Năm Năm Tù Giam

Chương 5



“Cô ấy là vợ tôi!” Lục Nghiên Châu gào lên, hốc mắt đỏ hoe, “Các người để tôi ra ngoài trước, tôi phải đuổi theo cô ấy!”

Bảo vệ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng chặn đường anh.

Đợi đến khi anh thanh toán xong rồi lao ra ngoài, Hứa Niệm đã sớm lên xe của gã đàn ông đó, biến mất không thấy tăm hơi.

Lục Nghiên Châu đứng bên đường của một thành phố xa lạ, lạnh đến mức toàn thân run rẩy.

Anh không hiểu, tại sao Hứa Niệm lại không chịu nhận anh.

Tại sao lại tự cam chịu đọa đày, ở bên cạnh loại đàn ông đó?

Trở về bên anh, bắt đầu lại từ đầu, không tốt sao?

16

Ba ngày sau, bản tin thời sự Giang Thành phát đi một thông báo:

“Cảnh sát thành phố vừa phá thành công một vụ án buôn bán ma túy quy mô lớn, thu giữ 30kg ma túy, bắt giữ 5 nghi phạm. Được biết, lực lượng chức năng đã theo dõi băng nhóm này suốt hai tháng…”

Lục Nghiên Châu dán mắt vào màn hình tivi, nhìn thấy trong số nghi phạm bị áp giải có gã đàn ông từng ôm Hứa Niệm ngày hôm đó.

Cả người anh lập tức cứng đờ.

Hình ảnh lướt qua rất nhanh, nhưng anh vẫn tinh mắt nhận ra một bóng dáng quen thuộc trong đám đông.

Là Hứa Niệm.

Cô đang mặc trên mình bộ cảnh phục, đứng cạnh hàng ngũ áp giải giải, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng.

Lúc này Lục Nghiên Châu mới chợt vỡ lẽ, hôm đó Hứa Niệm đang diễn trò.

Gã đàn ông kia, chính là con mồi mà cô cố ý giăng bẫy!

Vậy nên, không phải cô cố tình vờ như không quen anh.

Mà là hoàn cảnh bắt buộc!

Ngay buổi chiều hôm đó, Lục Nghiên Châu bỏ cả công việc, đi thẳng đến Sở Công an thành phố Giang Thành.

Anh đứng đợi ngoài cổng suốt ba tiếng đồng hồ.

Từ hai giờ chiều đến năm giờ chiều, không hề xê dịch nửa bước.

Bác bảo vệ liếc nhìn anh mấy bận, tưởng là kẻ gây rối, suýt nữa thì gọi cảnh sát.

Năm giờ rưỡi, Hứa Niệm mặc thường phục bước ra khỏi tòa nhà cảnh sát.

Cô diện bộ đồ thể thao đen, tóc tết đuôi ngựa, mặt mộc không trang điểm, nhưng vẫn thu hút mọi ánh nhìn.

Lục Nghiên Châu lao tới định ôm cô.

“Niệm Niệm!”

Hứa Niệm dừng bước, nhìn Lục Nghiên Châu bằng ánh mắt lạnh nhạt như thường lệ.

Chưa kịp để Lục Nghiên Châu chạm vào người, Hứa Niệm đã rút súng từ hông, chĩa thẳng vào trán anh.

“Anh gì ơi…” Cô cất giọng nhàn nhạt: “Anh tự tiện xâm nhập cơ quan công an, tôi có thể kiện anh tội quấy rối đấy.”

“Niệm Niệm, đừng diễn nữa, anh biết là em.”

Lục Nghiên Châu chẳng mảy may sợ hãi, trầm giọng van nài: “Xin em đánh anh mắng anh đi, nhưng đừng phớt lờ anh.”

Hứa Niệm mặt không biến sắc.

Lục Nghiên Châu “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất: “Không chỉ anh, con trai cũng rất nhớ em… Thằng bé vẫn luôn chờ em về…”

Bắt được tia sáng yếu ớt xẹt qua đáy mắt Hứa Niệm, Lục Nghiên Châu thắp lên một tia hy vọng.

Hứa Niệm hoàn toàn không ngờ, một tổng giám đốc tập đoàn từng cao ngạo quyền thế, lúc này lại quỳ dưới chân cô, tựa như một con chó hoang mất chủ.

