Thành Toàn Cho Trưởng Tỷ

Chương 3



“Chỉ bằng việc hôm nay huynh vì trưởng tỷ mà cầm kiếm tới giết ta, không phân biệt phải trái, cũng chẳng màng đại cục.”

Ta cười nhạo.

“Vì sao phụ thân luôn thiên vị trưởng tỷ mà hôm nay lại không trách phạt ta, huynh chưa từng nghĩ tới sao?”

Hắn chưa từng nghĩ.

Trong đầu hắn chỉ có việc chống lưng cho muội muội yêu quý của mình.

Chỉ muốn trừng phạt ta.

Thậm chí còn muốn giết ta.

Hắn chưa từng nghĩ tới việc Duệ Vương tới cầu thân, mà Hứa gia lại không giao được tân nương thì sẽ phải gánh chịu cơn thịnh nộ như thế nào.

Cũng chưa từng nghĩ tới, nếu hắn lỡ tay giết ta thật, dính vào án mạng, mang tiếng giết muội muội ruột, tiền đồ của hắn sẽ ra sao.

“Hay là huynh cho rằng hôm nay dù có giết ta, cả phủ trên dưới cũng sẽ vì thân phận trưởng tử của huynh mà che giấu cho huynh, sẽ biến cái chết của ta thành một vụ ngoài ý muốn?”

Lời nói của ta sắc bén như dao.

“Trên đời này không có bức tường nào kín gió! Huynh thật sự chắc chắn rằng nếu xảy ra chuyện, tin tức sẽ không truyền ra ngoài sao? Kẻ thù chính trị của Hứa gia, đối thủ trong quan trường của huynh sẽ không nhân cơ hội đó mà dâng tấu hặc tội, hủy sạch tiền đồ gấm vóc của huynh sao?”

Mặt Hứa Tân Đình đỏ bừng.

Muốn phản bác nhưng lại không thể thốt nên lời.

“Không phải huynh tin rằng Hứa phủ kín như bưng.”

“Mà là cơn tức giận đã làm lu mờ lý trí của huynh. Chỉ vì thỏa mãn nhất thời mà bất chấp hậu quả.”

Giọng ta đầy mỉa mai.

“Hôm nay huynh có thể vì chuyện của trưởng tỷ mà mất lý trí. Ngày mai cũng có thể vì chuyện khác mà mất lý trí, làm ra những việc không màng hậu quả. Đến lúc đó e rằng cả Hứa gia sẽ phải chôn cùng huynh! Thanh danh của tổ phụ, danh tiếng quan trường của phụ thân, tất cả đều sẽ bị hủy hoại!”

Ta nghiêm mặt.

Ánh mắt nhìn chằm chằm vào Hứa Tân Đình.

“Huynh trưởng như vậy không thể làm rạng danh Hứa gia, chỉ có thể mang tai họa tới cho Hứa gia. Cho nên hôm nay, ta buộc phải vạch trần chân tướng!”

Những năm qua, Hứa Tân Đình thiên vị trưởng tỷ, lạnh nhạt với ta.

Ta chưa từng để trong lòng.

Cũng chưa từng vì thế mà nói ra thân thế của hắn.

So với thanh danh của Hứa gia…

Ta bị lạnh nhạt vốn chẳng đáng nhắc tới.

Nhưng những gì Hứa Tân Đình làm hôm nay khiến ta hoàn toàn nhìn thấu.

Tương lai hắn nhất định sẽ gây họa cho Hứa gia.

Hôm nay phải triệt để cắt đứt hắn khỏi Hứa gia.

Việc ban ngày ta đẩy trưởng tỷ xuống lầu cũng vì lý do tương tự.

Trước kia trưởng tỷ có làm loạn, có tùy hứng thế nào, ta cũng chỉ xem đó là tính khí tiểu nữ nhi mà không chấp nhặt.

Nhưng tỷ ấy lại dám tranh đoạt cả hôn sự với Duệ Vương phủ.

Chỉ có lá gan.

Không có đầu óc.

Duệ Vương đã chỉ rõ muốn cưới thứ nữ, vậy mà tỷ ấy lại dám đánh tráo tân nương.

Hoàn toàn không nghĩ tới việc sau khi Duệ Vương biết được chân tướng có giận chó đánh mèo lên Hứa gia hay không.

Trưởng tỷ chỉ biết nghĩ cho bản thân.

Không màng hưng suy của gia tộc.

Nếu tiếp tục dung túng tỷ ấy, chỉ sợ sau này sẽ gây ra tai họa lớn hơn.

Cho nên ta không tiếp tục nhẫn nhịn nữa.

Mà ra tay thật mạnh.

Để tỷ ấy hiểu được cái giá của sự tùy hứng!

“Đứa trẻ đó thật sự đã chết rồi sao?”

Phụ thân lên tiếng.

Ánh mắt trống rỗng.

Như thể trong nháy mắt đã già đi mười tuổi.

