Hắn Đã Con Cái Song Toàn

Chương 1



Nghe đồn a tỷ gả cho một lang quân như ý.

Việc đầu tiên ta làm khi xuống núi chính là đến xem mặt vị tỷ phu này.

Cung tử nữ đầy đặn, cung phu thê phong túc, mệnh cách phú quý, quả thực là vô cùng tốt.

Ta quay sang a tỷ, cố ý oán trách:

“A tỷ có hỉ sự thêm con thêm cái, sao lại không báo cho người nhà một tiếng?

Nếu hôm nay không phải ta tự tìm đến, có phải tỷ định giấu luôn không?”

Nghe vậy, a tỷ đưa tay gõ nhẹ lên trán ta:

“Muội muội nói hồ đồ gì thế.

A tỷ chưa từng mang thai sinh nở, lấy đâu ra con cái.”

Không có con cái? Ta đưa mắt nhìn về phía tỷ phu.

Nhân tướng rõ ràng cho thấy hắn đã có đủ cả nếp lẫn tẻ.

1

Trên mặt Tiêu Sơn xẹt qua chút mất tự nhiên.

Hắn hắng giọng, tiến lên đỡ lời:

“Âm Âm đây là muốn làm tiểu di rồi sao?

Tỷ phu nhất định sẽ nỗ lực gấp bội, để muội sớm ngày toại nguyện.”

Hắn ôm lấy bả vai a tỷ, ánh mắt ngập tràn sủng nịnh.

Trêu chọc khiến a tỷ thẹn thùng đỏ mặt.

Ngay khoảnh khắc Tiêu Sơn chạm vào a tỷ, một cỗ khí vận vô hình chầm chậm bao trùm lấy hai người bọn họ.

Chỉ trong chớp mắt, linh vận trên người Tiêu Sơn dường như mạnh mẽ thêm vài phần.

Mà sinh mệnh lực của a tỷ cũng trở nên ngoan cường hơn.

Bổ trợ lẫn nhau, tương đắc ích chương.

Hai người như vậy, quả thực có tướng trời sinh một cặp.

Theo như ta biết.

Tiêu Sơn đối với a tỷ ta một lòng một dạ, không có thiếp thất, chẳng thu thông phòng.

A tỷ chưa từng sinh nở, vậy con cái của Tiêu Sơn từ đâu mà ra?

Nhưng khi ta cẩn thận quan sát lại nét mặt Tiêu Sơn.

Hắn xác thực đã có đủ cả con trai lẫn con gái.

2

Bạch gia ta ngoài sáng là phú thương đất Giang Nam.

Nhưng thực chất lại là truyền nhân của môn phái Thiên Sư.

Bởi tân triều cấm đoán những chuyện quái lực loạn thần và thuyết vu cổ.

Nên Bạch gia đành lui về ở ẩn, chuyển hướng sang làm thương gia.

Mỗi một thế hệ chỉ bí mật bồi dưỡng một truyền nhân, để kế thừa sứ mệnh và bảo hộ Bạch gia hưng vượng.

Đời này, người được chọn chính là ta.

Năm ta ba tuổi, gia tộc đã tung tin ra ngoài rằng ta thể nhược đa bệnh, cần phải lên núi tĩnh dưỡng.

Kỳ thực là lên núi bái sư học nghệ, gánh vác sứ mệnh gia tộc.

Lão già sư phụ ta.

Từ lúc ta lên núi, ông rất hiếm khi cho phép ta xuống núi.

Lần này thế mà lại chủ động bảo ta xuống núi du lịch.

Ông còn bảo chuyến này ta có cơ duyên, cần phải thực thi sứ mệnh.

Ba năm trước, mẫu thân gửi thư báo a tỷ đã tìm được bậc phu quân như ý.

Thế nên ta cũng chẳng màng gì đến cơ duyên hay sứ mệnh, vừa xuống núi liền chạy thẳng đến Tiêu phủ.

