Nữ Nhi Đoạn Tóc, Ta Đoạn Tình

Chương 2



“Được.”

Ta đứng dậy, đập tờ danh sách hồi môn xuống bàn.

“Đã muốn đoạn tuyệt quan hệ, vậy thì một cọng cỏ, một nhành cây của Thẩm gia, con cũng không xứng mang đi.”

“Người đâu, tháo hết châu ngọc trên đầu và trên tay đại tiểu thư xuống, thay cho nàng y phục vải thô, lập tức đưa tới Chu gia.”

Thẩm Tri Ý ngây người, sau đó sắc mặt đại biến.

“Người điên rồi sao? Con đi thành thân đấy! Người đến hồi môn cũng không chuẩn bị cho con ư?”

“Chẳng phải con nói Chu Duy coi trọng con người của con, chứ không phải tiền của con sao?”

Ta bước tới trước mặt nàng, ánh mắt sắc bén.

“Đã là chân ái, hà tất phải để tâm tới những vật ngoài thân này? Mang theo tay nải quần áo ấy, cút khỏi Thẩm gia!”

Mấy bà tử làm việc nặng lập tức tiến lên, không chút lưu tình tháo sạch trâm vàng trên đầu và vòng ngọc trên cổ tay nàng.

Thẩm Tri Ý liều mạng giãy giụa, nhưng hoàn toàn vô dụng.

Cuối cùng, trên người nàng chỉ còn một bộ hồng y vải thô kém chất lượng, trong tay ôm một tay nải nhỏ lép xẹp, bị mấy bà tử trực tiếp đẩy ra ngoài đại môn Thẩm phủ.

“Tô Ngọc Nương! Người quá ác độc! Người căn bản không xứng làm mẫu thân!”

Nàng đứng ngoài cửa la hét ầm ĩ.

Ta chỉ trầm giọng sai Lý thúc đóng cánh đại môn son đỏ lại.

3

Chu gia nằm trong ngõ thứ ba tại Nam Thành, nơi hẻo lánh nhất Tô Châu.

Tiểu tư được ta phái đi dò la tin tức đã trở về.

Khi Thẩm Tri Ý được đưa tới trước cửa Chu gia, Chu Duy đang mặc một bộ hỉ phục không vừa người, mặt mày hớn hở chờ đón đoàn hồi môn kéo dài mười dặm.

Kết quả hắn chỉ chờ được một cỗ kiệu rách nghèo nàn và một Thẩm Tri Ý mặc y phục vải thô, ngay cả một món trang sức cũng không có.

Sắc mặt Chu Duy lập tức sa sầm.

Ngay cả nghi thức bái đường còn chưa hoàn thành, hắn đã nhét nàng vào căn phòng rách gió lùa tứ phía.

Nghe xong tin tức, ta chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng rồi tiếp tục chuyên tâm xem sổ sách trước mặt.

Thẩm Bỉnh Văn từ bên ngoài trở về, ngồi xuống bên cạnh ta.

“Bên Tiêu gia, ta đã tới nhận lỗi. Ta nhường ra ba phần việc buôn bán dược liệu ở phía nam thành, xem như giữ được thể diện cho hai nhà. Tiêu công tử cũng là người thấu tình đạt lý, không trách cứ thêm.”

Ta khép sổ sách lại.

“Ba phần việc làm ăn này, ta sẽ kiếm lại từ nơi khác. Còn Thẩm Tri Ý, cứ coi như lương thực suốt mười tám năm qua đã đem cho chó ăn.”

Sáng sớm ba ngày sau.

Vòng đồng ngoài đại môn bị người đập đến rung trời.

Lý thúc vội vàng chạy tới bẩm báo.

“Lão gia, phu nhân, tiểu thư… Không, Thẩm Tri Ý dẫn Chu Duy trở về, nói hôm nay tới lại mặt!”

Ta đến mí mắt cũng không nâng lên.

“Không gặp. Nói với bọn họ, Thẩm gia không có nữ nhi, sau này cũng không cho phép bọn họ bước vào Thẩm gia nửa bước.”

Lý thúc vừa quay người, bên ngoài đại môn đã vang lên tiếng Thẩm Tri Ý gào gọi.

“Nương! Người mở cửa đi! Con là Tri Ý đây!”

Ta đặt bút lông xuống, đứng dậy đi ra đại viện, cách bức tường và cánh cửa cao lớn, giọng nói lạnh lùng vang lên:

“Tô Ngọc Nương ta chỉ có một quy củ, đó là nói lời giữ lời! Đoạn thân chính là đoạn thân. Nếu các ngươi tới đòi tiền thì mau cút đi. Nếu tới tận hiếu thì không cần, ta thấy ghê tởm!”

Bên ngoài im lặng trong thoáng chốc.

Ngay sau đó là giọng nói giả tạo của Chu Duy.