“Tôi không có con trai.”

Năm chữ ngắn ngủi, như tảng băng đông cứng trái tim Lục Nghiên Châu.

Cô nói với giọng điệu đều đều: “Bây giờ tôi là cảnh sát Đội Phòng chống Ma túy Giang Thành.”

“Bộ cảnh phục này là do bố mẹ tôi dùng mạng sống đổi lấy, một khi đã mặc vào, tôi sẽ không bao giờ cởi ra.”

“Lục Nghiên Châu, chúng ta kết thúc thật rồi.”

Để Lục Nghiên Châu triệt để nhận rõ quyết tâm của mình, Hứa Niệm chọn cách nói thẳng.

Thấy Lục Nghiên Châu chìm vào câm lặng, Hứa Niệm tiếp tục nói: “Kiếp này anh nợ tôi, kiếp sau cũng đừng đến trả.”

“Chúng ta đáng lẽ ra đã không còn dính líu gì từ lâu rồi!”

Nói xong, cô đi vòng qua Lục Nghiên Châu rời đi.

Lục Nghiên Châu quỳ trên đất, dán mắt vào bóng lưng ngày một nhỏ dần của cô.

Vốn định đuổi theo, nhưng lại không biết phải mở lời thế nào nữa.

Anh hét lớn về phía bóng lưng cô: “Niệm Niệm, anh sai rồi, anh thực sự sai rồi! Em cho anh một cơ hội có được không? Anh cầu xin em…”

Hứa Niệm từ đầu đến cuối không hề ngoảnh lại.

Cảnh vệ ngoài cổng bước tới, định đỡ anh đứng dậy.

Anh lại xua tay, tự mình lồm cồm bò dậy, lảo đảo bước ra ngoài.

Anh chẳng biết mình nên đi về đâu.

Anh chỉ biết rằng, có lẽ mình sẽ vĩnh viễn mất đi cô.

17

Một tháng sau.

Trong phòng họp Đội Phòng chống Ma túy Giang Thành.

“Hứa Niệm, bên ngoài có người tìm cô, xưng là con trai cô.”

Bàn tay đang cầm bút của Hứa Niệm khựng lại một nhịp.

Cô ngước lên, nhìn biểu cảm ngập ngừng muốn nói lại thôi của đồng nghiệp, thản nhiên đáp: “Tôi không có con trai.”

“Cậu ấy nói… cậu ấy tên là Lục Minh Lãng.”

Nghe đến cái tên này, Hứa Niệm im lặng trong ba giây, rồi đứng dậy bước ra ngoài.

Trong phòng khách, một thiếu niên gầy nhom, dong dỏng cao đang đứng đó.

Lục Minh Lãng mười hai tuổi, mặc bộ đồng phục đã giặt đến phai màu, chiếc giày dưới chân rách một lỗ, để lộ đôi tất cũng thủng lỗ chỗ.

Nước da trắng trẻo của cậu nay đã nhuốm màu vàng vọt, gầy như một cây sậy.

Khoảnh khắc nhìn thấy Hứa Niệm, hốc mắt cậu đỏ hoe.

“Mẹ…”

Hứa Niệm không hề tiến lại gần.

“Sao cậu đến đây được?”

“Con… con tự bắt tàu hỏa đến.”

Lục Minh Lãng cúi gằm mặt, giọng run run, “Sau khi bố đi, cô không cho con ở nhà nữa, bảo con là sao chổi, đuổi bố đi, chọc tức bà nội ốm. Cô bắt con ngủ ngoài ban công giữa mùa đông, lạnh cóng người, cô cũng không cho con chăn.”

“Con thực sự không chịu nổi nữa, đành lén bỏ trốn!”

Cậu ngẩng mặt lên, đôi mắt đỏ ngầu, mang theo sự cầu xin thấp hèn.

“Mẹ, con đã tìm mẹ rất lâu… Con đã ngủ ở nhà ga mấy đêm liền, cầm ảnh của mẹ hỏi thăm bao nhiêu người mới tìm được đến đây…”

Hứa Niệm không đáp lời.

Nào ngờ Lục Minh Lãng đột nhiên “bịch” một tiếng quỳ xuống ngay giữa chốn đông người.

