Nhặt Bừa Một Người Cá
Chương 1
1
"Chà, Tiểu Thư lại vừa từ trấn về đấy à? Trong lòng ôm cái gì tốt thế kia?"
Vừa vào đầu làng, lão độc thân đã nhìn tôi với ánh mắt gian xảo. Tôi ôm chặt hũ mỡ lợn trong lòng, bước chân nhanh hơn. Dù đi nhanh, tôi vẫn nghe thấy tiếng hừ mũi khinh bỉ của gã đàn ông phía sau:
"Trong nhà nghèo đến mức không mở nổi vung rồi mà còn học đòi người ta nuôi thú nhân. Hay là về góp gạo thổi cơm chung với tôi có phải đẹp không, tôi cũng chẳng cần cái hũ mỡ lợn đó..."
Đẩy cánh cửa sân nhỏ rách nát, tôi thở dài một tiếng. Thế nhưng giây tiếp theo, trong phòng truyền đến tiếng nước chảy rào rào.
Vừa ôm hũ mỡ lợn vào phòng, đôi mắt lạnh lẽo của người đàn ông đã quét thẳng về phía tôi. Cánh tay trắng trẻo của anh ta lười biếng gác lên thành bồn tắm, nửa thân mình ngâm trong nước, giữa đôi lông mày hiện rõ vẻ cáu kỉnh và lệ khí.
"Sao giờ mới về? Ngứa chếc tôi rồi."
Xoa mỡ lợn trong lòng bàn tay cho tan ra, tôi nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay anh ta: "Lúc mua mỡ không đủ bạc, phải xin khất nợ nên tốn chút thời gian."
Không khí im lặng vài giây, giọng của Bạch Trường Dực mang theo vài phần chê bai: "Đáng đời, ai bảo cô không có tiền còn học đòi người ta nuôi thú nhân. Cũng may là cô vớt phải tôi, chứ nếu là người cá khác..."
Anh ta cứ lải nhải không thôi, tay tôi hơi khựng lại. Nhận thấy động tác của tôi, lời của Bạch Trường Dực đột ngột dừng lại, anh ta quay đầu nhìn tôi: "Sao không bôi tiếp? Không lẽ cô hối hận rồi?!"
Nhìn đuôi mắt anh ta bắt đầu ửng hồng, tôi vội xua tay: "Không có, không có, tôi vui lắm mới vớt được anh lên đấy..."
Nhưng đã muộn rồi. Bạch Trường Dực lại tức đến phát khóc.
Anh ta giật lấy hũ mỡ lợn, ngón tay thon dài múc một tảng lớn rồi trét lên vai mình. Tôi nhìn mà xót hết cả ruột.
"Hối hận cũng vô dụng, cô đã vớt tôi lên rồi, còn hôn tôi nữa, cô không được bỏ rơi tôi!"
Nước mắt anh ta lạch chạch rơi xuống, rớt bên thành bồn tắm, hóa thành những viên trân châu nhỏ trong suốt. Trân châu tròn vo, rơi vãi đầy sàn. Tôi nhìn khuôn mặt ấy, rồi lại nhìn đống bừa bộn dưới đất, đầu to như cái đấu.
Đúng là tôi hối hận thật rồi. Lão độc thân nói không sai, nghèo thì không nên nuôi thú nhân. Là tôi bị sắc dục che mắt, là tôi hư vinh tự làm tự chịu.
Mấy ngày trước, trong làng phân phối đối tượng thú nhân cho các cô gái đến tuổi. Vì quá nghèo, năm nay tôi lại không có phần. Tôi hơi cuống. Thú nhân thường đẹp đẽ, sức dài vai rộng, ra được phòng khách vào được nhà bếp, tối đến còn có cái đuôi xù ấm áp để sưởi giường. Hơn nữa, có thú nhân thì sẽ không bị lão độc thân bắt nạt.
Thế là tôi ma xui quỷ khiến, nhân lúc đêm cao gió lặng đã vớt một người cá từ dưới biển lên.
Người cá sinh ra đã đẹp, nhưng hầu hạ thì phiền phức vô cùng. Hơn nữa, các thú nhân khác đều đã tiến hóa ra tay chân, người cá chỉ có đuôi cá, rất khó hóa hình. Rời khỏi biển cả, làn da sẽ bị khô rát, phải dùng loại dầu hảo hạng đắt đỏ để nuôi dưỡng.
