Không Cho Em Rời Đi

Chương 1



Sau khi chia tay với anh sếp cao lãnh trong cuộc tình bí mật, tôi chuẩn bị nhảy việc.

Tôi đưa đơn: "Tôi muốn xin nghỉ ba ngày, mong sếp phê duyệt."

Bạc Tranh khựng lại khi đang ký tên: "Nghỉ để đi tìm việc mới à?"

Tôi chột dạ lắc đầu.

Người đàn ông cau mày: "Thế sao CV của em lại gửi thẳng vào một công ty khác của tôi?"

Biết chuyện đã bại lộ, tôi lập tức giật lại tờ đơn: "Tôi đi viết đơn từ chức ngay đây, để tôi đổi công ty khác mà rải."

Sau đó, Bạc Tranh bóp chặt cổ tay tôi, ép tôi vào bàn làm việc, gằn từng chữ:

"Đơn từ chức, tôi không phê."

"Em cũng đừng hòng rời xa tôi."

1

Sáng sớm, cửa sổ phủ một lớp sương mù dày đặc.

Tôi thức giấc vì tiếng ho của chính mình, làm đánh động cả Bạc Tranh. Dưới sàn nhà, quần áo của hai đứa vứt lung tung mỗi nơi một mảnh.

Tôi vẫn đang sốt, nhưng người đàn ông kia chẳng mảy may để tâm. Anh ta chỉ thuận theo dục vọng mà dây dưa nốt chút dư vị nồng nhiệt buổi sáng, cho đến khi thỏa mãn mới thôi.

Xong chuyện. Bạc Tranh mấp máy môi, giọng nói lạnh lùng không chút hơi ấm:

"Tài xế xin nghỉ rồi, hôm nay tôi đưa em đến công ty."

Nhìn bóng lưng nghiêm nghị, xa cách kia, cứ như thể sự thân mật vừa rồi chưa từng xảy ra. Tôi sờ lên trán, thấy nóng hơn lúc nãy.

"Hôm nay em có thể... không đến công ty được không?"

"Không được. Đừng quên em đã hứa với tôi thế nào." Anh ta như sợ tôi sẽ đưa ra yêu cầu gì quá đáng nên thản nhiên ngắt lời: "Tôi chỉ đưa em đến giao lộ gần đó thôi."

Hóa ra, anh ta sợ người khác phát hiện ra mối quan hệ này. Anh ta muốn tôi im lặng.

Nhưng tôi đâu phải kẻ ngốc, tôi biết rõ đây là một cuộc tình văn phòng không thể đưa ra ánh sáng.

"Em chỉ là thấy người không khỏe, muốn xin nghỉ một ngày thôi."

Động tác thắt cà vạt của Bạc Tranh không hề dừng lại. Anh ta nhìn vào gương, lạnh nhạt nói:

"Khương Tụng Nhân, em thấy em xin nghỉ với tôi có hợp lý không?"

Giữa tôi và anh ta cách nhau mấy cấp bậc, đúng là không hợp lý thật. Chỉ là nhìn thái độ này, anh ta hoàn toàn chẳng quan tâm gì đến sức khỏe của tôi.

Nhưng tôi biết, đây là do mình tự chuốc lấy. Ngay từ lúc mới bên nhau, anh ta đã giao ước ba điều. Công ty không phải nơi yêu đương, với tư cách là Tổng giám đốc, anh ta càng phải làm gương. Ở bên thuộc hạ đã là phá lệ vì tôi rồi, nên anh ta tuyệt đối không cho phép mình vượt quá giới hạn mà yêu đương lộ liễu.

Điều đó định sẵn rằng, dù chúng tôi có ở bên nhau thì cũng mãi là "vô danh vô phận".

Hồi đầu nghe anh ta đặt ra quy tắc đó, tôi cảm thấy thế nào nhỉ? Chắc là do cái đầu nóng vì được anh ta chấp nhận lời tỏ tình, nên dù có như vậy tôi vẫn thấy cam lòng.

2

Trước khi yêu nhau, tôi đã theo đuổi Bạc Tranh rất lâu. Vì anh, tốt nghiệp xong tôi không về nhà mà ứng tuyển vào công ty anh làm thực tập sinh.

Bạc Tranh là người rất lạnh lùng, từ hồi đi học đã luôn trưng ra bộ mặt "tượng sáp". Nhớ lúc mới vào làm, tôi nghĩ đủ mọi cách để cưa đổ anh, kết quả là gây ra bao nhiêu tình huống dở khóc dở cười.

