Sau Khi Bị Xem Là Tình Nhân
4
9
Mưa bão đập vào cửa sổ, phát ra những âm thanh dồn dập và nặng nề.
Tôi run rẩy, cuộn mình trong chăn.
Bỗng nhớ lại lời mẹ của Hạc Chu Dã - Đổng Lam - từng nói với tôi:
“Lương Nhiễm, Hạc Chu Dã là người kế nhiệm nhà họ Hạc. Bây giờ nó đối xử tốt với con, chỉ vì con còn giá trị lợi dụng.”
“Nếu một ngày con chạm đến lợi ích của nó, nó thậm chí có thể tự tay xử lý con.”
“Đừng có mưu tính gì. Ở nhà họ Hạc, chuyện ‘mẹ quý nhờ con’ là không tồn tại.”
Khi đó tôi còn quá ngây thơ, tin rằng tình yêu có thể chống lại tất cả.
Nhưng rõ ràng, chim hoàng yến nuôi trong lồng và “ánh trăng sáng” môn đăng hộ đối, vốn dĩ không giống nhau.
Sau khi cân nhắc lợi ích, người anh ta chọn, vĩnh viễn sẽ không phải là tôi.
Vĩnh viễn… không thể là tôi.
7 giờ rưỡi tối, điện thoại video đột nhiên vang lên.
Là Chu Hựu Lễ gọi.
Tôi khựng lại một chút, rồi bắt máy.
Trong màn hình, anh ta mặc áo khoác đen, đứng dưới cột buồm. Cánh buồm phía trước bị gió thổi căng phồng, lắc mạnh.
Anh khẽ nhướng mày cười:
“Cô Lương, xin lỗi nhé, hôm nay có bão, thuyền của tôi không thể cập bờ. Có lẽ phải đến ngày mai.”
“Buổi xem mắt… dời sang tối mai được không?”
Chu Hựu Lễ là bạn cùng khóa với tôi.
Anh không thích hòa vào giới thượng lưu. Người khác đánh bài, chơi bời, còn anh lái thuyền ra biển - tự do và phóng khoáng.
Biết tôi thích thuyền buồm, sinh nhật năm ngoái anh còn tặng tôi một mô hình thuyền do chính tay anh làm.
Nhưng ngày mai… tôi không định đi.
“Chu Hựu Lễ, tôi…”
Chưa nói xong, anh đã ngắt lời:
“Trên biển sóng yếu, tín hiệu kém, tôi cúp trước nhé.”
Sau khi tắt cuộc gọi...
Tôi mở ứng dụng đặt vé, mua một vé máy bay về Bắc Kinh lúc 10 giờ sáng ngày mai.
Trời vừa sáng, một đoạn video Hạc Chu Dã xuất hiện tại nhà Chương Gia Di leo lên hot search.
Rèm cửa không kéo, paparazzi chụp được cảnh hai người họ hôn nhau trên sofa.
Chút hy vọng cuối cùng trong lòng tôi… cũng cháy sạch.
Khi đang thu dọn hành lý, trong nhóm công việc của đài truyền hình có người gửi tin:
【Vừa nhận thông báo từ đài khí tượng, năm nay Hồng Kông có thể sẽ có tuyết.】
Tôi sững người.
Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ///
Sinh nhật năm 19 tuổi, tôi từng đùa hỏi Hạc Chu Dã:
“A Dã, sau này chúng ta có kết hôn không?”
Anh không trả lời.
Những năm sau đó, tôi không còn cố chấp với câu trả lời nữa.
Chỉ hỏi anh:
“A Dã, năm nay Hồng Kông có tuyết không?”
“Đợi khi Hồng Kông có tuyết… chúng ta kết hôn, được không?”
Lần đó, anh đã gật đầu.
Những lời hứa ở tuổi còn quá trẻ, luôn là thứ khiến người ta nhớ suốt cả đời.
Thậm chí trong giấc mơ… tôi cũng mong chờ tuyết rơi.
10
9 giờ, tôi bắt taxi, vội vã đến sân bay.
Nhưng tài xế lại không đi theo định vị.
Đến khi tôi nhận ra có gì đó không ổn… thì đã muộn.
Chiếc xe dừng lại ở bến cảng phía Đông Hồng Kông.