“Nhạc mẫu đại nhân xin bớt giận! Tiểu tế biết sai rồi, Tri Ý tuổi còn nhỏ nên không hiểu chuyện, đã mạo phạm người. Hôm nay lại mặt, tiểu tế đặc biệt chuẩn bị chút lễ mọn, mong nhạc mẫu đại nhân mở cửa.”

Ta cười lạnh.

“Đừng gọi ta là nhạc mẫu, ta không trèo cao nổi một vị tài tử có khí tiết như ngươi.”

“Nghe nói ngươi thường xuyên cầm trang sức của nữ nhân đi uống rượu hoa, chắc hẳn chút lễ mọn hôm nay cũng là do đem mấy bộ y phục cuối cùng của Thẩm Tri Ý đi cầm đổi lấy phải không?”

Bên ngoài vang lên tiếng thở nặng nề vì tức giận của Chu Duy.

Thẩm Tri Ý lập tức bênh vực hắn.

“Người nói hươu nói vượn gì vậy! Chu lang căn bản không dùng trang sức của con đi uống rượu! Chàng chỉ đi kết giao với văn nhân nhã sĩ!”

“Tô Ngọc Nương, người không cho con hồi môn thì thôi, hôm nay con lại mặt mà người đến cửa cũng không mở. Người chính là không muốn nhìn thấy con sống tốt!”

Ta đứng trong cửa, giọng nói bình thản đến cực điểm.

“Đúng, ta không muốn nhìn thấy. Vì vậy các ngươi mau đi đi, đừng làm bẩn đá xanh trước cửa Thẩm gia ta.”

“Lý thúc, báo quan. Cứ nói có đám lưu manh nhàn rỗi tới trước cửa gây chuyện.”

Lời vừa dứt, ngoài cửa lập tức vang lên tiếng bước chân hoảng loạn của Chu Duy.

Loại thư sinh tự cho mình thanh cao như hắn sợ nhất là gặp quan, hắn vừa kéo vừa lôi Thẩm Tri Ý rời đi.

Cách một bức tường, ta vẫn có thể nghe thấy tiếng nguyền rủa không cam lòng của Thẩm Tri Ý.

Ta quay người trở lại thư phòng.

Thẩm Bỉnh Văn đứng dưới mái hiên, đưa cho ta một chiếc khăn.

Ta nhận khăn lau tay, tựa như vừa rồi chỉ phủi đi một con ruồi đáng ghét.

“Kể từ hôm nay, truyền lời tới tất cả cửa hiệu của Thẩm gia trong thành.”

Ta nhìn Lý thúc, nói rõ từng chữ:

“Nếu Thẩm Tri Ý hoặc Chu Duy tới vay tiền, mua chịu hay cầm đồ, tất cả đều dùng gậy đánh đuổi. Kẻ nào dám âm thầm cứu tế nàng dù chỉ một đồng, lập tức đuổi khỏi Thẩm gia, tuyệt đối không dung tha.”

Thẩm Tri Ý đã lựa chọn Chu Duy, vứt bỏ phụ mẫu.

Vậy thì ta sẽ để nàng tận mắt nhìn xem, không còn sự che chở của phụ mẫu, sương gió trên đời sẽ rét buốt đến nhường nào!

4

Thời gian trôi qua cực nhanh, chớp mắt đã nửa năm.

Trong nửa năm này, ta và Thẩm Bỉnh Văn không nhắc tới Thẩm Tri Ý thêm một chữ nào.

Chúng ta dồn toàn bộ tâm sức vào việc làm ăn.

Một ngày nửa năm sau, ta ra phố tuần tra và kiểm tra sổ sách.

Xe ngựa dừng trước cửa Trần Ký Tú Trang lớn nhất phố Nam.

Ta vừa vén rèm lên đã nghe thấy một trận cãi vã chói tai.

“Đường kim mũi chỉ thô vụng như thế này, mũi thêu rối tung rối mù, có trả thêm tiền thì tú trang chúng ta cũng không lấy. Mau đi đi, đừng cản trở chúng ta làm ăn!”

Chưởng quỹ mất kiên nhẫn ném mấy chiếc khăn tay xuống đất.

Một phụ nhân mặc váy vải thô ngồi xổm dưới đất, cuống quýt nhặt những chiếc khăn ấy lên.

Nàng ngẩng đầu, để lộ một gương mặt vàng vọt, tiều tụy.

Là Thẩm Tri Ý.

Hai má vốn đầy đặn nay đã hóp sâu, hốc mắt lõm xuống, không còn chút kiêu căng cao ngạo của nửa năm trước.

Thẩm Tri Ý siết chặt khăn tay, giọng nói bén nhọn:

“Ngươi nói bậy! Túi thơm ta thêu trước kia, biết bao phu nhân trong thành Tô Châu đều từng khen ngợi. Họ nói tay nghề của ta đến tú nương giỏi nhất cũng không sánh bằng, sao có thể không ai muốn!”

Chương trước Chương tiếp
Loading...