Đại Ca Hiểu Lầm Tôi Là Con Trai
Chương 5
【Tôi không tên là Tô Chiêu Đệ, tôi tên là Tô Thiển.】
【Hôm nay mẹ lại bị đánh rồi, mẹ nói sống khổ quá. Nhưng tôi không muốn ch/ết, tôi muốn sống, tôi muốn đưa mẹ cùng trốn ra ngoài.】
【Cô giáo nói chỉ cần thi đỗ đại học là có thể bay ra khỏi nơi này. Tôi phải thi đại học, tôi nhất định phải thi đỗ.】
【Mẹ nói sau này mẹ sẽ biến thành ngôi sao trên trời ở bên tôi. Sau này lúc đau, chỉ cần ngẩng đầu nhìn sao là sẽ không đau nữa. Tô Thiển, không được khóc, mẹ ở trên trời nhìn thấy sẽ buồn.】
【Mẹ ơi, con đau quá, mẹ có thể xuống ôm con một cái được không? Chỉ một cái thôi.】
【Bố đã cướp sợi dây chuyền bạc mẹ để lại cho tôi, tôi nhất định sẽ cướp lại nó.】
Anh nhìn những trang giấy đã ố vàng đó, như thể nhìn thấy cô bé cô độc kia trong vô số đêm tối, vừa rơi nước mắt vừa cố chấp giữ thẳng lưng, giãy giụa bước đi trong bùn lầy.
Cũng giống như, nhìn thấy chính mình của ngày bé.
Khi đó, anh cũng từng liều mạng muốn bay ra khỏi mảnh trời vuông vức ấy.
Đáng tiếc, anh không may mắn được như cô.
Cả đời anh, đã định sẵn chỉ có thể lăn lộn trong bùn nhơ.
Anh không phải là buông tha cho cô.
Anh chỉ là, trong đêm mưa như trút nước ấy, đã cứu rỗi chính bản thân mình của nhiều năm trước — cái đứa trẻ bất lực, yếu ớt, nhưng trong lòng lại cháy bỏng khát vọng hướng về ánh sáng.
Đi đi, Tô Thiển.
Muốn bay xa bao nhiêu, thì cứ bay xa bấy nhiêu đi.
22
Trên chuyến tàu hỏa đang lao vun vút, trong khoang xe người người ồn ào náo nhiệt, tràn ngập mùi mì gói và mồ hôi trộn lẫn vào nhau.
Tôi ngơ ngác nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ không ngừng lùi về phía sau, trong lòng trống rỗng đến lạ.
Tay vô thức thò vào túi, đầu ngón tay bỗng chạm phải một vật cứng cứng, còn có cả dây xích đi kèm.
Tôi khựng lại một chút, móc ra xem.
Là một sợi dây chuyền bạc kiểu dáng đơn giản nhưng tinh xảo, mặt dây là một ngôi sao nhỏ xíu.
Chính là sợi dây mẹ tôi để lại cho tôi…
Trên sợi dây chuyền, còn quấn theo một tấm thẻ ngân hàng.
Tôi nhìn núi non, đồng ruộng đang lao vùn vụt ngoài ô cửa, sống mũi chợt cay xè, nước mắt rốt cuộc cũng không kìm được nữa, ào ạt tuôn ra.
Tần Liệt, tạm biệt.
Còn nữa, cảm ơn anh.
23
Bốn năm sau, Giang Thành.
Học kỳ cuối của năm tư, ai nấy đều như phát điên, chen lấn đến vỡ đầu chỉ vì một offer thực tập.
Thị trường việc làm bây giờ, nghiên cứu sinh đi đầy đường, sinh viên đại học còn chẳng bằng chó.
May mà một đàn anh khóa trên cùng khoa đã chìa cành ô liu với tôi, nội bộ giới thiệu tôi vào một công ty thiết kế kiến trúc hàng đầu trong nước nơi anh ấy đang làm việc.
“‘Tập đoàn Trúc Mộng’, thực tập sinh, một tháng năm nghìn tệ, thỉnh thoảng tăng ca, bao một bữa trưa. Làm không?”
“Làm! Làm! Nhất định phải làm!” Đừng nói năm nghìn, hai nghìn tôi cũng làm!