Nhưng lúc đó tôi hoàn toàn bị ý nghĩ "muốn có thú nhân" làm mờ mắt. Đến khi định thần lại, tôi và Bạch Trường Dực đã ngồi nhìn nhau trong căn nhà nát này rồi.
Hai ngày đầu, tính tình Bạch Trường Dực còn coi là ôn hòa. Không chỉ chủ động bám lấy tôi mà còn chủ động hôn hít, cọ cọ. Nhưng việc phải co quắp trong cái bồn tắm nhỏ xíu cộng với cơn ngứa ngáy do da khô khiến anh ta chưa đầy ba ngày đã lộ nguyên hình.
Anh ta giận dữ, anh ta nổi khùng, cứ không vừa ý là lại rơi nước mắt. Nước nhiều quá cũng khóc, ít quá cũng khóc, bôi dầu không đều cũng khóc.
Tôi bị làm phiền đến nhức đầu, thật sự nhịn không được nữa đành mở lời: "Hay là... tôi đưa anh về biển nhé."
Căn phòng nhỏ bỗng chốc im phăng phắc, chỉ còn tiếng gà trong sân kêu cục tác.
2
Bạch Trường Dực không gào thét khóc lóc nữa, anh ta lặng lẽ nhìn tôi: "Chu Thư, có giỏi thì cô nói lại lần nữa xem?!"
Vành mắt anh ta đỏ quá, ánh mắt lại vừa lạnh vừa hung dữ, tôi khó khăn nuốt nước miếng: "Tôi đùa thôi, anh tiếp tục đi."
Giọng người cá tốt thật đấy, tôi vừa dọn dẹp phòng sạch sẽ thì anh ta vẫn đang ra sức mắng mỏ tôi: "Đồ không có lương tâm! Tôi chẳng qua chỉ dùng của cô chút mỡ lợn thôi mà? Đợi tôi hóa hình... tôi trả lại cho cô không được sao? Cô vớt tôi lên rồi giờ lại ghét bỏ tôi."
Tôi mệt rồi. Tôi xoa xoa thái dương, kiên nhẫn giải thích: "Tôi không ghét bỏ anh, chỉ là tôi thấy để anh ở đây thì thiệt thòi cho anh quá, anh sống ở chỗ tôi cũng không tốt..."
Nhưng lời còn chưa dứt, anh ta đã quay lưng đi. Tấm lưng rộng phía dưới là vòng eo tinh tế săn chắc hoàn mỹ. Mỹ sắc hại người, tôi lập tức nuốt hết lời vào trong, cầm hũ mỡ lợn bên cạnh lên: "Đừng giận nữa, tôi đùa với anh thôi, để tôi bôi lưng cho anh nhé..."
Anh ta quay đầu lườm tôi. Mỹ nhân hờn dỗi khiến mặt tôi hơi đỏ lên.
Mệt mỏi cả ngày, về nhà còn phải hầu hạ Bạch Trường Dực, tối đến tôi leo lên giường ngủ sớm. Trong lúc mơ màng, tôi cảm thấy gò má mình mát lạnh. Sau đó, trên môi truyền đến một cảm giác ẩm ướt. Sau khi môi bị ai đó cắn mút vài giây, mặt tôi lại bị nhéo một cái.
Tôi đau đớn mở mắt ra, hơi bất ngờ nhìn Bạch Trường Dực trước mặt: "Bạch Trường Dực?! Anh đứng dậy được rồi à?"
Nói xong, tầm mắt tôi bắt đầu chậm rãi di chuyển từ khuôn mặt thần thánh ấy xuống dưới. Xương quai xanh xinh đẹp, cơ ngực rộng còn đọng nước, chảy dọc xuống cơ bụng, rồi xuống dưới nữa...
Chưa kịp nhìn hết, tôi bỗng thấy đầu hơi nặng, mắt tối sầm lại rồi ngất đi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, trời đã sáng trưng. Sờ vào cái cổ đau nhức, tôi chống người ngồi dậy, sau đó cảm nhận được vật cứng dưới lòng bàn tay, tôi cầm lên nhìn kỹ.
