Một Câu Lật Đổ Vương Phủ

Chương 1



“ tỷ tỷ, tỷ nhìn xem, đứa nhỏ này của muội lợi hại thật đấy, nó đá đến mức bụng muội cũng nhô cả lên rồi!”

Nghe tiếng cười giả vờ vui vẻ của đích muội Khương Châu Nhan, ta liền biết: ta đã trọng sinh.

Nàng ta chống cái bụng tròn vo, đi qua đi lại trước mặt ta, không ngừng khoe đứa con trong bụng hiếu động thế nào, sau này nhất định sẽ là một đứa trẻ nghịch ngợm.

Ta nhìn cái bụng yên lặng như nước chết của nàng ta, trong lòng cười lạnh.

Thai chết lưu mà cũng còn động được sao? Quả thật lợi hại.

Nhưng ta không vạch trần lời dối trá của nàng ta. Ngược lại, ta mỉm cười nói với đích mẫu đang đứng bên cạnh:

“Mẫu thân, trong bụng muội muội nhất định là một tiểu thế tử. Con mong nó sớm chào đời lắm, đây chính là đại hỷ sự lớn nhất của Ninh vương phủ mà!”

Chỉ một câu đã khiến Khương Châu Nhan và đích mẫu Lâm Thanh Nhược cười cong cả mắt.

Nhưng ta lại nhìn thấy khi hai người họ liếc nhau, trong mắt lóe lên sự tính toán sâu xa.

Rõ ràng ánh mắt của họ lộ liễu đến vậy, chỉ thiếu điều viết thẳng âm mưu lên mặt, vậy mà kiếp trước ta lại hoàn toàn không nhận ra.

Ta và Khương Châu Nhan đều là đích nữ của phủ thừa tướng.

Chỉ là mẫu thân ta qua đời không lâu sau khi sinh ta.

Phụ thân sợ không ai chăm sóc ta, nên đặc biệt cưới muội muội của mẫu thân — cũng chính là dì ruột của ta, Lâm Thanh Nhược — làm kế thất. Sau đó bà ta sinh ra Khương Châu Nhan, nàng ta liền trở thành nhị tiểu thư danh chính ngôn thuận của phủ thừa tướng.

Ta và Khương Châu Nhan cách nhau hai tuổi, từ nhỏ lớn lên cùng nhau, quan hệ thân thiết, cái gì cũng muốn giống đối phương.

Chúng ta cùng xuất giá trong một ngày. Ta gả cho Thái tử đương triều ôn nhu như ngọc, còn nàng ta gả cho Ninh vương văn võ song toàn.

Thậm chí chúng ta còn cùng mang thai, cùng tìm sẵn bà đỡ và nhũ mẫu, đến gần ngày sinh lại cùng chuyển về phủ thừa tướng chờ sinh.

Không ngờ, đó lại là khởi đầu cho việc ta rơi vào vực sâu vạn kiếp bất phục.

Kiếp trước sau khi chết, hồn phách ta vẫn luôn bị giữ lại trong phủ thừa tướng, không thể rời đi.

Mãi đến khi nghe được cuộc trò chuyện của nàng ta và đích mẫu, ta mới biết tất cả sự thật.

Thai nhi trong bụng Khương Châu Nhan đã chết từ một tháng trước khi sinh. Thái y khuyên nàng ta dẫn thai ra ngoài.

Nhưng nàng ta sống chết không chịu, cứ thế gắng gượng thêm một tháng.

Mục đích là cùng đích mẫu, vào ngày ta sinh con, đánh tráo con của ta.

Khương Châu Nhan gả vào Ninh vương phủ hai năm, vẫn luôn không có con.

Trong phủ đã có bốn năm vị thiếp thất. Ninh vương còn quanh năm bao nuôi một hoa khôi ở Xuân Nguyệt lâu. Những nữ nhân tranh sủng với Khương Châu Nhan nhiều không đếm xuể.

Ninh vương từng buông lời, nếu nàng ta còn không có con, thì chỉ có thể nhận một tờ hưu thư, bị đuổi khỏi Ninh vương phủ.

Vì vậy cái thai này của Khương Châu Nhan bắt buộc phải bình an sinh ra. Nếu không, nàng ta sẽ mất thân phận Ninh vương phi hiển hách ấy.

Thế là hai mẹ con họ liền nhắm vào đứa con trong bụng ta.

Bà đỡ của ta và Khương Châu Nhan đều do đích mẫu đích thân chọn. Ngay cả đám nha hoàn hầu hạ khi sinh cũng đều là tâm phúc của đích mẫu.

Họ nhân lúc ta hôn mê sau khi sinh, lặng lẽ đổi con ta đi, rồi ném đứa trẻ chết mà Khương Châu Nhan sinh ra lên giường ta.

Nếu không phải chính tai nghe thấy, ta thật sự không dám tin đích muội mà ta cưng chiều từ nhỏ đến lớn lại tính kế ta như vậy.

Ta càng không ngờ, người dì mà ta luôn đối đãi như mẫu thân ruột, sau lưng lại bôi nhọ ta mang thai yêu nghiệt, là thân thể bất tường.

Chỉ vì hai mẹ con họ, ta bị giam trong phủ, không được ra ngoài. Phu quân Thái tử của ta bị phế, cuối cùng uất ức mà chết.

Họ còn cố ý đến phủ đệ bỏ hoang chế giễu ta là sao chổi hại người. Thậm chí khi ta tranh cãi, họ đã dìm chết ta trong hồ sen.

