Kiếp Này Không Yêu Chàng

Chương 5



Ta vẽ xong bản vẽ, định đi tìm thợ mộc làm, Tần Ngũ tự nguyện xung phong muốn thử, cuối cùng cả đống gỗ đều bị ném vào bếp lửa.

Khí đến mức ta bắt nàng đền một tấm Lưu Quang Cẩm mới thôi.

Nàng cũng chẳng giận, còn vui vẻ đi theo ta ra ngoài tìm thợ mộc.

Trước kia chỉ thấy nàng khó gần, đến khi tiếp xúc rồi mới biết, nàng căn bản chẳng có tính khí gì, đặc biệt dễ sống chung.

Ta đi tìm hết tất cả các tiệm thợ mộc trong Hoài Dân Phường mà vẫn thấy không ổn, hai chúng ta đành phải sang các phường khác tìm tiếp.

Kết quả lại gặp được tiểu tỳ nữ từng từng chăm sóc ta ở phủ Hầu.

14

Lúc ta gặp nàng, tiệm của nàng vừa bị đập phá xong, bên trong ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.

Nàng ngồi trên bậc cửa, nhìn dòng người qua lại ngoài kia, khiến ta nhớ đến chính mình mấy tháng trước.

Ta ngồi xổm trước mặt nàng, ngang tầm mắt với nàng, khẽ hỏi: “Có thể kể cho ta nghe đã xảy ra chuyện gì không?”

Nàng nhìn thấy ta thì vô cùng kinh ngạc: “Cô nương?”

Ta gật đầu: “Là ta.”

Khóe mắt nàng bỗng đỏ hoe, những giọt lệ lớn như hạt đậu lăn lộn trong mắt.

Ta lấy ra một chiếc khăn tay đưa cho nàng, nàng nhận lấy, lấy khăn che mắt rồi òa lên khóc nức nở.

Khóc xong, nàng kể cho ta nghe nỗi oan khuất của mình.

Nàng vốn họ Chu, tên Song Nguyệt, cha nàng là thợ mộc. Thuở nhỏ nhà nàng cũng khá giả, sau này cha nàng vướng vào kiện tụng, tiền trong nhà đều phải bồi sạch, còn người thì sau khi ra ngục không bao lâu cũng qua đời.

Chu Song Nguyệt từ nhỏ đã theo cha làm việc, cũng luyện được một tay nghề rất tốt. Để gây dựng lại Chu Ký Mộc Tượng, nàng bán thân vào phủ Hầu làm nha hoàn.

Mấy năm trời, nàng tích cóp được không ít tiền tháng, cộng thêm khoản tiền an trí mà Hầu phu nhân cho, sau khi rời phủ Hầu, nàng cuối cùng cũng có tiền để mở lại Chu Ký Mộc Tượng.

Để có thể gây dựng danh tiếng, nàng mạo hiểm nhận việc của phường Tơ Lụa Hương La, đi sửa khung cửi.

Rõ ràng nàng đã sửa xong, nhưng quản sự của phường Tơ Lụa Hương La nhất quyết nói là chưa sửa xong, không trả tiền công, còn sai người đến cửa tiệm gây sự.

Người ngoài thấy là người của phường Tơ Lụa Hương La đến quấy phá, không ai dám giúp. Chu Song Nguyệt gọi cả lực lượng tuần phòng đến, cuối cùng cũng chỉ đành bỏ qua.

Ta siết siết ngón tay, hỏi Chu Song Nguyệt: “Nếu ta nói với ngươi, e rằng mấy ngày nữa phường Tơ Lụa Hương La sẽ không còn nữa, ngươi tin không?”

Nàng ngẩng đầu, mờ mịt nhìn ta: “Ta, không biết.”

Ta nghiêng đầu: “Không biết thì không biết vậy, thế ngươi làm cho ta một cái xích đu trước đã.”

Nàng nhận bản vẽ của ta xem một lát: “Được, không thành vấn đề.”

Chu Song Nguyệt vực dậy rất nhanh, lập tức bắt tay dọn dẹp tiệm, ta và Tần Ngũ cũng phụ một tay.

Ngày cái xích đu được dựng xong, phường Tơ Lụa Hương La bị niêm phong.

