Nhà Và Xe Chỉ Cho Con Gái Tôi

Chương 4



“Đám nhà giàu đúng là không có giới hạn, đến cháu ruột cũng không thèm nhận.”

“Gia đình kiểu này, cần gì phải lưu luyến, ly hôn cho nhanh!”

Diệp Thanh nhắn tin hỏi: “Niệm An, có cần đáp trả không?”

Tôi nhìn đám cư dân mạng không rõ ngọn ngành đang chửi rủa trong phần bình luận, rồi tắt màn hình.

“Không vội. Cứ để cô ta diễn. Diễn càng nhiều, kẽ hở lộ ra càng lớn.”

Chương 19

Bài viết trên Weibo đó được chia sẻ hơn hai mươi nghìn lần chỉ trong ba ngày.

Trong số các bạn cùng lớp đại học của tôi, đã có người bàn tán xôn xao về chuyện này. Mặc dù không ai xác nhận đó là tôi, nhưng những ánh mắt lén lút, những góc hành lang đột nhiên im bặt khi tôi đi ngang qua, tôi đều cảm nhận được hết.

Tôi không giải thích lời nào.

Đến ngày thứ năm, anh trai tôi lên Bắc Kinh.

Anh hẹn gặp tôi ở một quán cà phê gần trường. Lúc tôi tới, anh đã ngồi sẵn ở đó. Trước mặt là một cốc Americano gần như chưa uống ngụm nào.

“Niệm An, ngồi đi.”

Tôi kéo ghế ra: “Anh hai, anh tìm em có việc gì không?”

Anh nhìn tôi chằm chằm hai giây: “Bài viết trên Weibo đó, em đọc chưa?”

“Đọc rồi.”

“Em thấy sao?”

“Bút tích của chị dâu.”

Anh không phủ nhận. “Cô ấy nói là nhờ bạn thân viết giúp.”

“Vậy còn anh? Anh nghĩ những gì viết trong đó là sự thật?”

Anh bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm: “Niệm An, hôm nay anh đến không phải để cãi nhau với em. Anh đến là để lấy một thứ.”

“Thứ gì?”

“Danh sách khách hàng của bố.”

Tôi sững lại một giây.

“Bản sao lưu đang ở chỗ em đúng không? Bố đã giao mọi tài liệu quan trọng cho em và mẹ, anh biết chuyện này.”

Danh sách khách hàng. Đó là một trong những tài sản cốt lõi nhất của Tập đoàn họ Lục. Toàn bộ thông tin liên hệ của các đối tác quan trọng, điều khoản hợp tác, thời hạn gia hạn hợp đồng.

Nếu Phương Tĩnh Di có được danh sách này, cô ta có thể trực tiếp mang đi đàm phán hợp tác với đối thủ cạnh tranh.

“Anh hai, cái này em không đưa cho anh được.”

“Anh là Tổng giám đốc công ty.”

“Tổng giám đốc muốn lấy danh sách khách hàng thì phải làm theo quy trình của công ty, chứ không phải đi cửa sau đòi em gái.”

Ngón tay anh gõ gõ xuống mặt bàn: “Niệm An, em nghĩ anh đang làm việc cho Phương Tĩnh Di à?”

“Tự anh suy nghĩ kỹ xem, bây giờ anh đang giúp ai.”

Anh tựa lưng vào ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Im lặng rất lâu.

“Chuyện bố mẹ lập quỹ tín thác, anh biết rồi.”

Tôi không nói gì.

“Cổ phần công ty cũng thay đổi rồi. Bây giờ anh chỉ có quyền duyệt chi tiêu hàng ngày, những khoản tiền lớn thì không chạm tới được. Em có biết điều đó nghĩa là gì không? Anh ở công ty cống hiến 5 năm, bây giờ chẳng khác gì con bù nhìn.”

“Đó không phải lỗi của anh. Là do Phương Tĩnh Di ép mọi chuyện ra nông nỗi này.”

“Nhưng người bị trừng phạt lại là anh.”

“Anh hai, đây không phải trừng phạt. Đây là bảo vệ.”

Anh đứng dậy. “Niệm An, anh hỏi em câu cuối cùng. Những thứ em đang nắm trong tay, rốt cuộc em định dùng để làm gì?”

Tôi nhìn anh.

