Người Chồng Tốt Nhất
Chương 4
Cảm thấy chết cũng không sao, nhưng cái chết này không đẹp lắm.
Khi ý thức dần mơ hồ, tôi nhìn thấy một cái bóng màu đen bước nhanh tới trước mặt tôi, ôm lấy tôi như nàng công chúa.
Cột nhà đổ xuống, đập thẳng vào lưng người đàn ông.
Anh ấy chỉ khẽ kêu.
Từ đó, trên người Lục Chuẩn xuất hiện nhiều vết bỏng, nhìn là thấy sợ.
Mỗi khi nghĩ lại những chuyện này, tôi đều tự nhủ với mình Lục Chuẩn rất tốt, Tạ Đường sẽ yêu anh ấy cả đời.
Thậm chí, nếu Lục Chuẩn muốn mạng của cô ấy, Tạ Đường cũng sẽ không chút do dự giao cho anh.
“Không muốn sống nữa à, ai cho phép mấy người động vào đồ của vợ tôi?”
Lục Chuẩn quát to, kéo tôi từ hồi ức trở về.
Anh ấy đỏ mắt chất vấn đám người hầu, vẻ mặt u ám, giống như một con chó điên có thể giật ra khỏi xích bất cứ lúc nào.
“Là vợ anh, nói những tấm ảnh này chụp cô ấy xấu quá, giữ lại rất chướng mắt, không phải anh nói, dù cô ấy muốn làm gì cũng...”
Để tránh cơn giận của Lục Chuẩn trút lên người vô tội, chú Chu nhắc nhở:
“Lục tổng, không phải cô ấy để lại đồ cho cậu sao, cậu không muốn xem sao...”
“Đúng vậy, Đường Đường còn tặng quà cho tôi, chắc chắn là tâm trạng cô ấy không tốt thôi, cho nên mới trốn tránh tôi... Vài ngày nữa, vài ngày nữa cô ấy sẽ quay về, phải không?”
Lục Chuẩn gần như phát điên chạy về phía phòng ngủ.
Anh ấy cẩn thận mở hộp quà, vẻ mặt nghiêm chỉnh.
Giấy gói được mở ra, một chiếc bình thủy tinh chứa phôi thai hình người, đột ngột xuất hiện trước mặt anh ấy.
Lục Chuẩn trợn mắt, nước mắt lặng lẽ chảy dài.
“Không... Không phải, nhất định không phải là thật!”
“Thưa cậu, lần trước tiểu thư đi tái khám, thuận đường kiểm tra sức khỏe, kết quả là tiểu thư mang thai ba tháng, cũng ngày hôm đó, tiểu thư cô ấy...”
Chú Chu kiên nhẫn nhắc anh ấy.
“Tại sao? Tại sao không nói cho tôi biết?”
Lục Chuẩn túm cổ áo chú Chu, hai mắt đỏ ngầu chất vấn, giọng nói đầy tuyệt vọng.
“Tiểu thư nói, có lẽ cậu chỉ muốn cô Tống sinh con cho cậu, nếu không đã không chọn ngày ấy, vừa làm chuyện đó với cô Tống, vừa nói chuyện với tiểu thư.”
“Cô ấy không muốn con mình phải chia sẻ bố nó với người khác, cho nên cả cậu và con, cô ấy đều không cần.”
“Không cần... không cần, ha ha ha.”
Lục Chuẩn ôm mặt, không thể tin được lùi lại vài bước, nước mắt chảy qua kẽ tay, tuyệt vọng nằm xuống giường.
Tôi không nhịn được đưa tay chạm vào màn hình, khuôn mặt gần như sụp đổ của anh ấy.
Tuyệt vọng lắm đúng không, Lục Chuẩn?
Trước kia biết được sự thật, tôi cũng tuyệt vọng vậy đấy.
Cảm giác vô cùng tuyệt vọng, bị người thân thiết nhất đẩy ngã xuống vực sâu, anh tốt nhất nên thử một lần.
Như nghĩ đến điều gì đó, Lục Chuẩn đang phát điên dần dần bình tĩnh: “Phải rồi, chúng tôi vẫn chưa ly hôn, Đường Đường vẫn là vợ của tôi.”
“Dù cô ấy có trốn đi đâu, tôi cũng sẽ tìm bằng được cô ấy.”
Nghe vậy, chú Chu không nhịn được lên tiếng: “Thưa cậu, cậu quên rồi sao, cậu và tiểu thư dù tổ chức hôn lễ, nhưng vẫn chưa đăng ký kết hôn.”
Lục Chuẩn nhất thời như bị sét đánh, phải mất một lúc lâu mới tìm lại giọng nói của mình.
“Sao... sao có thể, tôi và Đường Đường kết hôn ba năm, sao có thể không có giấy chứng nhận kết hôn?”
Trong sự im lặng phớt lờ của chú Chu, Lục Chuẩn gục ngã, lục lọi tìm giấy chứng nhận kết hôn của chúng tôi.
Dù anh ấy có tìm thế nào thì thứ vốn dĩ không có, sao có thể xuất hiện.
