Ngày Tôi Chủ Động Nói Lời Ch/Ia T/Ay
Chương 3
Cũng không tự ý thay tôi quyết định.
Chỉ đưa tay nhận lấy chiếc vali nặng hơn.
Tôi hơi sửng sốt.
Một người đàn ông có thể khiến cả phòng họp im lặng chỉ bằng một ánh mắt, lúc này lại tự nhiên kéo vali giúp tôi.
Hàn Dật bước lên ngăn cản.
“Cố tổng, đây là chuyện riêng giữa tôi và cô ấy.”
Cố Cảnh Thâm dừng lại.
“Cậu vừa nói cô ấy nợ cậu ba triệu sáu trăm nghìn?”
“Đúng.”
Hàn Dật nhìn tôi.
“Đó là khoản tiền tôi chu cấp cho cô ấy trong ba năm.”
“Chu cấp?”
Cố Cảnh Thâm lặp lại hai chữ ấy.
Anh lấy điện thoại, gọi cho trợ lý.
“Chuyển ba triệu sáu trăm nghìn vào tài khoản cá nhân của Hàn Dật.”
Tôi lập tức lên tiếng.
“Không cần.”
Cố Cảnh Thâm quay sang.
“Tôi sẽ tự trả.”
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau vài giây.
Sau đó anh cất điện thoại.
“Được.”
Không có ép buộc.
Không có câu “số tiền nhỏ như vậy không đáng nhắc tới”.
Anh chỉ tôn trọng lựa chọn của tôi.
Sự khác biệt ấy khiến tôi bất giác siết chặt tay.
Hàn Dật lại cười nhạt.
“Cố tổng có thể chưa biết.”
“Giang Nhu ở bên tôi suốt ba năm.”
“Cho dù cô ấy thật sự có quan hệ với ngài, một người phụ nữ đã được tôi nuôi dưỡng lâu như vậy…”
Anh ta chưa nói hết câu.
Cố Cảnh Thâm đã lạnh lùng cắt ngang.
“Hàn gia muốn chấm dứt toàn bộ hợp tác với Cố Thị?”
Nụ cười trên mặt Hàn Dật lập tức cứng lại.
“Cố tổng, tôi không có ý đó.”
“Vậy học cách nói chuyện cho sạch sẽ.”
Giọng Cố Cảnh Thâm không lớn.
Nhưng từng chữ đều khiến người ta không dám phản bác.
“Cô ấy ở bên cậu ba năm là lựa chọn của cô ấy.”
“Rời khỏi cậu cũng là quyền của cô ấy.”
“Cậu không có tư cách hạ thấp cô ấy.”
Tô Vãn Vãn cuối cùng cũng không nhịn được.
Cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt ghen ghét.
“Chị Giang, chị vừa ch/ia t/ay anh Dật đã đi cùng người đàn ông khác.”
“Có phải hơi vội vàng không?”
Tôi nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô ta.
“Cô cùng bạn trai người khác đi chọn nhẫn đính hôn còn không thấy vội.”
“Tôi chỉ chuyển nhà, cô sốt ruột thay tôi làm gì?”
Mặt Tô Vãn Vãn lập tức đỏ lên.
Cô ta giơ tay che sợi dây chuyền.
“Chị hiểu lầm rồi.”
“Chiếc nhẫn đó là đạo cụ quay video.”
“Còn sợi dây chuyền này là quà cảm ơn anh Dật tặng tôi vì đã giúp quảng bá sản phẩm cho Hàn Thị.”
“Vậy sao?”
Tôi khẽ cười.
“Nhưng sợi dây chuyền này có vấn đề.”
Tô Vãn Vãn lập tức biến sắc.
“Chị đừng vì ghen mà nói linh tinh.”
“Tôi không nói linh tinh.”
Từ khi nhìn thấy bức ảnh tối qua, tôi đã cảm thấy thiết kế của sợi dây chuyền vô cùng quen thuộc.
Không phải vì nó đẹp.
Mà vì đường nét của nó giống hệt bản thiết kế tôi từng vẽ trong năm hai đại học.
Khi ấy, Hàn Dật vô tình nhìn thấy cuốn sổ của tôi.
Anh ta khen thiết kế đẹp, hỏi có thể đem về cho bộ phận sản phẩm tham khảo hay không.
Tôi không hề đề phòng.
Thậm chí còn vui vẻ đưa bản gốc cho anh ta.
Sau đó, anh nói hội đồng Hàn Thị không thích.
Bản thiết kế bị trả lại, tôi cũng không nhắc tới nữa.
Nhưng sợi dây chuyền trên cổ Tô Vãn Vãn chỉ thay đổi một vài chi tiết nhỏ.
Phần đá chính vốn là ngọc lục bảo hình giọt nước đã bị đổi thành kim cương vàng.
Cấu trúc dây, vị trí đính đá và phần móc khóa hoàn toàn giống nhau.
Tôi nhìn Hàn Dật.
“Thiết kế của sợi dây chuyền này lấy từ đâu?”
Ánh mắt anh ta thoáng né tránh.
“Do nhà thiết kế của Hàn Thị sáng tạo.”
