Ngày Tôi Đỗ Thanh Hoa
Chương 5
Nói xong, cô ta chờ đợi tiếng vỗ tay và sự đồng tình.
Một giây. Hai giây. Ba giây. Không có tiếng vỗ tay.
Lác đác vài người họ hàng nhà họ Phương định vỗ tay thì bị người bên cạnh lườm cho một cái nên đành rụt lại.
Bởi vì ngay lúc Phương Tĩnh Di vừa dứt lời, loa âm thanh ở bàn chính đột ngột phát ra tiếng.
Không phải nhạc nền. Mà là một đoạn ghi âm.
Giọng của bà Phương vang lên từ loa, rõ mồn một.
“Tiểu Di, đừng có ngốc nữa, lúc ly hôn với nó nhớ phải sang tên nhà, xe vào tên con đi. Thằng Hạo Vũ nợ hơn 30 vạn vay nặng lãi rồi, bọn đòi nợ gọi cháy máy mẹ đây này. Con mau mau kiếm chút tiền về đi…”
Giọng Phương Tĩnh Di bám theo ngay sau đó:
“Mẹ đừng giục nữa, Diễn Chu bây giờ vẫn chưa hoàn toàn tin con. Đợi anh ấy chuyển quyền sở hữu mấy căn nhà của công ty sang cho con xong, con sẽ lật bài ngửa với anh ấy.”
Mẹ Phương: “Là nó tự nguyện cho hay con đòi?”
Phương Tĩnh Di: “Con làm cho anh ấy tưởng đấy là ý kiến của anh ấy.”
Đoạn ghi âm phát đến đây, hơn hai trăm người trong hội trường im phăng phắc.
Phương Tĩnh Di đứng chôn chân giữa sảnh, hai chân như bị đóng đinh xuống đất. Mặt cô ta từ trắng chuyển sang đỏ, rồi từ đỏ chuyển sang xanh lè.
Bà Phương ngồi trong góc, tay cầm điện thoại giơ lên được một nửa, tay kia vội bịt chặt miệng.
Anh trai tôi từ chỗ ngồi đứng dậy. Bước đến trước mặt Phương Tĩnh Di.
“Đoạn ghi âm này anh tìm thấy trong điện thoại của em. Lúc em gọi điện cho mẹ, máy tự động ghi âm mà em cũng không biết.”
Môi Phương Tĩnh Di run rẩy liên tục: “Diễn Chu, mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu…”
“Anh đã copy ra USB, hôm nay nhờ người cắm sẵn vào hệ thống âm thanh.”
“Diễn Chu…”
“Phương Tĩnh Di, anh từng cho em cơ hội. Bố mẹ anh cũng cho em cơ hội. Niệm An cũng đã cho em cơ hội. Nhưng em không nắm lấy bất kỳ cái nào.”
Anh lôi từ trong túi ra một tập tài liệu.
“Đây là đơn ly hôn. Đứa bé anh sẽ chịu trách nhiệm đến cùng. Nhưng từ hôm nay trở đi, em và anh, và nhà họ Lục, không còn bất kỳ quan hệ nào nữa.”
Phương Tĩnh Di không nhận lấy tờ giấy. Cô ta vẫn đứng giữa hội trường, hơn hai trăm cặp mắt chằm chằm nhìn vào cô ta.
Không một ai nói đỡ cho cô ta nửa lời. Ngay cả mẹ cô ta ngồi trong góc cũng câm như hến.
Phương Tĩnh Di đảo mắt nhìn một vòng tất cả mọi người có mặt lần cuối. Bàn tay đang ôm bụng từ từ buông xuống.
Quay người. Bỏ đi.
Khi cánh cửa khép lại phía sau cô ta, MC đám cưới ngớ người mất ba giây, rồi cầm micro lên:
“Khụ… vậy… chúng ta tiếp tục nhé?”
Toàn hội trường lúc này mới bắt đầu có tiếng động. Ban đầu là xì xào bàn tán nhỏ. Sau đó càng lúc càng lớn.