Tôi bị hai người đàn ông lôi mạnh xuống xe, kéo đến trước mặt một người đàn ông trung niên.
Ông ta cầm súng trong tay, giọng thô ráp:
“Cô Lương, cô mang thai con của Hạc Chu Dã mà còn dám đến bệnh viện ở Hồng Kông kiểm tra, đúng là ngu xuẩn.”
Gương mặt đó… tôi rất quen.
Là Hạc Hằng Bang - chú hai của Hạc Chu Dã.
Những bức ảnh năm đó được gửi vào email của tôi… chính là do ông ta ra tay xử lý người mẫu mà anh trai Hạc Chu Dã nuôi.
Cùng đứa trẻ vừa sinh ra.
Hình ảnh đầy máu ấy… lại hiện lên trước mắt.
Sống lưng tôi lạnh toát, quay người chạy về phía sau đống container.
Nấp lại, tôi run tay gọi điện cho Hạc Chu Dã:
“Hạc Chu Dã… cứu tôi…”
“Lương Nhiễm, A Dã đang họp hội nghị quốc tế, không rảnh quan tâm cô đâu.”
Trong điện thoại truyền đến giọng nói đắc ý của Chương Gia Di.
Tôi sững người, gần như cầu xin:
“Cô Chương, làm ơn gọi anh ấy giúp tôi được không?”
“Chú hai của Hạc Chu Dã…”
Chưa nói xong, cô ta đã cười khinh miệt:
“Tin cô mang thai… chính là tôi nói cho chú hai biết đấy.”
“Nhà họ Hạc lớn như vậy, chỉ có con hợp pháp mới được thừa kế. Đứa trong bụng cô là con riêng—chỉ có thể chết.”
Nghe đến đây, toàn thân tôi căng cứng.
Tôi lập tức chuẩn bị báo cảnh sát.
Đúng lúc định cúp máy...
Đầu dây bên kia vang lên giọng trầm thấp của Hạc Chu Dã:
“Nghỉ 5 phút đi, Gia Di. Em muốn ăn gì, anh cho người mang đến.”
Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng, hét vào điện thoại:
“Hạc Chu Dã! Tôi mang thai rồi! Tôi đang ở cảng phía Đông, chú hai của anh muốn giết tôi!”
“Anh tin cô ta thật sao?” Chương Gia Di tỏ vẻ khó chịu.
Hạc Chu Dã nhận điện thoại, giọng lạnh lẽo:
“Lương Nhiễm, lừa tôi vui lắm à?”
“Chu Hựu Lễ nói dời lịch xem mắt sang hôm nay, giờ này… em không phải đang ở bên cậu ta sao?”
“Huống hồ mỗi lần chúng ta đều có biện pháp, em sao có thể mang thai?”
Tim tôi thắt lại.
Chưa kịp phản bác...
Sau lưng vang lên một tiếng nổ lớn.
Điện thoại rơi xuống đất.
Tôi bị đá một cú, ngã thẳng xuống biển.
“Cô Lương, nguyên tắc của nhà họ Hạc là... không để con riêng sống sót.”
Hạc Hằng Bang nở nụ cười dữ tợn, lắc khẩu súng trong tay.
Không cho tôi thêm một lời nào.
Ông ta bóp cò.
Viên đạn bắn thẳng về phía ngực tôi.
11
Cuộc gọi bị ngắt đột ngột.
Trong lòng Hạc Chu Dã bỗng dâng lên cảm giác bức bối khó hiểu.
Sau khi họp xong, anh gọi lại cho Lương Nhiễm... nhưng không thể liên lạc.
Nhớ đến dáng vẻ cô khóc hôm qua...
Anh đi thang máy riêng xuống tầng 18, yêu cầu tổng giám đốc điều Lương Nhiễm từ bộ phận tạp chí điện tử trở lại bộ phận truyền hình.
Vừa đến cửa...
Bên trong vang lên tiếng hô hoảng hốt:
“Có chuyện lớn rồi! Mười phút trước, tại cảng phía Đông xảy ra vụ nổ súng!”
“Tổ A lập tức đến hiện trường giành tin độc quyền!”
“Tổ B tra lại các vụ nổ súng trong 10 năm qua!”
