Mười Năm Sau
Chương 10
Trong giọng nói của bà ấy, mang theo niềm vui và sự kích động mà tôi chưa từng nghe thấy bao giờ.
“Văn… Văn tiểu thư!”
“Con trai tôi, Tiểu Bảo nó… nó ghép tủy thành công rồi!”
“Bác sĩ nói, tháng sau là có thể làm phẫu thuật ghép tủy xương rồi!”
Tin tức này, giống như một vệt nắng, trong nháy mắt soi sáng tâm trạng tôi.
“Quá tốt rồi! Chị Ngô, thật sự quá tốt rồi!”
Tôi thật lòng vui mừng cho bà ấy.
“Đúng vậy, đúng vậy!” Ngô Tú Mai ở đầu dây bên kia vừa khóc vừa cười vì quá vui mừng.
“Bác sĩ nói, ca phẫu thuật lần này có tỷ lệ thành công rất cao, sau này Tiểu Bảo có thể sống như những đứa trẻ bình thường rồi!”
“Văn tiểu thư, thật sự, cảm ơn cô nhiều lắm!”
“Nếu không có cô, Tiểu Bảo nhà chúng tôi, căn bản không thể chống đỡ đến hôm nay!”
“Đừng nói vậy.” Tôi ôn hòa nói, “Là Tiểu Bảo tự mình kiên cường, cũng là do hai anh chị làm cha mẹ chưa từng từ bỏ.”
“À đúng rồi, Văn tiểu thư.” Ngô Tú Mai lau nước mắt.
“Tiểu Bảo vẫn luôn nhắc, muốn tự mình cảm ơn cô, ân nhân cứu mạng này.”
“Cô xem, khi nào cô rảnh, có thể… có thể đến bệnh viện một chuyến không?”
“Tôi muốn để nó tận mắt gặp cô một lần.”
Tôi do dự một chút.
Tôi không muốn xuất hiện trước mặt đứa bé ấy với dáng vẻ của một “vị cứu thế”.
Nhưng giọng điệu của Ngô Tú Mai lại đầy chờ mong.
Cuối cùng, tôi vẫn đồng ý.
“Được, ngày mai tôi sẽ qua vào buổi chiều.”
Buổi chiều hôm sau, tôi mua một bó hoa và một món đồ chơi Transformers, rồi đến khu nội trú của Bệnh viện số Một thành phố.
Dưới sự hướng dẫn của y tá, tôi tìm được phòng bệnh VIP của Tiểu Bảo.
Vừa đi đến cửa, đã nghe thấy bên trong truyền ra từng tràng cười trong trẻo.
Tôi đẩy cửa ra.
Nhìn thấy, lại không chỉ có Ngô Tú Mai và Tiểu Bảo.
Trong phòng bệnh còn có một người đàn ông.
Một bác sĩ trẻ mặc áo blouse trắng, dáng người cao lớn, khuôn mặt tuấn tú.
Anh ta đang nửa quỳ trước giường bệnh của Tiểu Bảo, tay cầm ống nghe, trêu cho Tiểu Bảo cười.
“Nào, để chú nghe thử, hôm nay nhịp tim của chiến sĩ nhỏ chúng ta có phải mạnh mẽ hơn không?”
Tiểu Bảo bị anh ta chọc cười khanh khách, hoàn toàn không sợ người lạ.
Ngô Tú Mai ngồi bên cạnh, trên mặt là nụ cười nhẹ nhõm, lâu lắm rồi mới thấy lại.
Khung cảnh này ấm áp như một bức tranh sơn dầu.
“Văn tiểu thư, cô đến rồi!”
Ngô Tú Mai là người đầu tiên nhìn thấy tôi, vội vàng đứng dậy.
Người bác sĩ trẻ kia cũng nghe tiếng mà quay đầu lại.
Khi ánh mắt chúng tôi giao nhau giữa không trung, cả hai đều sững lại.
Trên mặt anh ta thoáng qua vẻ kinh ngạc, ngay sau đó lại biến thành một nụ cười phức tạp, mang theo vài phần vui mừng.
Còn tôi, cũng nhận ra anh ta.
Là anh ấy.
Người đàn ông mà một năm trước tôi gặp khi đi bộ đường dài ở Nepal.
Khi đó, vì bị phản ứng cao nguyên nhẹ, tôi nghỉ tại một quán trọ dưới chân núi tuyết.