Tôi ngồi trong góc, tay nắm chặt ly nước cam. Mẹ ngồi cạnh vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi: “Kết thúc rồi.”
Tôi nhìn về phía cánh cửa hội trường vừa đóng lại. Tiếng giày cao gót của Phương Tĩnh Di đã chìm khuất nơi cuối hành lang. Giống như cảnh cuối của một vở kịch, đèn đã tắt, nhưng âm thanh vẫn còn dư âm.
Chương 25
Sau khi bước ra khỏi tiệc cưới, Phương Tĩnh Di không biến mất ngay. Cô ta đứng ngoài cửa khách sạn suốt hai mươi phút.
Bà Phương đuổi theo kéo tay cô ta: “Tiểu Di, quay lại đi con, chúng ta có thể nghĩ cách khác.”
Phương Tĩnh Di hất văng tay bà ta: “Mẹ còn nghĩ cách gì nữa? Cả thành phố này đang nhìn vào đấy.”
Bà Phương luống cuống: “Thế con cam chịu vậy sao? Chỗ nhà cửa, xe cộ, tiền của công ty, con không cần một xu nào nữa à? Khoản nợ vay nặng lãi của Hạo Vũ phải làm sao?”
Phương Tĩnh Di quay đầu lại nhìn mẹ mình: “Mẹ, từ đầu đến cuối cái mà mẹ quan tâm chỉ có tiền.”
“Mẹ quan tâm đến tiền là vì con! Vì em trai con! Chẳng phải là vì cái nhà này sao?”
“Cái nhà này nát tươm là vì mẹ đấy.”
Bà Phương chết lặng tại chỗ. Phương Tĩnh Di vẫy một chiếc taxi rồi rời đi.
Những chuyện này là do MC đám cưới sau đó kể lại với người khác. Lúc đó anh ta đứng ngoài cửa hút thuốc, nghe thấy từ đầu đến cuối.
Ngày thứ hai sau khi Phương Tĩnh Di đi khỏi, bọn đòi nợ vay nặng lãi gọi vào máy của bà Phương. Bà ta không có tiền trả, tìm Phương Tĩnh Di đòi tiền. Phương Tĩnh Di không đưa.
Ngày thứ ba, Phương Hạo Vũ đăng một trạng thái lên Zalo: “Cảm ơn chị gái và mẹ tôi, đã hủy hoại cuộc đời tôi.” Bên dưới đính kèm ảnh chụp màn hình tin nhắn hăm dọa đòi nợ.
Ngày thứ tư, ba tay blogger làm video trước đó liên hệ hối thúc Phương Tĩnh Di thanh toán số tiền còn lại. Cô ta không có tiền để trả. Một gã tức mình tung luôn toàn bộ lịch sử trò chuyện với Phương Tĩnh Di lên mạng.
“Hóa ra là bỏ tiền thuê người dựng chuyện à? Đây mà là ‘trải nghiệm có thật’ á, toàn bịa đặt thôi!”
Gió chiều nào che chiều ấy, cộng đồng mạng quay xe còn nhanh hơn gió mùa đông ở Bắc Kinh. Dưới bài viết “Gia tộc trăm tỷ ép con dâu đang mang thai ra đi tay trắng” trước đó, bình luận lọt top 1 đã đổi thành:
“Chị em ơi, chúng ta bị dắt mũi rồi.”
Phương Tĩnh Di chỉ trong một ngày mất sạch ba thứ: Sự đồng tình trên mạng, sự tin tưởng của em trai, và uy tín trước truyền thông.
Hai ngày sau, họ hàng nhà họ Phương bắt đầu lên tiếng trong nhóm chat gia đình.
Bà cô của Phương Tĩnh Di nhảy ra đầu tiên: “Tôi đã bảo con ranh này không phải dạng vừa đâu, từ bé đã biết nói dối moi tiền lẻ trong túi người lớn rồi. Mẹ nó cũng có tốt đẹp gì, nuông chiều cho thằng em đi đánh bạc.”
