Phá Kiệu Hoa Hủy Hôn Thư

Chương 2



Triệu Nhị lập tức nhảy dựng lên.

“Nói bậy! Là Bùi công tử cho ta bộ y phục này!”

Trên phố lập tức yên lặng.

Sắc mặt Bùi Cảnh Hòa còn đặc sắc hơn cả kế mẫu hắn lúc nãy.

Triệu Nhị cũng biết mình lỡ miệng, quay người bỏ chạy.

Xa phu của Thẩm gia liền vung roi đánh xe, vừa khéo quét trúng chân hắn.

Triệu Nhị ngã nhào xuống đất.

Một túi tiền từ trong ngực hắn lăn ra.

Miệng túi thêu một chữ “Bùi” nho nhỏ.

Bùi Cảnh Hòa vội vàng giải thích.

“Hạ nhân trong phủ đều dùng loại túi tiền như vậy, chưa chắc là ta đưa.”

“Đúng vậy.”

Ta gật đầu.

“Một cái túi tiền không chứng minh được điều gì. Cũng giống như một người đàn ông quỳ giữa phố nói bừa, cũng chẳng thể chứng minh được điều gì.”

Hắn sững người.

Ta không cho hắn cơ hội tiếp lời.

“Chỉ tiếc, ngày mười tám tháng ba năm ngoái ta không hề ở phía nam thành. Ta theo tổ mẫu đến chùa Vân An làm lễ giỗ đầu cho mẫu thân. Tri khách trong chùa, hơn hai mươi người đi cùng và cả sổ ghi tiền nhang đèn đều có thể làm chứng. Triệu Nhị, trước khi chọn ngày để bịa chuyện, Bùi công tử không dạy ngươi xem hoàng lịch sao?”

Triệu Nhị rạp người xuống đất, không dám ngẩng đầu thêm nữa.

Khương thị còn muốn đẩy hết mọi chuyện lên đầu hắn, nói rằng chỉ là một tên vô lại tham tiền, định tống tiền người khác.

Minh Châu đã nhặt túi tiền lên.

Nàng đổ từ trong túi ra năm lạng bạc và một tờ cầm đồ.

Năm lạng bạc chẳng có gì đáng nói.

Nhưng mặt sau tờ cầm đồ lại viết hai dòng chữ nhỏ, hẹn Triệu Nhị hôm nay, giờ Thìn, đến ngõ sau Bùi phủ nhận nốt số bạc còn lại.

Nét chữ không đẹp.

Nhưng ta nhận ra.

Đó là nét chữ của tên tiểu tư thân cận bên cạnh Bùi Cảnh Hòa.

Ba tháng trước, chính tên tiểu tư ấy từng thay chủ nhân mang thơ tình đến cho ta.

Thơ của Bùi Cảnh Hòa viết vốn đã chẳng ra sao.

Chữ của tên tiểu tư ấy còn tệ hơn.

Lúc ấy đọc xong, ta chỉ thấy chủ tớ bọn họ mỗi người một khuyết điểm, cũng xem như xứng đôi.

Khương thị lao tới giật lấy tờ cầm đồ, nhét thẳng vào miệng.

Bà ta nhai quá vội, suýt nữa mắc nghẹn.

Bà bán bánh nướng bên đường đứng xem từ nãy tới giờ, bỗng đập mạnh cái vá vớt lên giỏ tre.

“Lúc nãy chỉ vì một tên đàn ông mở miệng nói vài câu mà các người đã đòi khám thân tân nương. Bây giờ túi tiền, quần áo, cả giấy hẹn đều từ Bùi gia mà ra, sao chẳng thấy ai đòi khám Bùi công tử?”

Mấy người phụ nhân đứng cạnh bà cũng lập tức phụ họa.

Chưa chắc họ thích ta.

Chỉ là bỗng nhiên họ nhận ra, hôm nay chỉ cần một người đàn ông nói vài câu là có thể lột áo ta giữa đường.

Vậy ngày mai, chuyện ấy cũng có thể xảy đến với con gái của họ.

Một phụ nhân đang bế con lên tiếng hỏi Khương thị:

“Bà nói khám thân là có thể chứng minh trong sạch. Nếu bà đỡ bị bà mua chuộc thì Thẩm cô nương biết tìm ai đòi công bằng?”

Khương thị mắng bà ta nhiều chuyện.

Người phụ nhân ôm chặt đứa bé vào lòng hơn.

“Ta cũng có con gái. Chuyện này, ta quản định rồi.”

Chu thị nghe thấy câu ấy, quay đầu nhìn bà một cái.

Bà không nói gì, chỉ lặng lẽ dặn quản sự ghi lại tên của hai vị chưởng quầy vừa chịu đứng ra làm chứng.

Sau khi đám đông tan đi, vẫn còn có người chịu để lại tên thật.

Điều đó còn hữu ích hơn gấp mười lần việc đứng giữa phố mắng thay ta.

