Không Kết Hôn
Chương 2
Thôi thì cứ để Hạ Vân Tranh tự đau đầu mà đối phó với mẹ mình vậy. Tôi cũng nên dọn hành lý và rời đi rồi.
Căn phòng tân hôn đầy sắc đỏ vui sướng, từng chi tiết nhỏ đều là kỳ vọng của tôi về một cuộc sống hạnh phúc sau này.
Nhưng giờ đây, chúng lại như những lưỡi kiếm đâm thẳng vào tim tôi.
Đồ đạc cần mang đi không nhiều, một chiếc vali còn chẳng đầy. Nhưng đồ cần vứt thì lại rất nhiều.
Đợi đến khi tôi vứt xong xuôi, mới phát hiện Hạ Vân Tranh đã gọi cho mình mấy cuộc điện thoại. Chẳng cần nghĩ cũng biết, chắc chắn là muốn trách móc tại sao tôi không "xử lý" ổn thỏa mẹ anh.
Tôi đặt chìa khóa lên kệ ở lối vào, cầm tấm ảnh chung cuối cùng trong bộ quân phục định bước ra cửa thì va thẳng vào người Hạ Vân Tranh.
Tấm ảnh rơi xuống đất vỡ tan, khung ảnh nát vụn. Miếng kính vỡ cứa vào mu bàn chân tôi chảy mzáu.
Hạ Vân Tranh lập tức kéo Thẩm Tư Vũ ra sau lưng che chở, khó chịu trách mắng tôi:
"Vãn Tình, em làm cái gì thế? Không thấy Tư Vũ ở đây sao? Lỡ làm cô ấy bị thương thì sao hả?"
Anh không hề nhìn thấy mázu đang chảy trên chân tôi, mà chỉ tỉ mỉ phủi đi một mảnh kính nhỏ xíu như hạt đậu vương trên giày của Thẩm Tư Vũ.
Tôi không còn tâm trí đâu mà nhìn anh cưng nựng người phụ nữ khác, xách vali định bước tiếp.
Khi khóe mắt anh liếc thấy chiếc vali, anh mới hốt hoảng đứng dậy giữ tôi lại:
"Vãn Tình, em đi đâu đấy?"
Tôi vừa định mở miệng thì điện thoại anh reo lên. Tôi liếc mắt thấy đó là cuộc gọi của mẹ Hạ.
Anh mất kiên nhẫn nghe máy:
"Vâng! Con biết rồi! Không hủy! Con sẽ dỗ dành cô ấy! Mẹ cứ yên tâm đi!"
Cúp máy xong, anh quay sang nhìn tôi:
"Vãn Tình, mẹ anh nói ngày mai việc đăng ký vẫn phải diễn ra như cũ."
"Anh không muốn làm bà giận, nên cứ tiến hành đi. Nhưng mà, em có thể 'đào hôn' được không?"
"Mẹ anh thương em, nếu em là người bỏ trốn thì bà sẽ không trách anh. Lúc đó anh cũng dễ giải thích với bà là vì giận dỗi nên anh mới đi đăng ký với Tư Vũ."
Tôi trợn tròn mắt, không thể tin nổi đây là những lời thốt ra từ miệng người đàn ông tôi đã yêu bao nhiêu năm qua.
Nhưng nghĩ lại, anh đã là chồng của Thẩm Tư Vũ rồi.
Vậy nên dù anh nói gì hay làm gì, tôi cũng chẳng còn thấy lạ nữa.
Dù sao tôi cũng sắp rời đi, coi như thành toàn cho anh một lần cuối vậy.
"Được!"
Có lẽ vì tôi quá đỗi nghe lời, nên Hạ Vân Tranh không còn mù quáng nữa.
Anh cuối cùng cũng nhìn rõ tấm ảnh quân phục của chúng tôi đã vỡ nát dưới đất, và cũng nhìn thấy mu bàn chân tôi đang đầm đìa máu đỏ.
Anh lập tức đỏ hoe mắt vì lo lắng, chạy vội vào phòng tân hôn lấy hộp y tế.
Thẩm Tư Vũ nhân lúc anh vắng mặt, khiêu khích hất cằm lên mỉa mai tôi:
"Lâm Vãn Tình, cô đúng là rẻ tiền thật đấy! Đã biết tôi là vợ của Vân Tranh rồi mà vẫn còn muốn đăng ký kết hôn với anh ấy!"
"Cho dù mẹ anh ấy không thích tôi thì đã sao? Bà già đó có ngăn cản thế nào thì cũng chỉ có thể giương mắt nhìn Vân Tranh cưới tôi mà thôi!"
"Lễ đăng ký ngày mai sẽ chỉ dành cho tôi! Vân Tranh cũng chỉ có thể là người đàn ông của tôi!"
"Còn cô, sẽ chỉ là kẻ thứ ba bị người đời phỉ nhổ!"
"Cô cũng đừng nằm mơ rằng năm năm sau anh ấy sẽ ly hôn để cưới cô, bởi vì..."
Cô ấy khẽ vuốt ve bụng mình, cười đầy đắc ý:
"Đứa bé trong bụng tôi là cốt nhục của anh ấy."
Tôi rũ mắt xuống để che đi dòng nước mắt đột ngột tuôn trào. Hóa ra, Hạ Vân Tranh đã phản bội tôi. Vậy mà anh vẫn coi tôi như con ngốc, bảo tôi đợi anh thêm năm năm nữa.
