Liên Gian Độ
Chương 1
Kiếp trước, trưởng tỷ Giang Cẩm Nguyệt được Đông cung Thái tử để mắt tới.
Chỉ vì hôm ấy, tỷ ấy thay ta mang bức “Ngư Hí Liên Gian Đồ” đến Đông cung, lại bị Thái tử lầm tưởng là do trưởng tỷ vẽ.
Thế nhưng, trưởng tỷ và Bùi Chiêu vốn là thanh mai trúc mã, từ lâu đã sớm tâm đầu ý hợp.
Đúng lúc thánh chỉ sắc phong được đưa đến Giang phủ, sính lễ của Bùi gia đến cầu thân cũng vừa được bày đầy trong sân Giang phủ.
Ý chỉ của thiên gia, không ai dám kháng.
Trong lúc cấp bách, Bùi phụ đành nói dối rằng người Bùi Chiêu muốn cưới không phải trưởng tỷ, mà là ta.
Sau khi thành thân, Bùi Chiêu hết lần này đến lần khác trút giận lên ta, nói ta chỗ nào cũng không bằng trưởng tỷ.
Hắn oán ta không nên được Giang gia tìm về, càng không nên giở trò Lý đại đào cương, tâm cơ thâm sâu.
Trọng sinh trở về đúng ngày Đông cung mở yến tiệc thư họa, ta vội vàng gọi trưởng tỷ lại.
“Trưởng tỷ, hôm nay cứ để muội tự mình đi.”
01
Bước chân của trưởng tỷ khựng lại, tỷ ấy sững người một thoáng.
“Cẩm Tâm, muội vừa trở về Giang phủ chưa đầy ba tháng. Lễ nghi trong cung lại vô cùng rườm rà, trước giờ muội vốn chẳng thích.”
“Chẳng phải đã nói để tỷ thay muội mang tranh đi sao? Sao hôm nay muội lại muốn tự mình đi?”
Khóe môi tỷ ấy khẽ cong lên, mỉm cười trêu:
“Hay là muội sợ tỷ mượn tranh của muội, rồi gả cho vị ở Đông cung kia?”
Đông cung Thái tử Hạ Hoài An, trong lời đồn là người thanh lãnh nghiêm nghị, không giận mà uy, khiến người khác vừa kính vừa sợ.
Kiếp trước, sau khi được Giang gia tìm về, ta vẫn luôn chán ghét những khuôn phép lễ nghi gò bó.
Vì vậy, sau khi biết Đông cung mở yến tiệc thư họa để tuyển Thái tử phi, ta liền năn nỉ trưởng tỷ thay ta mang tranh đến Đông cung, coi như chỉ đến cho đủ lệ.
Trưởng tỷ vừa mới rời phủ, thanh mai trúc mã của tỷ ấy là Bùi Chiêu đã đến Giang phủ cầu hôn.
Đoàn sính lễ kéo dài hùng hậu, đủ mười tám tráp.
Vì trưởng tỷ không có mặt, Bùi Chiêu bèn vào hậu viện chơi cùng ta, vừa chờ trưởng tỷ hồi phủ.
Không ngờ, trưởng tỷ lại được Thái tử để mắt.
Bức “Ngư Hí Liên Gian Đồ” cũng bị lầm tưởng là do trưởng tỷ vẽ.
Cùng trở về Giang phủ với trưởng tỷ, không chỉ có sáu mươi sáu tráp sính lễ, mà còn có cả chiếu thư sắc phong do Lễ bộ thảo sẵn.
Ngụy công công, người đến tuyên chỉ, vừa nhìn thấy mười tám tráp sính lễ vốn đã bày sẵn trong sân thì lập tức nhíu mày.
Ông đảo mắt nhìn một lượt, nheo mắt nhìn chằm chằm phụ thân và Bùi phụ.
“Mười tám tráp sính lễ này là của ai?”
Ngụy công công là tâm phúc bên cạnh đương kim Thánh thượng.
Phụ thân lập tức luống cuống tay chân, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Bùi phụ cũng không dám trái ý Ngụy công công, càng không dám nói mình muốn tranh thê tử với Thái tử.
Trong lúc nguy cấp, Bùi phụ chỉ thẳng vào ta, buột miệng nói:
“Mười tám tráp sính lễ này là để cầu cưới thứ nữ Giang gia, Giang Cẩm Tâm.”
“Khuyển tử Bùi Chiêu nguyện cưới Giang Cẩm Tâm làm vợ.”
Ta sững sờ, đến nỗi không nói nổi một lời.
Bùi Chiêu vừa định mở miệng thì đã bị ánh mắt cảnh cáo của Bùi phụ ép phải im lặng.
Đôi mày vốn còn cau chặt của Ngụy công công lập tức giãn ra.
Ông hài lòng cong khóe môi.
“Vậy xin chúc mừng Giang đại nhân, song hỷ lâm môn.”
Ta quay đầu nhìn trưởng tỷ.
