến đổi.

“Biết thế mà cô vẫn ngồi ăn với anh ta?”

“Tôi không biết anh ta đã có vợ.” Tôi giải thích. “Trên app xem mắt, hồ sơ của anh ta ghi là độc thân.”

“App xem mắt?” Chị ta bật cười. “Anh ta bảo quen cô qua app xem mắt à?”

“Không phải sao?”

Chị ta rút điện thoại trong túi xách ra, mở một trang web rồi đưa cho tôi.

Là một ứng dụng chat.

Tên là “Mịch Duyên” (Tìm duyên).

Tôi chưa nghe bao giờ.

“Đây là gì?”

“App chăn chuối (tìm bạn tình).” Chị ta nói mỉa mai. “Anh ta quen cô trên này.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.

Ảnh đại diện là một cô gái.

Không phải tôi.

“Đây không phải tôi.” Tôi nói.

Chị ta sững người.

“Cô tên Lâm Niệm?”

“Đúng.”

“28 tuổi, làm kế toán cho công ty nước ngoài?”

“Đúng.”

Chị ta nhíu mày, nhìn lại điện thoại.

“Anh ta ăn cơm với con nhỏ này chiều thứ Bảy, địa điểm là nhà hàng Michelin đó…” Chị ta cho tôi xem định vị. “Chính là nhà hàng hai người đã đến?”

“Đúng vậy.”

“Thế con nhỏ này là ai?”

Tôi nhìn kỹ bức ảnh đại diện kia.

Tóc dài, mặt V-line, make-up kiểu hotgirl mạng.

“Tôi không quen.” Tôi đáp. “Nhưng chắc chắn không phải tôi.”

Chị ta thu điện thoại lại, nhìn tôi chằm chằm mấy giây.

“Cô thực sự quen anh ta qua xem mắt?”

“Mẹ tôi giới thiệu.” Tôi nói. “Qua một người bạn học cũ của mẹ tôi.”

Chị ta im lặng.

Rồi chị ta bật cười, nhưng nụ cười đắng chát.

“Anh ta tài thật đấy.” Chị ta gật gù. “Một lúc đạp hai thuyền. App xem mắt thì tìm gái nhà lành, app hẹn hò thì tìm tình một đêm. Bữa cơm chiều thứ Bảy vốn dĩ anh ta hẹn con nhỏ kia, kết quả bị nó cho leo cây, thế là anh ta lôi cô đi thay.”

Tôi đã hiểu.

Tôi là lốp dự phòng.

Lốp dự phòng của lốp dự phòng.

“Chị Trương này.” Tôi lên tiếng. “Tôi với chồng chị mới gặp nhau đúng một lần, sau này cũng sẽ không bao giờ gặp lại. Chị tìm tôi cũng vô ích thôi.”

“Tôi không đến để gây sự với cô.” Chị ta nói. “Tôi đến để hỏi cô — hôm đó anh ta có vay tiền cô không?”

“Không.”

“Anh ta bảo cô AA chia tiền đúng không?”

“Đúng.”

“Cô trả rồi?”

“Tôi trả rồi.” Tôi kể nốt. “Thẻ của anh ta không quẹt được.”

Chị ta lại cười, nụ cười càng cay đắng hơn.

“Cái thẻ đó của anh ta vốn dĩ làm gì có tiền.” Chị ta nói. “Anh ta toàn chực chờ phụ nữ trả tiền cho mình thôi.”

Tôi im lặng.

“Cô biết tại sao anh ta lại chọn nhà hàng đó không?” Chị ta hỏi tiếp.

“Tại sao?”

“Vì quán đó xuất được hóa đơn đỏ.” Chị ta đáp. “Anh ta bắt cô trả tiền, sau đó cầm hóa đơn về công ty tôi để báo cáo thanh toán.”

Tôi nghe xong, cảm thấy nực cười.

“Làm sếp lớn ở tập đoàn công nghệ mà lại thiếu chút tiền lẻ ấy à?”

Chị ta nhìn tôi, ánh mắt cực kỳ phức tạp.

“Anh ta làm gì có việc làm.”

“Cái gì?!”

“Anh ta bị đuổi việc ba năm rồi.” Chị ta gằn từng chữ. “Chức giám đốc là giả, lương 500 ngàn tệ là giả, đến cái đồng hồ Rolex kia cũng là hàng rởm mua 300 tệ ngoài chợ.”

Tôi há hốc miệng, không thốt nên lời.

“Thế giờ anh ta sống bằng gì?”

Chị ta không trả lời.

Nhưng nhìn ánh mắt chị ta, tôi đã hiểu.

Sống bám vào vợ.

“Mỗi tháng tôi cho anh ta 10 ngàn tệ tiền tiêu vặt.” Chị ta nói. “Anh ta cầm tiền đó đi nuôi gái.”

Tôi không biết phải nói gì nữa.

“Chị Trương, sao chị lại kể hết những chuyện này với tôi?”

Chị ta nhìn tôi, khóe mắt hơi đỏ lên.