Chu Song Nguyệt ngẩn ra một lúc, rồi kinh ngạc nhìn ta: “Lời cô nương nói ngày đó, vậy mà là thật!”

Ta ngồi trên xích đu, cười tươi như hoa: “Giờ tin ta rồi chứ?”

Nàng cũng cười, để lộ hai lúm đồng tiền bên má: “Tin, ta tin cô nương rồi, cô nương lợi hại quá.”

Nào phải ta lợi hại, mà là Thái hậu lợi hại mới đúng.

Dẫu câu chuyện ta kể khiến bà vui vẻ, nhưng đối với một kẻ xuất thân từ thôn quê như ta mà lại có thể cứu công tử phủ Hầu, bà nhất định sẽ sinh nghi.

Đã sinh nghi thì sẽ sai người đi tra xét.

Tra xét rồi, liền sẽ phát hiện món quà lớn ta tặng cho bà, chủ của phường Tơ Lụa Hương La là con trưởng của Thị lang Bộ Lại, từ lâu đã đứng về phía bệ hạ.

Bệ hạ đương kim là con nuôi của Thái hậu, do một tay Thái hậu nâng đỡ lên ngôi. Ngoài mặt thì ra sức đề xướng hiếu đạo, cảm tạ ân dưỡng dục của Thái hậu, nhưng ngầm đã sớm bất mãn với việc Thái hậu buông rèm nghe chính, khắp nơi nâng đỡ thế lực của riêng mình.

Có điều Thái hậu sớm đã nói, đợi bệ hạ đến tuổi nhược quan, sẽ hoàn chính lại cho ngài.

Hạ Ngôn hai đời đều có thể bám lấy bệ hạ, quả thực là hai kẻ ở bùn lầy, nước đục mà gặp được tri âm.

Thái hậu có thể ngồi vững trên triều lâu đến vậy, cũng chẳng phải bồ tát đất, niêm phong phường Tơ Lụa Hương La, chính là đang gõ một tiếng chuông cảnh báo cho bệ hạ.

Mấy ngày sau, Thị lang Bộ Lại bị tịch thu gia sản, cả nhà bị xét.

Xem ra hẳn là bệ hạ không chịu phục, lại chọc giận Thái hậu.

Ta dâng bài vào cung, cầu kiến Thái hậu, nàng đã chuẩn.

Lần này ta ăn mặc mộc mạc, vừa gặp mặt, Thái hậu đã hỏi sao ta không mặc bộ y phục lần trước.

Ta nói rằng công xưởng của ta đều bị đốt sạch rồi, trên người nghèo đến mức leng keng trống rỗng.

Bà cầm trấn giấy lên ném thẳng về phía ta: “Vậy nên ngươi liền tính kế ai gia để trút giận cho ngươi, ai cho ngươi lá gan lớn đến thế!”

Ta một tay đón lấy: “Đa tạ Thái hậu ban thưởng, Hạ Sơn Hoa ta cả đời chỉ tuân theo mệnh lệnh của Thái hậu, Thái hậu bảo ta đi đông, ta tuyệt chẳng đi tây, Thái hậu……”

Nhưng ta còn chưa nói hết, Thái hậu đã bảo ta cút ra ngoài, ta thuận thế ngã phịch xuống đất, bà ma ma bên cạnh nhíu mày kéo ta ra cửa.

Ta cười hì hì cảm tạ bà, bà liền nặng tay búng cho ta một cái lên trán.

Thái hậu vốn chẳng hề giận ta, thậm chí hẳn còn rất hài lòng với lời nhắc nhở của ta.

Người đã nắm quyền thế trong tay từ lâu, nào nỡ dễ dàng buông bỏ quyền thế?

Chỉ riêng việc Thái hậu kiểm soát quyền lực, lựa chọn đứng về phía bà của ta hoàn toàn không sai.

Rời khỏi cung, ta và Tần Ngũ thu dọn đồ đạc, quay về quê cũ một chuyến.

Mấy tháng không gặp, trên nền đổ nát từng bị đốt cháy lại mọc lên rất nhiều cỏ non xanh biếc.

Đúng lúc ta đang cảm thán với Tần Ngũ, nha dịch đã áp giải một đám phạm nhân tới.

