Thành Toàn Đến Cùng
Chương 2
Ma ma tức đến mức đi quanh phòng ba vòng.
“Tiểu thư, ngày đại hôn thì dắt biểu muội bái đường, ban đêm còn ngủ lại viện của con tiện nhân kia. Hầu phủ thật quá đáng!”
Ta tháo mũ phượng xuống.
Cuối cùng cổ cũng nhẹ nhõm hơn.
“Hắn không đến, ngày mai kính trà mới thú vị.”
Ma ma lập tức nhìn sang ta.
Ta đẩy sổ ghi chép cho bà.
“Chép ba bản.”
“Một bản đưa về Khương gia.”
“Một bản đưa cho các vị tộc lão phủ Hoài Dương Hầu.”
“Bản còn lại, ngày mai mang đến chính sảnh.”
Sáng hôm sau, trời còn chưa hửng, nha hoàn trong Hầu phủ đã đến thúc giục ta đi kính trà.
Ta thong thả trang điểm.
Mái tóc được chải đến lần thứ ba, bên ngoài đã đổi bốn lượt người tới giục.
Người đến cuối cùng là đại nha hoàn bên cạnh Hầu phu nhân phủ Hoài Dương, giọng nói cố nén lửa giận.
“Thiếu phu nhân, phu nhân và Thế tử đều đang đợi người.”
Ta hỏi:
“Liễu cô nương cũng ở đó sao?”
Đại nha hoàn nghẹn lời trong chốc lát.
“Liễu cô nương thân thể không khỏe. Phu nhân thương xót, nên cũng cho nàng ấy ở chính sảnh uống một chén trà nóng.”
Ta gật đầu.
“Vậy thì càng hay.”
Trong chính sảnh, Tạ Lâm An ngồi bên cạnh Hầu phu nhân phủ Hoài Dương, dưới mắt lộ rõ quầng thâm xanh.
Liễu Vũ ngồi ở hàng dưới, đã thay một bộ váy màu hồng nhạt, trên trán dán hoa điền. Vừa thấy ta bước vào, nàng liền chống mép bàn đứng dậy.
“Tỷ tỷ đến rồi.”
Ta vội bước tới đỡ nàng.
“Muội muội mau ngồi.”
“Đêm qua hầu hạ Thế tử vất vả như vậy, sao còn dậy sớm thế?”
Vẻ yếu đuối trên mặt Liễu Vũ suýt nữa thì rạn vỡ.
Hầu phu nhân đặt mạnh chén trà xuống.
“Vãn Đường, nữ tử đã xuất giá, điều quan trọng nhất chính là hiền đức.”
“Lâm An và A Vũ từ nhỏ đã có tình cảm sâu đậm. Con đã bước chân vào cửa Hầu phủ thì nên biết bao dung.”
Ta nhận chén trà nha hoàn đưa tới.
“Mẫu thân dạy rất phải.”
Sắc mặt bà dịu đi đôi chút.
“Nếu đã vậy, hôm nay sau khi kính trà xong, hãy định luôn danh phận cho A Vũ.”
“Nó không cần địa vị cao, chỉ làm quý thiếp là đủ.”
“Sau này nếu có con, cứ ghi dưới danh nghĩa của con, cũng giữ trọn tiếng hiền đức cho con.”
Tạ Lâm An ngẩng mắt nhìn ta.
Ánh mắt ấy như đã chắc mẩm rằng ta sẽ không dám làm loạn nữa.
Liễu Vũ e thẹn cúi đầu, hai tay xoắn chặt chiếc khăn.
Ta bưng chén trà bước đến trước mặt Hầu phu nhân.
Vừa nâng chén lên, ta bỗng hỏi:
“Mẫu thân muốn ta thành toàn cho Liễu cô nương sao?”
Hầu phu nhân nhíu mày.
“Đương nhiên.”
Ta xoay tay đưa chén trà cho ma ma.
“Lấy giấy bút.”
Hầu phu nhân sững người.
“Con lại định làm gì?”
“Viết cho rõ ràng.”
“Liễu cô nương vào phủ làm quý thiếp, mỗi tháng được bao nhiêu tiền tiêu, ăn mặc lấy từ phòng nào, sau này nếu mang thai thì ai chăm sóc, đứa trẻ sẽ ghi dưới danh nghĩa của ai.”
“Nếu sau này nàng ấy lại vừa khóc vừa đòi rời phủ, vậy Hầu phủ phải bồi thường cho Khương gia bao nhiêu bạc.”
Sắc mặt Tạ Lâm An trầm xuống.
“Khương Vãn Đường, nàng coi A Vũ là cái gì?”
“Là bảo bối trong lòng Thế tử.”
Ta nhìn thẳng vào hắn.
“Chính vì là bảo bối, nên càng phải viết cho rõ.”
“Lỡ sau này nàng ấy va chạm một chút, lại khóc lóc nói ta không dung nổi nàng, chẳng phải Thế tử lại trách ta sao?”
Hầu phu nhân lạnh giọng:
“Hầu phủ còn chưa đến lượt con đặt quy củ.”
Ta đặt sổ ghi chép lên bàn.
“Mẫu thân hiểu lầm rồi.”