Anh ấy và một nhóm bạn của anh ấy cũng vừa hay ở cùng quán trọ đó.
Bọn họ là một nhóm bác sĩ tình nguyện đến làm hỗ trợ y tế.
Đêm hôm đó, quán trọ đột nhiên mất điện.
Tôi một mình ngồi bên cửa sổ trong bóng tối, nhìn về phía xa xa là bóng dáng mơ hồ của ngọn núi tuyết, trong lòng có chút cô quạnh khó hiểu.
Là anh ấy, bưng một cốc trà bơ nóng hổi, đi đến bên cạnh tôi.
“Một mình à?” Anh hỏi.
“Ừ.”
“Uống chút đồ nóng sẽ dễ chịu hơn.”
Chúng tôi cứ thế, trong bóng đêm và sự yên tĩnh vô tận ấy, trò chuyện với nhau.
Nói về du lịch, nói về lý tưởng, nói về quan điểm sống của mỗi người.
Tôi kinh ngạc phát hiện, chúng tôi vậy mà có rất nhiều đề tài chung.
Anh ấy uyên bác, hóm hỉnh, trong mắt có một thứ ánh sáng thuần khiết và trong trẻo.
Trò chuyện với anh ấy là một sự hưởng thụ.
Sáng hôm sau, bọn họ sẽ tiếp tục lên đường, đi tới những bản làng hẻo lánh hơn.
Trước lúc rời đi, anh nhìn tôi, cười nói.
“Thế giới này rất lớn, cũng rất nhỏ. Biết đâu chúng ta còn gặp lại.”
Tôi cứ tưởng đó chỉ là một lời tạm biệt xã giao.
Không ngờ, chúng tôi thật sự lại gặp nhau, theo một cách ngoài ý muốn đến thế.
“Là anh sao?” Chúng tôi gần như đồng thanh.
Ngô Tú Mai ở bên cạnh nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.
“Văn tiểu thư, hai người… hai người quen nhau à?”
“Anh… anh ấy chính là bác sĩ phụ trách của Tiểu Bảo, Lục… Lục Trần Quang, Lục bác sĩ.”
Lục Trần Quang.
Cuối cùng tôi cũng biết tên của anh ấy.
Anh đứng dậy, đưa tay về phía tôi, trên mặt là nụ cười ấm áp như ánh mặt trời.
“Xin chào, Văn Tĩnh.”
“Chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Tôi nắm lấy tay anh.
Lòng bàn tay anh ấm áp mà rắn chắc.
“Xin chào, Lục bác sĩ.”
Khoảnh khắc ấy, ánh nắng ngoài cửa sổ vừa vặn xuyên qua ô kính, rọi vào trong.
Chiếu lên người chúng tôi.
Cũng chiếu sáng trong mắt nhau, tia sáng mang tên “duyên phận” ấy.
20
Cuộc gặp lại với Lục Trần Quang, giống như một viên sỏi nhỏ ném vào cuộc sống yên bình của tôi.
Gợn lên không phải sóng lớn, mà là một gợn sóng dịu dàng và ấm áp.
Anh là bác sĩ phụ trách của Tiểu Bảo, vì vậy chúng tôi có rất nhiều cơ hội gặp nhau.
Có lúc ở phòng bệnh, có lúc ở quán cà phê trong bệnh viện.
Chúng tôi nói về bệnh tình của Tiểu Bảo, nói về chuyện của quỹ từ thiện, cũng nói về cuộc sống của mỗi người.
Tôi phát hiện ra, điểm chung giữa chúng tôi còn nhiều hơn tôi tưởng.
Chúng tôi đều thích xem phim cũ, đều thích nghe nhạc của cùng một ban nhạc ít người biết đến, thậm chí khẩu vị uống cà phê cũng giống hệt nhau.
Ở bên anh, tôi cảm nhận được một niềm vui nhẹ nhõm, tự tại đã lâu không gặp.
Đó là một sức hấp dẫn giữa người với người rất thuần túy, không cần phòng bị, không cần toan tính.
Tôi không cố ý theo đuổi điều gì.
Tất cả, cứ thuận theo tự nhiên.
Cuộc sống, dường như đang chậm rãi mở ra theo một hướng tốt đẹp hơn.
Thế nhưng đúng lúc tôi cho rằng, những ân oán trong quá khứ đã hoàn toàn rời xa mình.
Một cuộc điện thoại, lại kéo tôi trở về thực tại.
Người gọi tới là Vương Vũ.