Hai mắt tỷ ấy đã đỏ hoe.
Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy.
Lời mai mối đã định, không còn đường thay đổi.
Cứ như vậy, trong một sự trùng hợp trớ trêu, ngày trưởng tỷ gả vào Đông cung, cũng là ngày ta gả cho Bùi Chiêu.
Đêm động phòng hoa chúc, Bùi Chiêu uống say rồi ôm mặt khóc lớn, để mặc ta ngồi cô độc suốt cả một đêm dài.
Kể từ đó, hắn luôn oán hận ta đã Lý đại đào cương, tâm cơ sâu nặng, khiến hắn đánh mất người mình yêu.
Trên giường, hắn mặc sức va chạm thô bạo để phát tiết mọi bất mãn, còn ép ta phải gọi hắn là “tỷ phu”.
Ta đau đớn đến mức không thể chịu nổi, cuối cùng chỉ có thể khuất phục.
Sau khi trưởng tỷ gả vào Đông cung, chẳng bao lâu đã thất sủng.
Tỷ ấy gửi thư cho ta.
Trên từng trang giấy đều thấm đầy nước mắt.
Dường như mọi bi kịch đều bắt đầu từ việc ta nhờ trưởng tỷ thay mình mang tranh đến Đông cung.
Ta có lỗi với trưởng tỷ.
Cũng không muốn tiếp tục đối mặt với Bùi Chiêu.
Nghĩ đến đây, ta kiên quyết rút bức tranh khỏi tay trưởng tỷ, rồi xé nó thành hai nửa.
Bức tranh đã gây nên mọi tai họa này…
Ta không cần nó nữa.
“Trưởng tỷ, muội đã quyết rồi.
Hôm nay, cung yến vẫn nên để muội tự mình tham dự.”
02
Nói xong, ta bước lên xe ngựa tiến vào hoàng cung.
Nhưng vừa đặt chân lên xe, vạt váy phía sau đã bị ai đó khẽ kéo lại.
Ta quay đầu nhìn.
Là trưởng tỷ.
“Cẩm Tâm, tỷ đi cùng muội vào cung.”
Ta không khỏi ngạc nhiên.
Yến tiệc thư họa của Đông cung, ngoại trừ những tiểu thư khuê các đã có người trong lòng, tất cả các quý nữ chưa xuất giá đều phải tham dự.
Kiếp trước, trưởng tỷ vốn không định đến.
Tỷ ấy và Bùi Chiêu quen biết nhiều năm, đôi bên đã sớm tâm ý tương thông.
Chỉ vì ta sợ quy củ trong cung quá nghiêm ngặt, lại đúng lúc lên cơn sốt cao, nên mới nhờ trưởng tỷ thay mình mang tranh đến Đông cung.
Thấy ta ngẩn người, mẫu thân cũng bước tới.
“Vẫn là Cẩm Nguyệt hiểu chuyện. Nó sợ con vào cung không hiểu lễ nghi, nên mới muốn đi cùng để ta được yên tâm.”
Ta gật đầu, nắm tay trưởng tỷ cùng lên xe ngựa.
Đúng vậy.
Trưởng tỷ trước nay đều suy nghĩ cho ta.
Trên xe ngựa, ta khẽ hỏi:
“Trưởng tỷ, từ trước đến nay Thái tử tuyển phi đều chọn dung mạo, xét tài tình. Vì sao đương kim Thái tử chỉ dựa vào một bức họa đã có thể chọn ra Thái tử phi?”
Trưởng tỷ hơi nhíu mày.
“Việc này tỷ cũng không rõ. Chỉ nghe đồn Thái tử Hạ Hoài An tính tình kỳ quái, không gần nữ sắc.”
Nghe trưởng tỷ nói vậy, lòng ta cũng bất giác căng thẳng.
Một bên là vị Thái tử tính tình cổ quái.
Ngay cả trưởng tỷ hoàn mỹ mọi mặt, sau khi gả cho hắn cũng không thể có được hạnh phúc.
Một bên là Bùi Chiêu, sau khi đánh mất người mình yêu thì trở nên cố chấp đến cực đoan.
Hai nơi ấy đều như đầm rồng hang hổ.
Nơi nào ta cũng không muốn bước chân vào.
Thấy ta im lặng, trưởng tỷ khẽ vỗ lên bàn tay đang đặt trên đầu gối của ta.
“Đừng lo. Có tỷ ở đây.”
Ta khẽ mỉm cười.
“Trưởng tỷ vốn chẳng có gì phải lo. Bùi công tử và tỷ tâm đầu ý hợp, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ đến Giang gia cầu hôn.”
Trưởng tỷ khẽ mím môi.
“Bùi Chiêu sao? Có lẽ lúc này hắn đã chờ ở cổng vào của cung yến rồi.”
“Vừa rồi Bùi phủ còn sai người tới hỏi chúng ta có đi dự cung yến hay không. Họ nói, nếu tỷ đi thì Bùi Chiêu sẽ đến đó trước để chờ.”