Nước mắt cậu lã chã tuôn rơi: “Mẹ, con biết mẹ hận con! Năm đó đúng là con nói dối hại mẹ phải ngồi tù, con khốn nạn! Con không phải là người…”

Cậu nằm rạp trên sàn, trán đập xuống nền gạch lạnh buốt, khóc đến toàn thân run rẩy.

“Nhưng con thực sự biết lỗi rồi, mẹ… mẹ cho con một cơ hội có được không? Từ nay về sau mẹ bảo gì con nghe nấy, con sẽ chăm chỉ học hành, con kiếm tiền nuôi mẹ, mẹ bắt con làm gì cũng được… xin mẹ đừng bỏ rơi con…”

Hứa Niệm cúi xuống nhìn cậu.

Đứa trẻ này, là do cô mang nặng đẻ đau mười tháng sinh ra.

Cô từng ôm cậu, ròng rã dỗ dành thâu đêm suốt sáng, chỉ sợ cậu sốt.

Cô từng kể chuyện cho cậu nghe, dạy cậu nhận mặt chữ, ngày cậu bập bẹ gọi tiếng “Mẹ” đầu tiên, cô kích động mất nguyên một ngày.

Nhưng giờ phút này nhìn cậu, trái tim cô lại chẳng gợn chút cảm xúc.

“Minh Lãng.” Cô cất tiếng, “Cậu đứng lên đi.”

Lục Minh Lãng ngẩng đầu, đáy mắt lóe lên một tia hy vọng.

“Cậu đến Giang Thành, là muốn sống với tôi, đúng không?”

Lục Minh Lãng gật đầu lia lịa.

“Được.” Giọng Hứa Niệm đều đều: “Tôi có thể chu cấp cho cậu ăn học, lo cho cậu sinh hoạt, cho đến khi cậu trưởng thành.”

Mắt Lục Minh Lãng vụt sáng.

“Nhưng.” Ánh mắt Hứa Niệm sắc bén: “Từ nay về sau, cậu không được gọi tôi là mẹ. Con của tôi, chỉ có một mình Mạt Mạt.”

“Cậu cũng không được sống cùng tôi, tôi sẽ tìm trường cho cậu làm thủ tục nội trú, tiền hàng tháng tôi cũng sẽ chuyển vào thẻ cho cậu đúng hạn, nhưng họp phụ huynh ở trường, tôi sẽ không tham gia.”

Sự phấn khích trên mặt Lục Minh Lãng đông cứng lại.

“Cậu là do tôi đẻ ra, máu mủ ruột rà không thể thay đổi, tôi nhận.”

Hứa Niệm lạnh lùng nói: “Nhưng câu nói trước kia của cậu, cả đời này tôi cũng không quên được.”

Nói xong, cô nhờ đồng nghiệp đưa Lục Minh Lãng đi thuê nhà nghỉ.

Nhưng Lục Minh Lãng quỳ gối trên nền đất, khóc đến xé ruột xé gan.

Cậu gọi hết tiếng “Mẹ” này đến tiếng “Mẹ” khác, nhưng Hứa Niệm một lần cũng không ngoảnh lại.

18

Lục Nghiên Châu dừng xe đạp điện bên kia đường, tay xách hai suất đồ ăn giao đi.

Hai năm trước, sau khi rời khỏi cổng Sở Công an, anh đã nhận được tin báo nhà họ Lục phá sản.

Chỉ trong một đêm, từ một kẻ được trời ưu ái, anh rớt xuống làm kẻ bần hàn khố rách áo ôm.

Để nuôi sống bản thân, anh đi giao đồ ăn, hàng ngày luồn lách qua những con ngõ lớn nhỏ của Giang Thành.

Nhưng anh làm vậy cũng không hẳn chỉ vì kiếm tiền.

Mà là nuôi hy vọng mong manh được tình cờ gặp lại Hứa Niệm.

Tuy không biết gặp mặt rồi thì có thể nói gì, nhưng anh chỉ muốn được nhìn cô thêm một lần nữa.

Dù chỉ là nhìn từ xa cũng mãn nguyện.

Ngay lúc anh chuẩn bị bước vào tiệm net để giao đồ ăn, thì bắt gặp một bóng người quen thuộc từ trong đó bước ra.

