Quy Củ Của Một Ả Hái Sen

Chương 6



Trong mắt Tạ Thanh Yến lại không còn sót lại chút sủng ái nào, lạnh lùng như đang nhìn một người xa lạ, “Sắt Sắt lúc còn ở trong phủ, nàng định ra quy tắc mười văn tiền một ngày hoang đường, hại nàng không thể mua thuốc xem bệnh, nàng thậm chí đem thọ lễ chính mình chuẩn bị đẩy lên người Sắt Sắt, hại nàng chịu trừng phạt, những việc này, sao không phải là ức hiếp?”

Tô Lăng Âm không kìm được phát cười, “Nhưng mà Hầu gia, những việc đó đều là chàng đồng ý, nếu chàng không đồng ý, lẽ nào ta sẽ đi làm? Ngay cả thọ lễ, cũng là chính miệng chàng thừa nhận là lỗi của Triệu Sắt Sắt!”

Tạ Thanh Yến ngay cả lông mày cũng không nhíu một cái, “Bởi vì lúc đó là nàng mê hoặc lòng ta, ta mới làm ra chuyện sai lầm như vậy, nếu không phải nàng khắp nơi nhắm vào Sắt Sắt, nàng sao có thể cùng ta hòa ly, giờ lại sao có thể náo ra chuyện như vậy, tất cả đều là lỗi của nàng, Tô Lăng Âm, bản hầu không phạt nàng đã là nhân chí nghĩa tận.”

Nghe thấy những lời này, Tô Lăng Âm liền hiểu rồi, nàng ta mặt mày dữ tợn nghiến răng, “Là Triệu Sắt Sắt, trong lòng chàng còn có nàng ta, ta biết ngay mà, lúc đó chàng liền không nỡ bỏ nàng ta, nàng ta giờ đều đi rồi, tại sao chàng còn muốn trách ta? Ta làm những việc này không phải đều là vì chàng, vì hầu gia phủ sao! Ta không có lỗi, Triệu Sắt Sắt liền nên ngay từ đầu bệnh chết đi!”

Nàng ta thét lên, khiến ánh mắt Tạ Thanh Yến càng thêm lạnh lẽo.

“Dưới phạm lên trên, tội thêm một bậc, Lăng Âm, nàng đừng trách ta, đây là nàng tội có sở ứng, người đâu, vả miệng một trăm cái! Đây là nàng nợ Sắt Sắt.”

Tô Lăng Âm hoảng hốt muốn vùng vẫy, nhưng vài tên thị vệ đem nàng ta ấn chết, lúc này Tô Lăng Âm mới nhớ ra cầu xin, nhưng đã muộn rồi. Người trong phủ đối với nàng ta sớm đã có không ít oán hận, lúc này có cơ hội báo thù, sao có thể dễ dàng tha cho nàng ta.

Hai tên thị vệ luân phiên tát vào mặt nàng ta, mỗi lần đều dùng lực tát qua, đau đến mức Tô Lăng Âm thét chói tai không thôi.

Tát xong một trăm cái, trên mặt nàng ta sưng đến rỉ máu.

Nhưng càng là như vậy, trong mắt nàng ta liền càng là độc ác, nàng ta khản giọng, “Đều là vì Triệu Sắt Sắt, đều là vì Triệu Sắt Sắt…! Đừng đem ta đuổi ra ngoài, Hầu gia, ta làm những việc đó đều là vì chàng mà!”

Nhưng một khi nhận rõ bộ mặt độc ác dưới vẻ ngoài lương thiện giả tạo của Tô Lăng Âm, Tạ Thanh Yến nhìn nàng ta trong mắt liền chỉ còn lại sự chán ghét.

Tại sao lúc đầu hắn lại nhìn trúng người như vậy?

Tại sao hắn lại làm tổn thương trái tim Sắt Sắt?

Hắn và Sắt Sắt nói rõ một đời một kiếp, không phụ lẫn nhau, nếu không phải Tô Lăng Âm, Triệu Sắt Sắt sao có thể rời bỏ hắn? Lại sao có thể náo ra trò cười lớn như vậy, ngay cả hoàng thượng đều kinh động, khiến hắn mặt mày quét rác?