Trời đất ơi! Ở đâu ra mà nhiều bạc thế này?
Nhớ lại chuyện đêm qua, tôi đưa tay sờ lên môi mình, tung chăn xuống giường chạy về phía Bạch Trường Dực. Lúc xông tới, anh ta đang nhắm mắt ngủ. Tôi cúi đầu nhìn vào bồn tắm, người đàn ông ngẩng đầu cau mày nhìn tôi, vẻ cáu kỉnh trong mắt như muốn tràn ra ngoài: "Sáng sớm ra cô định dọa chết ai đấy?"
Nhìn thấy cái đuôi cá khổng lồ cuộn tròn trong bồn tắm, nụ cười trên mặt tôi cứng đờ. Sao có thể chứ? Tôi rõ ràng nhớ tối qua anh ta đã đứng dậy được, còn... hôn trộm tôi nữa.
Tôi nhìn đống bạc trong tay hỏi anh ta: "Tối qua có phải anh hóa hình rồi không? Còn đứng bên giường tôi nữa..."
Bạch Trường Dực nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc: "Cô nằm mơ đấy à?"
Dáng vẻ anh ta không giống như đang nói dối, nhưng đống bạc trong tay tôi giải thích thế nào đây? Tôi nói cho anh ta nghe, ánh mắt Bạch Trường Dực nhìn tôi càng thêm chê bai: "Tiền riêng cô tự giấu rồi quên chứ gì?"
Làm gì có chuyện đó? Bán tôi đi cũng không đào đâu ra nhiều tiền thế này. Tôi vừa định phản bác thì trước mắt bỗng hiện ra những dòng chữ nhỏ li ti dày đặc.
【Ây chà, cuối cùng cũng kết nối được mạng rồi, để xem đây là thế giới nào nào?】
【Ồ, phần về người cá Bạch Trường Dực, kẻ săn mồi cấp cao của tộc người cá, nhưng sao anh ta lại ngâm mình trong bồn tắm thế này?】
【Không biết nữa, nhìn bộ dạng này thì chắc là cô thôn nữ nhỏ bé ở đâu ra đã giam cầm anh ta rồi.】
【Nam yếu nữ mạnh, giam cầm Play, duyệt duyệt duyệt!!!】
Tôi dụi dụi mắt, không thể tin nổi. Có phải tôi vẫn chưa tỉnh ngủ không, cả bạc trong tay lẫn bình luận trước mắt đều giống như trong mơ vậy.
【Cô thôn nữ này trong nhà có cái chuồng lợn mà cũng bày đặt học đòi người ta chơi trò giam cầm.】
【Cô ta thì biết cái gì chứ, nước mắt của người cá cấp cao hóa thành trân châu là đáng giá nhất đấy, thế mà bị cô ta vứt đi hết rồi.】
Tôi cúi đầu nhìn Bạch Trường Dực, anh ta mới ngủ dậy, trên mặt vẫn còn vẻ cáu kỉnh ngái ngủ: "Nhìn tôi làm gì?"
Bạc trong tay nặng trĩu, đây là lần đầu tiên tôi có nhiều tiền như vậy. Càng nghĩ tôi càng vui, kể cả có là trong mơ thì tôi cũng vui. Thế là tôi không nhịn được cúi người xuống "chụt" một cái lên mặt anh ta.
"Giấc mơ này thật quá, lát nữa tôi phải tranh thủ lúc chưa tỉnh mộng ra trấn mua chút đồ ngon mới được."
Mặt Bạch Trường Dực đỏ từ cổ đến tận mang tai, anh ta chê bai đưa tay đẩy tôi ra: "Nhìn cái bộ dạng không có tiền đồ của cô kìa."
Lời vừa dứt, trong sân truyền đến tiếng bước chân, tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy chị họ bước vào. Đi sau chị là một thú nhân sói cao lớn, đẹp trai. Mái tóc đen trên đầu có hai cái tai lớn, anh ta ngoan ngoãn đi sau chị họ, trong lòng ôm một cái hũ.
"Tiểu Thư, xem chị mang gì cho em này?"
Nhà chị họ cũng coi là có tiền trong làng, năm kia đã được phân phối thú nhân. Chị đưa tay lấy cái hũ từ tay thú nhân kia ra: "Nghe nói em nuôi một người cá làm thú nhân, chị đặc biệt nhờ người mang từ kinh thành về cho em loại dầu dưỡng da hảo hạng đấy."