Anh tăng ca, tôi cũng giả vờ ngồi lỳ ở vị trí làm việc chờ đợi. Đợi đến lúc anh làm xong, thấy tôi đã nằm bò ra bàn ngủ say như chết.

Gặp nhau trong thang máy, tôi giả vờ đứng không vững định ngã vào lòng anh. Anh lập tức lách người sang bên, hốt hoảng giữ khoảng cách, thậm chí trong buổi họp còn bóng gió nhắc nhở: "Ở công ty nên chú ý cử chỉ của mình một chút."

Thấy anh bận rộn đến quên cả ăn, tôi dành cả buổi chiều nướng bánh quy cho anh. Ngay ngày hôm đó, tôi thấy anh dùng ngón tay út, vẻ mặt đầy ghét bỏ, xách túi hộp cơm ném thẳng vào thùng rác.

Nửa đêm đi đón Bạc Tranh đang say khướt sau buổi tiệc xã giao, tôi lại bị anh gọi nhầm thành tên một đồng nghiệp khác.

Nhiều lần như thế, tôi đã định bỏ cuộc. Nhưng con tim lại chẳng nghe lời, cứ muốn quan tâm đến anh.

Mọi chuyện thay đổi là vào một lần công ty đi team building. Ban ngày tôi hỏi anh: "Đàn anh, chúng ta thực sự không có lấy một phần nghìn cơ hội nào sao?"

Bạc Tranh khẽ liếc mắt, đáp gọn lỏn: "Không có."

Vì tức giận, tôi đã uống rất nhiều rượu. Tối đến, mượn rượu làm càn, tôi xông vào phòng anh tiếp tục bày tỏ tình cảm. Không ngờ, anh cũng uống quá chén.

Một đêm hoang đường xảy ra. Sau khi tỉnh dậy, anh nói: "Tôi sẽ chịu trách nhiệm với em. Chỉ là..."

Chỉ là, đây định sẵn là một mối tình không thể lộ sáng.

Hơn nữa, sau khi kỳ team building kết thúc, anh từ một tổ trưởng bình thường bỗng chốc "biến hình" thành Tổng giám đốc công ty. Tôi cũng thuận thế tiếp quản vị trí cũ của anh.

Dù tôi đã thăng chức, và giữa tôi với anh có thêm một tầng quan hệ, nhưng khoảng cách giữa cả hai dường như lại càng xa hơn. Trong khi mọi người còn đang kinh ngạc chuyện đồng nghiệp cũ "rơi mặt nạ" thành sếp tổng, thì thái độ của họ đối với việc tôi theo đuổi anh cũng chuyển từ "quen mắt rồi" sang "đầy ẩn ý".

Lúc đó tôi chẳng quan tâm, chỉ một mực thấy rằng: Anh chàng thiếu gia nhà giàu chịu xuống cơ sở học việc thế này đúng là ngầu bá cháy!

3

Bạc Tranh dừng xe ở quán cà phê gần công ty. Tôi vừa xuống xe đã chạm mặt ngay cô đồng nghiệp Tống San.

"Ơ? Cái người đưa cậu đến trông giống sếp mình thế nhỉ!" Tống San mắt sắc như dao, phát hiện ra Bạc Tranh đang ngồi ghế lái.

Tôi vội vàng chắn tầm mắt cô ấy: "Cậu đi làm đến lú lẫn rồi à, nhìn ai cũng ra sếp là sao."

Người đàn ông trong xe rõ ràng nghe thấy câu đó. Anh ta vô cảm đeo kính râm lên, kéo cửa kính, rồi phóng xe đi thẳng. Cứ như thể đang vội vã vạch rõ ranh giới với tôi vậy.

Đến công ty, không may là "ngày đèn đỏ" cũng ghé thăm. Ngồi vào chỗ mà lưng đau bụng quặn, đầu óc thì choáng váng. Sáng ra tôi gọi cho tổ trưởng mấy cuộc đều không thông, chẳng còn cách nào khác đành rửa mặt qua loa rồi bị Bạc Tranh giục lên xe đi làm luôn.

Trương Trì ngồi cạnh thấy tôi khác lạ, quan tâm hỏi: "Tụng Nhân, em ổn không đấy?"

Tôi gật đầu yếu ớt: "Cũng ổn, hơi sốt chút thôi."

Anh ấy vội đứng dậy lấy nhiệt kế trong hộp thuốc đưa cho tôi, rồi đi lấy hộ ly nước ấm. "Nếu mệt quá thì tìm tổ trưởng xin nghỉ đi!"