Giọng anh ta, cực kỳ nghiêm túc.
“Chị Tĩnh, xảy ra chuyện rồi.”
“Diệp Thơ Nhã, bị bắt rồi.”
Tôi sững lại một chút.
“Vì huy động vốn trái phép?”
“Không.” Giọng Vương Vũ trầm xuống.
“Nghiêm trọng hơn nhiều.”
“Cô ta bị bắt, là vì một vụ biển thủ công quỹ và lừa vay tiền.”
“Mà manh mối lôi ra vụ án này, cô nhất định không ngờ tới.”
“Là Từ Phong.”
Từ Phong?
Cái tên đã biến mất khỏi cuộc đời tôi hơn một năm này, lại xuất hiện lần nữa, khiến tôi cảm thấy một cơn khó chịu bản năng dâng lên.
“Rốt cuộc là chuyện gì?” Tôi hỏi.
Vương Vũ kể với tôi.
Hóa ra, sau khi bị Diệp Thơ Nhã lừa sạch tiền, Từ Phong không cam lòng.
Anh ta bắt đầu lén điều tra Diệp Thơ Nhã, muốn nắm được điểm yếu của cô ta, rồi đòi lại tiền.
Kết quả, anh ta thật sự phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa.
Diệp Thơ Nhã và cái “chú” giữ chức chi nhánh trưởng chi nhánh thành Tây kia, lợi dụng chức quyền, trong mấy năm qua đã liên thủ bày ra một cái “bẫy”.
Bọn họ lợi dụng một số công ty ma, làm giả hồ sơ vay vốn, từ ngân hàng, rút ra hơn trăm triệu tiền vay.
Sau đó, lại dùng các cách như “vay bắc cầu” để bơm số tiền này cho những doanh nghiệp nhỏ không thể vay vốn qua kênh chính quy, thu lãi suất cực cao.
Còn khi bọn họ rút tiền vay, tài sản thế chấp dùng đến, rất nhiều thứ đều là những tài sản xấu nội bộ của ngân hàng, có vấn đề, không thể xử lý.
Cái quả cầu tuyết này, càng lăn càng lớn.
Mãi đến khi một mắt xích trong đó đứt gãy dòng vốn, bọn họ mới hốt hoảng.
Mà khoản “lợi bất hợp pháp” tám triệu hai trăm sáu mươi nghìn của tôi, chính là “món tiền ngoài ý muốn” mà bọn họ nhắm tới để lấp cái lỗ hổng này.
Bọn họ vốn cho rằng, có thể dễ dàng lấy lại tiền từ một bà nội trợ trông có vẻ vô hại như tôi.
Nhưng không ngờ, lại đá phải tấm sắt.
Không những không lấy được tiền, ngược lại còn tự thiêu chính mình, khiến cả tập đoàn lợi ích của bọn họ bị phơi bày dưới ánh mặt trời.
Sau khi Từ Phong nắm trong tay những bằng chứng xác thực đó.
Anh ta không chọn báo cảnh sát.
Mà cầm những chứng cứ ấy đi tìm Diệp Thơ Nhã, định tống tiền.
Kết quả, bị đối phương giăng bẫy, phản đòn một cú, suýt nữa đã bị tống vào tù vì “tội cưỡng đoạt tài sản”.
Đến đường cùng, anh ta mới chọn cách, tố cáo lên ủy ban kỷ luật bằng tên thật.
Toàn bộ chi nhánh tỉnh của ngân hàng XX vì thế mà chấn động như một cơn địa chấn trong quan trường.
Từ giám đốc chi nhánh thành Tây, đến phó giám đốc chi nhánh tỉnh kia, rồi đến một loạt quản lý bộ phận tín dụng phía dưới.
Người bị điều tra xử lý, người bị bắt, lên đến hơn chục người.
Số tiền liên quan đến vụ án, cao tới vài trăm triệu.
Đó trở thành vụ án tham nhũng tài chính lớn nhất của thành phố năm ấy.
Mà tất cả, hóa ra đều có mối liên hệ chằng chịt với vụ kiện của tôi.
“Chị Tĩnh.” Ở đầu dây bên kia, Vương Vũ cảm khái.
“Hồi đó chị nhất quyết muốn kiện đến cùng, không chỉ là vì tự mình giành lại công bằng.”
“Chị là vô tình động vào một tập đoàn tham nhũng khổng lồ, đan xen chằng chịt.”