Khi mới kết hôn, tôi cũng muốn cùng anh ấy lấy giấy chứng nhận, thậm chí không ngại hỏi anh ấy khi nào thì đi đăng ký kết hôn.
Câu trả lời của Lục Chuẩn luôn là: “Khi nào anh xong việc thì mình đi.”
Thấy tâm trạng tôi không tốt, anh ấy sẽ ngồi xổm xuống dỗ dành tôi: “Đường Đường, anh tin tình cảm của chúng ta, sẽ không vì một tờ giấy chứng nhận mà thay đổi, nếu có một ngày anh phản bội em, anh sẽ bị hàng vạn mũi tên đâm xuyên tim chết.”
Tôi vội vàng nói không.
Lúc đó Lục Chuẩn diễn xuất đến mức hận không thể dâng trái tim cho tôi.
Khi đó đầu óc tôi toàn tình yêu, tôi cảm thấy có giấy chứng nhận hay không cũng không sao.
Cũng không nghi ngờ lòng dạ anh ấy, nhưng anh lại đổi thay trong chớp mắt.
Hiện tại tôi vô cùng vui mừng vì mình không đăng ký kết hôn với anh ấy, nếu không sẽ không dễ dàng thoát khỏi Lục Chuẩn như vậy.
08.
Ngày đầu tiên sau khi tôi rời đi, chú Chu nói Tống Lê đã háo hức tìm đến tận cửa.
Cô ấy không biết, Lục Chuẩn đang xem lịch sử trò chuyện giữa tôi và cô ấy, xem đi xem lại nhiều lần.
Theo như tôi thấy, anh ấy sắp phát điên rồi.
Anh ấy quên mất rằng, tôi chưa bao giờ là người dễ chịu đựng.
Dù hai chân không đi được, tôi vẫn có lòng tự trọng của riêng mình.
Cho nên, lúc trước Lục Chuẩn cưới được tôi, anh ấy cầu hôn 99 lần...
Và thề sẽ tận tâm với tôi.
Tôi mới mềm lòng đồng ý lời cầu hôn của anh ấy.
Vậy nên khi sự thật vượt ngoài sức chịu đựng của tôi, tôi mới có thể kéo mình ra khỏi cảm xúc này.
Nghĩ đến việc cả đời này tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ấy, hai mắt Lục Chuẩn đỏ hoe, một giọt nước mắt rơi xuống.
“Đường Đường... anh sai rồi, anh nghĩ mình sắp phát điên rồi, em quay về... quay về bên cạnh anh được không?”
Anh ấy im lặng đến phát sợ, không nói lời nào, không khí xung quanh u ám, như có thể phát điên bất cứ lúc nào.
Tống Lê mặc kệ người hầu ngăn cản, bước nhanh đến bên Lục Chuẩn, ôm lấy cánh tay anh ấy nũng nịu.
“A Chuẩn, nhà họ Tô đuổi em đi rồi, còn mắng em là đồ lẳng lơ, anh giúp em đối phó với bọn họ được không?”
Cô ấy tựa đầu vào ngực Lục Chuẩn, làm nũng vẽ vòng tròn lên ngực anh.
Tống Lê nghĩ rằng, Lục Chuẩn sẽ giống như trước kia, đáp ứng mọi yêu cầu của cô ấy.
Giây tiếp theo, Lục Chuẩn túm tóc Tống Lê, ép cô ấy phải ngẩng đầu nhìn.
“Ồ, cô muốn thay thế vị trí của Đường Đường, cô nghĩ cô là ai? Còn muốn trở thành bà Lục à, cô cũng xứng sao?”
Tống Lê sợ hãi đến mức đồng tử co rút, giọng nói cũng run rẩy: “A Chuẩn, em là A Lê đây?”
“Hừ, đương nhiên tôi biết cô là ai, cùng lắm là ngủ với tôi vài lần, đã trèo lên cổ tôi, quay lén video gửi cho Đường Đường, ai cho cô lá gan để làm vậy hả?”
Giọng nói của Lục Chuẩn vô cùng lạnh lẽo, mặt Tống Lê trắng bệch vì sợ hãi.
Cô ấy không hiểu, tại sao trước đó không lâu người đàn ông này còn cùng mình hoan ái, đột nhiên bây giờ tính tình lại biến đổi, lạnh lùng như băng.
Cô ấy muốn chạy trốn, chạy thật xa.
Nếu không thật sự sẽ chết trong tay Lục Chuẩn.
Nhưng Lục Chuẩn sao có thể dễ dàng buông tha cho cô ấy, dù sao cũng vì cô ấy nên tôi mới lựa chọn rời khỏi anh.
Anh ấy không nói lời nào, túm tóc Tống Lê kéo xuống tầng hầm, mặc kệ cô ấy đau khổ cầu xin ra sao, vẻ mặt anh ấy vẫn không thay đổi.
“A Chuẩn... em biết em sai rồi, em làm vậy là bởi vì em quá yêu anh thôi, cầu xin anh thả em ra được không?”
“Em thề sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh và Tạ Đường nữa.”
“Quá muộn rồi, tôi không tìm thấy Đường Đường, khi nào cô ấy trở về, cô sẽ được đi!”