Tôi nhìn nhiệt kế: 39.2°C.

Đúng là phải xin nghỉ thật rồi. Đầu tôi như bị nhét một đống bông nóng rực, lùng bùng, mọi suy nghĩ đều mờ mịt.

4

Tôi bước chân lảo đảo đến văn phòng tổ trưởng, lại thấy Bạc Tranh và các quản lý khác cũng ở đó. Tôi cung kính chào một tiếng. Bạc Tranh khẽ gật đầu, lịch sự nhưng xa cách.

"Xin nghỉ?" Nghe ý định của tôi, tổ trưởng Tống Di vểnh ngược tông giọng lên đầy nghi ngờ.

Vì trong phòng có nhiều người, cả nam lẫn nữ, tôi theo bản năng né tránh việc nói về chuyện sinh lý. Chỉ gật đầu nói: "Tổ trưởng, tôi bị sốt, giờ hơi chóng mặt."

"Báo cáo tuần viết xong chưa? Nhiệm vụ đi thực tế hôm nay tính sao? Hay là cả tổ phải vì một mình cô mà trì trệ tiến độ công việc?"

Lão ta bắn liên thanh từng câu một, chẳng cho tôi cơ hội xen vào.

"Tụng Nhân à, không phải tôi nói cô đâu, nhưng công việc mới có chút thành tích đã lười biếng rồi sao? Tôi cho cô nghỉ nửa tiếng, uống nhiều nước vào, lát nữa nhớ tham gia cuộc họp đúng giờ."

Hôm nay là thứ Hai, báo cáo tuần thường nộp từ thứ Sáu. Cả tổ mười mấy người, thiếu tôi một buổi đi thực tế cũng chẳng sao. Còn nói vì tôi nghỉ mà trì trệ tiến độ thì đúng là chuyện nực cười.

Tôi đáng lẽ phải nghĩ ra sớm hơn chứ. Sáng ra lão không nghe máy, không trả lời tin nhắn, rõ ràng là cố tình không cho tôi nghỉ.

Kể từ khi Bạc Tranh trở thành Tổng giám đốc, người thường xuyên mỉa mai chuyện tôi theo đuổi anh nhất chính là lão. Vì biểu hiện của tôi mấy năm nay rất tốt, mọi người đều ủng hộ tôi lên làm tổ trưởng.

Ở công ty, sự cạnh tranh giữa các tổ trưởng rất gay gắt. Thành tích của lão không đấu lại được chị quản lý Andy, nên luôn coi tôi là cái gai trong mắt. Cuối cùng lão cũng tóm được cơ hội hành hạ tôi một ván, sẵn tiện thể hiện trước mặt lãnh đạo rằng mình "dạy bảo cấp dưới rất nghiêm".

Liếc nhìn Bạc Tranh đang ngồi thản nhiên trên ghế sofa, anh ta vẫn giữ khuôn mặt vô cảm. Bước xuống giường là thành người lạ ngay được.

Bạc Tranh không lên tiếng, các quản lý khác đương nhiên cũng không có động thái gì. Chuyện này nếu rơi vào người khác, có lẽ anh ta còn nói giúp một câu. Nhưng người xin nghỉ là tôi, thái độ "tránh hiềm nghi" của anh ta cũng nằm trong dự tính.

Trong tầm mắt, tôi thấy ngón tay anh ta khẽ gõ lên thành ghế. Tôi hiểu ngay. Đó là tín hiệu giục tôi biến đi cho khuất mắt.

5

Quay lại chỗ ngồi, Trương Trì mua thuốc hạ sốt cho tôi. "Uống mau đi, sốt cao quá là hỏng não đấy."

Mấy đồng nghiệp trong tổ biết tôi xin nghỉ không thành cũng xúm vào giúp tôi xử lý bớt công việc tồn đọng.

Mười phút trước khi họp. Tổ trưởng Tống Di đi ngang qua chỗ tôi, cố tình dặn dò:

"Khương Tụng Nhân, nhớ mang theo chồng tài liệu ở phòng in nhé. À đúng rồi! Tiện đường đi mua cà phê cho mấy vị quản lý luôn đi."

Tài liệu ở phòng in cao đến nửa người. Chưa tính thời gian đợi thang máy, đi từ quán cà phê đến cổng công ty mất 5 phút, chưa kể xếp hàng thanh toán. Hai việc này giao cho một người làm trong 10 phút là chuyện bất khả thi.

Hơn nữa, mấy việc vặt này thường là của thực tập sinh.