Ta cười bước đến trước mặt một người trong số đó: “Lại gặp rồi, thương nhân từ kinh thành, hay nên gọi ngươi một tiếng quản sự cũ của phường Tơ Lụa Hương La?”

Hắn căm hận trừng ta, vừa định mở miệng, đã bị nha dịch bên cạnh quật cho một roi.

Ta phủi bụi bặm bị roi quét lên người: “Trước đây lúc ngươi sai người đến phóng hỏa, hẳn là chẳng ngờ có ngày mình lại bị áp giải đến đây để xây lại nhà cho ta chứ?”

“Còn ngươi nữa, đại thiếu gia của phủ thị lang cũ.”

Ta nhìn người phía sau hắn: “Dùng số bạc kiếm được từ bản vẽ cướp của ta để nuôi chính mình thật tốt đấy, đi đường xa bao nhiêu ngày mà vẫn béo trắng bóng bẩy.”

“Nhưng mà, đời người có đủ vị chua ngọt đắng cay, trước đây ngươi nếm quá nhiều mật ngọt rồi, về sau e là phải nếm khổ cả thôi.”

Ta bảo người dựng một cái lều bên cạnh đống phế tích, rồi ngồi trên ghế vắt chéo chân nhìn bọn họ làm việc.

Mấy công tử quen sống trong nhung lụa tay đeo xích, chân khóa còng, từng chút từng chút khuân những khúc gỗ cháy đen, động tác hơi chậm một chút là bị giám công quất roi.

Chẳng qua ba ngày, ai nấy đều gầy rộc đi hẳn một vòng.

Sự ung dung của ta dường như đã chọc đau mắt kẻ đại thiếu gia cũ, đến lúc tan việc, hắn vậy mà nhặt một cây đinh sắt không biết kiếm được ở đâu rồi lao tới đâm ta.

Phản ứng của Tần Ngũ còn nhanh hơn, nàng chộp lấy ghế nện thẳng lên người hắn, nha dịch bên cạnh thấy vậy, liền rút đao kề bên người chém đứt hai tay hắn.

Nhìn hắn nằm trong vũng máu, chỉ còn thoi thóp một hơi, uất khí đè nén trong lòng ta suốt mấy tháng rốt cuộc cũng tan đi.

So với Hạ Ngôn ở kiếp trước đã lấy đi mạng ta, ta càng căm hận đám người suýt nữa hủy hoại cuộc sống mới của ta hơn.

Ta muốn bọn chúng chết còn thống khổ hơn cả Hạ Ngôn.

Mười sáu

Bám được vào Thái hậu quả thật có thể nhận được rất nhiều chỗ tốt.

Như việc ta kéo đám tội nhân sắp bị lưu đày này đến xây nhà, người biết chuyện cũng chỉ sẽ mở một mắt nhắm một mắt mà thôi.

Lại như việc Thái hậu ban cho ta một mảnh đất ở ngoại ô kinh thành, để ta dựng thêm một xưởng ở đó.

Thế là sau khi giày vò đám tội nhân này, lại thiến hết bọn họ xong, ta mới rộng lòng tha cho bọn họ tiếp tục lên đường.

Đống phế tích đã được dọn sạch, ta cũng chẳng muốn sau này ngôi nhà mới lại do những đôi tay tội lỗi dựng nên, nghĩ thôi đã thấy xúi quẩy.

Dĩ nhiên, trước khi bọn họ khởi hành, ta không quên chuẩn bị mấy thứ cho nha dịch, dù sao trên đường lưu đày có một phạm nhân chết đi cũng là chuyện quá đỗi bình thường.

Tinh thần sảng khoái quay về kinh thành, ta bắt đầu tính toán xây dựng xưởng mới.

Chỗ đó đủ lớn, ngoài gian dệt vải còn có thể xây thêm nhà bếp, chỗ ở, và nhà xí.

Hơn nữa, muốn đứng vững gót chân ở kinh thành, xưởng không thể giống như trước kia nữa, chỉ dệt loại vải rẻ tiền.

Muốn dệt ra thứ vải hoa lệ, thì phải cần một khung cửi lớn hơn, tốt hơn.

