Người Cũ Nơi Địa Phủ
Chương 2
Giang Nguyệt quỳ ở cửa công ty tôi, vừa khóc vừa cầu tôi ly hôn, hại tôi bị đình chỉ công việc, Diệp Vũ Hàng vẫn nói không phải lỗi của Giang Nguyệt.
Vậy là lỗi của ai? Sau này khi đề nghị ly hôn, tôi mới nghĩ thông suốt — tôi và Giang Nguyệt đều không sai.
Sai là ở cuộc gặp gỡ giữa tôi và Diệp Vũ Hàng.
Không gặp nhau thì sẽ không yêu nhau, càng sẽ không nhìn nhau đến chướng mắt.
Cho nên kiếp sau, kiếp sau nữa, tôi đều không muốn gặp lại Diệp Vũ Hàng nữa.
Càng đi vào trong, xung quanh càng lạnh lẽo âm u.
Phía sau, Giang Nguyệt đột nhiên vừa khóc vừa không chịu đi nữa: “T, emkhông dám đi nữa, Vũ Hàng, em không muốn đi…” Diệp Vũ Hàng bất đắc dĩ, nói với tôi: “Có thể tạm dừng một chút không?”
Tôi liếc anh ta một cái rồi dừng lại.
Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng nức nở của Giang Nguyệt.
Rất lâu sau, Diệp Vũ Hàng mới phá vỡ im lặng: “Ngài quỷ sai cũng là hồn phách, lúc trước cũng từng đến đây sao? Một mình ư?”
Tôi không ngờ anh ta lại hỏi như vậy, vội vàng kéo lại tâm trạng đang thất thần: “Ừ.”
Diệp Vũ Hàng nhìn tay tôi: “Vậy chồng của đại nhân đâu? Ngài làm quỷ sai là đang đợi anh ấy sao?”
Tôi ngẩn ra, suốt dọc đường tôi chưa từng nhắc đến một chữ nào về chuyện mình đã kết hôn.
Như nhìn ra nghi hoặc của tôi, Diệp Vũ Hàng giải thích: “Trên ngón áp út của cô có vết hằn nhẫn.”
Tôi cúi đầu, quả nhiên nhìn thấy trên ngón áp út của mình có một vòng dấu trắng.
Lúc tôi chết, tôi vừa mới tháo chiếc nhẫn cưới đã đeo ba năm, dấu vết đó cũng theo tôi đến cả sau khi chết.
Tôi theo bản năng siết lấy vòng dấu trắng ấy, dùng giọng lạnh nhạt nhất đáp: “Lúc còn sống tôi đã ly hôn rồi, không có chồng.”
Đã nói đến mức này rồi, Diệp Vũ Hàng vẫn tiếp tục hỏi: “Vì sao ly hôn? Là hết yêu rồi sao?”
“Không phải.”
“Vậy là anh ta đối xử với cô không tốt?”
Có tính không? Diệp Vũ Hàng từng rất tốt với tôi.
Anh ấy sẽ luôn ghi nhớ mọi lời tôi nói, ngay cả kỳ kinh nguyệt mà đôi khi chính tôi cũng quên mất, anh ấy cũng nhớ.
Điện thoại lúc nào cũng trong ba giây là bắt máy, mỗi ngày kỷ niệm đều có những bất ngờ khác nhau.
Anh ấy sẽ không mất liên lạc, sẽ ở bên tôi lúc tôi khóc, ở bên tôi lúc tôi cười.
Bởi vì biết anh ấy yêu tôi, nên tôi có thể tùy ý trút hết mọi cơn giận dỗi lên anh ấy.
Và anh ấy cũng sẽ chấp nhận mọi kiểu vô lý của tôi.
Nhưng sau này, tôi tận mắt nhìn thấy Diệp Vũ Hàng đem tất cả những điều đó cho Giang Nguyệt.
Tôi mím chặt môi, không muốn nhắc đến chuyện cũ, lập tức xoay người kết thúc chủ đề.
“Đi tiếp đi, phán quyết của người trước phải kết thúc rồi.”
Nhưng Diệp Vũ Hàng vẫn đứng nguyên tại chỗ, không hề động đậy.
Tôi đi được hai bước, nhíu mày quay đầu lại nhìn.
Vừa quay đầu, lại đúng lúc đối diện với ánh mắt chế giễu của Diệp Vũ Hàng.
Giọng anh ta chậm rãi mà chắc chắn: “Đại nhân biết không? Khi vợ cũ của tôi căng thẳng, cô ấy cũng rất thích xoay nhẫn trên ngón áp út.”