Chị họ tiếp lời: “Trung thu năm ngoái nó mượn tôi 2 vạn kêu để trả nợ thẻ tín dụng, đến giờ chưa trả một đồng.”
Nhóm chat nhà họ Phương nổ thông báo liên hồi. Người lôi chuyện cũ, kẻ đòi nợ, người mắng chửi thẳng mặt.
Bà Phương nhắn một câu trong nhóm: “Lũ vô ơn bạc nghĩa chúng mày! Nhà tao gặp nạn mà chúng mày đối xử như vậy à?”
Không ai thèm đếm xỉa. Trong vòng 3 ngày, bà Phương bị đá văng khỏi nhóm chat họ hàng.
Phương Tĩnh Di xóa sạch toàn bộ các tài khoản mạng xã hội. Trạng thái cuối cùng đăng vào đêm bị đá khỏi nhóm, không có chữ nào, chỉ có một bức ảnh đen sì.
Và rồi, cô ta biến mất.
Chương 26
Ngày thứ tám sau khi biến mất, Phương Tĩnh Di xuất hiện. Xuất hiện trước cổng nhà họ Lục.
Không trang điểm, mặc một chiếc áo phao cũ màu xám, tóc túm gọn ra sau đầu. Tay xách túi nilon siêu thị đựng ít trái cây.
Người ra mở cửa là mẹ tôi.
“Mẹ, con đến thăm mẹ và bố.”
Mẹ tôi không cho cô ta vào ngay: “Tĩnh Di, cô đến làm gì?”
“Con muốn nói vài câu với hai người.”
Mẹ nhìn cô ta hai giây, rồi mở cửa rộng ra một chút.
Phương Tĩnh Di bước vào phòng khách, ngồi xuống sô pha. Cô ta không khóc, không làm loạn. Đặt túi trái cây lên bàn trà, tay cực kỳ vững vàng.
“Mẹ, chuyện ly hôn, Diễn Chu đã nói với con rồi. Con sẽ không ký.”
“Lý do?” Mẹ tôi ngồi xuống đối diện.
“Đứa bé. Trong bụng con là cốt nhục của Diễn Chu, hai người không thể bỏ mặc nó.”
“Chúng tôi chưa bao giờ nói sẽ bỏ mặc đứa bé. Tôi đã nói với cô từ trước rồi, sau khi đứa bé chào đời, nhà họ Lục sẽ chịu toàn bộ chi phí nuôi dưỡng. Nhưng số tiền đó sẽ dùng trực tiếp cho đứa bé, không qua tay cô.”
Ngón tay Phương Tĩnh Di bấu chặt vào đầu gối. “Thế còn con thì sao?”
“Cô muốn gì?”
Phương Tĩnh Di ngồi thẳng lưng lên: “Một căn nhà. Đứng tên đứa bé cũng được, con sẽ ở đó. Cộng thêm phí sinh hoạt mỗi tháng.”
“Bao nhiêu?”
“Năm ngàn.”
“Năm ngàn không đủ cho cô ăn một bữa tử tế đâu. Nói thật đi.”
Phương Tĩnh Di bật cười. “Mười lăm ngàn (hơn 50 triệu đồng). Kèm theo một chiếc xe.”
Mẹ tôi lắc đầu.
“Tĩnh Di, bây giờ trong tay cô không còn bất kỳ quân cờ nào nữa đâu. Những gì cô tung lên mạng đã quật lại chính cô, mấy tay blogger công khai hết tin nhắn thỏa thuận, nợ nần bài bạc của em trai cô tự thân cô cũng chẳng gánh nổi. Những ‘đồng minh’ mà cô từng tìm đến giờ đều đứng ở phía đối lập với cô rồi.”
Nụ cười của Phương Tĩnh Di tắt ngúm.