Có thể vào được kiểu tập đoàn lớn thế này để mạ vàng lý lịch, đã là phúc lớn bằng trời rồi.
Một tháng năm nghìn tệ, không có hoa hồng, mà tôi làm còn hăng hơn hồi ở “Dạ Sắc Lạn San” năm xưa.
Không còn cách nào khác, đều là trâu ngựa bị cuộc sống mài cho mất hết góc cạnh cả thôi.
Vốn dĩ tôi chỉ định chăm chỉ cần mẫn, biểu hiện thật tốt, tranh thủ giành lấy một suất chuyển chính thức.
Không ngờ, giám đốc bộ phận chúng tôi lại là một gã trung niên hói đầu nhờn nhợt, lúc nào cũng cố tình vô tình động tay động chân với tôi, còn buông lời quấy rối.
Để giúp tôi giải vây, đàn anh đã đứng ra, đối ngoại tuyên bố tôi là bạn gái anh ấy.
Tên giám đốc dầu mỡ kia lúc đó mới biết điều hơn không ít.
Chưa được mấy ngày, trong công ty đột nhiên lan ra tin đồn rằng ông chủ lớn đứng sau tập đoàn sắp đến công ty thị sát.
Nghe nói vị đại boss này cực kỳ trẻ, nhưng bối cảnh thần bí, thủ đoạn thông thiên, trên thị trường vốn nước ngoài hô mưa gọi gió, là nhân vật khiến cả phố Wall cũng phải nghe danh mà biến sắc.
Ai nấy đều tò mò, rốt cuộc vị đại lão huyền thoại thần long thấy đầu không thấy đuôi này là thần thánh phương nào.
Hôm đó, tôi đang ngồi ở chỗ làm, vừa tập trung cao độ ngồi không làm việc, vừa dùng phần mềm CAD vẽ mấy nhân vật chibi.
Trong văn phòng đột nhiên dậy lên một trận xao động.
“Mau nhìn kìa! Đại boss tới rồi!”
“Trời ơi, đẹp trai quá đi mất! Cái khí chất này, cái nhan sắc này, debut luôn cũng được ấy chứ!”
Chỉ thấy một đám lãnh đạo cấp cao của công ty vây quanh một người đàn ông mặc bộ âu phục may đo cao cấp, rầm rộ bước vào.
Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên, tới lúc nhìn rõ gương mặt quen thuộc không thể quen hơn kia, đầu óc trong nháy mắt trống rỗng, con chuột trong tay cũng “cạch” một tiếng rơi thẳng xuống đất.
Bốn năm không gặp.
Người đàn ông trước mắt đã rũ bỏ hết vẻ ngang tàng giang hồ cùng sự hung lệ năm nào, bộ âu phục cắt may vừa vặn càng tôn lên vóc người thon dài thẳng tắp của anh, quanh thân tỏa ra khí chất cao quý lạnh lùng, cấm dục đến mức khiến người ta không dám lại gần, nhưng khí tràng vẫn mạnh mẽ đến mức chỉ có thể đứng từ xa mà ngước nhìn.
Ngay lúc tôi còn đờ ra như gà gỗ, giám đốc nhân sự đã dẫn anh đi tới trước bàn làm việc của tôi, nịnh nọt giới thiệu với anh:
“Tần tổng, đây là thực tập sinh mới của chúng tôi, Tô Thiển.”
“Là đàn em của Tiểu Trương bên phòng thiết kế, cũng là bạn gái cậu ta.”
Ánh mắt anh nhàn nhạt lướt qua người tôi, sau đó không nhanh không chậm nhả ra mấy chữ:
“Ừm, nhìn cũng tạm coi là lanh lợi. Điều sang văn phòng tổng giám đốc, cho tôi dùng mấy ngày.”
Tôi theo bản năng sờ lên mái tóc dài đã chạm eo của mình.
Xong đời.
Toang thật rồi.
Mắt thấy anh sắp xoay người rời đi, tôi lập tức bật phắt khỏi ghế, co giò định chạy thẳng ra lối thoát hiểm.
Nhưng tôi vừa mới chạy được hai bước, cổ áo sau đã bị người ta chộp mạnh một cái.
Một bàn tay to lớn nhẹ nhàng móc lên một lọn tóc dài của tôi, đưa lên chóp mũi ngửi khẽ.