Tôi vui mừng nhận lấy cái hũ, vui đến mức muốn nhảy dựng lên. Giấc mơ này tốt quá đi mất! Nhà chị họ đối xử với tôi xưa nay vẫn rất tốt, nếu không thì một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ như tôi cũng chẳng thể lớn nổi đến nhường này.
3
Chị tò mò ngó nghiêng nhìn, tôi quay đầu lại thì thấy Bạch Trường Dực đã ngồi thụp xuống, vùi mình hoàn toàn vào trong bồn tắm, không thấy gì nữa. Tôi cảm thấy anh ta hơi thiếu lịch sự, định bước tới bảo anh ta chào chị một tiếng. Nhưng chị họ lại nói:
"Sao đầy đất toàn là nước thế này? Hồi đó bảo em về ở chung với anh chị thì em nhất định không chịu, nếu không thì giờ cũng đã được phân phối một thú nhân bình thường rồi."
Cái bồn tắm phía sau hơi rung lên, gợn sóng lăn tăn. Tôi biết chị không có ý xấu, chị vốn tính thẳng thắn, nhưng tôi vẫn cảm thấy hơi khó chịu mà phản bác: "Bây giờ em cũng thấy tốt lắm, người cá cũng rất tốt, cảm ơn chị họ nha."
Chị thở dài, nói thêm vài câu khách sáo rồi dẫn thú nhân rời đi. Bình luận lại nhảy điên cuồng:
【Nữ phụ không phải loại tốt lành gì, chị cô ta cũng thế, tầm nhìn hạn hẹp, một con sói thường mà cũng đòi so với người cá cấp cao.】
Tôi đặt hũ dầu xuống, ngó vào bồn tắm: "Bạch Trường Dực, anh buồn ngủ à? Chị tôi vừa tặng dầu dưỡng da này, để tôi bôi cho anh trước nhé..."
"Rào" một tiếng, người đàn ông nhô thân trên ra khỏi mặt nước: "Không cần, tôi không ngứa."
Khi anh ta nhô lên, cuối cùng tôi cũng nhìn rõ, trong làn nước mới thay tối qua lại xuất hiện thêm rất nhiều viên trân châu lấp lánh.
"Anh... lại khóc cái gì đấy?"
Tôi ngơ ngác, anh ta lau nước trên mặt, quay đầu lườm tôi: "Tôi có khóc đâu! Còn cô nữa, hối hận chết đi được đúng không?"
Tôi ngẩn người, không hiểu gì cả: "Cái gì cơ?"
Anh ta mím môi, quay đầu đi chỗ khác: "Hối hận vì không về ở với chị cô, nếu không giờ cô đã có một thú nhân bình thường rồi, chứ không phải như tôi, làn da lúc nào cũng dính dấp, trơn trượt."
Tôi thấy hơi buồn cười, rút dầu dưỡng da bên cạnh ra định bôi cho anh ta: "Làm gì có chuyện đó, anh cũng tốt lắm mà, tôi rất thích."
Dáng người anh ta cứng đờ, không nói gì nữa, đầu từ từ cúi thấp xuống. Bình luận bắt đầu nhận ra điều gì đó:
【Có lẽ người cá này chỉ là đang ngạo kiều thôi? Các bạn xem kìa, tuy tính tình anh ta không tốt, nhưng cô thôn nữ này chỉ dỗ dành vài câu là anh ta đã vui rồi.】
【Đừng nằm mơ nữa, người cá nếu mà tình nguyện thì "vũ khí" đã thò ra lâu rồi, lâu như vậy không cho chạm vào chắc chắn là ghét cô ta.】
【C ư ỡ n g ép duyệt duyệt duyệt!!!】
Tay tôi nhẹ nhàng đặt lên vai anh ta, Bạch Trường Dực không nhúc nhích, để mặc tôi chạm vào. Sau khi bôi xong hai cánh tay, tôi đưa tay chạm lên cơ ngực của anh ta, khi lòng bàn tay lướt qua một chỗ lồi lên, anh ta bỗng nhiên hơi ngửa đầu ra sau và thở dốc một tiếng, âm thanh đó cực kỳ rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.