“Cô tưởng cô vẫn còn có thể ra điều kiện, nhưng thực tế, lựa chọn duy nhất của cô lúc này là Ký hoặc Không Ký. Ký, cô ngoan ngoãn rời đi, nhà họ Lục sẽ không truy cứu số tiền cô đã bòn rút từ chỗ Diễn Chu trước đây. Không ký, chúng ta ra tòa. Những lịch sử chuyển khoản kia, bằng cấp giả mạo, án tích với bạn trai cũ, tất cả sẽ được trình lên tòa án.”
Lưng Phương Tĩnh Di từ từ cong gập xuống. Cô ta chống lòng bàn tay lên đầu gối, cúi gằm mặt.
Rất lâu sau.
“Mọi người thắng rồi.”
“Đây không phải là vấn đề thắng thua.” Mẹ tôi đứng dậy, “Ngay từ đầu, cô đã không nên chọn con đường này.”
Phương Tĩnh Di ngẩng đầu lên: “Con không có sự lựa chọn.”
“Phương Tĩnh Di, ai cũng có sự lựa chọn. Cô đã chọn con đường dễ dàng nhất, cho nên mới đi tới bước đường cùng này.”
Cô ta đứng dậy, cầm lấy chiếc túi xách trên sô pha. “Cứ để đơn ly hôn trên bàn trà là được. Mai con sẽ đến ký.”
Lúc mở cửa, cô ta khựng lại. Không quay đầu.
“Đứa bé, con sẽ sinh ra. Nhưng mọi người phải hứa với con một việc.”
“Việc gì?”
“Đừng cho nó biết mẹ nó từng làm những chuyện như thế này.”
Cửa đóng lại. Mẹ tôi đứng trong phòng khách một lúc. Sau đó bà bước ra ban công, châm một điếu thuốc.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy mẹ hút thuốc.
Chương 27
Thủ tục ly hôn giải quyết gọn lẹ trong vòng 3 ngày. Phương Tĩnh Di ký tên, không đòi thêm một đồng nào.
Anh trai tôi đợi cô ta ở cửa cục dân chính, đưa cho cô ta một chiếc thẻ ngân hàng.
“Trong này có 15 vạn (hơn 500 triệu đồng). Em về thanh toán nốt khoản vay nặng lãi của Hạo Vũ đi, số còn lại để tự lo cho mình.”
Phương Tĩnh Di nhận lấy chiếc thẻ, ngước nhìn khuôn mặt anh: “Diễn Chu, anh có hận em không?”
“Không hận nổi.” Anh tôi nhét tay lại vào túi áo, “Nhưng cũng không thể quay lại được nữa rồi.”
Phương Tĩnh Di gật đầu, quay lưng bước đi.
Lần này là đi thật.
Cô ta đưa mẹ và Phương Hạo Vũ về quê. Nợ của Phương Hạo Vũ trả được một phần, phần còn lại đành trả góp từ từ. Bà Phương mất hết thể diện trước họ hàng, chui rúc ở nhà không dám ra đường.
Chuyện của Phương Tĩnh Di trở thành đề tài bàn tán trong thành phố suốt hai tuần liền. Có người đồng tình, nhưng phần đông đều cho rằng cô ta đáng đời.
Tôi không tham gia vào bất kỳ cuộc bàn luận nào.
Ngày thứ hai sau khi Phương Tĩnh Di rời đi, anh trai về nhà tìm bố mẹ tôi.
Anh không báo trước, tự mở cửa vào nhà. Lúc vào thì cởi giày, xếp ngay ngắn đôi dép lê lại.
Tôi đang ngồi làm bài tập cạnh bàn ăn, ngẩng lên nhìn anh một cái. Anh gầy đi rất nhiều.
“Bố, mẹ.”
Bố tôi ngẩng lên từ sô pha. Mẹ từ trong bếp bước ra: “Diễn Chu.”
Anh bước ra giữa phòng khách, đứng lại.