Tạ Thanh Yến càng nghĩ, trong lòng liền càng lạnh.

“Nếu nàng còn chưa biết hối cải, vậy thì tiếp tục phạt. Lấy roi tới, trước kia nàng phạt qua Sắt Sắt hai mươi roi, giờ liền ngàn vạn lần trả lại.”

Sắc mặt Tô Lăng Âm bỗng chốc trắng bệch, nàng ta mạnh mẽ vùng thoát khỏi những người đang giữ mình, nhào tới bên chân Tạ Thanh Yến.

“Hầu gia, chàng thực sự muốn vô tình như vậy sao? Chẳng phải chàng nói người chàng yêu nhất là ta sao? Ta thực sự biết lỗi rồi, sau này ta đều sửa, ta sẽ không định ra quy tắc mười văn tiền gì nữa, ta nhất định sẽ quản lý tốt mọi việc lớn nhỏ trong phủ, sẽ không bao giờ để xảy ra tình trạng như vậy nữa!”

“Hầu gia, chẳng phải chàng nói chàng thích ta nhất sao? Hầu gia, Hầu gia!”

Tô Lăng Âm gào thét khản cả giọng, muốn nhận được một chút thương hại từ Tạ Thanh Yến, nhưng Tạ Thanh Yến ngay cả một lời cũng không nói, trong đôi mắt ấy không còn thấy một chút hơi ấm nào của quá khứ, giống như những tình cảm đó chỉ như một giấc mộng dài.

Trong mắt Tô Lăng Âm đầy sự oán hận, nàng ta lại bị bắt lấy và ấn xuống, những nhát roi vô tình quất xuống cơ thể nàng ta, để lại từng vệt máu dài.

Nàng ta kêu thảm thiết trong đau đớn, nhưng người quất roi không hề dừng lại, tất cả những hạ nhân trong phủ từng bị nàng ta bắt nạt đều chỉ trỏ vào nàng ta. Tô Lăng Âm không thể chịu đựng thêm nữa, trong lúc chịu phạt nàng ta vẫn còn gào thét bảo họ cút đi, nàng ta không biết rằng điều này chỉ làm Tạ Thanh Yến thêm chán ghét.

Mãi cho đến khi bị quất một trăm roi, Tô Lăng Âm mới không trụ vững được mà ngất đi.

Toàn thân nàng ta bẩn thỉu, không còn nhận ra dáng vẻ thanh tú trước kia nữa.

Quản gia khẽ hỏi: “Hầu gia, Tô tiểu thư đã ngất rồi, nên xử lý thế nào ạ? Đuổi ra khỏi phủ là đủ chưa ạ?”

Tạ Thanh Yến trả lời không chút cảm xúc: “Nàng ta thích so sánh với người nghèo như thế, vậy thì hãy ném nàng ta vào đống ăn mày, để nàng ta trải nghiệm thực sự cuộc sống của người nghèo là thế nào.” Nói đoạn, động tác trên tay hắn vẫn không ngừng lại.

Quản gia ngước mắt nhìn một cái, Tạ Thanh Yến đã viết đầy một trang giấy hai chữ “Sắt Sắt”, còn dùng bút mực phác họa ra mắt mày của nàng, linh động như thể Triệu Sắt Sắt chưa từng rời đi.

Tạ Thanh Yến không hề phân tâm, khẽ hỏi: “Ngươi thấy có giống nàng không?”

Quản gia nhìn kỹ một chút: “Giống, giống phu nhân của ba năm trước.”

Ba năm trước…

Tay Tạ Thanh Yến khựng lại một chút, hóa ra, người hắn luôn yêu từ trước đến nay chưa từng thay đổi.

Vẽ xong nét cuối cùng, dáng vẻ của Triệu Sắt Sắt liền hiện rõ trên giấy, chính là dáng vẻ kinh diễm khi nàng múa điệu Kinh Hồng.