Minh Châu lại bắt đầu gõ mõ.

“Mẫu thân, mau niệm Phật đi. Bà ta ăn đồ bẩn như vậy, e là chưa kịp đến nha môn đã mất mạng.”

Chu thị trừng nàng một cái.

Thế nhưng chính bà lại lặng lẽ niệm một tiếng Phật hiệu.

Ta sai xa phu áp giải Triệu Nhị cùng túi tiền đến phủ Kinh Triệu, lại mời hai vị chưởng quầy quen biết bên đường cùng đi làm chứng.

Bùi Cảnh Hòa chặn trước kiệu của ta.

“Tri Vi, hôm nay chỉ là hiểu lầm. Trước hết cứ về phủ bái đường, những chuyện còn lại sau này hãy nói.”

Ta ngồi trong kiệu, cách tấm rèm hỏi hắn:

“Về phủ nào?”

“Đương nhiên là Bùi phủ.”

“Trước cổng nhà ngươi có gian phu, có bùn đỏ, còn có một người mẹ thích nhai giấy. Ta sợ bẩn.”

Mấy người khiêng kiệu cười đến mức vai run bần bật.

Bùi Cảnh Hòa hạ thấp giọng.

“Nàng cứ quay về như thế này, sau này còn ai dám cưới nàng?”

“Trước hôm nay, ta cũng từng nghĩ ngươi dám.”

Ta buông rèm xuống.

Kiệu vừa được nhấc lên, Chu thị bỗng quay đầu lại.

Trưởng bối trong tộc Bùi đã đến.

Hơn mười ông lão râu bạc đứng chặn kín đầu phố, nói rằng hôn thư hai nhà đã định, tân nương một khi đã xuất giá thì không có lý nào lại quay về nhà mẹ đẻ.

3.

Người đi đầu là Tam thúc công của Bùi gia, chống gậy bước tới.

“Nữ tử xuất giá phải theo chồng. Hôm nay Thẩm cô nương quay về nhà mẹ đẻ, sau này thể diện của cả hai họ đều chẳng còn. Khương thị chỉ là nóng nảy, quở trách vài câu là được. Cảnh Hòa cũng đâu có chê bai ngươi, ngươi còn làm loạn cái gì?”

Ta bước xuống khỏi kiệu hoa.

Đứng trong kiệu nói chuyện không tiện.

Huống hồ bọn họ đông người như vậy.

Ta phải nhìn cho rõ xem rốt cuộc ai là kẻ trơ trẽn nhất.

“Ý của Tam thúc công là, chỉ cần trượng phu không chê, vậy nhà chồng đứng giữa phố vu oan con dâu thất tiết cũng không tính là chuyện gì?”

“Bậc trưởng bối đương nhiên có đạo lý của trưởng bối.”

“Vậy thì lúc nãy ta nói Khương thị tư thông với con riêng của chồng, cũng là đạo lý của hàng vãn bối.”

Râu của ông lão gần như dựng đứng.

“Hồ đồ! Loại chuyện này sao có thể không có chứng cứ mà ăn nói bừa bãi?”

Ta vỗ nhẹ hai tay.

“Ngài nói rất đúng. Phiền ngài nói to thêm một chút nữa, để những người phía sau đều nghe rõ.”

Đám đông lại bật cười.

Lúc này Tam thúc công mới phát hiện chính mình vừa nói giúp ta.

Khương thị vội vàng chen vào:

“Nó khác! Nó có gian phu đứng ra làm chứng!”

“Gian phu đã thừa nhận quần áo là do Bùi công tử đưa. Trong người hắn còn có túi tiền của Bùi gia và tờ giấy hẹn đến nhận bạc.”

“Nếu như vậy cũng được xem là nhân chứng của ta, thì chứng cứ chứng minh Khương phu nhân tư thông còn nhiều hơn.”

Ta chỉ về phía Bùi Cảnh Hòa.

“Hắn chuẩn bị quần áo cho Triệu Nhị.”

Rồi lại chỉ sang Khương thị.

“Bà ta để Triệu Nhị đi ra từ ngõ sau nhà mình.”

Cuối cùng ta chỉ vào chỗ Triệu Nhị vừa quỳ ban nãy.

“Hôm nay ba người bọn họ còn phối hợp diễn một vở kịch rất ăn ý ngay giữa phố. Theo quy củ của Bùi gia, cả ba người đều nên bị khám thân.”

Mấy vị nữ quyến Bùi gia vốn vẫn đứng trong phủ xem náo nhiệt.

Nghe thấy ba chữ “đều phải khám”, sắc mặt ai nấy đều thay đổi.

Bao năm qua, Khương thị dựa vào quyền quản gia, không ít lần dùng hai chữ “trinh thuận” để đè ép họ.

Quả phụ ra ngoài thêm một lần.

Con dâu về nhà mẹ đẻ ở lâu thêm vài hôm.

Bà ta đều tra hỏi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...