“Cảng nào?” Sắc mặt Hạc Chu Dã biến đổi, lao vào.
“Zayne, bộ phận mạng vừa nhận được video do người dân quay tại hiện trường.”
Nhiếp ảnh gia mở video.
Dù hình ảnh mờ...
Nhưng Hạc Chu Dã vẫn nhận ra ngay.
Người cầm súng là chú hai của anh - Hạc Hằng Bang.
Người bị chĩa súng… là Lương Nhiễm.
Video chỉ có sáu giây.
Phát đi phát lại.
Hạc Chu Dã lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch, rồi lập tức quay người chạy xuống lầu.
Nhà họ Hạc....không bao giờ cho phép con riêng tồn tại.
Năm đó, anh trai anh ngoại tình với một người mẫu - đứa trẻ vừa sinh ra thì cả hai biến mất.
Người ra tay… chính là Hạc Hằng Bang.
Cuộc gọi ban nãy của Lương Nhiễm....
Cô nói mình mang thai.
Hóa ra… là thật.
Trên đường đến cảng, tay Hạc Chu Dã run rẩy trên vô lăng, suýt gây tai nạn nhiều lần.
Khi đến nơi....
Hiện trường đã bị cảnh sát phong tỏa.
Vết m//áu vẫn còn trên mặt đất.
Anh lao tới, túm cổ áo một cảnh sát trẻ:
“Lương Nhiễm đâu?!”
Viên cảnh sát khó xử:
“Ngài Hạc… Hạc Hằng Bang đã bỏ trốn.”
“Chúng tôi kiểm tra vết máu tại hiện trường, xác nhận là của cô Lương. Camera cho thấy lúc đó cô ấy đứng sát mép bờ, sau khi trúng đạn ở bụng thì trượt chân rơi xuống biển.”
“Đội cứu hộ đã tìm một lần… nhưng chưa thấy.”
Đầu óc Hạc Chu Dã trống rỗng.
Nỗi sợ hãi lan ra điên cuồng.
Anh nhìn ra mặt biển, gào lên:
“Chưa tìm thấy thì tiếp tục tìm! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”
Nói rồi định nhảy xuống....
Bị Chương Gia Di kéo lại:
“A Dã! Hai ngày nay có bão, nước biển rất lạnh, để đội cứu hộ tìm đi!”
“Chương Gia Di, cút ra!”
Hạc Chu Dã đẩy cô ta ra, không mang theo bất cứ thiết bị nào, trực tiếp nhảy xuống biển.
Nhận được tin, Đổng Lam cũng chạy đến cảng.
Phóng viên ùn ùn kéo tới.
Trực thăng bay trên không, phát sóng trực tiếp.
Hai mươi phút sau, Hạc Chu Dã lên bờ.
Nhìn thấy mẹ mình, hai mắt anh đỏ ngầu, đấm mạnh vào container:
“Bà dám động vào Lương Nhiễm sao?! Chỉ vì cô ấy mang thai, bà muốn dồn cô ấy vào chỗ chết à?!”
Ống kính truyền thông lập tức hướng về phía họ.
Đổng Lam hơi cứng người:
“A Dã, là chú hai con ra tay, mẹ hoàn toàn không biết chuyện Lương Nhiễm mang thai.”
Sắc mặt Hạc Chu Dã tối sầm, ánh mắt càng thêm đáng sợ:
“Lương Nhiễm là người phụ nữ tôi yêu nhất. Ông ta dám động vào cô ấy - nếu cô ấy xảy ra chuyện, tôi sẽ đích thân xử lý ông ta.”
Đổng Lam sững sờ.
Bà chưa từng thấy con trai mình mất kiểm soát như vậy.
Người phụ nữ đó… thật sự quan trọng đến thế sao?
Năm đó, khi Hạc Chu Dã vừa từ Mỹ trở về, đã đưa Lương Nhiễm đến biệt thự trên đỉnh núi Thái Bình.
Bà từng cho người điều tra....
Cha mẹ Lương Nhiễm ly hôn, cô sống nhờ nhà cô ruột.
Thân phận như vậy… căn bản không thể bước vào nhà họ Hạc.
Chỉ khi biết Hạc Chu Dã không có ý định kết hôn...
Bà mới thực sự yên tâm.