Học nghệ của ta dẫu chưa xưng là tinh trạm, nhưng cũng không đến mức nhìn sai cả cung tử nữ nhập môn.

Ta thầm đè xuống sự nghi hoặc trong lòng.

Cười híp mắt nói với a tỷ:

“Được thôi a tỷ, ta chờ tin tốt của tỷ.”

A tỷ sủng nịnh xoa đầu ta.

“Âm Âm hiếm khi mới xuống núi, lần này nhất định phải ở lại phủ chơi thêm nhiều ngày.”

“Vâng.”

Không ở lại điều tra rõ ràng chuyện của Tiêu Sơn, làm sao ta yên tâm để a tỷ lại nơi này.

3

A tỷ nhận lấy tay nải trong tay ta.

Đích thân dẫn ta đến khách viện.

Ta thân thiết khoác tay a tỷ:

“A tỷ, tỷ sống ở Tiêu phủ có vui vẻ không?”

A tỷ vỗ vỗ tay ta.

“Yên tâm đi.

Tỷ phu muội đối xử với tỷ cực kỳ tốt.”

Qua lời a tỷ kể ta mới biết.

Tiêu Sơn và cả Tiêu phủ đều đối đãi với a tỷ vô cùng tốt.

A tỷ gả tới ba năm không có con cũng chẳng ai trách móc.

Ăn mặc chi tiêu đều là đãi ngộ bậc nhất, việc trung quỹ trong phủ cũng do a tỷ nắm giữ.

Ngày thường Tiêu Sơn ngoại trừ ra ngoài kinh doanh cửa hiệu, thời gian còn lại đều ở trong phủ bầu bạn cùng a tỷ.

Hắn, hoàn hảo đến mức giống như một con người giả tạo.

Rốt cuộc hắn thật lòng đối xử tốt với a tỷ ta, hay là có mưu đồ gì khác?

Tiêu gia ở Kinh đô, Bạch gia ở Giang Nam.

Hai đại phú thương của Đại Chu, vốn luôn được xưng tụng là Nam Bắc song hùng.

Những gì Bạch gia có, Tiêu gia cũng không thiếu.

Nếu hắn thực sự tính kế a tỷ và Bạch gia, thì là vì cái gì?

Chẳng bao lâu sau.

Tỳ nữ tới bẩm báo bữa tối đã chuẩn bị xong.

Ta khoác tay a tỷ tiến về nhà ăn.

4

Trên bàn tiệc.

Tiêu Sơn đối với a tỷ có phần vô cùng ân cần chăm sóc.

Ta trêu đùa: “Kẻ cô gia quả nhân như ta ngồi đây, đúng là phá hỏng phong cảnh quá đi mất.”

A tỷ ngượng ngùng: “Âm Âm cũng sắp đến tuổi cập kê rồi, phụ thân mẫu thân nhất định sẽ tìm cho muội một mối nhân duyên tốt.”

Cập kê? Ta ngước nhìn a tỷ.

Tháng trước ta chẳng phải vừa mới cập kê sao?

Ta còn nhận được cả quà cập kê từ a tỷ nữa.

Cảm nhận được ánh mắt dò xét của ta, thần sắc Tiêu Sơn hiện lên một thoáng căng thẳng.

Hắn che giấu rất tốt, quay sang nhìn a tỷ với ánh mắt sủng nịnh:

“Nàng xem, tháng trước mới chuẩn bị lễ cập kê cho Âm Âm, vậy mà giờ đã quên rồi.”

A tỷ áo não gõ gõ đầu.

“Ây da, trí nhớ của tỷ dạo này càng ngày càng kém.

Âm Âm đừng để bụng nhé.”

Ta đè nén mối nghi ngờ trong lòng, vờ làm nũng:

“Trước kia trí nhớ của a tỷ tốt lắm cơ mà, bây giờ đúng là xa cách rồi.

