Nhặt Bừa Một Người Cá
Chương 5
14
Anh lại mở miệng, tôi ác ý cong cong khóe môi.
“Được thôi.”
Dường như không ngờ tôi sẽ đồng ý, người đàn ông đầu tiên là sững ra, sau đó trợn to mắt nhìn tôi.
“Được thôi, anh là thú nhân thứ hai của tôi rồi.”
Tôi lặp lại lần nữa.
Sau đó, tôi trơ mắt nhìn lồng ngực Bạch Trường Dực phập phồng càng lúc càng dữ dội, càng lúc càng dữ dội.
Dường như anh tức đến không chịu nổi nữa, cuối cùng cũng không nhịn nổi, nước mắt lộp bộp rơi xuống.
“Chu Thư!”
Nước mắt rơi xuống hóa thành trân châu, tôi giả vờ như không nhìn thấy.
“Chẳng phải chính anh hỏi sao? Anh khóc cái gì? Không muốn tôi đồng ý à?”
Đó rõ ràng là câu trả lời anh muốn, nhưng có được rồi anh lại khóc.
Bạch Trường Dực vẫn khó chiều như trước kia.
Anh nghiến răng nghiến lợi, nước mắt rơi không ngừng.
“Có phải tất cả thú nhân lông xù cô đều chấp nhận được không? Một trăm con, một nghìn con cô cũng muốn? Chỉ… chỉ có giao nhân là không được!”
Tôi day day mi tâm, quay người bỏ đi.
Cứ khóc đi, bây giờ tôi bị Chu Xuyên chiều đến mức càng lúc càng mất kiên nhẫn rồi.
Đợi anh khóc đủ rồi hẵng nói chuyện với tôi.
Chu Xuyên bưng bát từ trong bếp đi ra, vừa bước ra đã nhìn thấy cảnh này, sắc mặt anh cũng chẳng dễ coi hơn là bao, nhưng vẫn mở miệng khiêu khích.
“A Thư, ăn cơm thôi.”
“Cái vị chẳng ra cá cũng chẳng ra thú đang đứng ngoài cửa kia, không biết là dưới nước hay trên cạn, muốn khóc tang thì sang chỗ khác mà khóc, đừng đứng trước cửa nhà chúng tôi khóc lóc xúi quẩy như vậy.”
Bình luận bay chua ngoa nhận xét.
【Cái miệng của anh hồ nhà cô đúng là ngang cấp hung khí bị quản chế.】
【Môi trên môi dưới chạm nhau một cái, đừng có tự đầu độc chết mình nhé.】
Đêm khuya, cái đuôi lớn lông xù của Chu Xuyên lại bị rút khỏi người tôi, một cánh tay lạnh ngắt ôm tôi bế lên khỏi giường, khoảnh khắc môi người đàn ông ép xuống, tôi giơ tay chặn lại.
Bạch Trường Dực bị dọa giật mình, dường như không ngờ tôi còn chưa ngủ, lùi lại hai bước liền định chạy.
“Cứ chạy tiếp đi, lần này mà chạy nữa thì tôi sẽ không để ý đến anh nữa.”
Tôi nhẹ giọng nói, lần này Bạch Trường Dực cuối cùng cũng khựng bước, quay đầu lại.
“Cô biết là tôi rồi mà còn trêu tôi.”
Anh mang gương mặt của Bạch Trường Dực, trên tai lại gắn đôi tai lớn màu trắng giả, trông đáng thương vô cùng.
Tôi nhìn anh, đáy mắt không có bao nhiêu rung động.
“Thế còn anh? Rốt cuộc anh muốn làm gì? Hết lần này đến lần khác tự bỏ đi rồi lại quay về, lúc tôi đã có thú nhân rồi còn đến cưỡng hôn tôi.”
Bạch Trường Dực nghe xong liền xù lông.
“Là anh ta cướp cô đi trước! Tôi mới là thú nhân đầu tiên của cô!”
Tôi khẽ cười nhạt.
“Nhưng là tự anh bỏ đi.”
Sắc mặt Bạch Trường Dực hơi tái đi.
“Tôi có nỗi khổ.”
Có nỗi khổ mà không nói thì coi như không có, tôi lười quan tâm, xoay người định ngủ lại.
Trong tình huống rõ ràng đã bị hạ thuốc, Chu Xuyên vẫn theo bản năng đặt lại đuôi lên người tôi giúp tôi giữ ấm.