“Tô trợ lý, chạy cái gì?”
Trên đỉnh đầu, truyền tới một giọng nói trầm thấp mà nguy hiểm, còn mang theo mấy phần cười như có như không.
“Tôi nuôi con chim hoàng yến suốt bốn năm, cánh cứng rồi, bay mất.”
“Cô có biết bốn năm qua, ngày nào tôi cũng nghĩ gì không?”
Anh áp sát bên tai tôi, hơi thở nóng rực rơi xuống bên cổ, trong giọng nói mang theo sự chiếm hữu điên cuồng không hề che giấu.
“Tôi luôn nghĩ, chờ đến lúc bắt được cô, nhất định phải bẻ gãy đôi cánh của cô từng chiếc từng chiếc một, nhốt cô vào lồng, để cả đời này, cô vĩnh viễn không thể bay ra ngoài nữa.”
“Cô nói xem,” anh nhẹ nhàng cắn lên vành tai tôi một cái, “tôi nên… bắt đầu tính sổ từ đâu đây?”
24
Tôi xong đời rồi.
Đó là suy nghĩ duy nhất trong đầu tôi lúc này.
Giống hệt một con mèo đã lêu lổng bên ngoài suốt bốn năm, kết quả về đến nhà mới phát hiện chủ không những không thay khóa, mà còn tiện tay mài dao sẵn rồi.
Ánh mắt của cả văn phòng mấy chục con người, giống như vô số ngọn đèn chiếu, “vút” một cái đồng loạt dồn hết lên người tôi. Có kinh ngạc, có tò mò, nhưng nhiều hơn cả là kiểu hả hê xem kịch.
Đặc biệt là gã giám đốc hói đầu kia, cằm cũng suýt rơi xuống đất, chỉ hết vào tôi lại chỉ vào Tần Liệt, nửa ngày cũng không bật ra nổi một câu hoàn chỉnh.
Đàn anh rõ ràng cũng bị trận thế này dọa cho choáng váng, nhưng anh ấy vẫn lấy hết can đảm, bước lên trước một bước, chắn tôi ra sau lưng, lắp ba lắp bắp nói với Tần Liệt:
“Tần… Tần tổng, anh có ý gì vậy? Thiển Thiển cô ấy… cô ấy là bạn gái tôi.”
Tần Liệt đến mí mắt cũng chẳng buồn nhấc, ánh mắt vẫn như cái đinh tẩm độc, ghim chặt lên người tôi.
Anh cười khẽ một tiếng, trong tiếng cười đó có ba phần lạnh nhạt, bảy phần giễu cợt.
“Bạn gái cậu?”
Cuối cùng anh cũng chịu dời tầm mắt khỏi mặt tôi, rơi xuống người đàn anh. Ánh mắt đó, chẳng khác nào đang nhìn một con bọ ngựa không biết sống chết.
“Cô ấy tự miệng thừa nhận à?”
Đàn anh bị anh nhìn đến mức mồ hôi lạnh tuôn ra, nhưng vẫn cứng đầu gật đầu.
Tôi chỉ hận không thể tại chỗ qua đời. Anh ơi, đừng gồng nữa, anh không gồng nổi với anh ta đâu!
Tần Liệt không thèm để ý đến anh ấy nữa, chỉ chậm rãi cởi cúc đầu tiên trên áo vest, từng bước từng bước đi về phía tôi. Cảm giác áp bức ấy còn mạnh hơn gấp trăm lần so với bốn năm trước trong buồng vệ sinh.
“Tô Thiển,” anh gọi tên tôi, âm lượng không lớn, nhưng đủ khiến nhiệt độ cả văn phòng trong nháy mắt tụt xuống điểm đóng băng, “cô nói cho cậu ta biết, tôi là ai?”
Môi tôi run lên bần bật, đầu óc trống rỗng.
Tôi phải nói gì đây? Nói đây là người bạn trai giang hồ năm xưa bị tôi ngủ xong rồi bỏ chạy, bây giờ rửa tay gác kiếm tới thu mua công ty à?
Thấy tôi không lên tiếng, anh đột nhiên giơ tay lên, ngay trước mặt tất cả mọi người, như đang nâng niu một cánh hoa, nhẹ nhàng bóp lấy cằm tôi.