“Chị mới là người thật sự thổi còi báo động.”
Nghe xong tất cả, tôi im lặng rất lâu.
Trong lòng ngổn ngang trăm mối.
Tôi chưa từng nghĩ, hành động của một người bình thường như tôi, bảo vệ quyền lợi hợp pháp của chính mình, vậy mà lại dẫn đến một cơn sóng gió lớn đến thế.
Công lý, có lúc, thật sự đến muộn.
Nhưng cuối cùng, nó vẫn không vắng mặt.
“Vậy… Từ Phong thì sao?” Tôi hỏi ra câu cuối cùng.
“Anh ta vì có biểu hiện lập công lớn, nên được miễn truy tố.”
Vương Vũ nói.
“Nhưng cuộc đời anh ta, coi như cũng bị hủy hoàn toàn rồi.”
“Danh tiếng thối nát, tiền cũng không còn, người thân quay lưng, bạn bè bỏ rơi.”
“Nghe nói, anh ta đã bán căn nhà đó, rời khỏi thành phố này, không biết đi đâu rồi.”
Cúp điện thoại.
Tôi đi đến ban công, nhìn về phía những ánh đèn thành phố ở xa xa.
Một cơn gió đêm thổi tới, mang theo hơi lạnh.
Từ Phong, Diệp Thơ Nhã, Chu Khải…
Những con người từng khuấy động sóng to gió lớn trong cuộc đời tôi.
Cuối cùng, đều nhận lấy kết cục đáng có của mình.
Không phải tôi đã xét xử họ.
Mà là lòng tham và lựa chọn của chính họ, đã xét xử họ.
Còn tôi, chỉ là người tình cờ đứng ở trung tâm cơn bão, rồi cố gắng để mình không bị cuốn vào, mà sống sót thôi.
Điện thoại, khẽ rung lên một cái.
Là tin nhắn WeChat của Lục Trần Quang gửi tới.
Một tấm ảnh.
Là Tiểu Bảo trong phòng bệnh, giơ bức tranh mới vẽ của mình lên, cười tươi rạng rỡ.
Ảnh chụp bên dưới còn kèm một dòng chữ.
“Tiểu Bảo nói, bức tranh của bé vẽ một siêu anh hùng đã đánh bại tất cả kẻ xấu. Bé nhờ tôi mang bức tranh này, tặng cho chị.”
Tôi nhìn gương mặt ngây thơ ấy, rồi nhìn bức tranh nguệch ngoạc kia.
Trong lòng, lập tức bị một cảm giác ấm áp lớn lao lấp đầy.
Tôi nhắn lại cho cậu bé.
“Thay tôi cảm ơn bé.”
“Bảo bé rằng, tôi rất thích.”
Sau đó, tôi cất điện thoại, nhìn về bầu trời đêm nơi xa.
Tôi biết.
Câu chuyện thuộc về quá khứ, đầy rẫy tranh đấu và tổn thương ấy, cuối cùng đã hoàn toàn kết thúc rồi.
Còn một câu chuyện mới, tràn ngập ánh nắng và hy vọng.
Mới chỉ, vừa bắt đầu.
21
Ca phẫu thuật của Tiểu Bảo, vô cùng thành công.
Ngày xuất viện, tôi đến đón bé.
Bé đã không còn là đứa trẻ ốm yếu, tái nhợt và gầy guộc ngày nào nữa.
Trên gương mặt bé đã có sắc hồng khỏe mạnh, trong mắt lấp lánh sự tò mò và mong chờ vô hạn đối với tương lai.
Bé lao vào lòng tôi, ôm tôi thật chặt.
“Cảm ơn dì, dì Văn Tĩnh.”
Bé nói bằng giọng non nớt.
“Dì là siêu anh hùng của con.”
Viền mắt tôi lập tức ươn ướt.
Tôi cảm thấy, tất cả khổ nạn và giằng co mà tôi từng trải qua trong quá khứ, vào khoảnh khắc này đều nhận được sự đền đáp trọn vẹn nhất.
Ngô Tú Mai và Triệu Vệ Đông cũng đến đón con.
Triệu Vệ Đông bị giam giữ mấy tháng trong trại tạm giam, vì có lời chứng của Ngô Tú Mai chứng minh rằng ông ta chỉ chuẩn bị làm chứng giả trong tình huống bị ép buộc, cuối cùng bị tuyên án treo.