“Hôm nay ta không đến để đặt quy củ.”
“Ta đến để đòi nợ.”
03
Chính sảnh lập tức yên lặng.
Ta lật trang đầu tiên.
“Hôm qua Hầu phủ đã dùng một đôi vòng vàng bát bảo trong phần đáp lễ của Khương gia.”
“Một chiếc đang ở trên tay mẫu thân, chiếc còn lại đã đưa sang phòng Liễu cô nương.”
“Một bộ trang sức Nam Châu, sáu cây gấm Vân Cẩm, cùng ba nghìn lượng bạc.”
“Đêm qua Thế tử còn lấy từ của hồi môn của ta năm trăm lượng, nói là để mời đại phu chữa bệnh cho Liễu cô nương.”
Ta nhìn Tạ Lâm An.
“Thế tử muốn nuôi người trong lòng, ta thành toàn.”
“Viết giấy vay nợ trước đã.”
Tạ Lâm An đột ngột đứng bật dậy.
“Nàng cho người theo dõi ta?”
Ta đặt chén trà xuống bàn.
“Rương của hồi môn của ta đều dán niêm phong.”
“Ai mở chiếc nào, lấy thứ gì, phòng sổ sách đều phải ghi lại.”
“Người của Hầu phủ ra tay nhanh như vậy, ta có muốn không biết cũng khó.”
Liễu Vũ bỗng ho sặc sụa, nước mắt lăn đầy mặt.
“Nếu tỷ tỷ ghét muội, muội đi là được.”
“Hà tất phải vì vài món đồ tầm thường mà khiến biểu ca khó xử?”
Ta khẽ thở dài.
“Muội muội lại muốn đi sao?”
Tiếng khóc của nàng khựng lại.
Ta quay đầu dặn dò:
“Chuẩn bị xe.”
“Hôm qua Liễu cô nương muốn đến chuồng ngựa, hôm nay lại muốn rời phủ. Tâm nguyện mỗi ngày một khác, chúng ta không nên ngăn cản.”
“Nhớ mang theo luôn tờ khế ước bán thân kia.”
“Nếu nàng cảm thấy Hầu phủ đối xử không tốt, vậy cứ đến trang viên của Khương gia chăn ngựa.”
Sắc mặt Liễu Vũ trắng bệch.
Tạ Lâm An đập mạnh một chưởng xuống bàn.
“Khương Vãn Đường!”
Ta nhìn bàn tay hắn.
“Bàn gỗ hoàng hoa lê.”
“Đập nứt rồi thì bồi tám mươi lượng bạc.”
Lồng ngực hắn phập phồng vì tức giận.
Hầu phu nhân chỉ thẳng vào ta, giọng run run.
“Khương gia đúng là nuôi được một cô con gái tốt!”
Ta khom gối hành lễ.
“Mẫu thân quá khen.”
Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Một tiểu nha hoàn lao vào, quỳ phịch xuống đất.
“Phu nhân, trong cung có người đến.”
Hầu phu nhân lập tức đứng bật dậy.
“Trong cung?”
Tiểu nha hoàn liếc nhìn ta một cái.
“Thái hậu nương nương nghe tin Thế tử đại hôn nên ban thưởng một cây ngọc như ý, đồng thời nói muốn gặp tân tức.”
Sắc mặt mọi người trong phòng đều thay đổi.
Năm xưa, mẫu thân từng cứu Thái hậu một mạng.
Hầu phủ dám bắt nạt ta, chẳng qua vì cho rằng Khương gia sẽ không vì chuyện này mà mang ân tình năm xưa đến cầu Thái hậu.
Nhưng mọi chuyện đã ầm ĩ đến nước này.
Người của Thái hậu đến thật đúng lúc.
Ta chỉnh lại ống tay áo.
“Nếu Thái hậu triệu kiến, con dâu xin vào cung trước.”
Tạ Lâm An bất ngờ nắm chặt cổ tay ta, hạ thấp giọng.
“Khương Vãn Đường, nàng thử dám ăn nói linh tinh trước mặt Thái hậu xem.”
Ta cúi mắt nhìn bàn tay hắn.
“Thế tử làm ta đau rồi.”
Hắn vẫn không buông.
Liễu Vũ bỗng lao tới.
“Biểu ca, đừng làm khó tỷ tỷ.”
“Đều là lỗi của muội.”
“Muội không nên còn sống, không nên ở lại Hầu phủ, càng không nên để tỷ tỷ hiểu lầm huynh.”
Nói xong, nàng đâm đầu về phía cây cột.
Tạ Lâm An lập tức buông tay ta, ôm chặt lấy nàng.
Nàng rúc trong lòng hắn khóc rất lâu.
Bỗng cả người mềm nhũn.
Bên dưới vạt váy chậm rãi thấm ra một vệt máu.
Chuỗi tràng hạt trong tay Hầu phu nhân rơi xuống đất.
Sắc mặt Tạ Lâm An đại biến.
“Mau mời đại phu!”
“Mau mời đại phu!”
Liễu Vũ nắm chặt tay áo hắn, khóc đến mức gần như không thở nổi.
“Biểu ca… đừng trách tỷ tỷ.”