Biết rõ là bị làm khó, nhưng phận cấp dưới, tôi chỉ biết nhận lời.

Vừa định đứng dậy, ánh sáng trước mắt tôi đột nhiên vặn xoắn dữ dội. Cơ thể không còn kiểm soát được mà ngã nhào về phía trước.

Tiếng la hét kinh hãi của đồng nghiệp còn chưa kịp lọt vào tai, giây tiếp theo, trời đất quay cuồng, cả người tôi đập thẳng xuống đất.

Trước khi mất ý thức hoàn toàn, tôi chỉ cảm nhận được cơn sốt rát bỏng đang thiêu cháy chút tỉnh táo cuối cùng.

Khi tỉnh lại, tôi đã ở trong bệnh viện.

Mí mắt nặng trĩu, đầu óc vẫn còn chút mơ hồ. Cơn sốt đã lui nhưng sức lực cũng bị rút cạn. Những đồng nghiệp quen thuộc vây quanh giường, ánh mắt đầy lo lắng. Có người đưa nước ấm, tôi nhấp vài ngụm cho thấm giọng, cố nặn ra một nụ cười đáp lại nhưng lòng thì trống trải vô cùng.

Ánh mắt tôi vô thức nhìn ra cửa. Thật hy vọng giây tiếp theo, bóng dáng ấy sẽ xuất hiện. Nhưng hành lang yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng bước chân vội vã của y tá.

Lý trí bảo tôi rằng anh ta cần tránh hiềm nghi. Công ty miệng lưỡi thế gian, sơ sẩy một chút là tin đồn thất thiệt ngay. Nhưng về tình cảm, tôi vẫn không giấu nổi vẻ thất vọng. Giống như một đứa trẻ mong chờ kẹo nhưng lại hụt hẫng ra về, để mặc nỗi chua xót tràn ngập lồng ngực.

6

Sau khi truyền nước xong, Trương Trì đưa tôi về và hỏi địa chỉ. Tôi cúi đầu nhìn khung chat trống trơn của Bạc Tranh. Hôm nay không phải cuối tuần, tôi cũng chẳng nhận được "chỉ thị" nào. Thế là tôi đọc địa chỉ nhà mình.

Trương Trì rất lịch sự đưa tôi đến tận chân chung cư. "Dù vẫn hơi lo cho em nhưng muộn quá rồi, tôi không đưa em lên lầu nữa nhé, một mình ổn chứ?"

Tôi mỉm cười: "Không sao, em cảm ơn anh nhiều lắm."

Nói cảm ơn không phải là khách sáo. Chúng tôi vào công ty cùng đợt, Trương Trì luôn chăm sóc tôi chu đáo. Khóa thực tập sinh năm đó chỉ có hai chúng tôi chính thức ở lại, nên càng thêm trân trọng nhau.

Nghe tôi cảm ơn, anh ấy gãi đầu ngại ngùng, rồi bỗng nhớ ra gì đó: "À đợi chút!"

Anh ấy chạy lại cốp xe lấy ra hai túi to oạch đồ ăn đưa cho tôi. "Đây là rau với trứng mẹ tôi gửi từ quê lên, đồ sạch đấy, dạo này em chịu khó ăn uống tẩm bổ cho nhanh khỏe."

Tôi xua tay từ chối nhưng anh ấy cứ nhiệt tình ấn vào tay tôi. Đúng lúc hai đứa đang đẩy đưa qua lại thì một ánh đèn pha xe hơi rọi thẳng tới chói mắt.

Một bóng người quen thuộc bước xuống xe.

"Bạc... Bạc tổng?" Tôi thầm may mắn vì não chưa bị sốt đến hỏng, vẫn biết đường đổi cách gọi.

Trương Trì nhìn theo hướng mắt tôi, chào một tiếng: "Bạc tổng? Trùng hợp quá nhỉ!"

Bạc Tranh vô cảm đứng sang một bên, mắt nhìn chằm chằm vào đôi tay của tôi và Trương Trì đang cùng nắm lấy quai túi đồ.

Anh ta buông một câu lạnh lẽo: "Công ty cấm yêu đương văn phòng."

Tôi mới sực tỉnh, lập tức rụt tay lại. Trương Trì cũng ngẩn ra, rồi gãi đầu cười hì hì đầy ngượng ngùng:

"Bạc tổng ngài hiểu lầm rồi, chúng tôi không yêu đương gì đâu. Cơ mà muộn thế này rồi, ngài đến nhà Tụng Nhân có việc gì sao?"