Rồi anh cúi gập người. Không phải gật đầu, mà là gập hẳn người xuống 90 độ.
“Con xin lỗi bố mẹ.”
Phòng khách không ai lên tiếng.
“Từ ba năm trước, cái ngày Phương Tĩnh Di xuất hiện, con đã bắt đầu phạm sai lầm. Con hùa theo cô ấy, chống đối lại bố mẹ, lấy con dấu công ty cho cô ấy làm bừa, thậm chí còn đòi đoạn tuyệt quan hệ. Những chuyện đó con đều đã làm, là lỗi của con.”
Anh đứng thẳng người lên.
“Con không cố ý. Con chỉ sợ thôi.”
“Sợ cái gì?” Bố tôi hỏi.
“Sợ bố mẹ thực sự không cần con nữa. Sợ có Niệm An rồi, thì con không còn chỗ đứng. Sợ đứa con nuôi này một ngày nào đó sẽ bị đem trả lại.”
Mẹ tôi bước tới: “Diễn Chu, từ lúc 8 tháng tuổi con đã nằm gọn trong vòng tay mẹ rồi. Mẹ đút sữa cho con, bố thay tã cho con. Tiếng đầu tiên con gọi không phải là mẹ, mà là ‘Ma’. Con nghĩ xem, những người bố mẹ như thế, có bao giờ đem trả con không?”
Mặt anh tôi nhăn rúm lại. Không phải đang khóc, nhưng trông còn khó coi hơn cả khóc.
“Mẹ, con sai rồi.”
Mẹ vươn tay vỗ vỗ vai anh: “Về là tốt rồi.”
Bố tôi đứng dậy: “Diễn Chu, về thì được, nhưng có điều kiện.”
Anh ngẩng lên.
“Chuyện công ty chưa cần vội. Con quay lại làm từ tổ dự án trước đi. Những bước trước đây con đã nhảy cóc, bây giờ phải làm lại từng bước một. Sắp xếp của quỹ tín thác tạm thời giữ nguyên, đợi khi nào con chứng minh được bản thân rồi hẵng nói.”
“Vâng ạ.”
Bố nhìn anh hai giây: “Vào ăn cơm đi. Mẹ con nấu món cá hồng xíu đấy.”
Anh trai bước đến bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống. Đối diện tôi.
“Niệm An.”
“Dạ?”
“Chiếc Maserati của em chạy có ổn không?”
“Cũng tốt lắm ạ.”
“Mùa đông ở Bắc Kinh đường trơn, lái chậm thôi nhé.”
Tôi cúi gằm mặt ăn cơm, không để anh nhìn thấy biểu cảm của mình.
Chương 28
Món cá hồng xíu tối hôm đó là miếng cá ngon nhất trong suốt cả năm qua.
Không phải vì mùi vị thay đổi, mà vì những người ăn cơm cuối cùng cũng được ngồi lại đông đủ.
Ngày hôm sau tôi trở lại Bắc Kinh tiếp tục đi học. Diệp Thanh đón tôi ở ga, đã đợi sẵn ngoài cửa suốt nửa tiếng.
“Lần này cậu về lâu ghê, giải quyết xong xuôi hết rồi à?”
“Cũng hòm hòm rồi.”
“Bà Phương Tĩnh Di đó sao rồi?”
“Đi rồi.”
Diệp Thanh gật đầu: “Đi là tốt.”
Trở lại trường, mọi thứ trở về quỹ đạo cũ. Bài vở ngày một nặng, tôi ngày nào cũng vùi đầu giữa thư viện và phòng thí nghiệm. Thỉnh thoảng đi ăn lẩu xiên với bạn cùng phòng, thỉnh thoảng ra sân vận động chạy hai vòng. Một cuộc sống sinh viên bình dị nhất.
Mẹ tôi dăm ba bữa lại gọi điện tới:
“Niệm An, ăn cơm chưa con?”
“Con ăn rồi, mẹ đừng suốt ngày gọi nữa, con đâu còn là trẻ con.”