Tạ Thanh Yến luôn tưởng rằng mình đã quên, nhưng khi thực sự nhìn lại quá khứ, hắn mới phát hiện Triệu Sắt Sắt đã gắn bó chặt chẽ với mình, người hắn thực sự yêu cũng chỉ có một mình nàng.

Tạ Thanh Yến đặt bút xuống, cầm bức họa này lên, hắn ngắm nhìn rất lâu, mới giao cho quản gia.

“Giúp ta cất kỹ, ta phải đi tìm Sắt Sắt, ta không thể sống thiếu nàng.” Khi mở mắt ra lần nữa, trong mắt Tạ Thanh Yến chỉ còn lại sự kiên định.

Quản gia vội vàng nhận lấy bức họa, không nhịn được mà hỏi ra điều thắc mắc trong lòng: “Nhưng Hầu gia, hoàng thượng đã hạ lệnh không cho ngài bước vào Giang Nam nửa bước, ngài định đi tìm phu nhân thế nào ạ?”

Tạ Thanh Yến bước ra khỏi phòng, vẻ mặt bình tĩnh, không chút do dự: “Thánh chỉ có đạo thứ nhất thì cũng có đạo thứ hai, hoàng thượng đang lo lắng về chiến sự ở biên cương, bản hầu thân là Vũ An Hầu, lẽ ra nên chia sẻ nỗi lo với bệ hạ.” Hắn nhìn quản gia, “Chuẩn bị ngựa, ta phải vào hoàng cung.”

Quản gia lập tức nghĩ ngay đến việc Tạ Thanh Yến định làm, lão do dự hồi lâu, cuối cùng không nói gì, chỉ dắt tới một con ngựa chiến khỏe mạnh.

Ngày hôm sau, tin tức Vũ An Hầu dẫn quân xuất chinh đã truyền khắp kinh thành.

Chiến sự biên cương đang căng thẳng, chuyến đi này có thể là lành ít dữ nhiều, bất kể trước đây Tạ Thanh Yến và Tô Lăng Âm đã gây ra trò cười gì, giờ đây tất cả mọi người nhìn theo Tạ Thanh Yến xuất chinh, trong lòng chỉ còn lại sự kính phục.

Họ cảm thán.

“Không hổ là Vũ An Hầu, lúc then chốt đã đứng ra gánh vác!”

“Đúng vậy, triều đình ta có người như Vũ An Hầu đúng là vạn hạnh!”

“Nhưng ta nghe nói Vũ An Hầu đã cầu xin hoàng thượng một đạo thánh chỉ, cũng không biết trên đời này có thứ gì đáng để Vũ An Hầu bận tâm đến thế.”

Đám đông xì xào bàn tán, đưa mắt tiễn Tạ Thanh Yến rời khỏi kinh thành.

Và chuyện này đương nhiên cũng truyền tới Giang Nam, lọt vào tai Triệu Sắt Sắt.

“Tiểu thư, người nghe nói gì chưa? Vũ An Hầu dẫn quân xuất chinh rồi.” Hồng Tụ hào hứng nói, “Nghe nói lần này là một trận chiến lành ít dữ nhiều đấy.”

Triệu Sắt Sắt nghe vậy liền ngẩng đầu: “Dù nguy hiểm đến đâu cũng không liên quan đến ta, vả lại hắn thân là Vũ An Hầu, chia sẻ nỗi lo với hoàng thượng là chuyện đương nhiên.”

Nói xong, nàng bước vào trong nhà, Hồng Tụ vội vàng đi theo.

Giang Nam nhiều mưa, Triệu Sắt Sắt đã tới đây được vài tháng rồi, lúc đầu trên người nàng chỉ còn lại một ít của hồi môn, chưa nghĩ ra làm gì, sau khi trải qua vài trận mưa xuân nhanh và mạnh, nàng đã mở một cửa hàng bán ô.

Nơi Giang Nam này thực ra không thiếu ô, nhà nhà đều chuẩn bị sẵn vài chiếc, ngay cả trong tửu quán cũng có thể lấy ra vài chiếc ô cho khách.

