Ta Bị Ép Làm “Pháo Hôi Nam” Của Thái Tử

Chương 6



“Hay là… ngươi gả cho ta đi.”

Ta: “……”

Bình luận:

【Nói nhiều như vậy, chẳng phải là cầu hôn sao?】

【Thanh Tuyết thật sự không gả được à? Chưa chắc đâu. Thời cổ chỉ cần một đạo thánh chỉ là xong. Rõ ràng là hắn muốn cưới, còn vòng vo.】

【Nói vậy hai người cũng khá hợp đấy.】

【Mấy người ghép CP ghê thật, cái này cũng tính à? Thôi kệ, coi như thật đi.】

【Đúng rồi, Thái tử chính là muốn cưới Thanh Tuyết! CP ta ship đều là thật!】

Thái tử đột nhiên nói muốn cưới ta, ta hoàn toàn không kịp chuẩn bị.

Hắn cao lớn, dung mạo tuấn tú, đôi mắt sâu thẳm nhìn chằm chằm ta.

Ta chợt nhớ đến lúc hắn… không mặc gì… dáng người cũng rất đẹp…

Mặt ta đỏ bừng, không biết trả lời sao.

Thái tử hỏi:

“Tô Thanh Tuyết, ngươi nghĩ thế nào?”

Mặt ta nóng hừng hực, lùi lại nói:

“Điện hạ, thần nữ còn có việc, xin cáo lui trước.”

“Đợi đã!”

Ta giả vờ không nghe, chạy mất dạng.

Chạy đến một hành lang gần đó mới dừng lại.

Không biết có phải chạy nhanh quá không, tim ta đập mãi không yên.

Thật ra… thật ra gả cho người như vậy… cũng tốt mà.

Ta đỏ mặt ôm má.

“Tô Đại Cường!”

Ta giật bắn mình, quay đầu hoảng hốt.

Ai? Ai gọi?!

Một bà vú đang mắng một tiểu tư:

“Tôn Đại Kiều! Lại lười biếng hả? Mau dọn chỗ này đi!”

Hóa ra là gọi “Tôn Đại Kiều”, không phải “Tô Đại Cường”.

Giọng bà ta nặng quá nên ta nghe nhầm.

Đầu óc ta lập tức tỉnh táo, tự tát mạnh vào mặt mình.

Suýt nữa quên mất chuyện quan trọng này.

Tô Thanh Tuyết, đừng bị sắc đẹp làm mê muội, giữ mạng quan trọng hơn!

Nếu Thái tử biết ngươi chính là Tô Đại Cường, kẻ đã đâm vào “chỗ đó” của hắn…chắc chắn sẽ lột da rút gân, nghiền xương thành tro!

22

Tâm trạng ta lập tức trùng xuống, liền tìm một căn phòng ngồi yên một mình.

Không lâu sau, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào.

Bình luận hiện ra:

【Nam chính đến rồi, hắn và Tô Thanh Oanh một người đánh đàn, một người múa, làm kinh diễm toàn trường.】

【Trong yến tiệc của Bình Thành quận chúa, vốn dĩ Thanh Oanh sẽ giành được hôn ước Thái tử phi. Nhưng giờ Thái tử lại có ý cưới Thanh Tuyết, mà nàng thì không muốn, lại còn kẹt giữa Trần Nguyệt Hoa, giờ phải làm sao?】

【Thanh Tuyết không chịu làm nhiệm vụ, cốt truyện mất hay rồi.】

Nhờ bình luận, ta biết Nhị hoàng tử đã đến.

Ta không ra ngoài, dù sao cũng chẳng liên quan đến ta.

Ta ngồi trong phòng đọc bình luận.

Bình luận kể lại chuyện bên ngoài:

Quận chúa cho mọi người cưỡi ngựa, Thanh Oanh thay chiến phục thi cưỡi ngựa với Trần Nguyệt Hoa.

Trần Nguyệt Hoa cố ý dùng roi quất vào ngựa của Thanh Oanh, con ngựa hoảng sợ, lao đi như điên.

