Nhiếp Chính Vương Không Nhận Ra Ta

Chương 3



Sắc mặt quần thần trong triều mỗi người một kiểu, nhưng không ai dám bật cười thành tiếng.

Ta nghi hoặc liếc nhìn Tần Hằng vẫn luôn đi theo bên cạnh Cố Tri Luật.

Không hiểu vì sao, chỉ mới một đêm không gặp mà hắn đã tiều tụy đi nhiều, khóe miệng còn nổi cả nhiệt.

Đang vừa tức vừa buồn cười mà trừng mắt nhìn Cố Tri Luật.

Ta nhíu mày nhìn Cố Tri Luật sau khi nói xong thì mắt sáng rực, vành tai đỏ bừng.

“Những chuyện riêng này để sau hãy bàn.”

“Nếu không còn việc gì, vậy buổi chầu này giải tán đi.”

Vốn tưởng hắn sẽ giống như trước kia, ngoan ngoãn thương lượng với ta.

Ai ngờ thiếu niên tâm tính vốn là thứ thiếu kiên nhẫn nhất.

Hắn lại coi lời ta là từ chối.

Đột nhiên vén vạt áo, ngồi phịch xuống đất.

Hoàn toàn chẳng thèm bận tâm tới hình tượng Nhiếp chính vương nắm giữ binh quyền của mình.

Cũng chẳng hề để ý tới hoàn cảnh, thậm chí còn không nghĩ tới chuyện con hắn đã tròn ba tuổi rồi.

“Không được, Tần Hằng đã nói rồi.”

“Ta mới mười tám tuổi đã theo nàng, vậy mà nàng cứ mãi không chịu cho ta danh phận!”

“Cứ treo ta lơ lửng như thế, dắt ta như dắt chó mà đùa giỡn.”

“Ta hầu tẩm tới sáu năm rồi! Sáu năm! Đàn ông có mấy cái sáu năm chứ, vậy mà nàng vẫn không cho ta danh phận!”

“Sở Linh Uẩn, nàng bỏ chồng bỏ con!”

“Nếu không cho danh phận, ta sẽ ăn vạ không đi nữa!”

Ta bị cái giọng oang oang của Cố Tri Luật gào đến đau cả óc.

Ta day day ấn đường, phất tay cho đám đại thần mặt mày lúng túng kia lui trước.

Đợi đến khi mọi người đều đã rời đi, chỉ còn lại ta và Cố Tri Luật.

Ta mới bước xuống khỏi bậc cao, chậm rãi đi về phía hắn.

Khi ta cúi người, bóp lấy cằm hắn, mái tóc rủ xuống lướt qua mặt hắn.

Còn Cố Tri Luật thì ngẩn ra, theo bản năng cọ cọ vào lòng bàn tay ta.

Đến khi nhận ra mình vừa làm gì, mặt Cố Tri Luật lập tức đỏ bừng như bị thiêu cháy.

Hàng mi dài của hắn khẽ chớp, ánh mắt lảng đi không dám đối diện với mắt ta.

Nhưng miệng vẫn cứng:

“Cái... cái trò này vô dụng với ta.”

“Dù sao hôm nay nàng cũng nhất định phải cho ta danh phận!”

“Nếu không cho, không cho ta sẽ ở lì trong hoàng cung không đi nữa!”

“Dù sao Tần Hằng bọn họ cũng đã nói rồi, trước đây ta vốn ở chỗ này.”

“Ta muốn dọn về ở!”

 Ta nhìn hắn chằm chằm.

Hỏi rất nghiêm túc:

“Không phải ngươi nói nữ nhân không thể làm hoàng đế sao?”

“Thế nào, bây giờ chỉ cần danh phận, không tạo phản nữa à?”

Mặt Cố Tri Luật đỏ lên, vẻ mặt cũng trở nên kích động:

“Là ta nhớ nhầm thời gian!”

“Với lại những lời Tần Hằng nói quá mức hoang đường, ta làm sao dám tin, chỉ có thể nghĩ hắn đã bị nàng mua chuộc...”

Ta nhướng mày:

“Vậy giờ ngươi lại tin rồi?”

Liền thấy hắn cụp mắt, ngượng ngùng lẩm bẩm nhỏ giọng:

“Ta là người có nguyên tắc, nàng phải chịu trách nhiệm với ta!”

“Huống chi hai ta ai làm hoàng đế thì sau này cũng đều là của con trai chúng ta, ta sao có thể tạo phản được.”

Lúc nói tới chữ con trai, hắn đỏ cả vành tai, nói lắp ba lắp bắp.

Rõ ràng vẫn chưa quen.

Nếu đứa con ruột kia có mặt ở đây, nghe thấy rồi không biết sẽ buồn đến mức nào nữa.

Nhưng vừa nghĩ đến dáng vẻ nghiêm túc như ông cụ non của Tiểu hoàng tử ba tuổi, ta lại thấy buồn cười.

“Chỉ cần mẫu hoàng có mặt, cha luôn sẽ phớt lờ con.”

“Quen rồi ạ.”

Nó nhíu đôi mày nhỏ, thở dài.

Một cục nhỏ xíu như thế, cũng chẳng biết ngày nào cũng đang buồn lo chuyện gì.

“Nói đi, có cho ta danh phận hay không!”

Cố Tri Luật thấy ta không những không trả lời hắn, mà còn thất thần.

Hắn tủi thân đến mức hốc mắt đều đỏ lên.

Ta hoàn hồn, nhìn hắn, người đàn ông tuấn mỹ tuyệt trần đang dùng đôi mắt sáng lấp lánh đầy mong đợi nhìn ta.

Hàng mi dường như cũng đã nhiễm hơi nước.