Đến chuyện Âm Âm cập kê khi nào cũng không nhớ nổi.”

A tỷ vội vàng xin tha: “A tỷ sai rồi.”

Tiêu Sơn đúng lúc chuyển chủ đề:

“Không biết Âm Âm thích nam nhi kiểu người như thế nào? Tỷ phu nhất định sẽ lưu tâm giúp muội.”

Ta cười cười, nửa đùa nửa thật đáp:

“Trong nhà chỉ có ta và a tỷ là con gái.

Nay a tỷ đã tìm được phu quân như ý, cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn.

Vậy nên ta đành miễn cưỡng kén rể vào nhà để kế thừa Bạch phủ vậy.”

Biểu cảm của a tỷ có chút kỳ lạ trong thoáng chốc, sau đó lại không có phản ứng gì lớn.

Cứ như thể… chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình!

Thế nhưng nụ cười trên mặt Tiêu Sơn lại cứng đờ.

Biểu cảm này, rất đáng để suy ngẫm.

Tiêu Sơn chạm phải ánh mắt ta, liền lập tức nở nụ cười lấp liếm.

“Nhạc phụ nhạc mẫu tự có an bài, là tỷ phu lo bò trắng răng rồi.

Âm Âm nếm thử chút rượu quế hoa này xem, thơm ngọt thanh tao, muội nhất định sẽ thích.”

“Vâng, tỷ phu.”

Một lát sau.

Một tỳ nữ vội vã chạy vào, thì thầm vài câu bên tai Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn lập tức đứng dậy, lo lắng nói:

“Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi bị ngã thương rồi, ta phải đi xem sao.”

Nhìn theo bóng lưng vội vã rời đi của Tiêu Sơn, ta nhíu chặt mày.

“A tỷ, Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi là ai vậy?”

Trong lòng ta hiện lên một suy đoán to gan.

Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi này… chẳng lẽ là con của Tiêu Sơn?

“Bọn chúng là con của vị điệt nữ họ hàng xa của bà mẫu.”

Cháu gái họ xa của Tiêu lão phu nhân?

Tim ta bỗng nhiên thắt lại.

Motip biểu ca biểu muội thanh mai trúc mã trong tiểu thuyết chăng?

“A tỷ, vị biểu muội kia chẳng lẽ có ý đồ không thuần khiết?”

A tỷ lắc đầu.

Tỷ ấy nói, ban đầu tỷ ấy cũng tưởng vị biểu muội này đến để chia sẻ phu quân với mình.

Nhưng sau khi tìm hiểu mới biết.

Biểu muội còn trẻ tuổi đã sớm góa bụa, không cha không mẹ, chỉ còn lại lão phu nhân là người thân duy nhất.

Thế nên mới dẫn theo một đôi nhi nữ đến đây nương nhờ.

Nhưng sau khi tới Tiêu phủ thì lâm bệnh, một mực triền miên trên giường bệnh.

Dù có lòng muốn câu dẫn Tiêu Sơn, cũng lực bất tòng tâm.

Có điều, một đôi nhi nữ kia lại được nuôi dưỡng cực kỳ tốt.

Ta gật gù ra chiều thấu hiểu.

“Tỷ phu có vẻ rất căng thẳng về hai đứa trẻ đó nhỉ.”

Nghe vậy, lông mày a tỷ hơi nhíu lại.

“Haizz, cũng trách cái bụng ta không chịu thua kém.

Bà mẫu nói nếu thực sự khó có thai, thì có thể cân nhắc chuyện nhận nuôi Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi.”

Quả nhiên đúng như ta suy đoán.

Ta cẩn thận nhìn nét mặt u sầu của a tỷ.

Ẩn sau tầng sương mù, giống như mây đen che khuất mặt trời, nhìn không rõ ràng.

Ta thế mà lại không nhìn ra được mệnh cách của a tỷ.