“Bốn năm không gặp, lá gan lớn lên không ít nhỉ. Ừm? Đến cả bạn trai cũng biết tìm rồi?”
Đàn anh sốt ruột: “Tần tổng! Xin anh tôn trọng người khác một chút!”
Tần Liệt cuối cùng cũng mất kiên nhẫn.
Anh không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng nhả ra hai chữ:
“Ra ngoài.”
Vỏn vẹn hai chữ, lại như mang theo sức nặng ngàn cân. Người trong văn phòng như được đại xá, lăn lóc bò trườn mà ùa ra sạch, đến cả gã giám đốc hói đầu cũng chạy còn nhanh hơn ai hết.
Đàn anh còn định nói gì đó, nhưng vừa bị anh quét qua một ánh mắt, cũng chỉ có thể không cam lòng mà lui ra ngoài.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, cả người tôi bị anh kéo mạnh qua, hung hăng ấn lên mặt bàn làm việc lạnh như băng.
“Chạy đi.” Anh cúi người xuống, hai tay chống ở hai bên người tôi, hoàn toàn giam cầm tôi trong bóng đổ của anh, “Sao không chạy nữa?”
“Em… em không…” Tôi sợ đến mức nước mắt cũng sắp trào ra, “Tần Liệt! Chúng ta sớm thanh toán xong rồi! Em đã trả thẻ lại cho anh rồi, em đâu còn nợ anh cái gì!”
“Thanh toán xong?” Anh như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thiên hạ, tiếng cười trầm thấp rung ra từ lồng ngực, “Tô Thiển, cô ngủ với tôi, trộm mất tim tôi, sau đó phủi mông bỏ chạy, bây giờ lại nói với tôi là thanh toán xong?”
Anh bóp cằm tôi, ép tôi ngẩng đầu nhìn anh, trong đôi mắt sâu không thấy đáy kia đang cuộn lên thứ điên cuồng và cố chấp mà tôi không đọc nổi.
“Cô nghĩ giữa chúng ta, là thứ tiền bạc có thể tính cho rõ sao?”
“Vậy… vậy anh muốn thế nào?” Tôi méo mặt hỏi.
“Không muốn thế nào cả.” Anh đột nhiên cúi đầu xuống, đôi môi nóng bỏng gần như chạm sát vào môi tôi.
“Tôi chỉ tới thực hiện lời hứa của mình thôi.”
“Bắt cô trở về, sau đó…”
Ngón tay anh men theo mái tóc dài của tôi, từng tấc từng tấc vuốt xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên bờ vai tôi, như đang đo kích thước đôi cánh của một con bướm.
“Bẻ gãy cánh của cô, từng chiếc từng chiếc một.”
Lời còn chưa dứt, một nụ hôn cuồng bạo mà nóng rực đã ập xuống như trời long đất lở.
Không có lấy một chút dịu dàng, chỉ có nỗi nhớ điên cuồng tích tụ suốt bốn năm qua, cùng sự chiếm hữu như một hình phạt.
Tôi bị anh hôn đến choáng váng hoa mắt, cả người mềm nhũn, cuối cùng chỉ có thể yếu ớt bám lấy vai anh, mặc cho anh muốn làm gì thì làm.
Không biết đã qua bao lâu, anh mới hơi buông tôi ra, trán chạm lên trán tôi, hơi thở nặng nề, giọng khàn đến mức không ra hình người.
“Còn chạy nữa không?”
Tôi đẫm nước mắt nhìn anh, liều mạng lắc đầu.
“Không… không chạy nữa…”
“Ngoan.”
Cuối cùng anh cũng hài lòng mà cười lên, giống như một con dã thú cuối cùng đã săn được con mồi của mình.
Lần này, hình như… tôi thật sự không còn chỗ nào để trốn nữa rồi.
【Chính văn hoàn】
ngoại truyện: Về em trai
Một năm sau.
Em trai tôi, Tô Du, đã thi đỗ trường đại học tốt nhất Giang Thành, lại còn giành được học bổng quốc gia.
Tôi tới trường thăm nó, phía sau còn lẽo đẽo một “vệ sĩ” có muốn cắt đuôi cũng không được — Tần Liệt.
