Lần Cuối Em Buông Tay
Chương 1
Tôi và Cố Gia Diễn dây dưa với nhau đã bốn năm. Đến năm thứ tư, tôi bỗng thấy mệt rồi.
Sáng sớm, anh tựa đầu giường hút thuốc.
Tôi khẽ gạt cánh tay đang ôm hờ mình ra, vừa mặc quần áo vừa nói:
“Vài hôm nữa em về quê xem mắt.”
“Ừ, khi nào quay lại?”
“Không quay lại nữa.”
Bàn tay đang cầm thuốc của anh dường như khựng lại trong thoáng chốc, rồi anh đưa điếu thuốc lên môi, rít mạnh một hơi.
Thành phố này không thuộc về tôi.
Người trước mặt tôi cũng vậy.
Tôi dựa vào ngực Cố Gia Diễn, để anh xoa eo cho mình.
Hơi ấm nóng bỏng từ lòng bàn tay anh truyền tới từng chút một.
Tôi thoải mái khẽ thở dài.
“Đúng là đồ yếu ớt.”
Dù đã ở bên nhau bốn năm, tôi vẫn có phần không chịu nổi anh.
Anh chậm rãi nhả một vòng khói rồi cúi xuống hôn tôi.
Trong khoang miệng là mùi thuốc lá nhàn nhạt.
Tôi đáp lại nụ hôn ấy, nhưng khi môi lưỡi anh dần trượt xuống dưới, tôi giơ tay ngăn lại.
“Hửm?”
Cố Gia Diễn nhướng một bên mày, khàn giọng phát ra âm thanh trầm thấp.
Anh vừa tắm xong, một giọt nước đang men theo đường cơ bắp mượt mà mà chảy xuống.
Vai rộng eo hẹp, dáng người cực đẹp.
Bình thường anh mặc vest, mỗi khi nghiêm túc không cười lại càng khiến người khác rung động.
“Vài hôm nữa em về quê xem mắt.”
Nói rồi, tôi không thành thật mà đưa tay sờ bụng anh một cái.
Chậc… mấy năm nay đúng là tôi được nuôi quá tốt.
Chỉ không biết cái khẩu vị bị chiều hư này phải mất bao lâu mới quen lại được.
“Anh để dành sức cho em chút đi.”
Cơ thể dưới tay tôi dường như cứng lại trong thoáng chốc, cũng có thể chỉ là ảo giác của tôi.
“Được thôi, khi nào quay lại?”
Tôi lưu luyến rút tay về.
“Không quay lại nữa.”
Thành phố này không thuộc về tôi.
Người trước mặt tôi cũng vậy.
Ở bên nhau bốn năm, đôi khi tôi cũng không nhịn được mà tưởng tượng về tương lai của cả hai.
Nhưng con người quý nhất là biết rõ vị trí của mình.
Tôi chẳng qua chỉ là thú vui nhất thời của anh, sao có thể mong cầu lâu dài.
“Tính cô ấy ngoan ngoãn, không như con bé nhà họ Triệu kia, ngày nào cũng gây chuyện.”
“Anh Diễn đừng cứng miệng nữa, có người phụ nữ nào ở cạnh anh được bốn năm đâu? Có tình cảm thì cứ nhận đi, anh em cả mà…”
“Ngoan ngoãn, biết điều, không gây phiền phức — đó là lý do cô ấy có thể ở bên tôi lâu như vậy.”
“Kết hôn? Đừng đùa. Tôi là kiểu người nào, cậu còn không biết sao?”
Tôi nghe hết cuộc trò chuyện của anh với bạn trong phòng làm việc.
Đã nghe thấy rồi thì không thể tiếp tục giả vờ không biết để tự lừa mình nữa.
Nghĩ đến đây, tôi bất giác thất thần.
Khi mới ở bên Cố Gia Diễn năm ấy, tôi vốn không nghĩ nhiều như vậy.
Nhà Phật có câu:
“Vì yêu nên sinh lo âu, vì yêu nên sinh sợ hãi.”
Cuối cùng tôi vẫn động lòng với người không nên động lòng, để rồi thua đến tan tác.
Tôi tự giễu cười khẽ, lặng lẽ đọc nửa câu sau:
“Nếu rời xa ái tình, sẽ không còn lo âu hay sợ hãi.”
Bây giờ… cũng đến lúc tôi nên rời đi rồi.
“Em nghĩ kỹ rồi à?”
Cố Gia Diễn cúi đầu nhìn tôi một lúc lâu.
“Ừm, nghĩ kỹ rồi.”
Tôi khẽ gạt cánh tay đang ôm hờ mình ra, cúi đầu nhìn hoa văn trên nền gạch.
Đàn Cung là khu nhà xa hoa bậc nhất Hải Thị.
Với khả năng của tôi, có lẽ tiền lương cả tháng cũng không mua nổi một viên gạch ở đây.
Ngày Cố Gia Diễn xuất hiện, anh giống như hoàng tử trong truyện cổ tích chìa tay mời tôi khiêu vũ.
Nhưng khi tiếng chuông mười hai giờ vang lên, tất cả rồi cũng phải trở về điểm khởi đầu.
“Cố Gia Diễn, em không còn nhỏ nữa.”
Anh đứng dậy xuống giường, mở một chai rượu cho mình.
Bỏ đầy đá vào ly rồi uống cạn trong một hơi.
“Anh uống ít đá thôi, dạ dày anh không…”
Lời tôi còn chưa nói hết đã bị anh dùng một nụ hôn chặn lại.
Dòng rượu lạnh buốt tràn sang khiến tôi sặc đến ho khan.
Tôi ho không ngừng, còn Cố Gia Diễn lại dịu dàng vỗ lưng cho tôi.
Hoàn toàn không giống kẻ xấu xa vừa rồi.
“Đến lúc cưới nhớ mời anh nhé, anh sẽ lì xì em một phần thật lớn.”
Anh nhẹ nhàng vén tóc tôi ra sau tai, từng chữ từng chữ càng nghe càng rõ.
“Dù sao em cũng theo anh nhiều năm như vậy, đừng để người khác xem thường mình.”
Trái tim tôi như bị ngâm trong rượu mạnh lạnh buốt.