Tính toán thời gian một chút, đứa trẻ trong bụng Thẩm Tư Vũ chính là kết quả của đêm Hạ Vân Tranh đi biền biệt không về lần trước.
Đó là lần đầu tiên anh quên sinh nhật tôi với lý do bận tiếp khách bên ngoài.
Ngày hôm sau, anh mới mang đầy vẻ tội lỗi về xin lỗi tôi, đồng thời cầu hôn, hứa hẹn một lễ đăng ký kết hôn trong mơ.
Tôi đã đợi ngày này suốt bảy năm. Niềm vui sướng lúc đó đã đè nén mọi nỗi bất mãn trong lòng tôi xuống.
Nhưng đêm đó, anh đi tắm quên khóa cửa, khi tôi bước vào đã thấy trên lưng anh có vài vết cào.
Những vết cào còn mới khiến tôi chất vấn anh là chuyện gì. Anh thản nhiên giải thích là bị mèo cào, còn đưa ra cả hồ sơ tiêm phòng dại.
Tôi chỉ có thể ép mình phải tin. Nhưng giác quan thứ sáu của phụ nữ khiến tôi cảm thấy mọi thứ đều không chân thực ngay cả khi đang chuẩn bị cho hôn lễ.
Trong lòng tôi luôn có một giọng nói bảo rằng: Anh chịu cưới tôi chẳng qua là để bù đắp cho việc đã làm chuyện có lỗi với tôi mà thôi.
Tôi giống như một con đà điểu, không dám đi tìm chứng cứ. Nhưng sự không cam tâm lại khiến tôi bắt đầu âm thầm quan sát.
Khi phát hiện anh nhiều lần lấy cớ đi họp ở quân khu nhưng thực chất là đến nhà Thẩm Tư Vũ, tôi đã đợi anh ngửa bài với mình.
Vì thế, lúc anh không đến đăng ký, tôi không hề hối thúc.
Anh nhắn tin bảo muốn đăng ký với Thẩm Tư Vũ, tôi cũng không có ý kiến gì.
"Phiền cô tránh đường cho."
Tôi không muốn đôi co với Thẩm Tư Vũ, chỉ muốn rời đi.
Thế nhưng ngay khi Hạ Vân Tranh cầm hộp y tế bước ra, cô ấy đột nhiên nắm lấy tay tôi rồi ngã ngửa ra đống mảnh kính vỡ trên sàn.
"Chị Vãn Tình, em biết chị không thích em, nhưng sao chị lại đẩy em?"
"A... bụng, bụng em đau quá..."
Thẩm Tư Vũ giơ tay lên, lòng bàn tay bị kính cứa rách. Hạ Vân Tranh lao vút tới, gương mặt đầy vẻ lo lắng và xót xa:
"Tư Vũ, đừng sợ, anh đưa em đi bệnh viện ngay."
Anh bế bổng cô ấy lên, chạy thẳng tới Bệnh viện Tổng viện Quân y. Trước khi đi, anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, nhàn nhạt buông câu:
"Vãn Tình, anh không ngờ em lại độc ác như vậy! Ngay cả một phụ nữ mang thai như Tư Vũ mà em cũng ra tay được!"
"Nếu đứa bé có mệnh hệ gì, giữa chúng ta cũng chẳng còn tương lai gì nữa đâu."
Nhìn theo bóng lưng anh rời đi, tôi thầm thì:
"Tôi và anh, vốn đã chẳng còn tương lai từ lâu rồi."
Khi dọn sạch đống mảnh kính vỡ dưới đất, vết thương trên mu bàn chân tôi đã tự cầm máu. Nhưng vết thương trong tim thì vẫn còn máu thịt be bét.
Một luồng khí nghẹn ứ trong lồng ngực khiến tôi hạ quyết tâm liên lạc với mấy vị cấp cao ở quân khu.
Nửa giờ sau, tôi và Trưởng phòng Hậu cần đã ký xong thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần.
Ông ấy là người có năng lực, có dã tâm, nhưng luôn bị Hạ Vân Tranh chèn ép. Có được số cổ phần trong tay tôi, ông ấy sẽ trở thành nhà cung cấp lớn nhất của quân khu.
Hy vọng Hạ Vân Tranh sẽ thích món quà cưới mà tôi chuẩn bị cho anh.
Điện thoại lại rung lên, là bên công ty tiệc cưới. Người dẫn chương trình giọng điệu rất bực bội:
"Cô Thẩm, rốt cuộc vợ chồng cô có ý gì đây? Lúc thì bảo hủy lễ, lúc lại bảo tiến hành như cũ. Nhưng đồ đạc tại hiện trường tôi đã nghe lời cô vứt vào thùng rác hết rồi, cô bảo giữa đêm hôm thế này tôi biết làm sao?"
Gây phiền hà cho người khác khiến tôi thấy rất áy náy, nhưng đó không phải lỗi của tôi. Tôi xin lỗi người dẫn chương trình và đưa ra một ý kiến:
"Lễ đăng ký của tôi và anh ấy thực sự đã hủy, nhưng tôi sẽ không đòi lại chi phí. Còn nếu Hạ Vân Tranh muốn làm lễ như cũ, anh cứ bảo anh ấy đặt hàng lại từ đầu."
"Thế Thủ trưởng Hạ không giết tôi mới lạ đấy!"
"Anh ấy sẽ trả tiền thôi."