“Bởi vì tôi muốn ly hôn.” Chị ta nói. “Tôi cần bằng chứng.”

3.

Chị ta tên Trương Du, 33 tuổi, Giám đốc Đầu tư tại một quỹ Private Equity.

Lương năm cả triệu tệ.

Chị quen Chu Triết Viễn từ năm năm trước.

Lúc đó anh ta vẫn đang làm ở tập đoàn lớn, đúng là quản lý cấp cao, thu nhập cũng khủng thật.

“Lúc chúng tôi kết hôn, lương tháng anh ta 4 vạn, lương tôi 2 vạn.” Ngồi trong quán cà phê, chị ta khuấy đều tách nước trước mặt. “Lúc đó tôi thấy anh ta rất ưu tú, gia cảnh cũng tốt, quê ở Giang Tô, bố mẹ đều là công chức.”

“Rồi sao nữa?”

“Rồi anh ta bị đuổi việc.” Chị ta kể. “Ba năm trước, công ty tối ưu hóa nhân sự, anh ta bị lọt vào danh sách cắt giảm.”

“Cắt giảm thì cũng bình thường mà.” Tôi nói. “Tìm việc khác là được.”

“Anh ta không chịu tìm.” Chị ta cười nhạt. “Anh ta thấy mất mặt.”

“Mất mặt?”

“Anh ta tự cho mình là thạc sĩ trường top 985, từng làm giám đốc, nên không đời nào chịu vào công ty nhỏ.” Chị ta thở dài. “Công ty lớn thì người ta không nhận, công ty nhỏ thì anh ta chê. Cứ thế lây lất, kéo dài suốt ba năm.”

“Ba năm không đi làm á?”

“Không có công việc chính thức.” Chị đáp. “Lâu lâu nhận làm ngoài lặt vặt, kiếm được vài ngàn. Thời gian còn lại thì ở nhà chơi game, hoặc là ra ngoài ‘giao lưu quan hệ’.”

“Giao lưu kiểu gì?”

“Đi chăn gái.” Giọng chị ta bình thản đến đáng sợ. “Anh ta lập tài khoản trên đủ mọi nền tảng mạng xã hội, dùng toàn profile ngày xưa. Giám đốc, lương 50 vạn, tốt nghiệp Phục Đán – ĐH Hong Kong. Rồi hẹn phụ nữ ra ngoài ăn uống.”

“Ăn xong thì sao?”

“Thì bắt phụ nữ trả tiền.” Chị ta nói. “Hoặc là đòi AA. Cái thẻ đen kia là thẻ rởm, bên trong chẳng bao giờ để tiền cả.”

Tôi nhớ lại cảnh tượng ngày hôm đó.

Lúc gọi món anh ta tự tin nhường nào.

Lúc đòi chia tiền anh ta thản nhiên ra sao.

“Anh ta làm thế này bao lâu rồi?”

“Chắc cũng ít nhất một năm rưỡi.” Chị ta nói. “Tôi mới phát hiện ra ba tháng trước.”

“Sao chị phát hiện được?”

“Có một cô gái mò đến tận nhà.” Chị kể. “Bảo là bị anh ta lừa tình, lừa thêm cả hai vạn tệ nữa.”

“Lừa tiền cơ á?”

“Anh ta bảo với cô gái đó là đầu tư thất bại, cần tiền xoay vòng gấp.” Chị ta nhấp ngụm cà phê. “Cô kia tin sái cổ, chuyển cho anh ta hai vạn. Kết quả nhận được tiền xong anh ta block người ta luôn.”

Tôi nghe mà há hốc mồm.

“Anh ta không chỉ lừa mỗi tiền ăn?”

“Tiền ăn chỉ là muỗi.” Chị ta hừ lạnh. “Anh ta lừa tình, lừa tiền, lừa lên giường. Có cô bị lừa mấy vạn rồi mà vẫn ngu muội nói đỡ cho anh ta cơ.”

“Sao không báo cảnh sát?”

“Báo cảnh sát vô ích.” Chị ta lắc đầu. “Là do bọn họ tự nguyện chuyển tiền, lại không có giấy vay nợ. Cảnh sát bảo đây là tranh chấp tình cảm, không thụ lý.”

“Thế sao chị không ly hôn sớm đi?”

Chị ta im lặng một lúc lâu.

“Vì tôi chưa có bằng chứng.”

“Bằng chứng gì cơ?”

“Bằng chứng anh ta tẩu tán tài sản.” Chị ta trầm giọng. “Căn nhà chúng tôi mua lúc cưới đứng tên anh ta. Tiền cọc là tôi trả, 1 triệu tệ.”

Tôi sững sờ.

“Nhà là do chị lo tiền cọc á?”

“Đúng.” Chị ta gật đầu. “Lúc đó tôi nghĩ cưới nhau rồi thì của chồng công vợ, đứng tên ai chẳng thế.”

“Còn bây giờ?”

“Bây giờ anh ta bảo đó là tài sản trước hôn nhân của anh ta, không liên quan gì đến tôi.”

“Rõ ràng tiền cọc là chị trả, sao lại thành tài sản trước hôn nhân được?”