7

Câu hỏi này đúng là làm khó Bạc Tranh. Tôi nhìn anh không chớp mắt, chờ đợi câu trả lời.

Người đàn ông khẽ nuốt nước bọt, thốt ra ba chữ nhẹ bẫng: "Chỉ đi ngang qua."

Hay cho một câu "chỉ đi ngang qua".

Tôi nhận lấy túi đồ từ tay Trương Trì, nói bằng giọng dịu dàng nhất có thể:

"Anh Trương Trì, hôm nay cảm ơn anh nhiều nhé! Không chỉ ở bệnh viện trông em truyền nước, đưa em về nhà mà còn tặng bao nhiêu đồ ngon thế này. Bạn trai có khi còn chẳng chu đáo được bằng anh."

Nhưng cả câu đó, Trương Trì dường như chỉ nghe lọt tai vế cuối: "Tụng Nhân, em... em có bạn trai rồi à?"

Dùng khóe mắt liếc qua khuôn mặt vẫn đang lạnh tanh của Bạc Tranh, tôi dứt khoát trả lời: "Chưa có."

Nghe xong, mặt Bạc Tranh âm u như sắp nhỏ ra nước đến nơi, chân mày nhíu chặt lại.

Trương Trì ngược lại lộ rõ vẻ mừng rỡ: "Á! Thế thì tốt quá!"

Anh ấy quay sang nhìn Bạc Tranh: "Bạc tổng, công ty chỉ nói không được yêu đương chứ đâu cấm theo đuổi người mình thích, đúng không ạ?"

Bạc Tranh đen mặt, chưa kịp nói gì thì Trương Trì đã lấy hết can đảm nói tiếp: "Sẵn có Bạc tổng ở đây làm chứng luôn cho em. Tụng Nhân, từ hôm nay anh chính thức theo đuổi em!"

Tôi đứng hình tại chỗ. "À không, anh không cần phải..."

Trương Trì vội ngắt lời: "Không sao đâu Tụng Nhân, anh hiểu quy tắc mà. Sau khi chúng mình yêu nhau, anh sẽ xin nghỉ việc ngay! Nhất định không để em khó xử, cũng tuyệt đối không gây rắc rối cho công ty và Bạc tổng!"

Môi Bạc Tranh mím chặt thành một đường thẳng, áp suất quanh người thấp đến cực điểm. Tôi biết, đây là dấu hiệu của việc anh ta đang nổi giận lôi đình.

Thế là tôi lập tức đẩy Trương Trì đi: "Hôm nay em hơi chóng mặt, chẳng hiểu anh đang nói gì đâu, anh về mau đi!"

Sau khi tôi lên nhà được một lúc, Bạc Tranh mới lững thững tới gõ cửa.

08

“Trương Trì vào công ty được bao lâu rồi?”

Vừa bước vào cửa, Bạc Tranh không hề hỏi han.

Đặt đồ xuống xong liền hỏi một câu như vậy.

“Bốn năm bảy tháng.”

Người đàn ông khẽ hừ lạnh:

“Em nhớ rõ thật đấy.”

Tôi giải thích:

“Tụi em vào công ty cùng một đợt.”

Anh ta mở hộp đồ ăn, đẩy đến trước mặt tôi.

“Nghe nói hôm nay cũng là cậu ta cõng em xuống lầu?”

“Ừm, em không nhớ rõ, nghe đồng nghiệp nói vậy.”

Anh gật đầu, rồi hỏi:

“Em nghĩ sao?”

“?” Tay tôi cầm thìa khựng lại. “Em không có suy nghĩ gì cả.”

“Được. Công ty vừa hay có một nhiệm vụ công tác xa, thời hạn một năm, tôi định sắp xếp cho cậu ta đi.”

Tôi sững người:

“Là vì em sao?”

Dù biết là không thể, nhưng vẫn không tránh khỏi tự mình đa tình.

“Em nghĩ nhiều rồi. Tôi xem hồ sơ, quê cậu ta vừa hay ở gần khu dự án.”

“…Ồ.”

“Ăn xong tôi sẽ đi.”

Miệng thì nói là tiện đường ghé qua, lẽ nào thật sự không phải vì tôi?

“Em vẫn còn hơi khó chịu, anh có thể ở lại với em thêm một lúc không?”

Trước giờ, ngoài cuối tuần ra thì hầu như đều là anh chủ động hẹn gặp.

Địa điểm cũng thường là nhà anh.

Đây là lần đầu tiên anh đến nhà tôi.

Chương tiếp
Loading...