Lục Chuẩn cúi người, thì thầm vào tai cô ấy, nở một nụ cười khát máu.
Ngày thứ ba sau khi tôi rời đi, bạn tốt của Lục Chuẩn đến tìm anh ấy uống rượu.
Vừa mở miệng đã chỉ trích tôi: “Cô ấy náo loạn cái gì, không phải chỉ như phép tính 2+1 thôi sao, cần gì khiến nhiều người phải mất mặt vậy chứ?”
Lục Chuẩn uống hết chai này đến chai khác.
Đã lâu rồi anh ấy không có một giấc ngủ ngon.
Trước kia dù anh ấy có chơi về muộn đến mức nào, trong nhà vẫn luôn có một ngọn đèn sáng chờ anh ấy.
Hôm nay, không còn gì nữa.
Tôi đã dọn sạch những dấu vết của mình.
Cái gì có thể mang đi tôi đều đóng gói đi hết, cái gì không mang đi được thì châm mồi lửa đốt.
Phòng bếp sẽ không bao giờ vang lên tiếng xoong chảo nữa, cũng không có ai nửa đêm nấu canh giải rượu cho anh ấy nữa.
“Đường Đường.” Lục Chuẩn cười khổ, tiếp tục nốc rượu.
Bạn tốt thấy anh ấy không nói lời nào, còn tưởng Lục Chuẩn đồng ý với ý kiến của mình, lập tức cảm thấy bất bình thay anh.
“Cậu nói xem, ba năm qua cậu đối xử tốt với Tạ Đường là không thể chối, cô ấy bảo cậu đi tây, cậu không dám đi đông, dù cô ấy muốn sao trên trời, cậu cũng sẽ nghĩ cách hái xuống cho cô ấy, sao cô ấy không biết điều chứ.”
“Huống hồ, với thân phận của chúng ta, xung quanh có vài người phụ nữ là chuyện bình thường.”
Nói xong, anh ta đẩy người phụ nữ trong lòng mình về phía Lục Chuẩn, nói: “ Hầu hạ Lục thiếu gia cho tốt, cô không thiệt chỗ nào đâu.”
Người phụ nữ vui mừng, dịu dàng tựa vào lòng Lục Chuẩn, nũng nịu: “Lục tổng, để A Yến hầu hạ anh nhé? Anh thích tư thế nào, A Yến đều làm được... “
Chưa kịp dứt lời, đã nghe thấy tiếng kêu “răng rắc”.
Lục Chuẩn trầm mặc, bẻ gãy tay người phụ nữ không thương tiếc, lạnh lùng nói: “Cút!”
Người phụ nữ mặt trắng bệch vì sợ hãi, vừa bò vừa chạy mất.
Trong nháy mắt, cả căn phòng im lặng.
Không ai biết vì sao Lục Chuẩn lại nổi giận, càng không biết trước kia vẫn luôn như vậy, tại sao giờ lại thay đổi.
Là vì Tạ Đường, hoa hồng có gai không biết trời cao đất dày đó?
Nhưng bọn họ không dám mở miệng, sợ lên tiếng sẽ khiến người này phật lòng, ảnh hưởng đến gia tộc mình.
Lúc nghe chú Chu kể lại chuyện này, tôi khẽ nhíu mày.
Lục Chuẩn tự xưng là người có kinh nghiệm trêu đùa tình cảm người khác, nhưng anh ấy không biết rằng, ba năm tôi gả cho anh ấy là vì muốn rời khỏi Thẩm Dịch.
Không ai biết tôi bị thiếu thốn tình cảm, nhưng tôi là một diễn viên giỏi.
Tôi xấu tính với người khác, nhưng chỉ dịu dàng với duy nhất Lục Chuẩn.
Biết anh ấy cho tới bây giờ chưa từng được ai coi là ngoại lệ, tôi dâng cho anh ấy một trái tim chân thành.
Không thể không thừa nhận, nếu như anh ấy không làm gãy chân tôi, tôi cũng sẽ không ngại tiếp tục cùng anh ấy diễn vở kịch thâm tình này.
Dù chúng tôi là thanh mai trúc mã, nhưng Lục Chuẩn không biết, thật ra tôi là con nuôi của nhà họ Tạ.
Bên ngoài tôi là đại tiểu thư nhà họ Tạ kiêu kỳ, nhưng thật ra tôi chỉ là con nuôi nhà họ Tạ chỉ để lấy lòng người đàn ông đó.
Yêu đương với Tô Mặc năm năm cũng vì tôi muốn thoát khỏi thủ đoạn của Tạ Tri An.
Không ngờ, đổi lại là mất đi một đôi chân.
Vậy nên khi Lục Chuẩn đưa cho tôi một sợi dây, tôi đã không chút do dự nắm lấy.
09.
Trong lúc tôi đang đắm chìm trong những suy nghĩ, một cánh tay mạnh mẽ ôm tôi vào lòng, giọng nói châm chọc.
“Bé yêu, có vẻ như rời khỏi anh, em sống rất khổ sở nhỉ?”
“Vậy không phải em trở về là để gả cho anh đó sao?”
Tôi nhướng mày, giọng điệu lạnh nhạt.