Nhị hoàng tử lập tức đuổi theo, hai người xông vào rừng nhỏ, bắt đầu cảnh tình tứ.

Theo bình luận, đoạn này vốn dĩ là ta lén đặt kim vào yên ngựa, muốn Thanh Oanh ngã xuống.

Nhưng ta không làm.

Cú roi của Trần Nguyệt Hoa chỉ khiến ngựa hoảng, Thanh Oanh sẽ không gặp nguy hiểm.

Bình luận còn tiết lộ: Nhị hoàng tử và Thái tử không hòa thuận. Hắn vừa đến, Thái tử đã dẫn người đi đến Tây Sơn trang gần đó.

Tây Sơn trang…

Ta đứng dậy mở cửa sổ, ánh mắt lướt qua mặt hồ lấp lánh, nhìn về ngọn núi phía bên kia.

Đó chính là Tây Sơn.

Trời dần về chiều, mặt trời lặn xuống phía Tây Sơn, giữa lưng chừng núi lộ ra một góc mái nhà.

Chắc đó là nơi Thái tử đang ở.

Ta nhìn một lúc, rồi đóng cửa sổ, tiếp tục ngồi ngẩn người.

Vốn tưởng ăn xong tiệc tối là có thể về nhà.

Ai ngờ Tô Thanh Oanh lại đột nhiên vào phòng:

“Tỷ tỷ, sao tỷ không ra ngoài chơi?”

Ta nói:

“Ta có hơi không khỏe.”

Thanh Oanh:

“Khó lắm mới đến một chuyến, hay ra ngoài đi dạo chút đi.”

Không chịu nổi sự nhiệt tình của nàng, ta đành đi theo ra ngoài.

Hai người đi đến bờ hồ.

Thanh Oanh nhỏ giọng nói:

“Chuyện hôm nay tỷ đừng để trong lòng. Đám công tử kia không hiểu gì về tỷ nên mới nói vậy.”

Ta có chút cảm động.

Hóa ra nàng nghe chuyện ta bị bọn công tử chế giễu, tưởng ta buồn nên đặc biệt đến an ủi.

Bình luận:

【Nữ chính tốt quá, nữ phụ cũng tốt, mong họ đừng đấu đá nữa, làm chị em tốt đi.】

【Đúng vậy, mong họ sống tốt với nhau.】

【Thanh Oanh và Thanh Tuyết, sau này phải thật tốt nhé.】

Thanh Oanh nói:

“Họ nói vậy cũng là vì ta, xin lỗi tỷ.”

Ta ngạc nhiên:

“Liên quan gì đến muội? Muội không cần xin lỗi.”

Thanh Oanh chớp mắt:

“Tỷ không để bụng sao?”

Ta nói:

“Nếu phải xin lỗi, thì người nên xin lỗi là ta. Dù là vô tình, ta cũng đã gặp riêng Thái tử trước muội, ít nhiều ảnh hưởng đến muội. Mấy ngày nay ta cũng không dám đối diện với muội.”

Thanh Oanh lập tức vui vẻ, ôm lấy tay ta:

“Ra là vậy! Muội còn tưởng tỷ ghét muội nên tránh mặt. Lúc nãy nghe nói tỷ vì muội mà bị sỉ nhục, muội sợ tỷ càng ghét muội nên mới muốn nói chuyện…”

“Tỷ đừng để ý chuyện Thái tử, muội không thích hắn, hoàn toàn không tức giận.”

Ta nói:

“Muội thích Nhị hoàng tử đúng không?”

Thanh Oanh đỏ mặt:

“Không… không có, tỷ đừng nói bậy.”

Ta không nhịn được cười.

Bầu không khí trở nên rất tốt, như thể mọi hiểu lầm đã được giải tỏa.

Thanh Oanh khẽ thở dài:

“Tỷ tỷ, dù tỷ làm gì với muội, muội cũng sẽ tha thứ. Những việc mẫu thân làm, muội cũng biết sơ qua, muội là đang thay bà ấy xin lỗi tỷ.”