Từ bé đến lớn, anh luôn là người dắt tay tôi qua đường. Nhưng bây giờ, anh đứng bên kia đường, ngay cả bản thân muốn đi đâu cũng không biết rõ.

“Anh hai, những thứ này không phải em định dùng. Mà là Phương Tĩnh Di đã ép nhà mình không thể không chuẩn bị một đường lui. Nếu chị ta chịu dừng lại, những thứ này sẽ mãi mãi không bao giờ phải đem ra ánh sáng.”

Anh không đáp lời. Cầm lấy áo khoác, đẩy cửa đi mất.

Tôi ngồi lại trong quán, uống cạn ly Americano. Đắng ngắt.

Chương 20

Mẹ tôi nói đúng. Phương Tĩnh Di sẽ không dừng tay tại đây.

Đúng mười ngày sau khi bài viết trên Weibo đăng tải, Phương Tĩnh Di đặt một phòng hội nghị đa năng tại khách sạn ở địa phương, với danh nghĩa “Hội nghị hòa giải gia đình”.

Cô ta mời hơn ba mươi người: họ hàng nhà họ Lục, họ hàng nhà họ Phương, hai luật sư cô ta quen trên mạng, và cả tay blogger đã giúp cô ta viết bài bóc phốt.

Anh tôi cũng đến. Bố mẹ tôi cũng đến.

Tôi ngồi cạnh mẹ.

Phương Tĩnh Di đứng ở bục phát biểu giữa phòng, mặc một chiếc váy màu đen, để mặt mộc, phần bụng nhô ra càng thêm chói mắt dưới ánh đèn.

“Xin chào mọi người, cảm ơn mọi người hôm nay đã đến. Tôi biết có vài người ở đây có hiểu lầm về tôi, nghĩ tôi là một kẻ lừa đảo, một người đàn bà nhiều mưu mô thủ đoạn.”

Cô ta ngừng lại một nhịp.

“Nhưng hôm nay tôi muốn mọi người nhìn thấy một Phương Tĩnh Di chân thật. Một đứa con gái từ nhỏ đã bị bố mẹ đối xử thiên vị, phải hy sinh mọi thứ vì em trai. Một người vợ bước chân vào nhà họ Lục chỉ mong được sống an ổn qua ngày, nhưng lại bị mẹ chồng điều tra cả gốc gác lý lịch. Một thai phụ mang trong mình giọt máu nhưng lại bị làm nhục trước đám đông.”

Giọng cô ta hơi run run. Tay blogger đứng cạnh đang cầm điện thoại quay phim.

Họ hàng nhà họ Phương gật gù liên tục. Còn họ hàng nhà họ Lục thì mỗi người một nét mặt.

“Hôm nay tôi không cần bồi thường, không cần xin lỗi. Tôi chỉ muốn một sự công bằng. Yêu cầu nhà họ Lục thừa nhận đứa bé này là cốt nhục của họ, cho mẹ con tôi một danh phận và đãi ngộ xứng đáng.”

Gần cuối bài diễn thuyết của cô ta, cánh cửa phòng đa năng đột nhiên mở ra.

Một người phụ nữ mặc áo khoác dáng dài màu xám bước vào. Khoảng đầu 30 tuổi, dáng người tầm thước, đeo một cặp kính gọng mảnh.

Giây phút Phương Tĩnh Di nhìn thấy người phụ nữ đó, toàn bộ biểu cảm trên khuôn mặt cô ta thay đổi ngay lập tức.

Không phải tức giận. Mà là sợ hãi.

Người phụ nữ bước lên hàng ghế đầu ngồi xuống, mở kẹp tài liệu mang theo người.

“Xin chào, tôi tên là Tô Nhuỵ. Bạn cùng phòng đại học của Phương Tĩnh Di.”

Cô ấy quay mặt về phía tất cả mọi người có mặt.

“Phương Tĩnh Di vừa nói cô ta là một người đàn bà chỉ mong sống an ổn qua ngày. Hôm nay tôi đến đây, là muốn cho mọi người biết một số chuyện mà cô ta không nói ra.”

Sắc mặt Phương Tĩnh Di tái mét: “Tô Nhuỵ, mày ngậm miệng lại!”

Tô Nhuỵ không thèm nhìn cô ta.