Nhưng dù nói thế nào, ô vẫn là vật dụng được ưa chuộng nhất ở Giang Nam, đặc biệt là những chiếc ô đẹp. Triệu Sắt Sắt dẫn theo Hồng Tụ, đích thân trang trí mặt ô, mỗi chiếc ô đều không giống nhau, rất được các nữ tử Giang Nam yêu thích.

Chỉ có điều vì làm thủ công nên tốc độ chậm, ba ngày mới làm xong một chiếc ô, vì vậy việc kinh doanh của Triệu Sắt Sắt cũng chỉ đủ cho hai người họ sinh hoạt hằng ngày mà thôi.

Nhưng nhờ có sự hỗ trợ của của hồi môn, cuộc sống như vậy đối với Triệu Sắt Sắt đã đủ tốt đẹp rồi. Không còn quy định mỗi ngày chỉ được tiêu mười văn tiền nữa, quan hệ giữa nàng và Hồng Tụ cũng ngày càng khăng khít, tựa như chị em ruột.

Sau khi Hồng Tụ đi vào liền kinh ngạc nhắc nhở: “Tiểu thư, hôm nay là ngày Liễu y sư tới khám bệnh, người đừng quên nhé.”

Triệu Sắt Sắt đặt công việc trên tay xuống, lẩm bẩm: “Nhanh vậy sao? Vậy mau chuẩn bị trà và bánh ngọt, đừng để thất lễ.”

Hồng Tụ khẽ cười vài tiếng: “Tiểu thư chỉ đối với Liễu y sư mới khẩn trương như vậy thôi.”

Mặt Triệu Sắt Sắt hơi đỏ lên, trách móc rồi đuổi Hồng Tụ đi chuẩn bị đồ.

Sau đó nàng không nhịn được mà nhớ lại chuyện lúc nàng mới tới Giang Nam và gặp gỡ Liễu Nam Phàm.

Nàng vốn dĩ sức khỏe không tốt, sau khi đi đường xa vất vả tới Giang Nam ngay ngày đầu tiên đã ngất xỉu, lúc đó đất khách quê người, Hồng Tụ lo lắng đến phát khóc, chính Liễu Nam Phàm đi ngang qua đã đưa họ tới y quán chữa trị, Triệu Sắt Sắt mới bình an vô sự.

Sau này, cũng chính Liễu Nam Phàm luôn giúp họ tìm địa điểm mở cửa hàng phù hợp, bận rộn ngược xuôi, cũng vì lo lắng cho sức khỏe của Triệu Sắt Sắt nên đã hẹn cứ nửa tháng tới khám một lần.

Triệu Sắt Sắt lúc đầu thấy ngại vì làm phiền như vậy nên muốn trả tiền khám, nhưng Liễu Nam Phàm nhất quyết không nhận, nàng làm sao có thể không biết tâm ý của đối phương, nhưng vừa rời khỏi Tạ Thanh Yến và kinh thành, lúc này nàng thực sự không có ý định bắt đầu một tình cảm mới.

Nhưng qua vài tháng, Liễu Nam Phàm hết lần này đến lần khác thử lòng, trong vô thức đã khiến Triệu Sắt Sắt không kìm lòng được mà rung động.

Nàng thẩn thờ không bao lâu thì có người đẩy cửa bước vào.

“Sắt Sắt cô nương, ta tới rồi, dạo này vẫn tốt chứ?” Đây là câu mở đầu quen thuộc của Liễu Nam Phàm.

Triệu Sắt Sắt gật đầu: “Dạo này mọi chuyện đều tốt, trong người không có gì khó chịu, thuốc ngài đưa ta vẫn uống đều đặn.”

Liễu Nam Phàm ngồi xuống, lấy khăn tay đắp lên cổ tay mà Triệu Sắt Sắt đưa ra, rồi đặt ngón tay mình lên, chuyên tâm cảm nhận mạch đập. Vài giây sau, hắn thu tay lại, trên mặt là một nụ cười.

“Quả thực rất khỏe mạnh, và bệnh ho hen của nàng cũng đã cải thiện nhiều rồi phải không? Thuốc đó uống thêm nửa tháng nữa chắc là sẽ khỏi hẳn đấy.” Liễu Nam Phàm viết xuống những điều cần lưu ý lần này.