Trong lòng ta phức tạp.

Không lạ gì nàng đối xử tốt với ta chắc là đã biết chuyện gì đó.

Ta nói:

“Chuyện giữa ta và phu nhân không liên quan đến muội. Muội là muội muội của ta, mãi mãi là vậy.”

Mắt Thanh Oanh hơi đỏ.

Nàng vừa định nói gì đó thì đột nhiên mở to mắt.

Ta chợt nghe thấy sau lưng có tiếng gió xé.

Là tiếng của mũi tên.

“Cẩn thận!”

Ta vừa định tránh.

Thanh Oanh dùng sức đẩy ta ra.

Phập!

Mũi tên cắm vào ngực nàng.

“Thanh Oanh!!”

Ta hoảng loạn ôm lấy thân thể mềm nhũn của nàng.

Sắc mặt nàng tái nhợt:

“Tỷ tỷ… không sao là tốt rồi…”

Nàng từ từ nhắm mắt lại.

“Đồ ngốc! Ta biết võ, có thể tránh được mà!”

Ta bật khóc, ôm Thanh Oanh chạy về phía trước.

Phía sau, liên tiếp có tên bắn tới.

Nếu ta chỉ là một tiểu thư bình thường, e rằng đã chết từ lâu.

May mà ta biết võ.

Dù chỉ là công phu mèo cào, nhưng khinh công thì nhờ những năm tháng chạy trốn mà luyện được rất khá.

Ta vừa chật vật né tránh, vừa mang Thanh Oanh chạy về trang trại.

Bình luận:

【Điên rồi! Nữ chính lại trúng tên, không có tình tiết này mà!】

【Trời ơi, Thanh Oanh của chúng ta có chết không? Đừng mà!】

【Cốt truyện vỡ nát thế này, phải làm sao đây?!】

【Sao mấy mũi tên cứ nhắm vào Thanh Tuyết vậy? Chúng là đến ám sát Thanh Tuyết sao? Thanh Tuyết sẽ không chết chứ?!】

23

“Có thích khách!”

Không xa, đám công tử tiểu thư đang vui chơi lập tức hoảng loạn, kêu la bỏ chạy.

Những kẻ áo đen xông vào đám đông chém giết bừa bãi.

Khắp nơi rối loạn.

Quận chúa Bình Thành bị chém trúng chân, nhưng chỉ hoảng loạn trong chốc lát liền nhanh chóng bình tĩnh lại, lập tức chỉ huy hộ vệ trong trang tử chặn thích khách, đồng thời sai người chăm sóc kẻ bị thương.

“Thanh Oanh!”

Vừa vào phòng, Nhị hoàng tử liền biến sắc, xông tới đoạt lấy Tô Thanh Oanh, đạp ta một cước:

“Ngươi đã làm gì?!”

Ta bị đạp ngã xuống đất, toàn thân đau nhức:

“Vừa rồi có mũi tên bắn về phía ta, Thanh Oanh đỡ thay ta một tên.”

Sắc mặt Nhị hoàng tử vặn vẹo, lại đạp thêm một cước:

“Là ngươi hại Thanh Oanh, tiện nhân!”

Trần Nguyệt Hoa đầy người bẩn thỉu đỡ ta dậy:

“Nhị hoàng tử, không có chứng cứ, sao có thể đổ tội cho Thanh Tuyết?”

Nhị hoàng tử trừng mắt nhìn ta:

“Cứu Thanh Oanh trước, lát nữa lại xử ngươi!”

Bình luận:

【Đạo lý thì hiểu, nữ chính bị thương nam chính lo lắng, nhưng đá Thanh Tuyết làm gì?】

【Trước đây đọc thấy sảng khoái, giờ nhìn mà khó chịu thật sự.】

【Chuyện này đâu thể trách Thanh Tuyết, thích khách xuất hiện đột ngột mà!】

【Ghét nam chính, chỉ biết làm màu!】

Ta ôm bụng đau âm ỉ, trong lòng lạnh xuống.