Ông ta trông già đi rất nhiều, nhưng cũng bình thản hơn rất nhiều.
Ông ta bước đến trước mặt tôi, cúi người thật sâu.
“Văn tiểu thư, xin lỗi.”
“Và cả, cảm ơn cô.”
Tôi bình thản nhận lời xin lỗi và cảm ơn của ông ta.
“Sống cho tốt đi.” Tôi nói.
Ân oán vào khoảnh khắc này, thật sự tan thành mây khói.
Sau đó, công việc của quỹ từ thiện dần đi vào quỹ đạo.
Ngô Tú Mai làm rất tốt, bà ấy dùng từng đồng tiền vào đúng chỗ cần thiết nhất.
Giúp đỡ từng gia đình một, những người cũng từng rơi vào tuyệt cảnh giống như họ khi trước.
Còn tôi và Lục Trần Quang, cũng tự nhiên mà đến với nhau.
Không có lời tỏ tình long trọng nào, cũng không có nghi thức lãng mạn gì.
Chỉ là vào một buổi chiều nắng rất đẹp, chúng tôi cùng nhau uống cà phê trong khu vườn trên sân thượng của tôi.
Anh nhìn tôi, bỗng nói.
“Hình như tôi hơi không thể rời xa cà phê của em rồi.”
Tôi nhìn anh, cười.
“Vậy thì, cả đời này cũng đừng rời xa nữa.”
Mối quan hệ của chúng tôi, giống như những cây cối trên sân thượng của tôi.
Dưới sự nuôi dưỡng của nắng và mưa, lặng lẽ nhưng lại vô cùng kiên định mà cắm rễ, nảy mầm, nở hoa.
Chúng tôi cùng nhau đi du lịch, cùng nhau xem phim, cùng nhau bàn về bệnh án, cũng cùng nhau chăm sóc khu vườn nhỏ ấy.
Anh ủng hộ mọi quyết định của tôi, cũng trân trọng mọi dáng vẻ của tôi.
Ở bên anh, cuối cùng tôi cũng trở về thành người phụ nữ nhỏ bé biết cười, biết làm nũng, biết nũng nịu.
Lúc đó tôi mới hiểu, tình yêu tốt đẹp không phải là khiến bạn từ bỏ bản thân để chiều theo một người khác.
Mà là để bạn, trong lúc trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình, bên cạnh vừa vặn có một người, sóng vai cùng đi.
Một năm sau, chúng tôi kết hôn.
Đám cưới rất đơn giản, chỉ mời vài người bạn thân nhất.
Vương Vũ cũng đến.
Anh uống hơi nhiều, nắm tay Lục Trần Quang, nửa đùa nửa thật mà nói.
“Lục bác sĩ, tôi giao ‘chiến thần’ của chúng tôi cho anh đấy.”
“Cậu nhóc, nếu dám đối xử không tốt với cô ấy, thư luật sư của tôi không phải để trưng đâu.”
Mọi người đều cười.
Tôi cũng cười, nhưng nơi khóe mắt lại hơi ươn ướt.
Tôi nhìn người đàn ông bên cạnh mình, người có nụ cười ấm áp, đôi mắt trong trẻo.
Trong lòng tràn đầy sự bình yên và hạnh phúc chưa từng có.
Tôi từng cho rằng, nửa đời trước của mình là một cuộc chiến ngập đầy phản bội và tranh đấu.
Nhưng bây giờ tôi mới hiểu.
Đó không phải là chiến tranh.
Đó là một quá trình tu hành dài lâu, gian nan để phá kén hóa bướm.
Tôi phải tự tay xé toạc cái kén mang tên “hôn nhân” và “ỷ lại” đang bao bọc mình.
Dù quá trình ấy có đẫm máu.
Thì cuối cùng mới có thể đón ánh mặt trời mà dang cánh bay lên.
Còn bây giờ, cuối cùng tôi cũng bay ra khỏi khu rừng tăm tối ấy.
Nhìn thấy một thế giới mới rộng lớn hơn, tự do hơn, cũng tươi đẹp hơn.
Và anh, chính là phong cảnh đẹp nhất trong thế giới mới này.
Cuộc đời tôi, mới chỉ vừa bắt đầu.
Sự tái sinh của tôi, rực rỡ chói lòa.
-HẾT-
☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️
Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.
Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂
Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~
😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭
📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):
NGUYỄN THỊ XUÂN
MBbank 0934349862
💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏
🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi
🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới
🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨
🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!
Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