“Năm 3 đại học, Phương Tĩnh Di quen một bạn trai nhà làm kinh doanh vật liệu xây dựng. Quen nhau chưa được nửa năm, cô ta báo có thai, đòi gặp phụ huynh. Phía nhà trai yêu cầu đi khám thai, cô ta trì hoãn ba lần không đi. Đến lần thứ tư, bạn trai cô ta kéo thẳng đến bệnh viện, kết quả khám chẳng có cái thai nào cả.”

Hội trường bắt đầu vang lên tiếng xì xào bàn tán.

“Sau vụ đó, không những không xin lỗi, cô ta còn tiện tay cuỗm đi một chiếc đồng hồ và hai vạn tệ tiền mặt từ căn hộ của cậu bạn kia. Nam sinh đó báo cảnh sát, sau đó hai bên hòa giải nội bộ. Khi Phương Tĩnh Di bỏ học, lý do thầy cố vấn ghi trong hồ sơ là ‘Vấn đề cá nhân’, nhưng thực chất đó là lệnh kỷ luật của nhà trường.”

Tô Nhuỵ lấy từ trong kẹp tài liệu ra quyết định kỷ luật, cùng bản sao biên bản báo án năm đó, trải lần lượt lên mặt bàn.

Bàn tay cầm micro của Phương Tĩnh Di run bắn: “Mày nói láo! Mày là do nhà họ Lục bỏ tiền ra thuê tới!”

Tô Nhuỵ ngẩng đầu nhìn cô ta.

“Phương Tĩnh Di, tao không được ai thuê tới hết. Là tự mày làm ra những chuyện này. Năm đó lúc xách hành lý đi mày từng nói với tao một câu, mày bảo ‘Lần sau tao sẽ tìm một thằng có nhiều tiền hơn’. Mày quên rồi, nhưng tao thì chưa.”

Cả hội trường không còn ai cất tiếng nói.

Họ hàng nhà họ Phương đưa mắt nhìn nhau. Bà Phương ngồi rúm ró trong góc, mặt y như vừa nuốt phải ruồi.

Anh trai tôi ngồi hàng ghế đầu, hai tay đút túi quần, vẫn chằm chằm nhìn vào những tài liệu trải trên bàn.

Phương Tĩnh Di há miệng hai lần, đến lần thứ hai mới nặn ra được thành tiếng: “Diễn Chu, anh tin nó hay tin em?”

Anh tôi không ngẩng đầu.

Phương Tĩnh Di gọi thêm một tiếng: “Diễn Chu!”

Lúc này anh mới ngẩng lên. Nhưng anh không nhìn Phương Tĩnh Di.

Anh nhìn mẹ tôi: “Mẹ, để con đặt lịch khám thai, hôm nay con đưa cô ấy đi khám luôn.”

Bước chân của Phương Tĩnh Di lùi lại một nhịp: “Không cần khám! Em mang thai thật mà!”

“Thế thì đi chứng minh đi.” Giọng anh tôi vang lên khô khốc, dứt khoát.

Mặt Phương Tĩnh Di, xám xịt.

Chương 21

Lịch khám thai được sắp xếp vào sáng hôm sau. Mẹ tôi chỉ định luôn bệnh viện tuyến đầu lớn nhất thành phố, Trưởng khoa Sản là bạn học của chú Châu.

Đêm đó Phương Tĩnh Di không về nhà họ Lục mà cùng bà Phương thuê một phòng khách sạn bình dân.

Hai giờ sáng, Phương Tĩnh Di đăng một video lên mạng xã hội.

Ống kính chĩa lên trần nhà, cô ta ngồi bên mép giường, tay ôm bụng, để mặt mộc, hốc mắt đỏ hoe.

“Hôm nay tại cái gọi là ‘Hội nghị hòa giải’, nhà họ Lục đã thuê người tới moi móc lại chuyện cũ thời đại học của tôi. Đúng, tuổi trẻ tôi từng phạm sai lầm, từng làm chuyện không quang minh chính đại. Nhưng đó là tôi của sáu năm trước. Bây giờ tôi chỉ muốn sống đàng hoàng với Diễn Chu, sinh cho anh ấy một đứa con. Nhưng người nhà anh ấy không cho tôi cơ hội đó.”

