Minh Châu Sáng Ngời
Chương 1
Trong tiệc mừng thọ Thái hậu, các quý nữ phải giải cửu liên hoàn ngay tại chỗ.
Đích tỷ giỏi nhất những trò khéo léo, lại cố tình đổi chiếc vòng của ta thành cái bị hỏng ngay trước khi lên sân.
Kiếp trước, ta càng giải càng rối, gấp đến mức vành tai đỏ bừng.
Ngũ hoàng tử lại nói ta ngây thơ đáng yêu, xin cưới ta.
Sau này, chàng nhìn thấy đích tỷ chỉ trong ba hơi thở đã giải được vòng, ngẩn ra rất lâu.
“Hóa ra người thật sự thông tuệ là nàng ấy.”
Lại mở mắt ra, ta cầm chiếc vòng hỏng lên, chỉ nhìn một cái đã đặt xuống.
“Vật này đã hỏng, thần nữ không giải được.”
Ngũ hoàng tử quả nhiên lộ vẻ thất vọng.
Vị Đế sư trẻ tuổi bên cạnh Thái hậu lại bỗng đưa tay ra.
Chàng cầm chiếc vòng hỏng kia lên, nhẹ nhàng vặn một cái, cơ quan lập tức mở ra theo tiếng động.
“Có thể chỉ nhìn một cái đã nhận ra chốt ngầm bị phá, đã đủ thông minh rồi.”
Chàng nhìn về phía Thái hậu.
“Thần muốn cầu cưới Nhị cô nương nhà họ Thẩm.”
1.
Trong điện yên tĩnh rất lâu.
Ta quỳ giữa tiệc mừng thọ, đầu ngón tay vẫn còn dừng bên cạnh chiếc cửu liên hoàn kia.
Vòng bạc được Ôn Tri Dao cầm trong tay, chiếc chốt ngầm ở tầng trong cùng đã bật ra, để lộ một vết mảnh từng bị người ta cạy qua.
Nếu vừa rồi ta cố chấp giải nó, vòng sẽ càng quấn càng chặt, cuối cùng chỉ giống như kiếp ấy, gấp đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, vành tai đỏ bừng, bị cả điện cười thành một cô nương vụng về.
Ngũ hoàng tử Tiêu Thừa Cảnh từng thích sự vụng về ấy.
Chàng nói ta không biết che giấu, ngây thơ đáng yêu.
Sau này chàng chán rồi.
Chàng nhìn thấy đích tỷ chỉ trong ba hơi thở đã giải được cửu liên hoàn trong cung yến, ánh mắt đứng lại rất lâu, sau khi về phủ liền ném chiếc vòng hỏng kia đến trước mặt ta.
Chàng nói:
“Thẩm Chiếu Vi, năm đó nàng cố ý giấu tài, hay thật sự ngu xuẩn?”
“Nếu nàng sớm có được một nửa thông tuệ của tỷ tỷ nàng, bổn vương cũng không đến nỗi bị chút ngây thơ đáng yêu ấy của nàng lừa.”
Khi đó ta mới biết, hóa ra chàng thích sự ngốc nghếch của ta, cũng có thể lấy nó ra để oán trách ta ngốc nghếch.
Bây giờ ta không ngốc cho chàng xem nữa.
Chàng liền lộ vẻ thất vọng.
Thái hậu ôm lò sưởi tay, ánh mắt đảo qua giữa ta và Ôn Tri Dao.
“Tri Dao, con muốn cưới Nhị cô nương nhà họ Thẩm?”
Ôn Tri Dao cúi người hành lễ.
Giọng chàng rất vững, như ngọc rơi vào nước trong.
“Thần cầu Thái hậu ban ân.”
Thái hậu không lập tức đáp.
Trên tiệc mừng thọ có đầy quý nữ khắp kinh thành, phu nhân các phủ, mấy vị hoàng tử cũng đều có mặt.
Ôn Tri Dao là Đế sư do Tiên đế đích thân chỉ định, tuy tuổi còn trẻ, nhưng chưởng quản kinh diên, quản Quốc Tử Giám, ngay cả Hoàng đế gặp chàng cũng phải giữ lại ba phần khách khí.
Chàng chưa từng nhúng tay vào mấy trò nhỏ của các quý nữ trong yến tiệc như thế này.
Hôm nay lại trước mặt mọi người mở miệng thay ta.
Đích tỷ Thẩm Minh Xu đứng bên cạnh ta, nụ cười trên mặt đã cứng đờ.
Vừa rồi khi nàng ta giải vòng, chỉ ba hơi thở đã mở, Thái hậu đích thân khen nàng ta tâm tư linh lung.
Lẽ ra hôm nay nàng ta phải là người chói mắt nhất.
Nhưng một câu của Ôn Tri Dao đã khiến ánh mắt cả điện chuyển hết lên người ta.
Ngũ hoàng tử cũng đang nhìn ta.
Giữa mày chàng hơi nhíu lại, giống như đột nhiên phát hiện bản thân vừa rồi dời mắt đi quá sớm.
Thái hậu chậm rãi cười.