Là Lục Minh Lãng, con trai anh.

Lục Nghiên Châu ngẩn người.

Một thời gian không gặp, Lục Minh Lãng đã cao lên trông thấy, nhưng lại gầy trơ xương.

Cậu mặc chiếc áo phông đen nhàu nhĩ, quần jean xẻ tơi tả, đầu tóc bù xù, miệng còn phì phèo điếu thuốc.

Phía sau cậu là đám thanh niên có vẻ lưu manh, khoác vai bá cổ nhau, cười cợt ngạo nghễ.

Máu trong người Lục Nghiên Châu lập tức xông lên não.

Anh quăng xe đạp điện, xông tới tóm cổ áo Lục Minh Lãng.

“Lục Minh Lãng! Mày làm gì ở đây?!”

Lục Minh Lãng bị túm loạng choạng, nhìn rõ người vừa tới, biểu cảm ngạc nhiên chuyển sang chế giễu.

“Ái chà, tôi tưởng ai.” Cậu nhổ điếu thuốc ra, “Hóa ra là vị bố từng làm Tổng giám đốc của tôi!”

“Mày làm gì ở đây!”

Mắt Lục Nghiên Châu đỏ hoe, “Không đi học nữa sao? Chạy vào quán net đàn đúm cái gì!”

Lục Minh Lãng hất tay anh ra, cười nhạt.

“Học hành? Học cái gì? Cơm còn không có mà ăn, học cái chết tiệt!”

Lục Nghiên Châu sững sờ.

“Mày… sao lại không có cơm ăn? Tiền mẹ mày gửi cho mày đâu?”

“Bà ấy gửi?” Lục Minh Lãng bật cười, “Ngần ấy tiền thì làm được cái gì? Trả tiền nhà còn không đủ!”

Cậu chỉ vào người mình, “Nhìn thấy không? Cái áo này mua hàng thùng, mười lăm tệ. Đôi giày này, nhặt được. Mỗi ngày tôi chỉ ăn một bữa, đói đến đau dạ dày cũng không dám đi viện, vì tôi không có tiền!”

Lục Nghiên Châu hé môi, chẳng nói nên lời.

Lục Minh Lãng tiến tới một bước, nhìn chằm chằm anh.

“Ông biết hai năm qua tôi sống thế nào không?”

“Ông quăng tôi cho cô, bà ta đánh mắng tôi, đuổi tôi ra khỏi cửa! Một mình tôi ngồi tàu hỏa đến Giang Thành, tưởng đâu mẹ tôi sẽ thương xót tôi. Kết quả bà ấy chỉ ném cho cục tiền sinh hoạt phí cứng nhắc hàng tháng, tuy không chết đói, nhưng lại khiến tôi sống hèn hạ vô cùng!”

“Sau này gặp mấy người anh em, họ chịu cưu mang tôi, cho tôi miếng cơm.”

“Tôi theo họ lăn lộn.”

Sắc mặt Lục Nghiên Châu bỗng trắng bệch.

“Minh Lãng…”

“Đừng gọi tôi!” Lục Minh Lãng gào lên, “Ông có tư cách gì mà gọi tôi?!”

“Ông đánh mất mẹ tôi, ông làm nhà tôi tan nát, ông khiến tôi biến thành một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ!”

Giọng cậu run run, viền mắt đỏ hoe.

“Ở trường tôi bị người ta bắt nạt, họ chửi tôi là kẻ vô ơn, nói nhà tôi tan nát là đáng đời. Tôi đánh nhau, trốn học, lăn lộn ngoài xã hội, ông tưởng tôi muốn thế à?!”

“Đó là vì tôi không có nhà!”

“Tôi chẳng có nơi nào để đi!”

Lục Nghiên Châu đứng ngây ra đó, toàn thân run rẩy.

Anh đưa tay ra, định xoa đầu con trai.

Lại bị Lục Minh Lãng phũ phàng gạt phắt.

“Đừng đụng vào tôi!”

“Không phải ông hỏi tôi tại sao không chịu học hành đàng hoàng sao?”

Cậu gườm gườm nhìn Lục Nghiên Châu, rành rọt từng chữ: “Bởi vì chẳng có tác dụng gì.”