Thật sự rất kỳ quái.

Đã bước chân vào Huyền môn thì ắt vướng phải ngũ tệ tam khuyết.

Mỗi một truyền nhân của Bạch gia ta, đều vô duyên với phú quý nhân gian.

Nhưng từ khi lên núi, chúng ta liền tích đức hành thiện, tích lũy công đức, ngày ngày cầu phúc cho Bạch gia.

Đem sức mạnh công đức thi ân cho toàn tộc.

Bởi vậy, mấy vị đích hệ của Bạch gia đều có mệnh cách cả đời phú quý bình an, thọ chung chính tẩm.

A tỷ ta từ nhỏ đã hay làm việc thiện, càng là người có phúc trạch miên viễn, mệnh cách một đời thuận buồm xuôi gió.

Nhưng bây giờ, luồng phúc trạch này lại giống như cưỡi ngựa xem hoa.

Thật thật giả giả, như hình như bóng!

5

Đêm đến.

Ta nhảy lên nóc nhà.

Nhìn bao quát toàn bộ Tiêu phủ.

Bị một tầng phúc trạch dày đặc bao phủ.

Đây là ân trạch chỉ xuất hiện ở những gia tộc tổ tiên có đại khí vận hoặc mang đại công đức trên người.

Nơi này đúng là một “ổ phúc” danh bất hư truyền.

Theo ta quan sát, chủ tớ trong phủ đều là người ôn hòa từ bi.

Nhưng Tiêu Sơn rốt cuộc là sao đây?

Chẳng lẽ do ta nghĩ nhiều rồi?

Có lẽ ta nên đi gặp thử hai đứa trẻ kia trước.

Bữa trưa hôm sau.

Vì ta là khách đến chơi.

Tiêu lão phu nhân đích thân mở tiệc chiêu đãi ta.

Nhân khẩu Tiêu phủ này rất đơn giản, ba đời đều đơn truyền.

Đời này, chỉ có mỗi Tiêu Sơn là con trai độc nhất.

Với đội hình như vậy mà không hề ép uổng a tỷ sinh nở, quả thực là vô cùng khoan hậu.

Nếu Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi không phải con ruột của Tiêu Sơn, thì nhận làm con thừa tự cũng chẳng sao.

Nhưng e rằng đây chỉ là một ván cờ lừa gạt.

Ta bất động thanh sắc dùng bữa.

“Âm Âm, món ăn ở Kinh đô này có hợp khẩu vị của cháu không?”

“Đa tạ lão phu nhân, đồ ăn rất vừa miệng, cháu rất thích.”

“Tốt, thích là tốt rồi.”

A tỷ dịu dàng gắp thức ăn cho ta.

“Âm Âm ăn một miếng ngư cao đi, muội thích ăn nhất mà.”

Ta nhìn miếng ngư cao trong bát, vội bịt miệng, suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo.

“Oẹ.”

Hồi nhỏ ăn cá bị hóc xương, suýt nữa mất đi nửa cái mạng.

Từ đó về sau, cứ thấy món ăn nào liên quan đến cá là ta lại nôn mửa theo phản xạ sinh lý.

“Âm Âm sao thế?”

A tỷ lo lắng hỏi han.

Ta nhìn a tỷ với ánh mắt cạn lời, có chút tủi thân.

“A tỷ nay đến cả chuyện ta cứ thấy cá là nôn mà cũng không nhớ nữa.”

Nghe vậy, a tỷ sững sờ một chút, có chút mờ mịt và khó hiểu.

“Sẽ nôn sao?”

Ngược lại thần sắc của Tiêu lão phu nhân lại có chút hoảng loạn.

Bà vội vàng trấn tĩnh lại:

“Âm Âm không ăn cá thì thôi, chúng ta không cần gượng ép bản thân!

Để ta bảo nha hoàn dọn xuống ngay.”

Lời vừa dứt, ngoài cửa vang lên giọng nam nhân dò hỏi.

