Người Chồng Tốt Nhất

Chương 2



Thấy vậy, Lục Chuẩn muốn tiến tới giúp, nhưng bị Tống Lê gọi lại: “A Chuẩn, đây là lần đầu tiên em tham dự buổi tiệc như này, nhiều người em không quen biết, anh giới thiệu cho em được không?”

“Chắc cô Lục cũng không để tâm chứ?”

Lục Chuẩn vô thức lên tiếng: “Đường Đường, em đừng...”

“Tất nhiên là không rồi, mọi người trò chuyện vui vẻ nhé!”

Tôi cười khúc khích, nghiêng đầu, vẻ mặt tươi cười vẫy tay với hai người họ.

Tôi xoay người, vẻ mặt lạnh lùng, gọi điện cho người đang ở nước ngoài xa xôi.

“Tôi đồng ý ra nước ngoài với anh, nhưng tôi có điều kiện!”

“Được, thỏa thuận vậy nhé.”

03.

Lúc đi ra khỏi phòng tiệc, quản gia Chu đã chuẩn bị xe từ lâu.

Thấy tôi một mình đẩy xe lăn ra ngoài, ông ấy kinh ngạc, vội vàng bước tới đỡ tôi lên xe.

“Lái xe! Còn nữa, ngày mai chú cầm chứng minh thư của tôi, xóa sạch mọi thông tin trong nước của tôi, sau đó đặt vé máy bay đến Đức.”

“Vâng, thưa tiểu thư.”

Ông ấy không hỏi tại sao, cũng không nhiều chuyện, quả là người được người đó huấn luyện.

Lúc Lục Chuẩn quay về đã là nửa đêm.

Anh ấy nhẹ nhàng ôm tôi từ phía sau, vùi đầu vào cổ tôi, giọng điệu say mèm, dịu dàng lưu luyến.

“Đường Đường, tại sao em lại bỏ mặc anh một mình ở đó... Anh không cố ý chọc giận em đâu... Anh còn, thật sự rất yêu em!”

Nếu là trước kia, tôi sẽ cảm thấy vô cùng ngọt ngào, lại đáp lại tình yêu của anh ấy.

Lục Chuẩn là người duy nhất kéo tôi ra khỏi vũng bùn, còn yêu thương, bảo vệ và chiều chuộng tôi.

Tôi vô cảm đẩy anh ấy ra.

Đúng lúc này, màn hình điện thoại của Lục Chuẩn sáng lên, từng tin nhắn liên tục được gửi tới.

Là Tống Lê!

Ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi cầm lấy điện thoại, nhập mật khẩu, mở khóa, xem lịch sử trò chuyện của hai người họ.

“Ghen tị với Đường Đường quá, có người chồng tốt như anh, đẹp trai nho nhã, tốt bụng, nhìn thấy vết thương trên tay anh, em đau lòng chết đi được...”

“Nếu là em, em không nỡ tức giận với anh chút nào.”

“Nhưng mà anh cũng đừng trách Đường Đường, dù sao cô ấy cũng từng là tâm điểm được mọi người chú ý, hô mưa gọi gió, hiện giờ cơ thể khuyết tật, tính cách thất thường cũng là đương nhiên.”

“Những gì anh làm cho em, em đều ghi nhớ trong lòng.”

Nhắn xong, cô ấy còn thuận tay gửi ảnh selfie đầu đội mũ mèo, cổ áo cố tình kéo hở, để lộ phần da thịt trắng nõn.

Tôi lưu tất cả ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện của hai người họ, rồi thoát ra, để trạng thái chưa đọc.

Tôi nghĩ tôi sẽ buồn, nhưng không.

Từ lúc sự thật được phơi bày, Lục Chuẩn và tôi đã không còn quan hệ gì nữa.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, Lục Chuẩn đã ra ngoài từ sớm.

Thế nhưng anh ấy rất chu đáo, sợ tôi đói bụng nên chuẩn bị một bát cháo táo đỏ.

Có một tờ ghi chú dán cạnh bát.

[Vợ yêu, đừng quên đến bác sĩ Lê tái khám nhé, chồng em xong việc sẽ tới gặp em, yêu em nhất!]

Tôi vo viên tờ giấy, ném thẳng vào sọt rác.

Từ khi tôi bị bệnh, Lục Chuẩn luôn chủ động chăm sóc tôi tận tình, chưa từng vắng mặt một ngày nào.

Có lẽ là từ khi thấy tin tức của Tống Lê.