“Đúng là như vậy. Ta đã cho người điều tra đi điều tra lại. Có người từng nhìn thấy Thúy Châu vứt một đứa trẻ đã chết bên đường, nói rằng đứa bé chết ngạt vì khó sinh. Sau khi vứt xuống, bà ta lập tức rời đi, muốn để sói hoang dã thú gặm xác, chết không toàn thây. May mà có người tốt đi ngang qua không đành lòng nhìn, nên đào một cái hố chôn đứa bé ấy.”

Nghe vậy, mẫu thân bật khóc nức nở.

“Phụ thân, mẫu thân, chuyện Thúy Châu làm, hài nhi hoàn toàn không biết. Sinh ra từ bụng ai không phải điều hài nhi có thể lựa chọn. Nhưng từ nhỏ hài nhi lớn lên dưới gối hai người, chính là nhi tử của hai người. Hài nhi chỉ nhận phụ thân mẫu thân, tuyệt đối không thể nhận người đàn bà rắn rết đó làm mẫu thân!”

Hứa Tân Đình quỳ xuống trước mặt phụ thân mẫu thân.

Nước mắt giàn giụa.

Mẫu thân lập tức mềm lòng.

05

“Lão gia, Đình nhi dù sao cũng là đứa trẻ do chúng ta đích thân nuôi lớn. Chúng ta vẫn luôn coi nó như con ruột. Nay con trai ruột của chúng ta đã không còn nữa, thiếp không thể mất thêm Đình nhi!”

Ánh mắt phụ thân hơi dao động.

Dường như bị mẫu thân làm cho xúc động.

Thấy vậy, mẫu thân lập tức thừa thắng xông lên.

Bà bước tới ôm chặt Hứa Tân Đình, khóc đến khản cả giọng.

“Nếu lão gia nhất quyết đuổi Đình nhi ra khỏi phủ, vậy thiếp sẽ cùng Đình nhi rời đi. Mẫu tử chúng ta tuyệt đối không chia lìa!”

“Mẫu thân!”

Hứa Tân Đình ôm chặt lấy mẫu thân.

Khóc lớn thành tiếng.

Phụ thân do dự.

Tình cảm giữa ông và mẫu thân rất sâu đậm.

Trong phủ ngay cả một tiểu thiếp cũng không có.

Dưới gối chỉ có một trai hai gái do mẫu thân sinh ra.

Mẫu thân dùng tình cảm để ép buộc.

Phụ thân nhất định sẽ nhượng bộ.

Ngay khi phụ thân còn đang do dự không quyết, ta mở miệng.

“Vậy thì mẫu thân hãy tự xin hạ đường đi.”

Cả ba người đều không dám tin nhìn ta.

“Ngu nhi, ta là mẫu thân ruột của con!”

“Trong ba điều bất hiếu, không có người nối dõi là lớn nhất. Hứa Tân Đình không phải huyết mạch Hứa gia. Phụ thân không có người kế thừa hương hỏa cho Hứa gia, đó là bất hiếu.”

Giọng ta lạnh lẽo.

“Mẫu thân không có con trai, đã phạm vào điều bị thất xuất. Phụ thân vốn có thể hưu mẫu thân. Mẫu thân không nghĩ cách nạp thiếp cho phụ thân để nối tiếp huyết mạch, ngược lại còn ép phụ thân nhận một đứa con hoang, làm rối loạn huyết mạch Hứa gia.”

Ta cười đầy mỉa mai.

“Mẫu thân tuổi đã cao, dung nhan phai tàn, không sinh nổi nữa. Nhưng phụ thân vẫn còn có thể sinh con. Ta xin hỏi mẫu thân một câu, nếu sau này phụ thân nạp thiếp sinh được một nhi tử, Hứa Tân Đình vẫn chiếm danh phận đích tử, vậy đệ đệ ruột của ta phải làm sao?”

Mẫu thân nghẹn lời.

Gương mặt vốn đã dao động của phụ thân lại trở nên lạnh lùng.

Đánh rắn phải đánh đúng bảy tấc.

Con người phụ thân còn bảo thủ hơn cả tổ phụ.

Ông coi trọng sự hưng thịnh của gia tộc.

Nhưng càng coi trọng việc truyền thừa huyết mạch.

Đó cũng là nguyên nhân năm xưa sau khi ta và tổ phụ biết được chân tướng, vẫn không nói cho ông biết.

Nếu phụ thân biết chuyện.

Ông nhất định sẽ nổi giận.

Đến lúc đó mọi chuyện bị phơi bày.

Người mất mặt chính là Hứa gia.

Huynh trưởng ruột của ta đã không còn.

Mà Hứa Tân Đình lại có thể làm rạng danh môn hộ Hứa gia.

Trước kia ta nể mặt Hứa gia nên chưa từng động đến hắn.

Nhưng bây giờ nếu đã quyết định từ bỏ Hứa Tân Đình.

Đọc tiếp: Chương 4 →

QR Code
Chương trước
Loading...