Tôi khựng lại, tay vô thức đặt trên ngón áp út cũng lập tức buông ra.
Nhưng Diệp Vũ Hàng đã trực tiếp bước tới, một tay nắm lấy cổ tay tôi.
“Lâm Kiều Hân, em còn muốn giả vờ đến khi nào?”
Ánh mắt của Diệp Vũ Hàng như muốn xuyên qua mặt nạ mà nhìn thấu tôi.
Tôi nín thở mấy giây.
Sau đó chậm rãi đưa tay tháo mặt nạ xuống.
“Là tôi, rồi sao?”
Khoảnh khắc gương mặt tôi thật sự lộ ra, Diệp Vũ Hàng lại như cả người cứng đờ.
Anh ta nhìn tôi với vẻ mặt phức tạp, như có rất nhiều lời muốn nói, cuối cùng lại không nói gì cả.
Ngược lại, giọng kinh ngạc của Giang Nguyệt phá vỡ bầu không khí gượng gạo: “Cô… Lâm Kiều Hân, sao cô lại ở đây?!”
Tôi thản nhiên nói: “Tôi chết rồi, ở đây thì lạ lắm à?”
Giang Nguyệt kêu lên: “Sao lại là cô tiếp đón chúng tôi? Sao cô lại tử tế đến mức ra tiếp đón chúng tôi, cô…”
Tôi khó chịu cắt ngang: “Đây chỉ là công việc của tôi, không liên quan đến các người là ai.”
Giang Nguyệt cuối cùng cũng im miệng, chỉ là mặt càng lúc càng trắng bệch.
Tôi không nói nữa, nhưng Diệp Vũ Hàng lại tiếp tục chất vấn.
“Chỉ là công việc thôi mà sao cô phải đeo mặt nạ? Thật ra là cô không dám gặp tôi đúng không?”
“Hay là cô vẫn còn hận tôi? Oán tôi? Nên muốn trả thù tôi?”
Giọng anh ta lạnh băng, truy hỏi đến cùng, như thể nhất định phải hỏi ra một đáp án có liên quan đến anh ta.
Tôi cạn lời: “… Đó chỉ là đạo cụ của công việc thôi.”
Nhìn dáng vẻ đề phòng của Diệp Vũ Hàng, đột nhiên tôi thấy hơi buồn cười.
Nhưng vừa nhếch môi, lại chẳng thể cười nổi.
Nghĩ một lúc, tôi mới nói: “Diệp Vũ Hàng, chúng ta ly hôn mười năm rồi.”
Mười năm trước, lúc tôi vừa chết, vì Diệp Vũ Hàng không đốt tiền giấy cho tôi, khiến tôi lang thang ở địa phủ bị những vong hồn khác bắt nạt, tôi quả thật có hơi oán anh ta.
Oán anh ta lạnh lùng tuyệt tình, chẳng còn chút tình cũ nào với tôi.
Nhưng đến khi cuối cùng tôi cũng thi đậu vào chỗ tiếp dẫn ở địa phủ, những cảm xúc đó cũng dần lắng xuống.
Nghĩ lại thì, thật ra trước khi tôi chết một tuần, chúng tôi đã ký đơn ly hôn rồi.
Cho nên, thật ra lúc tôi chết, chúng tôi đã không còn là vợ chồng nữa.
Diệp Vũ Hàng không có nghĩa vụ phải đốt tiền giấy cho tôi, đúng không?
Tôi thần sắc nhàn nhạt, Diệp Vũ Hàng nhìn tôi rất lâu, vừa định nói gì đó.
Bỗng nhiên, tiếng chuông thúc giục vang lên.
“Nhanh chóng dẫn vong hồn Giang Nguyệt vào điện.”
Vừa dứt lời, mấy âm sai từ bên trong đi ra, định đưa Giang Nguyệt đi.
Giang Nguyệt vừa khóc vừa túm lấy tay Diệp Vũ Hàng: “Em không đi, Vũ Hàng, cứu em với…”
Diệp Vũ Hàng lập tức nắm tay Giang Nguyệt, cầu xin âm sai: “Tôi có thể thay cô ấy đi trước được không?”
Tôi nhìn Diệp Vũ Hàng, vẻ mặt anh ta nghiêm túc, như thể chỉ cần âm sai nói một câu được thôi, anh ta thật sự sẵn sàng thay Giang Nguyệt gánh hết mọi thứ.