Phải nói rằng cháo Lục Chuẩn nấu thật sự rất hợp khẩu vị của tôi, ngọt nhưng không ngấy.

Nhưng vừa nghĩ đến việc anh ấy đối xử với tôi như vậy là vì người phụ nữ yêu mà không có được của anh ấy, tôi lập tức cảm thấy bát cháo này nhạt nhẽo.

“Quản gia Chu!”

“Tiểu thư.” Chú Chu cung kính đứng cạnh tôi.

“Đổ nó đi, nấu cho tôi một bát cháo trắng mộc nhĩ.”

“Vâng.”

Không còn gì chướng mắt, tôi cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên.

Dòng suy nghĩ cũng chìm sâu.

Không thể phủ nhận, khi biết được hai chân của tôi là do Lục Chuẩn làm tàn phế, tôi nghĩ đến kết cục tệ nhất là đồng quy vô tận.

Nhưng dựa vào đâu?

Tạ Đường tôi đây vốn dĩ nên có một thanh xuân tươi đẹp, lại vì cái gọi là chúc phúc của anh ấy, trở thành vật hy sinh cho tình yêu của bọn họ.

Năm đó, nếu Tô Mặc nói với tôi trong lòng anh ta có người khác, với tính cách tôi lúc đó, tôi chắc chắn không chút do dự rời bỏ anh ta, đồng thời cũng chúc anh ta và Tống Lê trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.

Lục Chuẩn đáng chết, Tống Lê cũng không vô tội.

04.

Vừa đến bệnh viện, tôi đã đến phòng tư vấn tâm lý.

Mọi thứ đều bình thường.

Đằng nào cũng đến rồi, tôi có hẹn trước kiểm tra sức khỏe toàn thân.

Kết quả không ổn, tôi có thai.

Nhìn dòng chữ to lớn “Thai đơn trong tử cung” trên tờ giấy khám thai, tôi cảm thấy trước mặt tối đen.

Lúc này Lục Chuẩn gọi điện thoại tới.

“Bà xã, kết quả tái khám thế nào rồi?”

Giọng điệu anh ấy vẫn dịu dàng như trước, chỉ là có chút khàn khàn, như đang chịu đựng gì đó...

Trong thoáng chốc, dường như tôi nghe thấy tiếng cười khẽ, là giọng của Tống Lê.

Nghĩ đến chuyện hai người họ đang làm, tôi bỗng cảm thấy dạ dày cuộn trào, buồn nôn.

Ghê tởm, thật ghê tởm.

“Đường Đường, em làm sao thế? Có phải xảy ra chuyện gì rồi không?”

Giọng nói của Lục Chuẩn khó che giấu được sự lo lắng.

Ai không biết còn tưởng anh ấy yêu tôi biết bao.

Hoặc là diễn giả yêu thật, trở thành người trong phim.

Tôi lau nước bọt ở khóe miệng, bình tĩnh nói: “Không có gì đâu, sáng nay em đi vội quá chưa kịp ăn gì, cảm thấy hơi buồn nôn.”

“Em thật là, giống như con nít cần người lớn chăm sóc vậy, anh không biết phải tính sao với em nữa!”

Tôi ngắt lời anh ấy, khó hiểu hỏi: “Lục Chuẩn, anh không thấy mệt sao?”

Rõ ràng bên cạnh anh ấy là bạch nguyệt quang, vậy mà giờ lại giả bộ thâm tình với tôi.

Chỉ nhìn thôi cũng thấy mệt rồi.

“Sao anh cảm thấy mệt được? Đường Đường của anh là cô gái tốt nhất thế giới này, anh cảm thấy hạnh phúc còn không đủ ấy chứ?”

Đột nhiên dạ dày tôi là cuộn trào dữ dội, muốn nôn.

“Tạ Đường, đến lượt cô rồi.”

Nghe thấy y tá gọi tên mình, tôi vội cúp điện thoại, cầm hóa đơn viện phí đi vào phòng phẫu thuật.

Sau khi phẫu thuật, sắc mặt tôi trắng bệch hỏi bác sĩ: “Tôi có thể mang phôi thai này đi được không?”

“À... được.”

Bác sĩ phẫu thuật lắp bắp trả lời.

Có lẽ chưa từng thấy người phụ nữ nào kỳ lạ như tôi.

Trong ánh mắt khó hiểu của mọi người, tôi bảo chú Chu tìm một cái hộp, cất nó vào.

Lúc ra khỏi đại sảnh, tôi tình cờ gặp Lục Chuẩn đang đỡ Tống Lê ra khỏi khoa phụ sản.