Chỉ là cảnh này rơi vào mắt Bạch Trường Dực lại chói đến lạ, anh chẳng nói chẳng rằng trực tiếp vác tôi lên, tôi giãy giụa thế nào vẫn bị anh mang về căn nhà mới xây bên cạnh.
Bình luận bay nổ tung.
【Đổi rồi! Bây giờ là nam giam nữ rồi!】
【Người quê các cô biết chơi thật đấy, hôm nay cô nhốt anh vào chuồng heo, mai anh nhốt cô vào chuồng gà.】
【Mặc kệ nhiều thế làm gì! Pháp lên!!】
Đi ngang qua sân nhỏ của Bạch Trường Dực, tôi nhìn thấy cái bồn gỗ cũ nát kia.
Vừa bị anh đặt xuống đất, tôi đã vung tay tát bốp một cái lên mặt Bạch Trường Dực.
“Nếu anh không định nói rõ ràng thì đừng quay lại, mà đã quay lại thì cũng đừng phá hỏng cuộc sống yên bình của tôi và thú nhân của tôi.”
Bạch Trường Dực đỏ mắt nhìn tôi, trong mắt đầy tủi thân, dù sao trước đây tôi cũng chưa từng nỡ đánh anh.
“Hôm đó tôi chỉ là giận dỗi thôi, giận vì cô không để ý đến tôi, cũng không dỗ dành tôi, thú nhân của người khác đều lông xù mềm mại, chỉ có tôi… khiến người ta khinh thường.”
Tôi hít sâu một hơi.
“Tôi không hề coi thường anh, tôi chỉ hỏi anh, tại sao hóa hình thành công rồi còn giấu tôi, tại sao ngày nào cũng cáu kỉnh gây chuyện trong nhà, rõ ràng có thể xuống đất đi lại mà vẫn để tôi hết xô nước này đến xô nước khác.”
Bạch Trường Dực lại im lặng, dường như có điều gì đó khó nói thành lời, môi mím chặt.
Tôi thật sự phiền chết cái tính có miệng mà không nói của anh, dứt khoát xoay người bỏ đi.
Giây tiếp theo đã bị người ta kéo trở lại.
Bạch Trường Dực dường như đã hạ quyết tâm, giọng nói cũng run lên.
“Không phải tôi không muốn xuống đất, cũng không phải cố ý làm nước văng khắp nơi, chỉ là… lần đầu tiên tôi hóa hình thất bại.”
Mặt anh đỏ bừng, dường như xấu hổ đến cực điểm.
“Tôi hóa hình thất bại rồi, vốn dĩ đã rất xấu rất xấu rồi, tôi sợ cô chê tôi, sợ cô không cần tôi, không mọc ra chân thì thôi đi, tôi còn…”
Anh lại bắt đầu ô ô khóc nức nở.
“Tôi còn mọc ra chân, chỉ mọc ra chân thôi, từ bụng trở xuống đều là vảy cá với bụng cá, trông như quái vật vậy, hu hu hu hu.”
Tôi khựng lại, bình luận bay cười điên rồi.
【Tôi chặt luôn, chỉ cần tưởng tượng ra cảnh đó thôi là tôi cười chẻ đôi người rồi.】
【Tôi biết anh thảm thật đấy, nhưng xin lỗi công đức của tôi, để tôi cười trước một lát đã.】
Tôi bị chấn động đến mức không nói nên lời, Bạch Trường Dực khóc đến run lên bần bật.
“Xấu lắm, ngay cả tôi tự nhìn còn thấy ghê nữa, hai cái chân, một cái bụng cá thật to, đuôi cá cũng không còn.”
“Tôi cực kỳ sợ bị cô phát hiện, tôi muốn mau chóng hóa hình lần hai, nhưng càng cuống lại càng không làm được, mà cô còn…”
Anh nhìn tôi, trong mắt vừa xấu hổ vừa tức giận.
“Cô còn cứ quấy rối tôi mãi, chỉ cần cô đi ngang qua trước mặt tôi là sự chú ý của tôi lại bị kéo đi mất.”
15
Tôi cạn lời.
“Vậy tại sao anh không nói?”
Bạch Trường Dực cúi đầu, khe khẽ nức nở.
“Tôi đâu có ngờ, tôi đâu có ngờ sẽ có người khác xuất hiện, tôi cứ tưởng cô sẽ luôn dỗ tôi, chiều tôi, tôi còn chuẩn bị sẵn là đợi đến khi hóa hình lần hai thành công sẽ ra ngoài kiếm thật nhiều tiền cho cô…”
Bình luận bay cũng cạn lời.