Ta đi tìm Chu Song Nguyệt, nàng từ nhỏ đã đi theo phía sau phụ thân, từng thấy qua không ít khung cửi phức tạp, có thể giúp được ta rất nhiều.

Những ngày tháng dần bận rộn lên, mỗi tối trở về nhà, ăn xong cơm ta là có thể nằm lên giường ngủ thiếp đi ngay.

Mùa đông qua đi, mùa xuân lại đến, cuối cùng xưởng cũng dựng xong.

Cùng lúc ấy, vị hoàng đế trước đã băng hà, Thái hậu từ tông thất chọn ra một vị hoàng đế mới.

“Ta luôn bị đủ điều kìm chân, đám lão ngoan cố kia chỉ cần không cho ta đăng cơ, thì dù ta có tự xưng trẫm trên triều cũng chẳng ai dám hé răng nữa.”

Thái hậu cải trang vi hành đến xưởng, tự rót cho mình một chén trà, nhấp một ngụm liền nhíu mày: “Không phải ta đã cho ngươi tiền rồi sao, sao lại để ta uống thứ trà kém cỏi thế này?”

Ta cười hì hì, chỉ vào những căn nhà ngoài cửa sổ mà giới thiệu từng cái một cho nàng.

“Những căn nhà này đã tiêu hết sạch số tiền người cho rồi, những chỗ khác thì có thể tiết kiệm được đâu thì cứ tiết kiệm thôi mà!”

“Chờ lát nữa ta sẽ mang hai phần cơm ở nhà ăn của chúng ta tới cho người nếm thử, hôm nay còn có món rau chay do Hầu phu nhân đích thân làm đấy.”

Thái hậu hừ nhẹ một tiếng, lại nhấp thêm một ngụm trà: “Ngươi đúng là tính toán đâu ra đấy, ngay cả Hầu phu nhân cũng có thể bị ngươi kéo tới giúp làm việc.”

“Đâu có, Hầu phu nhân chỉ thỉnh thoảng ra ngoài hít thở thôi, vẫn phải là Thái hậu người lợi hại, đến chuyện này cũng gặp được.”

Ta vỗ trán: “Đúng rồi, cô nương lần trước ta nhắc với người ấy, suýt nữa bị cha ruột ép đi trả nợ đó, bây giờ đã cùng mẹ nàng rời khỏi tên cha cờ bạc kia, sắp tới chỗ chúng ta làm việc rồi.”

“Ta nói với người, cô nương này thật quá có chí khí, đúng là chỉ dùng hai tháng đã học được cách dệt vải, ta đã đi xem rồi, còn khá thành thạo, chẳng giống chút nào dáng vẻ trước kia chưa từng chạm vào khung cửi…”

Thái hậu vẫn rất thích nghe ta kể chuyện, có lúc gọi ta vào cung kể, có lúc lại ra khỏi cung để nghe ta kể.

Thực ra ta sớm đã biết, điều nàng thích nghe không phải chuyện xưa, mà là thích những cô nương trong chuyện có thể giãy giụa thoát ra khỏi nghịch cảnh.

Bao gồm cả ta, bao gồm cả tiểu cô của ta, Chu Song Nguyệt, vân vân.

Nàng bay lượn nơi chín tầng mây, cũng chẳng quên những kẻ sinh ra từ nơi nhỏ bé như chúng ta.

Ta vẫn luôn cảm thấy, chỉ có người như vậy mới có thể cai trị tốt một vương triều.

Biết đâu, vào một ngày nào đó trong tương lai, ta còn có thể tranh được một phần công lao theo rồng nữa chứ!

(Hết)

 

 

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ truyện này được mình beta từ phần mềm dịch.

Beta truyện này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận và vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy truyện đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình đâu nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta truyện thôi chứ chưa làm giàu được từ truyện đâu huhu 😭

📌 Tài khoản donate nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn donate 5k - mình cười hí hí cả buổi


🔸 Donate 20k - mình rưng rưng xúc động, có khi làm liền 1 bộ truyện mới


🔸 Donate 50k - mình ra truyện mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨


🔸 Không donate - cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như chiếc bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương yêu nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta - làm vì đam mê, sống nhờ donate 😎

QR Code
Chương trước
Loading...