Tống Lê vui vẻ, hai má ửng hồng, không biết Lục Chuẩn nói gì bên tai cô ấy.

Cô ấy hơi nhíu mày, cười khẽ, đấm vào ngực Lục Chuẩn.

Nhìn thấy tôi, Tống Lê giả vờ ngạc nhiên, chạy chậm đến chỗ tôi: “Đường Đường, trùng hợp thật, cô cũng ở bệnh viện à?”

Lúc này, tôi và Lục Chuẩn vừa hay bốn mắt nhìn nhau.

Ồ, bận à, bận chơi poker?

Trong chốc lát, thân thể anh ấy chợt run lên, ánh mắt hiện lên một tia hoảng loạn vội bước tới nắm tay tôi.

“Đường Đường, anh và A... Tống Lê tình cờ gặp nhau trên đường, cô ấy thấy không khỏe nên anh đưa cô ấy đến bệnh viện, thuận đường đón em về nhà.”

Sợ tôi hiểu lầm thế cơ à?

Thật nực cười.

Tôi rút tay ra, mất kiên nhẫn nói: “Lục Chuẩn, lúc anh nói dối, thói quen cắn môi dưới của anh vẫn không thay đổi chút nào.”

Trước kia Lục Chuẩn tự tay trồng cho tôi hơn vạn cây anh đào, ngã từ sườn núi xuống, máu thịt lẫn lộn, suýt nữa thì mất mạng.

Lúc tỉnh lại, anh ấy nói dối rằng mình ham chơi, đua xe ngã.

Mỗi lần chúng tôi ý loạn tình mê đều đối diện với nhau, anh ấy tự ti che mắt tôi lại, không cho tôi nhìn những vết sẹo dữ tợn trên người anh ấy.

“Đường Đường, đừng nhìn... sẽ dọa em sợ đấy.”

Tôi gạt tay anh ra, dịu dàng hôn lên vết sẹo: “Sao phải sợ chứ... Đây đều là minh chứng cho tình yêu anh dành cho em, anh chỉ thuộc về riêng mình em.”

Khi đó anh ấy hôn vào lòng bàn tay tôi, lại nói yêu tôi, nói tôi là mạng sống của anh ấy.

Thấy anh ấy luôn vô thức cắn môi dưới của mình, tôi còn cười anh ấy trẻ con.

Thì ra, mọi dấu vết đều có sơ hở, chỉ là tôi ngốc nghếch không nhận ra.

Sắc mặt Lục Chuẩn tái nhợt, ánh mắt nặng nề nhìn Tống Lê, lại nắm lấy tay tôi, giọng điệu sốt sắng chưa từng thấy.

“Đường Đường, em tin anh đi, anh và Tống Lê chỉ tình cờ gặp nhau thôi.”

Sắc mặt Tống Lê tái mét, hai mắt đỏ hoe: “Đúng vậy, lúc tập thể hình ở phòng gym, tôi không cẩn thận bị trẹo chân, cho nên mới nhờ Lục tổng đưa tới bệnh viện, Đường Đường, cô đừng hiểu lầm.”

Ha, tập thể hình bị trẹo chân, vậy tại sao còn mua thuốc chữa rách vùng kín làm gì?

Nhưng tôi cũng lười cãi nhau, phải ra vẻ một người phụ nữ đanh đá.

“Ồ, vậy không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước đây, hai người đừng vội, chú Chu, chúng ta đi thôi...”

Chú Chu bên cạnh lập tức đẩy Lục Chuẩn ra, đẩy tôi đi.

“Tạ Đường!”

Lục Chuẩn nắm cổ tay tôi, vẻ mặt có chút mất kiên nhẫn: “Đừng làm loạn, giờ không phải lúc để em giận dỗi vô cớ đâu.”

“Theo anh về nhà.”

“Chú Chu.”

Chú Chu hiểu ý, tiến lên một bước, gỡ tay tôi ra khỏi Lục Chuẩn: “Cậu Lục, tiểu thư cảm thấy trong người không khỏe, chúng tôi đi trước.”

Chú Chu là người lớn tuổi nhà họ Lục, còn là chí cốt của người nọ, nghĩ đến thủ đoạn đó, Lục Chuẩn ngừng lại.

Rời khỏi bệnh viện, tôi mới hỏi: “Visa đã làm xong chưa? Tôi không muốn ở lại đây một giây nào nữa.”

“Ngày mai mọi thứ sẽ xong.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...