Ta Bị Gả Đi Tây Nhung Rồi
Chương 3
Hoàng thượng ngắm nghía ta:
Cô nương này dù không trang điểm cũng khiến người ta không thể dời mắt được.
Hoàng thượng như chợt nghĩ đến điều gì, cười hỏi:
“Chẳng lẽ chính con đã vừa mắt nàng ta, nên không nỡ để nàng ta đi chịu khổ?”
Thái tử đỏ mặt đến tận mang tai:
“Phụ hoàng đừng nói đùa với nhi thần!”
“Nàng ấy chỉ biết giặt giũ nấu cơm, ngốc đến mức chỉ biết nghe lời chịu thiệt, nhi thần làm sao có thể vừa mắt nàng ấy được?”
Hoàng thượng ha ha cười lớn.
Thái tử vậy mà vẫn còn nói, lời nói vô luân thứ tự:
“Hơn nữa, nàng ấy đối với nhi thần từ lâu đã một lòng một dạ, mắng cũng mắng không đi.”
Thái tử nhìn về phía ta, ánh mắt căng thẳng một cách kỳ lạ.
Hoàng thượng lại nghiêng người, cười tủm tỉm hỏi ta:
“Vị Tân đế Tây Nhung kia phong thần tuấn lãng, còn anh tuấn hơn cả Thái tử điện hạ, muốn cưới ngươi làm hoàng phi.”
“Nha đầu, nếu hỷ sự này rơi xuống đầu ngươi, ngươi có bằng lòng không?”
Thái tử mím môi, nhìn chằm chằm vào ta.
Ta quay mặt đi, nhìn nhìn Đông Cung rộng lớn này.
Quần áo giặt xong rồi.
Sân viện đã quét sạch rồi.
Củi thô đã chẻ xong rồi.
Ta đã dọn dẹp, sắp xếp thỏa đáng cái Đông Cung này rồi.
Ca ca nói, biết ơn báo oán.
Ba năm rồi, chút ân tình này xem như cũng đã trả sạch.
Như vậy là được rồi phải không?
Ta nghĩ.
Ta biết giặt giũ, biết nấu cơm, biết chẻ củi, có đến Tây Nhung thì cũng có thể sống tốt được.
Ta đi đến đâu, cũng đều có thể sống tốt được.
Thế là ta lau vệt nước bẩn trên tay vào tạp dề.
Gật gật đầu:
“Thần thiếp thế nào cũng được ạ.”
Buổi tối, Thái tử chuyện lạ muốn đến gặp ta.
Ma ma từ sớm đã nhận được tin tức, suốt đêm sai người dọn dẹp chăn màn hành lý của ta từ phòng củi dời về viện phụ.
Thái tử bước chân vào viện, rụt rụt cổ.
“Sao lại lạnh thế này.”
Không có đèn nến, cũng không có than sưởi, dĩ nhiên là lạnh rồi.
Nhưng so với căn phòng củi mùa đông giấy dán cửa sổ bị rách không ai vá, gió bấc tràn vào như dao cắt, thì thế này đã tốt hơn rất nhiều rồi.
Thế nhưng lời này mà nói cho Thái tử nghe thì sẽ bị vả miệng hai mươi cái.
Cho nên ta không trả lời.
Chỉ giống như một con rối gỗ gập người xuống, quỳ gối trước mặt hắn.
Cúi đầu đợi hắn phân phó.
Hắn ngẩn ra, theo bản năng đưa tay ra muốn đỡ ta đứng dậy.
Nhưng lại phát hiện ra ta căn bản không hề ngẩng đầu nhìn hắn.
Nhìn thẳng vào Thái tử, cũng sẽ bị vả miệng hai mươi cái.
Năm xưa ta đã bị đánh ba lần mới học khôn được, tuyệt đối sẽ không đi vào vết xe đổ.
“Bình thân đi, đến ngồi bên cạnh ta này.”
Ta không động đậy, quỳ gối lắc lắc đầu.
“Sao lại sợ ta đến mức này?”
“Hồi trước ở quân doanh Tây Bắc, ngươi đâu có như thế.”
Thái tử có chút không vui, khêu đèn lên nhìn kỹ ta một lượt.
Dưới ánh đèn, lông mày ta như tranh vẽ, ánh mắt Thái tử dần dần lộ vẻ trầm mê.
“Trước kia ta lại không chú ý tới.”
“Nhu Nương của chúng ta, từ bao giờ lại trở nên xinh đẹp thế này.”
Nhìn một lát, cơn giận của hắn liền tiêu tan, kiên nhẫn dỗ dành ta.
“Từ ngày mai trở đi, ngươi không cần phải câu nệ như thế này nữa.”
“Ta đã làm xong hộ tịch ở kinh thành cho ngươi rồi.”
“Ngươi có vui không?”
Ta ngẩn người.
Hộ tịch kinh thành, hóa ra hắn vẫn còn nhớ rõ chuyện này.
Trước kia ta ở Đông Cung giặt đồ chẻ củi, không có hộ tịch, đến mức ra ngoài mua thức ăn cũng phải có ma ma đi cùng, chỉ sợ bị binh lính tuần thành coi là nô bộc bỏ trốn rồi bắt đi.
Thái tử từng nói ta sinh ra ở quân doanh nên thuở nhỏ chưa làm xong tịch quán, bây giờ chuyển đến kinh thành lại càng thêm phiền phức.