Giờ nhìn gương mặt giả nhân giả nghĩa của họ, ta chỉ thấy buồn nôn.

Ta cố hết sức siết chặt tay, mới miễn cưỡng giữ được bình tĩnh.

Tính theo thời gian, đến chiều ta sẽ chuyển dạ, tối hôm sau mới sinh đứa trẻ ra.

Ta lập tức dặn nha hoàn thân cận Hồng Phù mau đi tìm phu quân Thái tử, nhất định phải để chàng đến phủ thừa tướng trong đêm nay.

Kiếp trước, lúc chuyển dạ, ta cũng sai người đi báo tin cho Thái tử, nhưng lại bị đích mẫu và đích muội ngăn lại.

Họ nói ta sinh con đầu lòng, đêm nay chắc chắn chưa sinh được. Thái tử chính vụ bận rộn, không thể quấy rầy chàng lúc này.

Chi bằng đợi ngày mai, lúc sắp sinh thật rồi mới sai người mời Thái tử đến, như vậy cũng tránh để chàng vì chuyện này mà phân tâm.

Khi ấy chính là thời điểm bệ hạ khảo nghiệm Thái tử, tuyệt đối không thể để chàng vì nhi nữ tình trường mà bỏ bê chính sự, chọc giận bệ hạ.

Thế là ta nghe lời họ, không lập tức báo cho Thái tử.

Đích mẫu lại không cho những nha hoàn ta mang từ Thái tử phủ vào phòng sinh, nói sợ đông người sẽ xung khắc thai thần.

Điều này khiến lúc sinh con, bên cạnh ta thậm chí không có lấy một thân tín.

Tất nhiên cũng cho họ cơ hội tráo đổi đứa trẻ.

Đời này, ta tuyệt đối không để họ được như ý.

Không lâu sau, nha hoàn Hồng Phù truyền tin về, nói Thái tử tạm thời bị phái đến quân doanh, đêm nay có thể không về được.

Ta nóng lòng như lửa đốt. Một mặt sai thị vệ Thái tử phủ đến quân doanh báo tin, một mặt để Hồng Phù cầm lệnh bài của Thái tử vào cung cầu Hoàng hậu, xin một vị cô cô trong cung chuyên phụ trách việc sinh nở của các nương nương đến phủ thừa tướng giúp đỡ, phòng khi bất trắc.

Hoàng hậu là mẫu thân của Thái tử. Kiếp trước, sau khi ta mang thai, bà từng bảo ta vào cung chờ sinh. Chỉ là ta quá tin hai mẹ con độc ác kia, nên mới dẫn đến một loạt tai họa sau đó.

Trong lòng ta lo lắng, chậm rãi đi qua đi lại trong sân. Có lẽ vì cảm xúc quá căng thẳng, còn chưa đến giữa trưa, ta đã chuyển dạ sớm.

Ta cảm thấy một dòng nóng chảy ra từ hạ thân, men theo hai chân trượt xuống đến mắt cá.

Cảm giác này quá quen thuộc, trong lòng ta lập tức đoán được.

Cúi đầu nhìn xuống, trên mặt đất đã có thêm một vũng nước.

Quả nhiên là vỡ ối!

Đáng tiếc, đích muội cũng phát hiện ra sự khác thường của ta.

Mấy ngày nay, nàng ta biết ta sắp lâm bồn, thỉnh thoảng lại đến viện của ta đi một vòng.

Vừa mới tách ra được một lát, nàng ta đã không nhịn được mà lại chạy tới xem xét.

Ta thấy trong mắt nàng ta lóe lên vẻ mừng như điên.

Nhìn sâu hơn, còn có cả một tia đắc ý và sốt ruột.

Đương nhiên nàng ta sốt ruột. Thai chết lưu ở trong bụng thêm một ngày, nàng ta lại nguy hiểm thêm một phần.

Nếu không phải vì muốn đổi lấy cốt nhục trong bụng ta, nàng ta sao có thể chờ nhiều ngày như vậy?

Giờ thấy ta cuối cùng cũng chuyển dạ, nàng ta tất nhiên kích động đến mừng rỡ.

Nhưng ngay sau đó, nàng ta lại giả vờ lo lắng kêu lên:

“Người đâu! Mau đi mời mẫu thân tới! Tỷ tỷ sắp sinh rồi!”

Đích mẫu dẫn theo bà đỡ vội vàng chạy đến. Trong mắt đầy căng thẳng và hưng phấn không che giấu nổi, nhưng vừa nhìn thấy ta, bà ta lập tức thay bằng vẻ mặt quan tâm.

“Dữ Đường, con đừng sợ. Mẫu thân đã sắp xếp xong hết rồi, nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.”

Bà ta ra hiệu cho bà đỡ. Lập tức có hai người bước tới, định dìu ta vào phòng.

Nhưng ta đẩy họ ra.

Được sống lại một đời, ta tuyệt đối không thể tiếp tục trở thành cá thịt trên thớt của họ.

“Mẫu thân, con muốn về Thái tử phủ sinh.” Ta sắc mặt tái nhợt, dặn nha hoàn Xuân Mai được mang từ Thái tử phủ tới: “Chuẩn bị xe, về Thái tử phủ!”

Nghe ta nói vậy, đích mẫu và đích muội liếc nhau, đều nhìn thấy sự sốt ruột trong mắt đối phương.

Chương tiếp
Loading...