【Tsundere sớm bị thị trường đào thải rồi, không ai nói cho anh ta biết à?】
【Thông cảm cho giao nhân chưa từng lên mạng đi, biển thời cổ đại thì lấy đâu ra tín hiệu.】
【Thế còn cái cách điệu kia là sao? Tôi nhớ chỗ vảy ngược của anh ta lúc trước không có động tĩnh gì mà.】
Tôi cũng tò mò chuyện này, nhưng không biết phải mở miệng thế nào.
Vì thế tôi bắt đầu động não điên cuồng, còn đang rối rắm thì Bạch Trường Dực đã lại sáp tới.
Hơi thở anh nóng rực, mắt nhìn tôi chằm chằm.
“Lần này tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời, sẽ không cứng miệng nữa, tôi có rất nhiều tiền đều cho cô tiêu, tôi cũng hóa hình thành công rồi, cô xem chân tôi dài lắm…”
“Cho tôi quay về được không? Tôi nhớ cô lắm…”
Trong đầu tôi lóe lên một ý, bắt đầu dỗ anh.
“Nhưng tôi thích dáng vẻ có đuôi cá của anh hơn, bây giờ anh biến lại đi, tôi sẽ cân nhắc.”
Bạch Trường Dực im lặng mấy giây, tôi lại lần nữa nhìn thấy lớp vảy quen thuộc và cái đuôi cá kia.
Tôi không chút do dự giơ tay sờ lên, chiếc đuôi cá cong cong lập tức căng thẳng dựng thẳng, Bạch Trường Dực kêu lên một tiếng rồi áp sát lại.
Tôi giơ tay sờ đuôi anh, mắt nhìn chằm chằm vào mảnh vảy ngược kia, ngay khoảnh khắc tay vừa chạm vào nó, Bạch Trường Dực hít sâu một hơi lạnh rồi liều mạng lùi về sau.
“Không được Chu Thư, không được…”
Sau đó, tôi thật sự nhìn thấy có thứ gì đó thò ra từ chỗ vảy ngược.
Tôi nhìn chằm chằm mấy giây, mặt cũng chậm chạp nóng bừng lên.
Ngay lúc tôi rút tay về, Bạch Trường Dực dường như xấu hổ đến cùng cực, chẳng nói chẳng rằng co nó trở lại.
Chỗ vảy ngược lại bằng phẳng như cũ.
Bình luận bay xôn xao hẳn lên.
【Cho nên cái “cách điệu” đó là người ta có thể khống chế được, chỉ khi bị kích thích quá mức mới không kiểm soát nổi mà thò ra đúng không?】
【Loại co giãn luôn, đỉnh thật sự.】
Tôi khẽ ho một tiếng, vỗ vỗ lớp vảy trên người.
“Tôi về đây.”
Cánh tay bị người ta giữ lại, Bạch Trường Dực trợn tròn mắt.
“Tôi đâu có không cho cô sờ, cô đừng đi, tôi chỉ là… tôi chỉ là thấy kích thích quá, nhất thời không chịu nổi.”
Thấy tôi vẫn không hề lay chuyển, anh cuống lên, mắt đỏ hoe nắm tay tôi đặt lại lên người mình.
“Cho sờ mà, Chu Thư, đừng lại không cần tôi nữa, tôi sẽ thay đổi.”
Tôi rút tay về, cong cong khóe môi.
“Ngày mai đi, anh tắm rửa sạch mùi tanh cá trên người đi, đừng để thú nhân của tôi ngửi ra, mũi anh ấy thính lắm.”
Tay Bạch Trường Dực cứng đờ giữa không trung, nước mắt lưng tròng như muốn rơi mà chưa rơi.
Bình luận bay cười muốn chết.
【Chính cung cũng đã đồng ý rồi, chị Thư vẫn còn cứ trêu giao nhân thế này.】
【Đáng đời, ai bảo giai đoạn đầu anh ta cứ cứng miệng, không ngoan nữa thì ngay cả làm ngoại thất cũng chẳng có phần.】
Tôi quay người về nhà, trong phòng thắp một ngọn đèn, Chu Xuyên chống đầu ngồi bên giường.
“Thằng cháu này lại lén lút thôi miên tôi nữa rồi, tôi cũng đâu có nói không đồng ý, ngày mai nhất định phải đánh ngất anh ta rồi nấu canh đầu cá.”
Anh bực bội nắm tay tôi kéo về phía cái bồn tắm mới mua trong sân nhỏ.
“Trên người toàn mùi tanh cá, khó ngửi chết đi được, A Thư, để tôi tắm cho cô.”
-HẾT-