“Học để làm gì? Học có giỏi đến mấy, mẹ tôi cũng không về.”

“Học có giỏi đến mấy, tôi cũng chẳng có nhà.”

Nghe xong những lời này, nước mắt Lục Nghiên Châu lăn dài.

Vai anh run lẩy bẩy: “Minh Lãng, bố sai rồi… bố xin lỗi con…”

“Xin lỗi?” Lục Minh Lãng cười nhạt, “Người ông có lỗi nhiều lắm.”

“Ông có lỗi với mẹ tôi.”

“Ông có lỗi với Mạt Mạt.”

“Ông có lỗi với cái nhà này.”

“Bây giờ nói xin lỗi, có ích gì không?”

Lục Nghiên Châu há hốc miệng, một chữ cũng không thốt ra được.

Lục Minh Lãng lùi lại một bước.

“Thôi được rồi, ông đi giao đồ ăn tiếp đi. Tôi đi đây.”

Cậu quay lưng định đi.

“Minh Lãng!” Lục Nghiên Châu vội vã chạy theo, “Con đi theo bố về, bố nuôi con, cho con ăn học!”

Lục Minh Lãng dừng bước.

Nhưng không ngoảnh đầu lại.

Cậu bật cười một tiếng.

“Bỏ đi.”

“Ông ngay cả thân mình còn chẳng nuôi nổi.”

Nói đoạn cậu sải bước đi.

Đám thanh niên đuổi theo, khoác vai cậu, khuất dần vào ngõ hẻm.

Lục Nghiên Châu chôn chân tại chỗ, nhìn bóng lưng con trai dần khuất xa.

Anh muốn đuổi theo.

Nhưng đôi chân lại nặng trĩu.

Anh đứng đực ở đó, khóc đến nghẹt thở.

Người qua đường ngoái lại nhìn, chẳng ai biết tại sao gã đàn ông này lại khóc nức nở giữa đường giữa sá.

Chỉ mình anh thấu tỏ.

Anh không những đánh mất người vợ tào khang.

Mà còn tự tay dập tắt luôn cả cuộc đời của con trai mình.

19

Lại nửa năm nữa trôi qua.

Nghĩa trang Liệt sĩ Giang Thành.

Hứa Niệm bận cảnh phục, đứng nghiêm trang trước ba tấm bia mộ.

Trên hai bia mộ khắc dòng chữ: Phần mộ của Hứa Thành, Vương Anh.

Và một tấm bia nhỏ hơn, khắc: Phần mộ của ái nữ Hứa Mạt.

Cô đặt hai bó cúc trắng trước mộ bố mẹ, nhưng lại dâng một túi đồ ăn vặt trước mộ con gái.

Cô nhẹ giọng cất tiếng: “Bố, mẹ, Mạt Mạt, con đến thăm mọi người đây.”

Cơn gió mơn man qua rặng thông, tạo nên âm thanh xào xạc.

“Ba năm qua, con đã liên tiếp phá 15 vụ án lớn, bắt giữ 43 tên trùm ma túy.”

“Những việc bố mẹ ngày xưa đang làm dang dở, con đã làm thay bố mẹ rồi.”

“Mạt Mạt, mẹ có cừ không!”

“Cho nên con dưới suối vàng chịu khó đợi mẹ thêm chút nhé, kiếp sau con lại làm con gái mẹ tiếp nhé, mẹ hứa sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương con nữa.”

Chẳng hay biết ở đằng xa, một bóng người đàn ông gầy gò đang đứng ở cổng nghĩa trang, thẫn thờ nhìn bóng lưng cô.

Là Lục Nghiên Châu.

Anh mặc chiếc áo khoác cũ sờn, tay cầm bó hoa cúc rẻ tiền, đứng chôn chân tại chỗ rất lâu, nhưng không tiến lại gần.

Bởi anh không biết mình phải dùng thân phận gì để đối diện với bố mẹ vợ đã khuất, và cả đứa con gái vô tội kia.

Năm đó chỉ vì sự ngu muội của anh, dung túng cho thói ghen tuông vô lối của Lục Lăng mà hại chết cô con gái bé bỏng bảo bối của mình.