“Ngày mai họ bắt tôi đi khám thai. Không phải vì quan tâm, mà chỉ muốn chứng minh tôi đang nói dối. Nếu kết quả xét nghiệm chứng minh đứa bé thực sự là của Diễn Chu, liệu họ có chịu nhận không? Tôi không biết.”

“Nhưng tôi biết một điều, dù họ có đối xử với tôi thế nào đi chăng nữa, thì đứa bé trong bụng tôi là vô tội.”

Đoạn video không dài, hơn ba phút. Nhưng phần bình luận bên dưới lại nóng lên ngùn ngụt.

“Dù trước đây có phạm lỗi thì cũng đâu đến mức bị ép đến nước này chứ?”

“Người ta đã nhận sai rồi, còn cắn mãi không buông?”

“Bọn nhà giàu tưởng mình có thể tùy ý chà đạp người khác chắc?”

Nửa đêm Diệp Thanh gửi link cho tôi. Tôi xem một lần rồi tắt.

Chín giờ sáng hôm sau, tôi đi cùng mẹ đến bệnh viện.

Phương Tĩnh Di đến đúng giờ, mẹ cô ta không đi cùng. Anh trai tôi cũng có mặt.

Bốn người ngồi trên băng ghế dài ở khu chờ khám, không ai nói với ai câu nào.

Phương Tĩnh Di đặt tay lên bụng, khom người về phía trước. Khi y tá gọi đến tên, cô ta đứng dậy, đi được ba bước thì dừng lại.

“Diễn Chu, anh vào cùng em đi.”

Anh tôi theo cô ta vào phòng khám. Khi cánh cửa đóng lại, hành lang rơi vào tĩnh lặng.

Mẹ tôi ngồi cạnh lướt điện thoại.

Mười lăm phút sau, cửa mở. Anh tôi bước ra trước. Trên tay cầm tờ giấy kết quả siêu âm.

Anh đi tới trước mặt mẹ, đưa tờ giấy ra: “Mang thai thật. 15 tuần.”

Mẹ tôi nhận lấy xem lướt qua: “15 tuần? Lần trước cô ta bảo ba tháng. 15 tuần là sắp sang tháng thứ 4 rồi.”

Anh tôi gật đầu.

Phương Tĩnh Di từ trong phòng bước ra, trên tay cũng cầm một tờ báo cáo.

Cô ta không ra vẻ đắc ý, cũng chẳng tỏ ra tủi thân. Nét mặt rất bình thản.

“Đứa bé là thật, thời gian mọi người cũng xem rồi đấy. Diễn Chu, anh có thể đi làm xét nghiệm ADN, em không cản. Nhưng em nói cho anh biết, đứa bé này chính là của anh.”

Anh tôi không đáp lời.

Mẹ gập tờ kết quả lại, cất vào túi xách.

“Tĩnh Di, chuyện đứa bé nhà tôi sẽ không bỏ mặc. Nhưng có vài điều kiện.”

“Mẹ cứ nói.”

“Thứ nhất, cô khóa ngay cái tài khoản nạp tiền đánh bạc của Phương Hạo Vũ lại. Chúng tôi sẽ không tiếp tục vá cái lỗ hổng này cho nhà họ Phương nữa. Thứ hai, cắt đứt toàn bộ liên lạc với lũ truyền thông tự do bên ngoài. Những bài đăng, bài viết, video trước ngày hôm nay, tự cô xóa sạch sẽ đi. Thứ ba, xét nghiệm ADN bắt buộc phải làm. Trước khi có kết quả, cô không được dùng danh nghĩa con dâu nhà họ Lục để xuất hiện ở bất cứ sự kiện công khai nào.”

Phương Tĩnh Di nhìn mẹ tôi. “Nếu con không làm được thì sao?”

“Thế thì cô tự suy nghĩ xem, đơn ly hôn với kết quả xét nghiệm ADN, cái nào sẽ đến tay trước.”

Bàn tay Phương Tĩnh Di khẽ rụt lại. Cô ta không đồng ý tại chỗ, cũng không từ chối ngay.

Cô ta quay đầu nhìn anh tôi một cái. Anh tôi lảng mắt đi.

Phương Tĩnh Di giật nhẹ quai túi xách, rồi quay người đi thẳng về phía cuối hành lang.