Cứ như chỉ cần ta từ chối, ngay lập tức hắn có thể khóc lên.

Nhưng đây lại là lần đầu tiên, lúc hắn làm nũng, ta không dỗ dành hắn, trái lại còn nghiêm túc, lạnh lùng hỏi hắn:

“Hậu cung không được can chính, nếu ngươi muốn làm Hoàng phu, vậy phải giao ra binh quyền.”

Nghe xong, Cố Tri Luật ngẩn người nhìn ta.

Rất lâu cũng không đáp.

Ta khẽ thở dài trong lòng, quả nhiên.

Bất luận là người đàn ông nào, một khi đã nắm được quyền lực thì sẽ không dễ buông tay.

Ngay cả Cố Tri Luật cũng vậy.

Thật ra trước khi mất trí, chúng ta cũng từng nói về chuyện này rồi.

Khi đó là trước lúc hắn xuất chinh, lần cuối cùng hắn triền miên với ta.

Lúc ôm ta trong lòng, hắn đột nhiên nói:

“Tỷ tỷ, đợi ta trở về rồi làm Hoàng phu cho nàng, được không?”

Vì vừa trải qua một trận quần nhau dữ dội, ta mệt đến mức mắt cũng không muốn mở.

Mặc cho hắn nắn nghịch những ngón tay ta.

“Được.”

Lập tức, người bên cạnh kích động đến mức cả người đều run lên.

Trong giọng nói cũng tràn đầy kinh hỉ.

“Thật sao! Nàng chịu thừa nhận ta rồi!”

“Thật ra ta vẫn luôn rất bất an, hai ta tuy đã thành thân rồi, nhưng đám lão cổ hủ trên triều kia lúc nào cũng muốn nhét người vào hậu cung của nàng!”

“Đúng là tức chết ta mà!”

“Mấy năm trước bọn chúng còn viện cớ chưa có người thừa kế thì cũng thôi đi, dù sao chúng ta cũng đã sinh rồi, bây giờ lại còn là có ý gì?”

“Nếu không phải sợ nàng bị người ta chửi trong sử sách, ta thật sự muốn chém sạch bọn chúng!”

 Nghe hắn lải nhải một bụng oán trách, ta mở mắt ra.

“Nếu thật sự muốn làm Hoàng phu, ngươi phải giao ra binh quyền.”

Khi đó, hắn cũng im lặng rất lâu.

Nhưng về sau ta lại nghe được cuộc đối thoại giữa hắn và cận vệ.

“Điện hạ, lẽ nào thật sự muốn giao binh quyền ra sao?”

“Ngài chẳng lẽ quên rồi, dư nghiệt nước Sở...”

Nhận ra ánh mắt Cố Tri Luật lập tức trở nên sắc bén, tên cận vệ kia liền đổi cách gọi:

“Những người khác trong hoàng thất nước Sở, đều đã bị chính tay ngài giết hết,”

“Lẽ nào ngài ấy lại không hận sao?”

“Huống hồ thuộc hạ còn nghe nói, ngài ấy vốn không thích ngài, đối với ngài chỉ có lợi dụng!”

Lời này vừa dứt, xung quanh lập tức yên tĩnh hẳn đi.

Mà khí thế của Cố Tri Luật càng lúc càng trầm thấp, đôi mắt lạnh lẽo nhìn kẻ vừa lên tiếng.

Hệt như đang nhìn một người chết.

“Ngài không phát hiện ra sao, hai năm nay tiểu hoàng đế vẫn luôn thay máu triều đình.”

“Những kẻ mới được đề bạt, không một ai thuộc phe của chúng ta!”

Cố Tri Luật nheo mắt, lạnh giọng mở miệng:

“Ồ? Ta là phe bảo hoàng, vậy ngươi là phe gì?”

Tên kia ngẩn người, còn Tần Hằng vẫn muốn cứu vãn một phen.

“Nói nhăng nói cuội cái gì thế!”

“Nếu Hoàng đế không yêu điện hạ, sao lại chịu sinh con cho ngài?”

“Đó chính là Hoàng đế tự mình sinh ra đấy, ngoài chân ái ra, sao ngài ấy có thể chịu được!”

Mấy lời này vừa nói ra, bầu không khí dịu đi không ít.

Ngay cả đôi mày đang nhíu chặt của Cố Tri Luật cũng giãn ra, khóe môi hơi cong lên.

Nhưng tên kia lại chỉ cảm thấy Tần Hằng vướng việc, một tay đẩy hắn ra.

Tiếp tục không biết sống chết:

“Nếu ngài cứ khăng khăng làm theo ý mình, thật sự giao ra binh quyền, vậy bước tiếp theo e là ngài ấy sẽ thanh toán chúng ta.”

Nhưng Cố Tri Luật vẫn chẳng nghe lọt tai.

Hắn cười lạnh, mở miệng:

“Bên cạnh ta không cần loại người như ngươi.”

Hắn chỉ phất tay một cái, lập tức có người kéo kẻ nọ xuống.

Thân là thế tử nhà họ Cố, từ bé đã sống trong nhung lụa, xuôi gió xuôi nước trưởng thành, giờ lại trở thành Nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã.

Ngoài việc từng chịu uất ức từ ta ra, Cố Tri Luật đã bao giờ bị người khác mắng như thế?

Ngay cả vị lão hoàng đế năm xưa, thấy hắn phạm lỗi cũng chỉ nói năng qua loa cho có, chưa từng dám nói nặng một câu.

Hôm nay có thể nghe xong nhiều lời như vậy mới động thủ.

Cũng là vì chuyện này liên quan tới binh quyền, là đại sự.

Ai mà ngờ tên đó lại ngu xuẩn đến thế, cứ nhất định phải nói ta không yêu hắn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...