“Ở chỗ mẹ, con mãi mãi là trẻ con.”
“Vâng vâng vâng.”
Bố tôi ít khi gọi điện, nhưng mỗi tuần đều đặn chuyển phí sinh hoạt, số tiền bao giờ cũng chẵn tăm tắp theo cái “chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế số chẵn” của ông.
Anh trai thỉnh thoảng nhắn tin. Rất ngắn gọn.
“Niệm An, Bắc Kinh trở rét rồi, nhớ mặc áo khoác.”
“Niệm An, mẹ bảo nhớ em, nghỉ lễ về chơi mấy hôm nhé.”
“Niệm An, công ty mới lên dự án này, em có hứng thú không? Không vội đâu, em cứ học cho tốt đi đã.”
Tin nào tôi cũng trả lời. Cũng ngắn gọn không kém.
“Em biết rồi.” “Về chứ.” “Cứ học đã.”
Có những mối quan hệ chẳng cần đến những bài văn diễn thuyết dài dòng để hàn gắn, cứ sống tốt mỗi ngày là đủ.
Năm tháng sau, Phương Tĩnh Di sinh một bé trai.
Ngày đứa bé ra đời, anh tôi bay đến đó túc trực. Không phải để gặp cô ta, mà để thăm con.
Lúc về, anh đưa cho tôi xem một tấm ảnh. Một khuôn mặt đỏ hỏn, nhắm nghiền mắt.
“Đẹp không?”
“Giống anh hai.”
“Thế à? Anh lại thấy giống bố.”
“Thôi bớt đi.”
Tiền cấp dưỡng nuôi con hàng tháng do văn phòng của chú Châu chuyển khoản thay, bắn thẳng vào một tài khoản riêng dành cho đứa bé. Phương Tĩnh Di không chạm được vào tiền, anh tôi cũng không qua tay nhúng vào.
Phương Tĩnh Di ở quê nửa năm, sau đó chuyển đến một thành phố khác. Nghe nói cô ta đã đổi tên, tìm một công việc mới.
Không bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi nữa.
Bà Phương thỉnh thoảng vẫn gọi điện cho anh tôi, cố gắng lân la làm thân, nhưng lần nào cũng bị chặn họng.
Khoản vay nặng lãi của Phương Hạo Vũ trả được vài tháng lại đứt đoạn. Điện thoại đòi nợ từ nhà họ Phương đã chuyển sang réo gọi luôn cả hàng xóm của bà ta.
Nhưng những chuyện đó, đã chẳng còn liên quan gì đến chúng tôi nữa.
Cuối học kỳ hai năm thứ nhất đại học, trường tổ chức lễ tuyên dương tân sinh viên xuất sắc.
Nhờ lọt top 10 điểm toàn khối, tôi nhận được học bổng hạng nhất.
Lúc lên nhận giải, hàng ghế thứ hai dưới khán đài có một người ngồi đó. Là mẹ tôi.
Bà đặc biệt bay từ nhà lên Bắc Kinh, chỉ để ngồi dưới chụp một bức ảnh.
Lúc trở về chỗ ngồi, tôi thấy vòng bạn bè trên điện thoại mẹ vừa đăng một dòng trạng thái.
Bức ảnh chụp góc nghiêng lúc tôi đang nhận giải trên sân khấu, cằm hơi hếch lên.
Chỉ kèm theo 4 chữ: “Con gái cưng của tôi.”
Bình luận đầu tiên là của bố: “Con gái của em á? Con gái của chúng ta chứ.”
Bình luận thứ hai là của anh tôi: “Chúc mừng em gái.”
Chương 29
Ba năm sau.
Tôi tốt nghiệp Đại học Thanh Hoa trước thời hạn, học thẳng lên Thạc sĩ, chuyên ngành quản trị kinh doanh.
Ngày tốt nghiệp, cả nhà tôi đều lên Bắc Kinh.