Bước chân đi nhanh hơn lúc đến rất nhiều.

Chương 22

Phương Tĩnh Di không xóa bài viết.

Chẳng những không xóa, cô ta còn tăng cường hỏa lực tấn công.

Ngày thứ ba sau buổi khám thai, Phương Tĩnh Di dẫn theo bà Phương và Phương Hạo Vũ xuất hiện thẳng tại tòa nhà văn phòng của Tập đoàn họ Lục.

Chín giờ bốn mươi phút sáng, giờ cao điểm đi làm.

Hai cô lễ tân còn chưa kịp phản ứng, bà Phương đã xông thẳng vào thang máy.

Phương Tĩnh Di đi phía sau, vẫn mặc bộ váy đen đó, bụng đã lộ rõ hơn mấy ngày trước.

Phương Hạo Vũ kẹp ở giữa, mặc chiếc áo da nạm đinh, tóc vuốt keo dựng ngược.

Ba người lên tầng 18, chính là tầng có phòng làm việc của Tổng giám đốc.

Trưởng phòng hành chính đứng chắn giữa hành lang.

“Chào chị Phương, phiền chị phối hợp làm thủ tục đăng ký khách tới thăm.”

“Tôi là bà chủ, tôi phải đăng ký cái gì?” Phương Tĩnh Di xô chị ấy ra.

Bà Phương ở đằng sau gào ầm lên: “Tránh ra tránh ra! Con gái tôi là bà chủ hợp pháp của cái công ty này! Cô lấy tư cách gì mà cản?”

Phương Hạo Vũ chẳng nói chẳng rằng, đi thẳng tới chỗ máy in trong khu vực làm việc, ngang nhiên lật giở đống tài liệu để trên bàn.

Hơn ba mươi nhân viên trong tầng đều chứng kiến toàn bộ màn này.

Trưởng phòng hành chính lập tức gọi điện cho bố tôi.

Hôm đó bố tôi có mặt ở công ty. Lúc ông bước ra khỏi phòng làm việc, bà Phương đã chễm chệ ngồi trên sô pha ở khu tiếp khách, rung đùi chờ ông.

“Chị Phương, chị làm cái gì vậy?”

“Thông gia à, con gái tôi mang thai cháu nhà ông, tới công ty nhà mình thăm nom một chút thì có sao?”

“Công ty không phải cái chợ, không phải ai muốn đến là đến.”

“Con gái tôi đã lấy giấy chứng nhận với Diễn Chu rồi, nó chính là một phần của cái công ty này!”

Phương Tĩnh Di bước tới trước mặt bố tôi:

“Bố, những điều kiện mẹ bắt con làm, con không làm được. Phương Hạo Vũ là em trai con, con không thể mặc kệ nó. Còn mấy bài báo trên mạng là quyền của con, bố mẹ bắt con xóa thì chẳng khác nào bắt con tự bịt miệng mình. Bố mẹ nói muốn xét nghiệm ADN, được, nhưng trước khi có kết quả, đừng coi con như tội phạm.”

Bố tôi nhìn cô ta.

“Phương Tĩnh Di, cô đang đứng trong công ty của tôi, dùng danh nghĩa con trai tôi để gây chuyện. Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng, dẫn mẹ và em trai cô rời khỏi đây ngay bây giờ, tôi sẽ không truy cứu.”

Phương Tĩnh Di không nhúc nhích: “Hôm nay không nói cho rõ, con không về.”

Bố tôi cầm điện thoại bàn lên, bấm một dãy số. “Tiểu Dương, gọi bảo vệ lên đây.”

Ba phút sau, hai bảo vệ mặc đồng phục có mặt ở đầu hành lang.

Bà Phương thấy bảo vệ lên, giọng càng chóe hơn: “Ông gọi bảo vệ đuổi chúng tôi à? Ra oai gớm nhỉ! Con gái tôi liều mạng sinh cháu cho nhà ông, ông đối xử với nó như thế này sao?”

Phương Hạo Vũ ném toẹt tập tài liệu đang lật dở xuống đất, nghênh ngang bước tới trước mặt bảo vệ: “Mày đụng tao một cái thử xem?”

Bảo vệ không đụng vào nó.