Hóa ra chuyện phiền phức mà ta phải chờ đợi suốt ba năm qua, chỉ cần một câu nói của hắn là đã có thể giải quyết xong xuôi trong nháy mắt.
“Đa tạ Điện hạ.”
Ta dập đầu tạ ơn.
“Không có gì, chẳng qua chỉ là một câu nói của ta mà thôi.”
Sắc mặt Thái tử hòa hoãn đi đôi chút, ngữ khí cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
“Chỉ có thế này mà đã vui mừng đến vậy rồi.”
“Sau này còn có nhiều chuyện khiến ngươi vui mừng hơn nữa cơ.”
Trông hắn có vẻ rất hào hứng, ta không biết hắn đang nghĩ cái gì, thế nhưng hắn vậy mà lại nắm lấy tay ta, cười cười xoa nhẹ một cái.
“Ngày mai ta dẫn ngươi đi bái kiến mẫu hậu.”
“Sau này, không được lôi thôi lếch thếch như vậy nữa.”
Bàn tay của ta thô ráp, xương khớp to bè, đầu ngón tay toàn là những vết sẹo cũ kỹ do nứt nẻ vì lạnh để lại.
Ngón tay của hắn thuôn dài trắng trẻo, phủ lên mu bàn tay ta, giống như ngọc bích đè lên đồ gốm thô.
Như chợt nghĩ ra điều gì, Thái tử bỗng nhiên hỏi:
“Nếu như ta để ngươi đi hòa thân, ngươi thực sự sẽ đi sao?”
Giọng nói của hắn có chút căng thẳng.
Ta không biết hắn muốn có câu trả lời thế nào, bèn ngoan ngoãn cúi đầu nói:
“Ta nghe theo Thái tử điện hạ.”
Thái tử nghe xong, khóe môi từ từ giãn ra thành một nụ cười:
“Hóa ra ngươi chỉ là quá nghe lời mà thôi, thật là.”
“Ta còn tưởng ngươi… thực sự cam lòng đi hòa thân chứ.”
Thần sắc hắn thả lỏng ra, buông lỏng tay ta.
Vừa rồi nắm quá chặt, lòng bàn tay hắn đã dính phải chút máu mủ từ vết thương trên mu bàn tay ta.
Hắn lấy khăn gấm ra lau lau.
Cuối cùng dặn dò ta một câu:
“Ngày mai rửa tay cho sạch sẽ một chút.”
“Mẫu hậu không thích những nữ tử bẩn thỉu đâu.”
Buổi tối.
Thái tử hưng phấn đến mức có chút mất ngủ.
Đành phải dứt khoát sai người chuẩn bị xe vào cung ngày mai từ sớm.
Thực ra, nạp một nha hoàn thông phòng thì đâu cần phải đến gặp Hoàng hậu làm gì.
Chỉ là câu nói đùa hôm nay của phụ hoàng đã thực sự làm hắn giật mình một phen.
Khi nghe thấy Nhu Nương gật đầu đồng ý đi hòa thân, hắn đã thực sự có chút cuống cuồng.
Phải rời xa hắn để đến nơi cách xa ngàn dặm vạn dặm, gả cho một người đàn ông xa lạ khác.
Nhu Nương sao có thể bình thản đến thế?
Sao nàng có thể bình thản đến thế được chứ?
Không có Chu Cảnh hắn, ai sẽ che chở cho nàng?
Ai sẽ cho nàng một mái nhà đây?
Cũng may cuối cùng Hoàng thượng chỉ bảo là nói đùa, không cần để tâm.
Tiễn Hoàng thượng đi rồi, hắn mới kinh hãi nhận ra lưng mình từ lúc nào đã đầm đìa mồ hôi lạnh.
Cho nên Thái tử đã suy nghĩ suốt cả buổi chiều, hạ quyết tâm.
Phải nhanh chóng lên thôi.
Ngày mai dẫn nàng đi gặp mẫu hậu.
Liền thu nhận nàng vậy.
Dù cho có là nha hoàn thông phòng, nàng cũng là nữ nhân đầu tiên của hắn.
Đối với nàng mà nói, thì có chút trèo cao rồi.
Nhưng hắn thích, thì để nàng trèo cao một lần cũng chẳng sao.
Một con vịt xấu xí cô độc không nơi nương tựa, một sớm bay lên cành cây cao hóa thành chú chim nhỏ được Thái tử trân quý nhất.
Đến lúc đó, không biết nàng sẽ vui mừng đến nhường nào đây.
Sáng sớm tinh mơ, tâm trạng của Thái tử đặc biệt tốt.
Khi xe ngựa tiến vào cổng cung, người còn ngân nga một khúc nhạc nhỏ.
Lúc bước xuống xe, người vậy mà lại chủ động dắt tay ta.
Mãi cho đến khi bước vào chính điện, người vẫn luôn không buông ra.
Mấy vết máu mủ trên tay ta đã kết vảy.
Nó cọ vào lòng bàn tay mịn màng như ngọc của Thái tử, vừa đau đau, lại vừa ngứa ngáy.
Đến cung của Hoàng hậu, từ xa đã nghe thấy tiếng cười nói truyền ra.
Thẩm Vân cũng ở đó.
Tháng sau chính là ngày thành hôn của nàng ta và Thái tử.
Đọc tiếp: Chương 4 →