Hắn cúi đầu, lọn tóc khẽ rơi, dáng vẻ nghiêm túc luôn khiến Triệu Sắt Sắt thấy ngại ngùng.

Nàng từ trong túi lấy ra một miếng bạc vụn: “Liễu tiên sinh, đây là tiền khám của ta, xin ngài nhất định phải nhận cho.”

Liễu Nam Phàm sững lại một chút, không nhịn được cười: “Sắt Sắt cô nương, ta đã nói nhiều lần rồi, khám bệnh cho nàng là ta tự nguyện, nếu đưa tiền khám cho ta thì lần sau ta thà không tới nữa.” Nhận thấy vẻ mặt của đối phương, Liễu Nam Phàm chớp thời cơ lên tiếng, “Nếu thực sự thấy áy náy thì Sắt Sắt cô nương mời ta ăn một bữa cơm được không?”

Triệu Sắt Sắt đương nhiên không có ý kiến gì.

Vốn dĩ nàng đã hỏi Hồng Tụ xem có muốn đi cùng không, Hồng Tụ vội vàng chạy đi xa, nàng đành phải cùng Liễu Nam Phàm hai người cùng đi ra ngoài.

Vừa đi không được bao lâu, bên ngoài đã đổ mưa. Giang Nam nhiều mưa, mùa xuân lại càng dễ đổ xuống từng đợt mưa phùn, Liễu Nam Phàm sớm đã quen với thời tiết này, tay cầm sẵn ô, che trên đầu Triệu Sắt Sắt.

“Cẩn thận một chút, đừng để bị ướt.” Hắn nói, cố ý nghiêng ô về phía Triệu Sắt Sắt.

Nước mưa làm ướt một mảng vải trên vai người đàn ông, nhưng hắn hoàn toàn không hay biết.

Đợi đến nơi, Triệu Sắt Sắt mới phát hiện vai hắn gần như ướt sũng, tỏa ra hơi ẩm.

“Vừa nãy sao không nói? Ngài ướt hết rồi kìa.” Nàng không khỏi lo lắng thêm vài phần.

Nhưng Liễu Nam Phàm không mấy để tâm phủi phủi nước trên người, mỉm cười với nàng: “Nàng cơ thể yếu ớt, nếu nàng bị ướt mới thực sự là chuyện xấu. Còn ta, ta thân hình khỏe mạnh, không sao đâu, nếu Sắt Sắt quan tâm ta thì hãy tặng ta một chiếc ô mới do chính tay nàng làm là được rồi.”

Triệu Sắt Sắt không chú ý tới cách Liễu Nam Phàm gọi nàng đã thay đổi, trở nên thân mật hơn, nàng nhíu mày lấy khăn tay ra giúp lau nước trên người hắn, cuối cùng trong mắt còn có vài phần áy náy.

Cửa hàng này là do Liễu Nam Phàm giới thiệu, Triệu Sắt Sắt mới tới Giang Nam vài tháng, lại bận rộn mưu sinh, đối với những thứ này đều không hiểu rõ, nói là mời khách ăn cơm cũng chỉ để Liễu Nam Phàm tự mình chọn.

Giờ đã đến cửa hàng, Liễu Nam Phàm liền giống như chủ nhân dẫn Triệu Sắt Sắt vào chỗ ngồi, giúp nàng lấy đũa, lấy bát, giới thiệu khẩu vị của cửa hàng cho nàng, ngay cả ông chủ cũng không nhịn được trêu chọc.

“Liễu y sư của chúng ta hôm nay còn dẫn người tới cùng ăn cơm nữa, thật hiếm thấy, không phải sắp có hỷ sự gì chứ?”

Giọng ông chủ lớn, cộng thêm việc Liễu Nam Phàm là y sư nổi tiếng ở Giang Nam, từng cứu chữa cho không ít người, lập tức có vô số ánh mắt nhìn qua, khiến Triệu Sắt Sắt không khỏi đỏ mặt.

Liễu Nam Phàm giúp chắn những ánh mắt quan sát của những người đó, nhưng lời nói không hề phủ nhận.