“Nhị cô nương nhà họ Thẩm, chính con nói thế nào?”
Ta ngẩng mắt.
“Thần nữ sợ hãi.”
Đây là lời thật lòng.
Tránh Tiêu Thừa Cảnh là một chuyện, bị Ôn Tri Dao cầu cưới ngay giữa điện lại là chuyện khác.
Môn đệ nhà họ Ôn thanh quý, quy củ cũng nặng.
Con người Ôn Tri Dao lại càng khó đoán.
Kiếp ấy, ta chỉ từng thấy mấy bài sách luận của chàng trong thư phòng Tiêu Thừa Cảnh.
Nét chữ thanh tú cứng cáp, lời lẽ sắc bén, câu nào câu nấy đều không chừa đường lui.
Mỗi lần Tiêu Thừa Cảnh đọc xong đều phải nhíu mày.
Chàng nói, người như Ôn Tri Dao bẩm sinh không biết yêu người khác, chỉ thích hợp ôm kinh thư sống cả đời.
Sau này ta bị nhốt trong phủ Ngũ hoàng tử, ngược lại cảm thấy không biết yêu người khác cũng không tính là chuyện xấu.
Ít nhất còn hơn người biết thích, cũng biết chán ghét.
Thái hậu nhìn về phía Ôn Tri Dao, ý cười sâu hơn một chút.
“Đứa trẻ này, từ nhỏ đến lớn không mở miệng cầu xin ai, hôm nay vừa mở miệng đã làm ai gia giật mình.”
Ôn Tri Dao nói:
“Thần quả thật có tư tâm.”
Thái hậu nhướng mày.
“Tư tâm gì?”
Ôn Tri Dao đặt chiếc cửu liên hoàn bị hỏng kia trở lại khay.
“Thần tu sửa bộ Bách Công Cựu Phổ nhiều năm, thiếu nhất là người có thể phân biệt cơ quan bị hư hại.”
“Nhị cô nương nhà họ Thẩm chỉ nhìn một cái đã biết chốt ngầm bị phá.”
“Người như vậy, giữ trong nội trạch thì đáng tiếc.”
Trong điện lại yên tĩnh trong thoáng chốc.
Lời này thật sự không giống cầu cưới.
Ngược lại giống Quốc Tử Giám tuyển học trò hơn.
Ta nghe mà trong lòng hơi nhẹ nhõm, lại không hiểu sao có chút chua xót khó nói.
Ít nhất điều chàng nói là ta có thể nhìn ra cơ quan bị hư hại.
Không phải ngây thơ đáng yêu, cũng không phải ngốc đến thú vị.
Thái hậu bật cười.
“Con cầu cưới cô nương nhà người ta, vậy mà trước tiên lại nói người ta có thể tu sửa cựu phổ.”
Sắc mặt Ôn Tri Dao không đổi.
“Thần muốn cưới nàng làm thê tử.”
“Cũng muốn mời nàng cùng tu sửa cựu phổ.”
Lần này, ngay cả ta cũng ngẩn ra.
Ánh mắt Thái hậu lại rơi xuống người ta.
“Nhị cô nương nhà họ Thẩm, hôm nay là tiệc mừng thọ của ai gia, ai gia không ép con gật đầu.”
“Nhưng Tri Dao đã mở miệng, ai gia liền thay nó để lại một câu.”
“Nếu con bằng lòng, ba ngày sau vào cung trả lời.”
Ta cúi người dập đầu.
“Thần nữ tạ ân điển của Thái hậu.”
Khi ta lui xuống, Thẩm Minh Xu bỗng đưa tay, nhẹ nhàng đỡ ta một chút.
Đầu ngón tay nàng ta đặt lên cổ tay ta, lực rất nhẹ, giọng cũng nhẹ.
“Muội muội thật có phúc khí.”
Giọng điệu ấy vẫn dịu dàng.
Nhưng móng tay nàng ta gần như bấm vào xương cổ tay ta.
Ta ngẩng mắt nhìn nàng ta.
“Cửu liên hoàn của tỷ tỷ giải rất tốt.”
Khóe môi nàng ta khẽ động.
Ta chậm rãi rút tay về.
“Đáng tiếc, cái bị hỏng lại ở trong tay ta.”
Sắc máu trên mặt nàng ta cuối cùng cũng nhạt đi một chút.
2.
Trên đường hồi phủ, phụ thân trầm mặt, không nói một lời.
Đích mẫu ngồi bên cạnh ông, chiếc khăn trong tay bị vò đi vò lại.
Thẩm Minh Xu cúi đầu, hốc mắt hơi đỏ, giống như chịu uất ức lớn bằng trời.
Ta ngồi ở góc trong cùng, trên cổ tay vẫn còn nửa vòng dấu đỏ do nàng ta bấm ra.
Khi xe ngựa đi qua phố dài, bên ngoài truyền đến tiếng tiểu thương rao bán hạt dẻ rang đường.
Ta bỗng nhớ đến kiếp ấy, mùa đông đầu tiên sau khi gả vào phủ Ngũ hoàng tử.