Bố tôi đến trước tận ba ngày, bảo là để giúp tôi dọn dẹp ký túc xá. Thực ra ông chẳng làm cái tích sự gì, cứ ngồi lỳ trong quán cà phê dưới lầu suốt 3 ngày, gặp ai cũng khoe: “Con gái tôi tốt nghiệp Thanh Hoa đấy.”
Mẹ tôi mang theo hẳn một cái vali. Mở ra toàn là thịt kho và dưa muối do bà tự làm.
“Mày ăn cơm nhà ăn ba năm nay chắc gầy đi nhiều rồi, mang về cố mà ăn.”
Anh trai cũng tới. Anh bây giờ đã khác xưa.
Ba năm qua, anh bắt đầu làm lại từ đầu từ các tổ dự án trong công ty, xử lý không ít những ca khó nhằn. Năm ngoái, bố tôi giao cho anh tự điều hành một công ty con mảng công nghệ mới, ngay năm đầu tiên đã có lãi.
Quỹ tín thác năm ngoái cũng đã được điều chỉnh lại. Cổ phần của tôi với tư cách là người thụ hưởng không đổi, nhưng có thêm một phần thưởng cổ phiếu dành cho anh tôi, sẽ được mở khóa từng đợt dựa trên thành tích mỗi năm.
“Diễn Chu bây giờ đáng tin cậy hơn trước nhiều rồi.” Bố tôi nói riêng với tôi.
“Đó là vì nó không phải gồng mình đóng kịch nữa.” Mẹ bồi thêm.
Ngày tốt nghiệp, tôi mặc áo cử nhân đứng trước cửa hội trường. Diệp Thanh đứng cạnh tôi, cũng mặc áo cử nhân, cũng đội mũ giống hệt.
“Niệm An, chúng ta tốt nghiệp rồi.”
“Ừm.”
“Tiếp theo cậu định làm gì?”
“Bố mẹ bảo về công ty, anh hai lại bảo tớ cứ ra ngoài va vấp trải nghiệm trước đã.”
“Thế ý cậu thì sao?”
Tôi nhìn ra những vạt nắng rực rỡ trải dài trên bậc thềm phía trước hội trường.
“Ra ngoài va vấp trước. Rồi hẵng về.”
Diệp Thanh cười: “Được, đến lúc đó tớ làm cố vấn pháp lý cho cậu.”
Buổi lễ kết thúc, cả nhà cùng nhau đi ăn lẩu.
Nồi lẩu rất to, bốn người quây quần vừa ăn vừa nhúng thịt. Anh tôi nhúng cho tôi hẳn ba đĩa lòng bò.
Mẹ chê cay, một mình ôm cái nồi nước trong ăn củ cải trắng.
Bố tôi gọi một chai Ngũ Lương Dịch. Ông rót bốn ly.
“Niệm An, con trưởng thành rồi, hôm nay uống với bố một ly.”
“Bố, 18 tuổi con đã trưởng thành rồi.”
“Hai mươi mốt tuổi mới thực sự là người lớn.”
“Đấy là tiêu chuẩn của nước ngoài.”
“Mặc kệ tiêu chuẩn gì, hôm nay cứ uống một ly đã.”
Tôi bưng ly lên.
Anh trai cũng bưng ly lên. Mẹ tôi cũng cầm ly lên, bên trong là nước trái cây.
Bốn chiếc ly chạm vào nhau. Chẳng cần một lời chúc tụng sáo rỗng nào.
Bên ngoài cửa sổ là một buổi chiều tháng Bảy ở Bắc Kinh, ánh sáng vàng ươm hắt qua.
Tôi cúi đầu ăn một miếng lòng bò, thầm nghĩ: Những người ngồi trên bàn ăn này, một người cũng không thể thiếu.
Mặc kệ ngoài kia có bao nhiêu Phương Tĩnh Di đi chăng nữa. Cái gia đình này, vẫn mãi mãi ở đây.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