“Chỉ là Sắt Sắt mời ta ăn cơm, ta liền tới chỗ cũ, lần sau nếu không chào đón ta, ta sẽ đi chỗ khác đấy.”

Ông chủ lập tức cười nói ngon ngọt.

Đợi sự chú ý của những người khác tản đi rồi, Liễu Nam Phàm mới giải thích với nàng.

“Ông chủ và ta là chỗ quen biết nên đã nói đùa, nếu ông ấy mạo phạm tới nàng thì ta xin lỗi nàng.”

Triệu Sắt Sắt lắc đầu, nàng sẽ không để tâm tới chuyện nhỏ này, dù sao ở kinh thành nàng đã phải chịu đựng nhiều lời đàm tiếu hơn thế. Chỉ là nàng cảm thấy nên nói rõ với Liễu Nam Phàm, nàng không phải là cô nương chưa xuất giá, làm sao có thể không nhận ra tâm ý của đối phương.

Triệu Sắt Sắt đặt đũa trong tay xuống: “Liễu tiên sinh, thực ra ta biết ngài có ý, nhưng quá khứ của ta khiến ta tạm thời không thể chấp nhận tình cảm của bất kỳ ai.”

Liễu Nam Phàm sững lại một chút, sau đó cười lên: “Hóa ra nàng luôn biết sao, ta còn tưởng ta che giấu rất tốt chứ.”

Nàng không nhịn được chỉ ra: “Ngay cả Hồng Tụ cũng biết, Liễu tiên sinh là chưa từng có ý trung nhân sao?”

Ý định của Triệu Sắt Sắt là trêu chọc để lướt qua chuyện này, hôm nay nàng đã nói ra điểm này, nghĩ chắc Liễu Nam Phàm sẽ không còn nhiệt tình như thế nữa. Nhưng nàng không ngờ khi nói tới chủ đề này, sắc mặt Liễu Nam Phàm lại càng nghiêm túc hơn, sự dịu dàng trong mắt gần như muốn trào ra.

“Đúng vậy, ta chưa từng có ý trung nhân, Sắt Sắt, nàng là người đầu tiên, nếu nàng không chán ghét ta thì hãy để ta tiếp tục chờ nàng được không?”

Đột nhiên rơi vào ánh mắt của người đàn ông, Triệu Sắt Sắt cảm thấy mình nhất thời á khẩu, những lời từ chối gì cũng không nói ra được, đợi đến khi nàng phản ứng lại thì mặt đã nóng bừng.

Nàng mới bàng hoàng cúi đầu, khẽ “ừm” một tiếng.

Nàng không hề ghét Liễu Nam Phàm.

Sau đó, Triệu Sắt Sắt tự tay làm một chiếc ô tặng cho Liễu Nam Phàm, coi như tiền khám bệnh sau bao lâu nay của hắn, Liễu Nam Phàm nhận được rất vui vẻ, trong mắt là sự hưng phấn không giấu nổi.

Đối diện với ánh mắt rực lửa như vậy khiến tim nàng cũng không nhịn được mà đập nhanh hơn.

Thời gian từ từ trôi qua ba tháng, Triệu Sắt Sắt đã quen với việc có Liễu Nam Phàm ở bên cạnh, ngay cả Hồng Tụ đôi khi cũng phàn nàn Liễu y sư cướp việc của nàng, cái gì cũng muốn thể hiện trước mặt tiểu thư.

Nhìn dáng vẻ giận dỗi của Hồng Tụ, Triệu Sắt Sắt cười rất vui vẻ.

Nhưng khi thời tiết nóng nực còn chưa qua hẳn thì kinh thành truyền tới tin tức, Vũ An Hầu Tạ Thanh Yến đại thắng trở về, nghe nói hắn trên chiến trường dũng mãnh vô song, một hơi lấy được đầu của thủ lĩnh Hung Nô mang về diện thánh.

Và những lời đồn trước đó cũng là thật, Tạ Thanh Yến lập được công lớn cái gì cũng không muốn, chỉ xin một đạo thánh chỉ —— một đạo thánh chỉ đi xuống Giang Nam.