Ngay cả bình luận cũng không biết sẽ có thích khách?

Đại phu vội vàng tiến lên rút tên cho Thanh Oanh:

“Điện hạ, rút tên có thể tổn thương tâm mạch, nhưng không rút thì chắc chắn chết!”

Nhị hoàng tử nói:

“Vậy thì rút!”

Mọi người tụ tập trong đại sảnh, lòng đầy bất an.

Đợt ám sát vừa rồi đã khiến vài hộ vệ nha hoàn chết, hai vị công tử cũng bỏ mạng, còn lại vài người bị thương.

“Đám thích khách này từ đâu ra? Dưới chân hoàng thành mà lại xảy ra chuyện này? Lại còn dùng cung tên!”

“Chờ đã, mũi tên này…” Có người đưa mũi tên cho Nhị hoàng tử, “Điện hạ xem, trên này có ký hiệu của nhà họ Thẩm.”

“Mũi tên chế tác tinh xảo thế này, không phải thích khách bình thường dùng nổi, chắc chắn là người của gia tộc quyền quý…”

Có người kinh hãi:

“Nhà họ Thẩm? Trong kinh thành, họ Thẩm quyền quý cũng chẳng có mấy nhà.”

“Chẳng lẽ là nhà ngoại của Hoàng hậu nương nương?”

“Nhưng vì sao họ lại đột nhiên ám sát chúng ta? Chúng ta đâu có thù oán gì, Thái tử cũng có mặt, họ không sợ làm bị thương Thái tử sao?”

“Không! Thái tử đã rời đi, hắn lên Tây Sơn! Ở đây chỉ có Nhị hoàng tử!”

“Chẳng lẽ mục tiêu của nhà họ Thẩm là Nhị hoàng tử?”

Mọi người bàn tán xôn xao.

Đúng lúc đó, đại phu hô lên:

“Rút ra rồi!”

Thanh Oanh co giật hai cái, phun ra một ngụm máu lớn, vẫn hôn mê.

Đại phu sắc mặt tái mét:

“Không ổn rồi, đã tổn thương tâm mạch!”

Nhị hoàng tử túm lấy ông ta, mắt đỏ ngầu:

“Không phải bảo ngươi cẩn thận sao?!”

Đại phu hoảng hốt:

“Tiểu nhân cũng không muốn… rút tên chắc chắn có rủi ro…”

“Phế vật!”

Nhị hoàng tử quăng ông ta ra, quay lại bên Thanh Oanh:

“Thanh Oanh, Thanh Oanh, tỉnh lại đi…”

Nhưng nàng không có phản ứng.

Hắn rút kiếm chỉ vào đại phu:

“Cứu nàng! Bằng mọi giá cũng phải cứu!”

Quận chúa Bình Thành lên tiếng:

“Điện hạ, chớ dọa đại phu.”

Nhị hoàng tử hít sâu một hơi:

“Đổi đại phu khác, mau cứu Thanh Oanh!”

Hắn bế Thanh Oanh vào nội thất.

Ta vội hỏi đại phu:

“Làm sao cứu được Thanh Oanh?”

Đại phu đáp:

“Nếu trong vòng nửa canh giờ có được Hoàn Hồn Đan, thì còn cơ hội cứu.”

Ta gấp gáp:

“Vậy mau đi lấy Hoàn Hồn Đan!”

Đại phu lắc đầu:

“Hoàn Hồn Đan giá trị nghìn vàng, Hồi Xuân Đường trong kinh có, nhưng không kịp…”

Quận chúa Bình Thành chợt nói:

“Ta nhớ Thái tử biểu ca có, ta đi cầu.”

Nàng vừa định đứng dậy thì vì vết thương lại ngồi xuống.

Mọi người vội ngăn:

“Quận chúa không được! Bên ngoài toàn thích khách, ra ngoài chẳng khác nào chịu chết!”