Nhưng trưởng phòng hành chính giơ điện thoại lên:

“Anh Phương, toàn bộ tầng này đều có camera giám sát. Những tài liệu anh vừa xem chứa bí mật thương mại của công ty. Nếu anh không nhặt lên xếp lại chỗ cũ, chúng tôi có quyền báo cảnh sát xử lý.”

Bàn tay Phương Hạo Vũ khựng lại. Nó quay đầu nhìn Phương Tĩnh Di.

Phương Tĩnh Di cắn chặt môi. Sau đó, cô ta cúi người xuống, nhặt từng tờ tài liệu mà thằng em vừa ném xuống đất lên.

Nhặt xong, cô ta đứng thẳng người, nhìn bố tôi một cái:

“Bố, hôm nay coi như con thua. Nhưng chuyện này chưa xong đâu.”

Nói rồi cô ta dẫn mẹ và em trai rời đi.

Khi cửa thang máy đóng lại, toàn bộ nhân viên trên tầng mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Bố tôi đứng giữa hành lang, nhìn con số hiển thị trên thang máy từ từ tụt xuống tận tầng 1.

Ông lấy điện thoại nhắn cho mẹ tôi một tin:

“Đến lúc mời luật sư Châu ra mặt rồi.”

Chương 23

Ba ngày sau, có kết quả xét nghiệm ADN. Đứa bé quả thực là của Lục Diễn Chu.

Phương Tĩnh Di chụp ảnh báo cáo giám định đăng lên vòng bạn bè (WeChat), kèm theo một dòng chữ: “Cây ngay không sợ chết đứng.”

Ngay tối hôm đó, tay blogger trên Weibo lại đăng một bài hùa theo: “Có kết quả rồi, đứa bé chính là của họ. Xem nhà họ Lục còn gì để nói?”

Khu vực bình luận lại một lần nữa chửi rủa ầm ĩ.

Nhìn bề ngoài, Phương Tĩnh Di đã thắng một ván.

Nhưng cô ta không biết rằng, cũng ngay trong đêm đó, anh trai đã đến tìm bố mẹ tôi.

Là tự anh tới tìm. Không dẫn theo Phương Tĩnh Di.

Lúc đó tôi đang làm bài tập trong phòng sách, tiếng nói chuyện từ phòng khách đứt quãng vọng vào.

“Bố, mẹ, về những đoạn chat giữa Tĩnh Di và mẹ cô ấy… con đã hỏi cô ấy giải thích rồi.”

“Cô ta nói sao?”

“Cô ấy bảo là bị mẹ ép phải nhắn như thế, chứ bản thân không có ý đó.”

“Con tin à?” Mẹ tôi hỏi.

Một khoảng lặng kéo dài.

“Con không muốn tin, nhưng con không biết phải tin vào cái gì nữa.”

“Diễn Chu, mẹ cho con xem một thứ.”

Tiếng bước chân mẹ tôi tiến lại gần, dường như vừa đưa một thứ gì đó qua.

Sau đó lại là một khoảng lặng. Lần này còn lâu hơn trước.

Cuối cùng anh tôi lên tiếng: “Chuyện này là thật sao?”

“Luật sư Châu giúp mẹ điều tra đấy.”

“Những khoản tiền cô ta chuyển cho thằng Hạo Vũ không chỉ có 90 vạn. Trong ba tháng gần đây, cô ta còn chuyển thêm hai khoản từ tài khoản cá nhân của con, một khoản 6 vạn, một khoản 12 vạn. Cả hai khoản này đều vào cùng một ngày chuyển thẳng tới nền tảng đánh bạc của thằng Hạo Vũ.”

Tôi không bước ra ngoài. Nhưng tôi nghe thấy một âm thanh. Tiếng ghế bị đẩy lùi ra sau. Sau đó là tiếng bước chân. Không phải đi về hướng cửa chính, mà là hướng ra ban công.

Rất lâu sau, bố tôi mới lên tiếng: “Diễn Chu, vào đây ngồi xuống.”

Tiếng bước chân quay trở lại.

“Cô ấy lấy tiền của con để cho em trai cô ấy đi đánh bạc…”

“Không chỉ đánh bạc. Phương Hạo Vũ vay nợ trên ba nền tảng cho vay nặng lãi với số tiền hơn 30 vạn (hơn 1 tỷ), có một khoản đáo hạn từ tháng 3 năm nay nhưng đã quá hạn. Điện thoại đòi nợ đã gọi thẳng đến lễ tân công ty.”