“Anh ta bảo tiền cọc là bố mẹ anh ta cho.” Chị ta đáp. “1 triệu tệ, anh ta nói là tiền của bố mẹ anh ta.”

“Chị có lịch sử chuyển khoản không?”

“Có.” Chị ta cười cay đắng. “Nhưng lúc đó anh ta bảo tôi chuyển tiền cho anh ta trước, để anh ta đi đóng cọc. Nên trên giấy tờ hiển thị là anh ta trả tiền.”

Tôi nghe xong thấy hoang đường vô cùng.

“Vô lý, chị có lịch sử chuyển khoản thì chứng minh được tiền đó là của chị xuất ra mà.”

“Nhưng lúc chuyển tiền, phần ghi chú tôi lại ghi là ‘Cố lên chồng yêu’.” Chị ta cười như mếu. “Anh ta bảo đó là tiền tôi tặng cho anh ta.”

“…”

“Tôi biết là tôi ngu.” Chị ta thở dài. “Nhưng lúc đó đang yêu, ai mà tính toán sâu xa vậy.”

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Một nữ giám đốc đầu tư lương cả triệu tệ, khôn ngoan quản lý tiền bạc cho thiên hạ, cuối cùng lại ngã ngựa trong chính cuộc hôn nhân của mình.

“Vậy giờ chị định làm thế nào?”

“Tôi muốn ly hôn, lấy lại căn nhà của tôi.” Chị ta ánh mắt kiên định. “Nhưng tôi cần bằng chứng chứng minh anh ta ngoại tình, lừa đảo hôn nhân.”

“Chị tìm tôi, là muốn tôi giúp chị lấy bằng chứng?”

Chị ta gật đầu.

“Tôi biết yêu cầu này hơi quá đáng.” Chị ta nói. “Nhưng anh ta giảo hoạt lắm, trước mặt tôi chưa bao giờ để lộ sơ hở. Tôi chỉ đành tìm những người phụ nữ từng bị anh ta lừa, xem có moi được bằng chứng gì không.”

“Nhưng tôi mới gặp anh ta đúng một lần.”

“Tôi biết.” Chị ta nói. “Nhưng cô là người đầu tiên nhìn thấu bộ mặt thật của anh ta.”

“Ý chị là sao?”

“Mấy cô kia toàn bị dắt mũi.” Chị ta đáp. “Chỉ có cô là phát hiện ra anh ta có vợ ngay tại trận, còn không cho anh ta cơ hội ngụy biện.”

Tôi nghĩ lại, là do cuộc gọi đó đã tố cáo anh ta.

Nếu hôm đó vợ anh ta không gọi điện đến, có lẽ tôi cũng chẳng phát hiện ra.

“Tôi không giúp được chị đâu.” Tôi nói. “Tôi chẳng biết gì về anh ta cả, cũng không có bằng chứng gì.”

Chị ta nhìn tôi, ánh mắt lộ vẻ thất vọng.

Nhưng chị ta không ép.

“Được rồi.” Chị ta đứng dậy. “Làm phiền cô rồi.”

Đi được vài bước, chị ta quay lại.

“Cô Lâm, tôi có thể add WeChat cô không?”

“Để làm gì?”

“Tôi muốn kể cho cô nghe chuyện của anh ta.” Chị ta nói. “Đỡ để sau này cô lại bị anh ta làm phiền.”

Tôi do dự một chút.

Rồi tôi gật đầu.

4.

Sau khi add WeChat Trương Du, tôi cứ nghĩ chuyện này thế là xong.

Dù sao tôi và Chu Triết Viễn cũng chỉ gặp nhau một lần, sau này cạch mặt không bao giờ gặp lại.

Nhưng ba ngày sau, Chu Triết Viễn nhắn tin cho tôi.

Đúng vậy, tôi xóa kết bạn, anh ta lại gửi lời mời kết bạn lại.

“Cô Lâm, vợ anh đi tìm em rồi đúng không?”

Tôi không rep.

Tin nữa.

“Những lời cô ta nói em đừng tin, cô ta có vấn đề về thần kinh, suốt ngày đa nghi thần hồn nát thần tính.”

Tôi vẫn không rep.

Thêm tin nữa.

“Anh thực sự đang làm thủ tục ly hôn, chỉ là cô ta không chịu ký thôi. Đợi xong thủ tục, anh sẽ liên lạc lại với em.”

Tôi rep đúng ba chữ: “Không cần đâu.”

Rồi block luôn.

Anh ta lập tức lấy nick khác add tôi.

“Cô Lâm, em hiểu lầm anh rồi. Chuyện hôm đó anh bảo AA là đùa thôi, tiền anh đã chuyển trả em rồi mà.”

Tôi mở phần ví WeChat ra xem.

Không có đồng nào vào tài khoản.

Tôi chụp màn hình gửi lại: “Anh chuyển đi đâu rồi?”

Anh ta im bặt.

Một lúc sau, mới nhắn lại.

“Tiền bị hoàn lại rồi, số WeChat của em là gì? Để anh chuyển lại.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...