“Âm Âm phải chịu ủy khuất gì sao?”

Tiêu Sơn dắt theo hai đứa bé bước vào sảnh tiệc.

Lão phu nhân cười rạng rỡ:

“Không phải nói có việc không đến được sao?”

“Mở tiệc thết đãi Âm Âm quan trọng như vậy sao có thể không đến?

Chỉ là Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi cứ nằng nặc đòi đi thăm mẫu thân bọn chúng, nên mới chậm trễ chút thời gian.”

Lão phu nhân vội vàng gọi hai đứa nhỏ:

“Không sao không sao, mau vào ngồi đi.”

Trên bàn ăn, các nha hoàn bắt đầu gắp thức ăn cho chúng ta.

Động tác vô cùng thành thục gắp cho Điềm tỷ nhi mấy miếng ngư cao.

Hai đứa trẻ phấn điêu ngọc trác .

Nhìn là biết thiếu gia, tiểu thư được nuông chiều, kim tôn ngọc quý.

Tiểu nha đầu ngọt ngào nói: “Ngư cao ngon quá.”

Không chỉ Điềm tỷ nhi.

Minh ca nhi cũng thiên vị món ngư cao hơn bất kỳ món ăn nào khác.

Nhìn hai đứa trẻ vui vẻ ăn ngư cao, lại nhìn miếng ngư cao trong bát mình.

Trong đầu ta dường như có thứ gì đó đang chuẩn bị liên kết lại với nhau.

Lão phu nhân nhìn thấu sự băn khoăn của ta, vội vàng lên tiếng giải thích cho hành động ban nãy của a tỷ.

“Âm Âm, Niểu Niểu đối với Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi vô cùng chăm sóc.

Con bé có lẽ đã nhớ nhầm món bọn trẻ thích ăn thành món cháu thích ăn rồi.”

Ta hồi thần, vờ như đã hiểu và thông cảm.

“Vâng, a tỷ xưa nay luôn nhân ái ôn hòa.

Bọn trẻ rất ngoan, ăn nhiều cá sẽ thông minh.”

Nghe ta nói vậy, trong mắt lão phu nhân lóe lên tia an ủi.

“Âm Âm, phụ thân mẫu thân cháu rất ít khi đến Kinh đô.

Lần này cháu tới, chúng ta có chuyện muốn thương lượng với cháu, để lúc cháu về tiện bề bẩm báo lại với thông gia.”

Ta đặt đũa xuống, an tĩnh nghe lão phu nhân nói.

“Niểu Niểu đã ba năm chưa từng hoài thai, chúng ta muốn làm chủ, đem Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi nhận làm con thừa tự dưới danh nghĩa của con bé.

Sau này nó cũng có chỗ dựa dẫm.”

Ban nãy ta đã nhìn rồi, giữa Minh ca nhi, Điềm tỷ nhi và Tiêu Sơn hoàn toàn không có thân duyên tuyến .

Chứng tỏ chúng không phải là con của Tiêu Sơn.

Nếu a tỷ mãi không có con, chuyện nhận con nuôi hay Tiêu Sơn nạp thiếp chỉ là vấn đề thời gian.

Tiêu phủ to lớn như vậy cần có người kế thừa để quản lý.

Còn về phần con ruột của Tiêu Sơn, ta cũng nhất định sẽ lôi ra bằng được.

Đến lúc đó, đi hay ở, a tỷ sẽ tự mình quyết định.

Ta cười doanh doanh:

“Bạch gia tôn trọng sự lựa chọn của a tỷ.”

Nghe vậy, trong mắt a tỷ xẹt qua tia mừng rỡ.

“Con nguyện ý nhận nuôi Minh ca nhi và Điềm tỷ nhi.”

Phản ứng này của a tỷ?

Có chút không đúng.

Tối qua khi nhắc tới chuyện này rõ ràng tỷ ấy vẫn còn đầy mặt sầu lo.