Giọng anh trai tôi chùng hẳn xuống: “Những chuyện này cô ấy chưa bao giờ nói với con.”

“Cô ta sẽ không nói với con đâu. Mục đích cô ta bước vào nhà này, ngay từ ngày đầu tiên đã không phải là để sống tử tế với con.”

Lại một khoảng im lặng nữa. Rồi tôi nghe thấy giọng anh. Rất nhẹ.

“Mẹ, hai người còn nắm giữ thứ gì mà con chưa biết không?”

“Thứ cuối cùng.” Giọng mẹ tôi vẫn vững vàng. “Đoạn chat giữa Phương Tĩnh Di và mẹ cô ta còn một nhóm nữa, thời gian là đúng cái ngày cô ta đi đăng ký kết hôn với con.”

Ánh sáng từ màn hình điện thoại lọt qua khe cửa.

Mười mấy giây sau, giọng anh tôi vang lên.

“Cô ấy bảo… đợi cầm được nhà và xe, sẽ ly hôn với con.”

“Tin nhắn này gửi sau khi hai đứa đăng ký kết hôn được 4 tiếng.”

Cả căn nhà chìm trong sự im lặng. Yên ắng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió cọ xát bên ngoài cửa sổ.

Chương 24

Phương Tĩnh Di đã chọn một dịp khoa trương nhất để tung đòn đánh cược cuối cùng.

Hai tuần sau, tiệc cưới con trai của một ông chú họ nhà tôi.

Ba mươi mâm cỗ, hơn hai trăm khách mời, toàn là những nhân vật có máu mặt trong thành phố.

Phương Tĩnh Di chuẩn bị trước ba ngày. Cô ta sắm váy mới, làm tóc, thuê hẳn thợ trang điểm.

Cô ta nghĩ đây là cơ hội cuối cùng để lật ngược thế cờ.

Sau này tôi mới biết, cô ta và mẹ mình đã lên kế hoạch. Mẹ cô ta ngồi ở góc để quay lén, chuẩn bị chộp lại cảnh “Nhà họ Lục bắt nạt con dâu mang thai”. Còn Phương Tĩnh Di sẽ khóc lóc tố cáo nhà tôi trước mặt bao người, dùng áp lực dư luận để ép bố mẹ tôi phải cúi đầu. Cô ta thậm chí đã liên hệ trước ba tay blogger chuyên làm video ngắn đợi sẵn bên ngoài, hòng đăng tải “video quay thực tế” ngay lập tức.

Nhưng cô ta không biết rằng, lần này, tất cả mọi người đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Bao gồm cả anh trai tôi.

Tiệc cưới diễn ra được một nửa, Phương Tĩnh Di đứng lên.

“Các vị trưởng bối, các vị quan khách, xin làm phiền mọi người vài phút.”

Cô dâu chú rể ngồi mâm chính ngơ ngác không hiểu gì.

Phương Tĩnh Di bước ra giữa hội trường, không cầm micro nhưng nói rất to:

“Cháu là Phương Tĩnh Di, vợ của Lục Diễn Chu. Hôm nay vốn không nên nhắc đến mấy chuyện này trong ngày vui của người khác, nhưng cháu thực sự không thể nhịn nổi nữa rồi.”

Cô ta ngừng lại một nhịp. Ánh mắt toàn hội trường đổ dồn về phía cô ta.

“Cháu đang mang thai đứa con của nhà họ Lục, nhưng bố mẹ chồng lại đi điều tra ngọn ngành lý lịch của cháu, bới móc chuyện quá khứ, không cho cháu bước vào cửa công ty, thậm chí ép cháu phải đi xét nghiệm ADN trước mặt bao người. Cháu chỉ muốn sống yên ổn qua ngày, nhưng cái nhà này không chứa nổi cháu.”

Cô ta ôm chặt bụng: “Hôm nay, cháu chỉ muốn hỏi một câu. Một người phụ nữ đang mang thai rốt cuộc đã làm sai chuyện gì mà phải chịu đựng sự đối xử như vậy?”

Chương trước Chương tiếp
Loading...