“Nhà thiết kế nào?”
“Không liên quan đến em.”
“Đương nhiên có liên quan.”
Tôi lấy điện thoại mở một tệp ảnh được lưu từ ba năm trước.
“Bởi vì bản gốc là của tôi.”
Tô Vãn Vãn giật lấy điện thoại.
Sau khi nhìn thấy ngày tạo tệp, sắc mặt cô ta trở nên khó coi.
Nhưng chỉ vài giây sau, cô ta đã bật cười.
“Một bản vẽ trong điện thoại thì chứng minh được gì?”
“Có thể chị nhìn thấy sản phẩm của Hàn Thị rồi vẽ lại.”
“Ngày tạo tệp cũng có thể sửa.”
“Tôi có bản gốc.”
Tôi bình tĩnh nói.
“Có video ghi lại toàn bộ quá trình thiết kế.”
“Ngoài ra, bản vẽ từng được gửi vào email trường đại học của tôi để đăng ký tham gia cuộc thi sinh viên.”
“Chỉ cần kiểm tra máy chủ là biết ai có trước.”
Nụ cười trên mặt Tô Vãn Vãn biến mất.
Hàn Dật cau mày.
“Giang Nhu, chỉ là một thiết kế.”
“Em cần gì phải tính toán?”
“Anh hỏi em mượn bản vẽ.”
“Tôi cho anh tham khảo, không cho phép anh thương mại hóa.”
“Anh còn dùng nó làm quà lấy lòng người phụ nữ khác.”
Tôi nhìn sợi dây chuyền kia.
“Muốn tôi không tính toán cũng được.”
“Lập tức ngừng sản xuất, thu hồi toàn bộ sản phẩm, công khai xin lỗi và bồi thường theo pháp luật.”
“Em điên rồi?”
Hàn Dật tức giận.
“Dòng sản phẩm này đã nhận hơn ba mươi triệu tệ tiền đặt trước.”
“Nếu thu hồi, Hàn Thị sẽ tổn thất bao nhiêu em có biết không?”
“Đó là vấn đề của anh.”
Tôi kéo vali đi ra ngoài.
“Thư luật sư sẽ được gửi tới Hàn Thị trong hôm nay.”
Luật sư Trần đẩy kính.
“Tôi sẽ phụ trách vụ kiện.”
Đến lúc này, Hàn Dật mới nhận ra luật sư Trần không phải người bình thường.
Anh ta nhìn tấm danh thiếp ông đặt trên bàn.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Trần Phong.
Luật sư trưởng của Tập đoàn Cố Thị.
Người từng khiến một tập đoàn trang sức quốc tế phải bồi thường hơn một tỷ tệ trong vụ kiện bản quyền cách đây hai năm.
Hàn Dật nhìn tôi, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
“Rốt cuộc em có quan hệ gì với Cố tổng?”
Tôi chưa kịp trả lời, Cố Cảnh Thâm đã lên tiếng.
“Quan hệ của chúng tôi không cần báo cáo với cậu.”
Anh kéo vali rời đi.
Tôi bước theo sau.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi quay đầu nhìn Hàn Dật lần cuối.
“Ba năm qua, tôi chưa từng tiêu tiền của anh cho những món đồ xa xỉ.”
“Những khoản chuyển khoản đều được ghi chép rõ ràng.”
“Ba ngày sau, tôi sẽ trả đủ.”
“Nhưng những gì Hàn Thị lấy từ tôi…”
“Cũng phải trả lại từng thứ một.”
Cánh cửa khép lại.
Gương mặt khó coi của Hàn Dật cùng ánh mắt ghen ghét của Tô Vãn Vãn bị bỏ lại phía sau.
Bên ngoài căn hộ, tôi thở ra một hơi thật dài.
Ba năm.
Cuối cùng tôi cũng bước ra khỏi nơi ấy.
Không ngờ Cố Cảnh Thâm bỗng dừng lại.
Tôi không kịp phản ứng, suýt đâm vào lưng anh.
“Xin lỗi.”
Tôi vội lùi lại.
Anh quay người, ánh mắt dừng trên cổ tay tôi.
Dấu ngón tay của Hàn Dật vẫn còn đỏ rõ.
Cố Cảnh Thâm hỏi:
“Đau không?”
Tôi lắc đầu.
“Không đáng kể.”
Anh im lặng vài giây.
Sau đó lấy từ túi áo một chiếc khăn tay sạch sẽ, bọc quanh cổ tay tôi.
“Cô không cần giả vờ mạnh mẽ trước mặt tôi.”
“Không đau cũng được.”
“Đau cũng không sao.”
“Không ai vì thế mà xem thường cô.”
Tôi nhìn chiếc khăn tay màu xám nhạt.
Trong lòng chợt có thứ gì đó rung lên rất khẽ.
Ba năm bên Hàn Dật, mỗi lần bị lời nói của bạn bè anh ta làm tổn thương, tôi đều tự nhủ không sao.
Mỗi khi anh ta quên sinh nhật hay thất hứa, tôi đều nói mình không để ý.
Đọc tiếp: Chương 4 →