Hôm nay sao lại mừng rỡ như điên thế này?

Vui vẻ còn có những vị chủ tử khác trên bàn.

Đến cả Tiêu lão gia vốn ít nói cũng nở nụ cười đầy mặt.

Nhưng ta thì cười không nổi.

Ta chằm chằm nhìn vào khuôn mặt a tỷ, nhìn đi nhìn lại.

Khẳng định đúng là a tỷ ta không sai, nhưng a tỷ vốn là người tâm tư tinh tế, linh hoạt vạn phần.

Dáng vẻ hiện tại lại giống như một kẻ ngốc nghếch bị mất hồn mất vía.

Mất hồn vía?

Trong lòng ta đánh thịch một cái.

Sự mờ mịt thỉnh thoảng hiện lên của a tỷ, chẳng phải giống hệt kẻ bị đánh mất hồn phách hay sao.

Chẳng lẽ thực sự có kẻ dám vuốt râu hùm, động thổ trên đầu thái tuế?

Nhưng ta lại lập tức phủ định suy nghĩ này.

Trong cơ thể a tỷ, tam hồn thất phách vẫn còn nguyên vẹn.

Vậy tất cả chuyện này rốt cuộc là vì cớ gì?

6

Sự xuất hiện của hai tiểu gia hỏa.

Quả thực khiến bầu không khí nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Tiêu Sơn một bên chăm sóc a tỷ, một bên trông nom hai đứa trẻ.

Nhìn thế này, quả thực là một nam nhân tốt.

Chỉ là, biểu hiện của a tỷ thực sự quá mức kỳ lạ.

Sau khi dùng bữa xong.

Ta lặng lẽ lấy ra một chiếc khăn tay lụa.

Vốn định dùng để lau miệng.

Khóe mắt liếc thấy mọi người sắp rời tiệc.

Ta lập tức cất tiếng:

“Ây da, a tỷ, tỷ xem chiếc khăn lụa trong tay ta có phải là chiếc tỷ tặng ta năm xưa không.

Đồ án này mới thêu được một nửa thì ta đã vội vàng cầm đi mất.

Lần này đến đây, a tỷ phải giúp ta thêu nốt nửa còn lại đấy.”

A tỷ nhận lấy chiếc khăn trong tay ta.

Cẩn thận nhìn đường thêu trên đó.

“Đây… là hoa mẫu đơn sao?”

Mẫu đơn? Tỷ ấy nói đây là mẫu đơn?

Ta siết chặt nắm tay, trong lồng ngực tích tụ vài đốm lửa giận.

Ta dùng ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào nữ nhân dung mạo ôn uyển, tư sắc thanh lệ trước mặt này.

Nghiêm giọng mở miệng chất vấn:

“Ngươi không phải a tỷ của ta.

Ngươi là ai?

Tại sao ngươi lại mạo danh a tỷ của ta?”

Sự bộc phát bất ngờ của ta, khiến đôi mắt nữ nhân trước mặt lập tức đỏ bừng, ngấn lệ ướt át, ấm ức cùng cực.

Còn đám người Tiêu gia thì đầy mặt khiếp sợ, trong thần sắc xen lẫn chút hoảng loạn đang cực lực che giấu.

Tiêu lão phu nhân phản ứng nhanh nhất.

Bà nhanh chóng trấn định lại, vội vàng tiến lên trấn an ta.

“Âm Âm, tại sao cháu lại hỏi như vậy?

Đây là a tỷ cháu, là Niểu Niểu hàng thật giá thật mà.”

Ta mang gương mặt đầy phẫn nộ nhìn người phụ nữ vẫn đang ra vẻ đáng thương tủi thân kia.

“nàng ta không phải a tỷ của ta.”

Ta giương chiếc khăn tay lụa ra trước mặt mọi người.

Chương tiếp
Loading...