“Thích khách là người của nhà họ Thẩm, nói không chừng Thái tử cũng có liên quan, hắn sao có thể cứu người?”

Quận chúa giận dữ:

“Không thể! Biểu ca không phải người như vậy!”

Có người giơ mũi tên lên:

“Vậy quận chúa giải thích sao về việc mũi tên của nhà họ Thẩm xuất hiện ở đây?”

Bình luận:

【Thái tử chắc không biết chuyện này.】

【Rốt cuộc ai đứng sau?】

【Ta thấy rõ, mũi tên đó nhắm vào Thanh Tuyết.】

【Bọn chúng muốn giết Thanh Tuyết!】

Ta nhanh chóng xâu chuỗi thông tin, nói:

“Ta đi.”

Quận chúa Bình Thành kinh ngạc:

“Ngươi?”

Ta nói nhanh:

“Không còn thời gian.”

Bình luận khuyên:

【Thanh Tuyết, đừng làm chuyện ngu ngốc, mục tiêu là ngươi!】

【Đừng ra ngoài!】

Trần Nguyệt Hoa kéo ta lại:

“Ngươi sẽ chết.”

Ta lắc đầu:

“Ta sẽ không chết.”

Ta nhờ quận chúa đưa cho một bộ nam trang, nhanh chóng thay xong rồi lao ra ngoài.

Nếu mục tiêu là ta, vậy đổi sang nam trang, bọn chúng sẽ không nhận ra.

Hơn nữa, hành động cũng tiện hơn.

Thanh Oanh đã cứu ta, ta nhất định phải cứu nàng.

“Quay lại!” Trần Nguyệt Hoa hét phía sau, “Bên ngoài toàn thích khách, Thanh Tuyết, quay lại!”

Ta không quay đầu, lao thẳng ra ngoài.

24

Mặt trời đã lặn, mây đỏ nhuộm kín chân trời.

Viu…viu…viu…

Những mũi tên bay về phía ta.

Không biết vì sao, chỉ bắn vài mũi rồi dừng lại.

Xem ra bọn chúng quả thực đã xác định mục tiêu, buông tha cho những người khác.

Ta vận khinh công né tránh, một đường lao thẳng về phía Tây Sơn.

Dù phía sau không có ai truy sát, ta vẫn không dám lơ là, chạy nhanh như bay.

Vừa đến chân núi, đã thấy Thái tử dẫn người vội vã đi tới.

Ta không nghĩ ngợi, lập tức lao tới:

“Điện hạ! Trang tử gặp thích khách, Thanh Oanh bị thương, xin ban cho ta Hoàn Hồn Đan!”

Thập Thất nhìn ta không dám tin:

“Ngươi là… Tô tiểu thư?”

Ta lặp lại:

“Trang tử gặp thích khách, quận chúa bị thương, Thanh Oanh trọng thương nguy kịch, xin Thái tử điện hạ ban Hoàn Hồn Đan cứu mạng!”

Thái tử không nói, chỉ lạnh lùng nhìn ta.

Sống lưng ta chợt lạnh toát.

Ta run lên, đột nhiên hiểu ra.

Vừa rồi ta dùng khinh công suốt đường, lại còn mặc nam trang… Thái tử có lẽ đã nhận ra!

Có người hỏi:

“Tình hình thế nào?”

Ta nhanh chóng kể lại.

Thái tử phất tay:

“Thập Thất, lập tức dẫn người tới trang tử!”

“Tuân lệnh!”

Thập Thất lập tức dẫn người rời đi.

Ta ở dưới ánh mắt lạnh như băng của Thái tử, cắn răng quỳ xuống:

“Điện hạ, xin ban Hoàn Hồn Đan, muội muội của ta trọng thương, cần thuốc cứu mạng!”

Thái tử chậm rãi nói:

“Muốn Hoàn Hồn Đan, cô có thể cho ngươi, nhưng có điều kiện.”

Ta căng thẳng xoa tay:

“Điều kiện gì?”