Đáng tiếc âm sai không thèm để ý đến anh ta, trực tiếp dẫn Giang Nguyệt đi.
Cánh cửa điện lại khép vào, không khí lần nữa trở về yên tĩnh.
Tôi nhìn ánh mắt lo lắng của Diệp Vũ Hàng đang dõi theo cánh cửa điện, khẽ cảm khái: “Anh rất yêu cô ấy.”
Rất yêu đi.
Dù sao Diệp Vũ Hàng cũng là kiểu người ích kỷ, nếu không yêu thì anh ta sẽ không sẵn sàng hy sinh bản thân vì người khác.
Diệp Vũ Hàng không nói gì, tự dưng tôi lại thấy bực bội.
Tôi vừa định nói thôi bỏ đi, thì nghe thấy Diệp Vũ Hàng nói: “Tôi biết cô không cố ý tới đón tiếp chúng tôi.”
Tôi quay đầu lại.
Sắc mặt Diệp Vũ Hàng bình thản: “Nếu biết là tôi, cô sẽ không tới.”
Anh ta thậm chí còn xin lỗi: “Vừa nãy Giang Nguyệt không ổn định cảm xúc, nên tôi đã thuận theo cô ấy mà nói cô mấy câu, xin lỗi.”
Trong lòng tôi không biết là cảm giác gì.
Mười năm trước, dường như cũng từng xảy ra chuyện như vậy.
Hồi đó, Giang Nguyệt bịa đặt tin đồn bẩn về tôi, cuối cùng hại tôi bị công ty khuyên nghỉ việc.
Tôi đi tìm Giang Nguyệt tính sổ, nhưng Diệp Vũ Hàng lại che chắn cô ta sau lưng.
Anh cứ thế nhìn tôi phát điên, khóc đến sụp đổ, cuối cùng bình tĩnh hỏi: “Cô nói xong chưa?”
Ánh mắt anh ta khi đó nhạt như đang nhìn một người xa lạ.
Anh ta nói: “Nguyệt Nguyệt chắc không phải cố ý đâu, nếu cô nhất định muốn so đo, tôi có thể thay cô ấy xin lỗi cô.”
Ký ức từng có lại ùa về, tôi bỗng nhiên thấy hơi muốn khóc.
Mười năm rồi, Diệp Vũ Hàng vẫn chẳng thay đổi, vẫn như trước đây.
Luôn có thể bình tĩnh đẩy tôi đến chỗ phát điên.
Tôi vừa định mở miệng.
Bỗng nhiên, từ trong điện truyền ra tiếng khóc thét chói tai của Giang Nguyệt.
“Tôi không muốn, không phải tôi làm! Vũ Hàng, cứu em!”
Chương 2
Sắc mặt Diệp Vũ Hàng thay đổi, lập tức giơ chân định xông vào trong điện.
Tôi vội vàng chặn anh lại: “Anh không thể vào!”
Diệp Vũ Hàng lo lắng nghe tiếng khóc của Giang Nguyệt bên trong càng lúc càng xa, cho đến khi biến mất, hai tay anh từ từ siết chặt.
Tôi nói: “Đây là số mệnh của cô ấy.”
“Cô căn bản chẳng hiểu gì cả!”
Mắt Diệp Vũ Hàng đỏ ngầu: “Cô ấy chưa từng rời xa tôi để một mình đối mặt với bất cứ chuyện gì…” Tôi sững người, tay đang chặn Diệp Vũ Hàng cũng cứng lại từng chút một.
Đúng vậy, tôi không hiểu.
Bởi vì trước đây, Diệp Vũ Hàng chưa từng căng thẳng với tôi như thế.
Tôi rất nhanh lấy lại tinh thần, lạnh mặt nói: “Cô ấy quan trọng với anh đến mức nào không liên quan gì đến tôi, tôi cũng không hứng thú. Đây là điện Diêm La, anh muốn hồn bay phách tán thì cứ thử xông vào đi.”
Diệp Vũ Hàng cũng cứng người.
Cho đến khi có tiếng báo: “Người tiếp theo, Diệp Vũ Hàng.”
Tôi tránh sang một bên, Diệp Vũ Hàng im lặng đi về phía cửa điện.
Tôi đợi ngoài điện mấy phút, rồi thấy một âm sai dẫn Diệp Vũ Hàng đi ra.
Âm sai cầm hồ sơ nói với tôi: “Người này lúc còn sống tuy làm sai một số chuyện, nhưng cũng tích được chút phúc báo, công lớn hơn tội, đợi ba mươi năm nữa là có thể đi đầu thai. Cô đưa hắn đi làm thủ tục phía sau đi.”