Tin tức rầm rộ truyền tới đây, không ít người đang bàn tán Tạ Thanh Yến có việc gì nhất định phải tới Giang Nam, có người đoán hắn muốn mở mang sản nghiệp ở Giang Nam, có người đoán hắn muốn luyện binh ở Giang Nam, chỉ có Triệu Sắt Sắt nghe thấy tin này thì tay run lên, kim chỉ không cẩn thận đâm vào ngón tay, lập tức lăn ra một giọt máu đỏ.

“Sắt Sắt!” Liễu Nam Phàm nắm lấy tay nàng, nhíu mày nhìn vết thương nhỏ xíu đó, rồi ngậm ngón tay Triệu Sắt Sắt vào miệng, nhẹ nhàng mút lấy.

Triệu Sắt Sắt theo bản năng muốn rút tay lại nhưng bị Liễu Nam Phàm dùng một ánh mắt ngăn lại.

Cho đến khi máu ngừng chảy, Liễu Nam Phàm mới buông đầu ngón tay trắng nõn đó ra.

“Không cần phải căng thẳng thế đâu, chỉ là không cẩn thận đâm một chút thôi mà.” Ngón tay Triệu Sắt Sắt nóng bừng, khi co vào lòng bàn tay vẫn không quên được cảm giác ấm áp đó.

Liễu Nam Phàm nghiêm túc: “Dù là vết thương lớn hay nhỏ, chỉ cần nàng thấy đau, ta đều sẽ xót xa, Sắt Sắt, đừng nói nhẹ nhàng như vậy.”

Nghe thấy những lời này, Triệu Sắt Sắt chợt nhớ tới ngày xưa Tạ Thanh Yến cũng từng nói với nàng những lời tương tự, hắn nói, Sắt Sắt, ta không nỡ để nàng chịu một chút tổn thương nào, nhưng cuối cùng, người trơ mắt nhìn nàng bị đâm chín trăm chín mươi chín mũi kim cũng chính là hắn.

Nàng thẩn thờ trong ký ức, rõ ràng đã trôi qua lâu như vậy nhưng những chuyện đó vẫn hiện rõ mồn một, cộng thêm việc Tạ Thanh Yến sắp tới Giang Nam, Triệu Sắt Sắt không nhịn được nắm chặt ngón tay.

Mãi cho đến khi Liễu Nam Phàm gọi nàng vài tiếng, Triệu Sắt Sắt mới định thần lại.

Đối diện với vẻ mặt lo lắng của Liễu Nam Phàm, Triệu Sắt Sắt gượng cười một chút.

“Xin lỗi, vừa nãy ta thẩn thờ.”

Liễu Nam Phàm nắm lấy tay nàng, hiện giờ những cử chỉ thân mật nhỏ nhặt này đã là hành động mặc định giữa hai người rồi.

Hắn im lặng an ủi Triệu Sắt Sắt, một lúc lâu sau, cảm thấy tâm trạng đối phương đã ổn định lại, hắn mới lên tiếng hỏi han.

“Có thể nói cho ta nghe một chút không? Chuyện nàng đang lo lắng, Sắt Sắt, nàng hiểu rõ tình cảm của ta dành cho nàng, dù nàng không đáp lại cũng không sao, ta chỉ muốn có thể giúp được gì cho nàng.”

Tim nàng lại rung động một chút, ngứa ngáy, nếu nói trước đây nàng đối với Liễu Nam Phàm luôn là thái độ thử nghiệm thì hiện giờ Triệu Sắt Sắt cũng muốn thử dựa dẫm vào đối phương.

Nàng hít một hơi thật sâu, ngón tay nắm chặt tay đối phương, kể ra những chuyện trước đây của mình.

Ba năm ở bên Tạ Thanh Yến vừa ngắn ngủi vừa dài đằng đẵng, lúc hạnh phúc nhất mỗi ngày trôi qua thật nhanh, lúc thảm hại nhất mỗi ngày trôi qua như cả năm, hận không thể lập tức rời khỏi bên cạnh hắn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...