Thái tử nói:

“Nói thật với cô, ngươi có phải là Tô Đại Cường không?”

Ta nghiến răng:

“Chỉ cần điện hạ ban thuốc, thần nữ sẽ nói thật.”

Thái tử cười lạnh:

“Được, mong ngươi đừng lừa cô.”

Hắn lấy từ trong ngực ra một chiếc bình sứ, giao cho một thị vệ, bảo mang tới trang tử.

Sau đó quay sang nhìn ta:

“Giờ có thể nói rồi chứ?”

Ta co rúm lại, run rẩy nói:

“Điện hạ… thần nữ… quả thật chính là Tô Đại Cường…”

Một lúc lâu.

Gió thổi qua.

Lạnh đến thấu xương.

Thái tử khẽ cười.

Ta nhắm mắt lại.

Thái tử nói:

“Từ hôm nay trở đi, ngươi ở bên cạnh cô, không được rời nửa bước!”

Ta mở mắt:

“…A?”

Thái tử đứng dậy đi về phía trước, ta vội vàng đi theo.

Thập Thất dẫn người tới trang tử, còn Thái tử dẫn người lục soát núi bắt thích khách.

Hắn bảo ta đi theo, ta chỉ có thể ngoan ngoãn bám sát.

Sau một hồi giày vò, không bắt được tên thích khách nào còn sống.

Những kẻ bị bắt đều lập tức nuốt độc tự sát.

Trời đã tối hẳn.

Thái tử dẫn ta quay lại trang tử.

Quận chúa Bình Thành và Trần Nguyệt Hoa thấy ta, vừa mừng vừa lo:

“Thanh Tuyết, ngươi không sao chứ?”

Ta lắc đầu:

“Không sao… Thanh Oanh đâu?”

Quận chúa nói:

“Thanh Oanh dùng Hoàn Hồn Đan đã tỉnh, Nhị hoàng tử đã đưa nàng về kinh, để thái y chữa trị, sẽ không có việc gì.”

Ta thở phào:

“Vậy thì tốt… vậy thì tốt…”

Thái tử hỏi quận chúa vài câu, biết nàng không sao liền đi vào nội viện.

Ta co rụt cổ, theo sau hắn bước vào phòng.

“Ai cho ngươi vào?” Thái tử nổi giận, “Cút ra ngoài!”

“Dạ, tuân lệnh!”

Ta vội vàng lăn ra ngoài, định bỏ đi, nhưng lại sợ hắn tìm phiền phức, đành ngồi xổm trước cửa, vẽ vòng tròn.

Trong phòng truyền ra tiếng Thái tử nói chuyện với người khác.

Kỳ quái, vừa rồi rõ ràng không thấy trong phòng có ai…

Thôi, trọng điểm không phải cái này, mà là ta phải làm sao để giữ mạng?

Hắn có vẻ đang rất tức giận…

Ta vắt óc suy nghĩ, cuối cùng nảy ra một kế.

Thôi vậy, hôm nay đành phải đánh cược một phen.

Không lâu sau, bên trong truyền ra giọng lạnh lẽo của Thái tử:

“Lăn vào đây!”

“Dạ!”

Ta lập tức lăn vào.

Phòng rộng rãi, Thái tử đứng giữa phòng, lặng lẽ nhìn ta, không nói một lời.

Liều vậy!

Ta “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt hắn, ôm lấy chân hắn khóc lóc:

“Điện hạ! Thần nữ là bị ép buộc! Hôm đó thần nữ giả nam vào vương phủ trộm đồ, bị Ngũ hoàng tử sai đi hầu rượu, thần nữ không hề muốn làm hại điện hạ!

“Thần nữ vẫn luôn ngưỡng mộ điện hạ, thấy điện hạ trúng độc thì hoảng hốt vô cùng, thề phải bảo vệ điện hạ!

“Nhưng thần nữ thế đơn lực bạc, không thể đưa điện hạ chạy trốn, bất đắc dĩ mới phải nghe lệnh làm tổn thương điện hạ!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...