Tôi vươn cổ định nhìn xuống phần đuôi cá phía dưới mặt nước, nhưng bị anh ta nghiêng người né tránh. Mặt Bạch Trường Dực đỏ bừng, anh ta bơi sang phía bên kia, gắt gỏng nói với tôi:
"Cái dầu này chẳng dùng được gì cả, làm tôi đau quá, vứt đi! Tôi vẫn muốn dùng mỡ lợn!"
Tôi có chút bất lực, cái vị khó chiều này rốt cuộc muốn thế nào đây? "Mỡ lợn hôm qua dùng hết rồi, dầu dưỡng này chẳng phải rất tốt sao? Lúc trước anh còn chê mỡ lợn tanh mà..."
Anh ta đỏ mặt cãi với tôi: "Thì là không dùng được đấy."
Tôi cạn lời, xách hũ mỡ lợn đi ra ngoài, anh ta hoảng hốt gọi giật lại: "Cô đi đâu đấy?"
Tôi ước lượng đống bạc trong tay: "Đi mua mỡ lợn cho anh."
Anh ta muốn nói lại thôi, cuối cùng cúi đầu nhìn bồn tắm, khẽ nói một câu: "Thế cô về sớm chút nhé."
Tôi vừa đi mua mỡ lợn vừa xem bình luận, nhưng sắc mặt càng xem càng tệ.
4
【Thật hâm mộ cái sự chậm chạp của nữ phụ này, nhảy múa điên cuồng trên bờ vực cái chết, lúc nãy người cá nổi nóng tôi đã sợ đến bủn rủn chân tay rồi mà cô ta vẫn dám chạm vào.】
【Đúng thế, người cá là loài hung thú dưới đại dương, đây còn là người cá cấp cao nữa, cô ta cứ động tay động chân thế này, không sợ người cá tức giận xé xác cô ta ra à.】
【Nhưng tôi lại thấy, tiếng thở dốc lúc nãy của người cá rõ ràng là sướng phát điên rồi mà? Bạn trai tôi lúc làm "chuyện đó" cũng hay như thế...】
【Lầu trên cút đi được không? Ai thèm nghe chuyện của cô và bạn trai cô, "vũ khí" dưới vảy ngược của người cá còn chưa thò ra kìa mà ở đó mộng tinh.】
Nắm chặt hũ mỡ lợn trong tay, tôi thầm hạ quyết tâm. Tối nay tôi sẽ thử phản ứng của Bạch Trường Dực khi tôi quyến rũ anh ta, nếu thực sự chán ghét như bình luận nói, tôi sẽ sớm đưa anh ta về lại đại dương, về lại nhà của mình.
Tâm trạng Bạch Trường Dực hôm nay vẫn luôn không tốt. À không đúng, tâm trạng anh ta có bao giờ tốt đâu. Lúc tôi về đến nhà, anh ta đang gối đầu lên thành bồn tắm, nhìn chằm chằm ra cửa. Dưới đất vương vãi hai ba viên trân châu.
Tôi không ở nhà, anh ta lại khóc. Không muốn ở nhà tôi đến thế sao? Mà tôi bảo đi thì lại không chịu. Tôi thật chẳng biết anh ta nghĩ cái gì nữa. Tôi im lặng đặt mỡ lợn sang một bên, rồi múc ra một miếng. Bạch Trường Dực lười biếng tựa vào thành bồn tắm, đợi tôi bôi cho.
Mỡ lợn tan ra trong lòng bàn tay, mùi tanh nhàn nhạt hòa lẫn với hương thơm thanh khiết trên người Bạch Trường Dực xông vào mũi. Tôi chậm rãi đặt tay lên. Động tác của tôi rất chậm, Bạch Trường Dực nhắm mắt lại như thể đang thoải mái sắp ngủ thiếp đi.
Tay tôi nhẹ nhàng lướt qua cánh tay anh ta, những đường nét cơ bắp cứng cáp, rồi lướt đến yết hầu, xương quai xanh... Mắt anh ta khẽ mở, nhịp thở cũng dồn dập thêm vài phần. Ánh mắt tôi nhìn chằm chằm vào miếng vảy ngược ở phần dưới cơ thể anh ta.