Mặc dù Lục Lăng cũng đã phải chịu quả báo thích đáng, năm thứ hai sau khi vào tù thì phát hiện mắc bệnh bạch cầu cấp tính, chẳng đầy hai tháng thì bệnh nặng qua đời.

Nhưng Lục Nghiên Châu vẫn luôn cảm thấy Lục Lăng chết quá dễ dàng, dẫu sao cô ta cũng đã chiếm đoạt hai quả thận của Hứa Niệm.

Nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ bắt Lục Lăng phải trả giá gấp bội.

Cả buổi chiều, Lục Nghiên Châu cứ đứng bất động tại chỗ, nhìn bóng lưng Hứa Niệm từ xa.

Cho đến khi mặt trời xế bóng, cô mới bắt đầu rảo bước ra khỏi nghĩa trang.

Lục Nghiên Châu không kịp né tránh, bốn mắt chạm nhau.

“Niệm Niệm.”

Lục Nghiên Châu cuối cùng cũng mở lời, giọng khàn đặc.

Hứa Niệm không dừng bước, tiếp tục tiến về phía trước.

“Anh biết mình không có tư cách xin em tha thứ.”

Lục Nghiên Châu tiếp tục: “Nhưng anh chỉ muốn báo cho em biết, Minh Lãng đã đi học lại rồi.”

Hứa Niệm không đáp lời.

Lục Nghiên Châu lại tỏ ra gấp gáp: “Thằng bé đã biết sai rồi, muốn dùng thành tích học tập để chứng minh cho em thấy, bản thân không hối hận vì làm con của em.”

“Anh… anh cũng đang sửa đổi.”

“Bây giờ anh không làm shipper nữa, anh đi làm học việc ở tiệm bánh, toàn làm những loại bánh kem mà em và Mạt Mạt thích ăn nhất, nếu có cơ hội, anh muốn em được tự mình nếm thử.”

Gió thoảng qua, làm bay bay những lọn tóc của Hứa Niệm.

Cô ngoảnh đầu lại.

Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt Lục Nghiên Châu.

Hơn hai năm không gặp, anh già đi rất nhiều.

Mái tóc không còn đen bóng, khuôn mặt hằn sâu vết phong sương, tấm lưng cũng chẳng còn thẳng tắp.

Còn đâu bóng dáng của vị Lục tổng lạnh lùng, cao quý năm xưa.

Hứa Niệm nhìn anh, đáy mắt không gợn sóng.

“Không cần đâu.”

Cô từ chối thẳng thừng, không mảy may do dự.

“Niệm Niệm!”

Lục Nghiên Châu bước lên một bước, rồi lại dừng lại.

Anh móc từ trong túi ra một chiếc phong bì nhàu nhĩ, dùng cả hai tay nâng lên đưa ra.

“Đây là tiền anh dành dụm được, không nhiều lắm, chỉ có hai vạn, coi như là bồi thường cho em.”

Hứa Niệm cúi xuống liếc nhìn chiếc phong bì, không đưa tay ra nhận.

“Tôi không nhận.” Giọng Hứa Niệm vô cùng bình thản, “Những chuyện trước kia, tôi đã quên hết rồi.”

“Sau này cũng không muốn nhớ lại, nếu anh thực sự muốn tốt cho tôi, thì đừng đến quấy rầy cuộc sống của tôi nữa.”

Nói xong, cô lướt qua Lục Nghiên Châu, không hề dừng bước lại.

Lục Nghiên Châu cúi xuống nhìn chiếc phong bì trên tay.

Gió thổi tung những cánh hoa cúc trên bó hoa anh đang cầm, từng cánh, từng cánh bay lả tả.

Anh đứng ở nghĩa trang đến khi trời tối sầm, đứng cho đến tận lúc đóng cửa.

Mới đem bó hoa cúc trên tay đặt trước bia mộ con gái, bịn rịn rời đi.

Đến lúc này anh mới hiểu ra, có những người, bỏ lỡ một lần là bỏ lỡ cả đời.

Anh từng tự tay bóp nát trái tim tràn ngập yêu thương của Hứa Niệm, nay đến cả lời sám hối cũng trở thành sự làm phiền.

Quãng đời còn lại, anh chỉ có nỗi ân hận làm bạn.

Nếu có kiếp sau, anh nguyện đánh đổi tất cả, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn của cô.

-HẾT-

 

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...