Tôi cất hồ sơ, định dẫn Diệp Vũ Hàng rời đi.
Nhưng Diệp Vũ Hàng không chịu đi, lại kéo tôi nói: “Tôi muốn đi tìm Giang Nguyệt, cô đưa tôi đi tìm cô ấy trước.”
Tôi đã có chút bực, trực tiếp rút tay ra, lạnh lùng từ chối: “Tôi không biết cô ta ở đâu, trách nhiệm của tôi chỉ là đưa các người đến điện Diêm La.”
Nói xong tôi liền đi.
Lúc này Diệp Vũ Hàng mới im miệng, nhượng bộ mà đi theo sau tôi.
Tôi đưa Diệp Vũ Hàng đi đăng ký ở nơi tiếp dẫn.
Vừa đi đến cửa, đã nghe thấy một giọng nói lạnh nhạt truyền tới.
“Lâm Kiều Hân.”
Tôi quay đầu lại, một người đàn ông đang đứng ngay sau lưng tôi.
Người đó đeo mặt nạ ác quỷ che nửa trên khuôn mặt, nhưng vẫn có thể nhìn ra làn da trắng bệch, đôi mắt dài hẹp.
Ánh mắt anh ta nhàn nhạt rơi trên mặt tôi.
Tôi hơi ngạc nhiên, lập tức mỉm cười chào hỏi: “Anh Tạ Chuẩn.”
Tạ Chuẩn là cấp trên của tôi, trưởng phòng Tiếp dẫn của địa phủ.
Cũng là người lúc đầu đã giúp tôi thi đỗ vào vị trí công chức tạm thời của địa phủ, đưa tôi thoát khỏi cảnh khổ sở.
Tạ Chuẩn khẽ gật đầu đáp lại: “Tối mai đến tìm tôi.”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, nhìn theo anh ta rời đi.
Diệp Vũ Hàng thấy tôi nhìn chằm chằm về phía đó, lông mày đã nhíu chặt: “Anh ta là ai?”
Tôi đáp bâng quơ: “Sếp tôi.”
Giọng Diệp Vũ Hàng trầm xuống: “Sếp cần cô tối đi tìm anh ta à?”
Tôi khựng lại một chút.
Tôi quay sang nhìn Diệp Vũ Hàng, giọng điệu lạnh lùng và mỉa mai: “Liên quan gì đến anh?”
Diệp Vũ Hàng siết chặt tay ngay lập tức.
Nhưng còn chưa kịp nói gì thêm, một nhân viên địa phủ đã đi đến trước mặt chúng tôi hỏi.
“Diệp Vũ Hàng đúng không? Ở đây vừa có thứ người nhà anh đốt cho anh, nghe nói là thứ trước khi chết anh đã nhất quyết dặn phải đốt cho anh, chắc là vật rất quan trọng nhỉ?”
Vật quan trọng.
Tôi cứ tưởng sẽ là thứ liên quan đến Giang Nguyệt, chỉ liếc qua một cái, vậy mà lại sững người.
Thứ mà nhân viên kia đang cầm trong tay, rõ ràng là chiếc nhẫn cưới của tôi và Diệp Vũ Hàng.
Tôi kinh ngạc nhìn Diệp Vũ Hàng, nhưng anh ta chỉ cười lạnh: “Đốt nhầm rồi à.”
Nhân viên kia cạn lời: “Sao có thể? Không phải chính anh lúc sắp tắt thở còn dặn phải đốt sao? Anh…”
“Tôi nói, đốt nhầm rồi.”
Diệp Vũ Hàng lạnh lùng cắt lời anh ta.
Nói xong, anh ta đưa tay giật lấy chiếc nhẫn, không chút do dự ném thẳng vào lò lửa có hàng rào chắn ở bên cạnh.
“Khoan đã!”
Tôi trợn to mắt, theo phản xạ đưa tay muốn nhặt lại.
Nhân viên kia vội vàng đẩy tay tôi ra.
“Cô điên à, đó là nghiệp hỏa!”
Tôi chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc nhẫn bị ngọn lửa nuốt chửng, trong chớp mắt đã bị thiêu chảy.
Vành mắt tôi bỗng đỏ lên: “Tại sao!”
Diệp Vũ Hàng thản nhiên nói: “Đã không còn quan hệ gì nữa rồi, thứ này cũng chẳng còn quan trọng chút nào.”
Tôi cắn chặt môi.