Lòng bàn tay hơi hạ thấp, từ từ thăm dò xuống dưới nước. Lần này Bạch Trường Dực không né tránh, anh ta như sướng đến mê muội, tựa đầu lên vai tôi, hơi thở nóng hổi phả vào hõm cổ tôi, kèm theo một hai tiếng thở dốc nhẹ.
Mắt tôi càng lúc càng sáng, anh ta ở gần tôi thế này, vậy chứng tỏ anh ta không ghét tôi đúng không? Tôi đánh bạo tiếp tục đưa tay xuống thấp hơn, hơi thở nơi cổ họng anh ta hoàn toàn rối loạn, anh ta rên khẽ một tiếng. Trong làn nước khẽ dao động, dường như có thứ gì đó đang từ từ nhô ra.
5
Tôi còn chưa kịp nhìn kỹ thì giây tiếp theo đã bị một lực mạnh đẩy văng ra.
"Rào!"
Âm thanh lớn vang lên kèm theo cơn đau rát nơi mu bàn tay, tôi bị những đợt sóng nước từ đuôi cá hất lên làm ướt sũng từ đầu đến chân.
"Cô chạm vào vảy ngược của tôi rồi, đau quá!"
Mặt Bạch Trường Dực đỏ như muốn nhỏ máu, có vẻ vừa giận lại vừa thẹn. Nước trong bồn tắm sau hành động mạnh bạo vừa rồi chỉ còn lại một nửa, tôi gạt những giọt nước trên mặt, lặng lẽ quan sát. Chỗ vảy ngược vẫn bằng phẳng, chẳng có thứ gì nhô ra cả.
Bình luận cười ngất:
【Cô thôn nữ này vẫn chưa chịu bỏ cuộc, cứ nhất quyết muốn thử, giờ thì hay rồi, nhìn thảm hại chưa.】
【Lần này nước chỉ ngập nhà cô thôi, chạm xuống dưới nữa là ngập cả làng đấy.】
【Mặc kệ có thò ra hay không, cứ cưỡng ép duyệt duyệt duyệt!!!】
Cơn gió nhẹ thổi qua cửa sổ, tôi nhìn vẻ mặt khó xử của Bạch Trường Dực, lại cúi đầu nhìn mu bàn tay sưng đỏ của mình, khẽ rùng mình một cái. Tôi không nói gì, lấy cái giẻ từ bếp ra, ngồi thụp xuống đất từ từ thấm khô nước.
Có lẽ thấy tôi quá im lặng, anh ta cảm thấy không thoải mái, một lúc sau nhỏ giọng xin lỗi: "Phản ứng của tôi hơi quá khích... nhưng tôi đâu có cố ý, là tự cô sờ loạn mà."
Anh ta mím môi, ghé sát bồn tắm nhìn mu bàn tay tôi, đáy mắt xẹt qua một tia hối lỗi: "Chu Thư, cô lại đây, để tôi thổi cho một cái."
Tôi đặt giẻ xuống, hít sâu một hơi rồi ngẩng đầu nhìn anh ta. Bạch Trường Dực sinh ra rất đẹp, đẹp hơn tất cả thú nhân tôi từng thấy. Nhưng dù đẹp đến đâu cũng không thay đổi được sự thật rằng anh ta là một vị thiếu gia khó chiều.
"Bạch Trường Dực, tôi đưa anh về biển nhé."
Ngay khoảnh khắc tôi mở lời, căn phòng trở nên tĩnh lặng, ngay sau đó cái bồn tắm suýt chút nữa bị lật nhào, đuôi mắt Bạch Trường Dực lập tức đỏ lên: "Tôi đã bảo không cố ý rồi mà! Cô có cần phải thế không? Nói cho cùng chẳng phải vì tôi là người cá nên cô hằng ngày mới muốn vứt bỏ tôi sao, cô vốn dĩ chẳng bao giờ coi trọng tôi!"
Tôi nhìn chằm chằm vào mu bàn tay sưng đỏ và sàn nhà lênh láng nước, khẽ nhếch môi: "Tôi còn chưa đủ coi trọng anh sao? Ngày nào anh cũng..."
6
Chợ đen rất lớn, tôi siết chặt túi tiền trong tay, trong lòng có hơi căng thẳng.
Người bán thú nhân là một gã đàn ông râu ria xồm xoàm.