Tần Liệt của bây giờ, đã hoàn toàn chuyển hình thành một doanh nhân đứng đắn, dưới sự dẫn dắt của anh, “Tập đoàn Trúc Mộng” đã trở thành đầu rồng trong ngành, nói một là một, không ai dám cãi. Đến cả người trên đường gặp anh, cũng phải cung cung kính kính gọi một tiếng “Tần tổng”.
Tô Du vừa nhìn thấy Tần Liệt, chẳng những không hề rén, ngược lại còn cười hì hì gọi anh:
“Anh rể!”
Hiếm khi Tần Liệt lộ ra chút ý cười, móc từ trong túi ra một tấm thẻ đưa cho nó: “Cầm đi, coi như tiền sinh hoạt.”
Tô Du cũng chẳng khách sáo, nhận lấy là nhét luôn vào túi: “Cảm ơn anh rể!”
Sau đó, nó ghé sát vào bên cạnh tôi, nhỏ giọng nói: “Chị à, cuối cùng chị cũng thu phục được anh ấy rồi, không thì em thật sự sợ anh ấy cô độc đến già.”
Tôi liếc xéo nó một cái: “Càng lớn càng không biết trên dưới.”
Đi trên con đường rợp bóng cây trong trường đại học, nhìn những gương mặt trẻ trung tràn đầy sức sống xung quanh, trong lòng tôi cảm khái vô vàn.
“Đang nghĩ gì vậy?” Tần Liệt nắm lấy tay tôi, mười ngón tay đan chặt.
“Em đang nghĩ, năm đó nếu không có anh, không biết giờ hai chị em bọn em còn đang co ro ở xó xỉnh nào gặm bánh ngô nữa.” Tôi thật lòng nói.
Bước chân anh khựng lại, xoay người nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc: “Tô Thiển, em nghe cho rõ. Tôi không phải cứu tinh của em, em mới là cứu tinh của chính mình. Là chính em, đã liều mạng bò ra khỏi vũng bùn đó.”
Anh dừng một chút, lại bổ sung: “Tôi chỉ là may mắn, nhặt được ngôi sao sáng nhất mà thôi.”
Sống mũi tôi cay xè, nhón chân lên, chủ động hôn anh.
Cách đó không xa, Tô Du bịt mắt kêu oai oái: “Ôi trời! Giữa ban ngày ban mặt, trời quang mây tạnh! Đúng là không nhìn nổi mà!”
ngoại truyện: Về Châu Mãng
Cuối cùng Châu Mãng vẫn không bị tôi “bẻ thẳng”.
Sau khi tôi chính thức trở thành “chị dâu”, có một khoảng thời gian anh ta cực kỳ suy sụp, cảm thấy mình trao nhầm chân tình.
“Chị dâu, chị nói xem cả đời này của em có phải sẽ không tìm được tình yêu đích thực nữa không?” Anh ta ngồi xổm trước cửa văn phòng của Tần Liệt, vừa hút thuốc vừa thở ngắn than dài, “Gu em thích còn hiếm hơn cả gấu trúc.”
Tôi an ủi anh ta: “Duyên phận mà, khó nói lắm.”
Không ngờ, một câu thành sấm.
Chẳng bao lâu sau, Tần Liệt mời từ nước ngoài về với mức lương cực cao một vệ sĩ hàng đầu, chuyên phụ trách an toàn cá nhân cho anh.
Vệ sĩ đó tên là A Sơn, cao mét chín, ít nói, cơ bắp cuồn cuộn, khí tràng hai mét tám. Chỉ cần đứng ở đó thôi đã như một bức tường đồng vách sắt.
Lần đầu tiên Châu Mãng gặp A Sơn, mắt anh ta đã sáng rực luôn.
Hôm đó, A Sơn đang luyện quyền trong phòng gym, nửa thân trên để trần, mồ hôi men theo làn da màu đồng trượt xuống, mỗi thớ cơ đều tràn đầy cảm giác sức mạnh bùng nổ.
Châu Mãng nhìn đến mức nước miếng cũng sắp chảy ra, mon men tới bắt chuyện: “Anh em, tập đẹp đấy, dạy tôi với?”
A Sơn đến mí mắt cũng không buồn nhấc, tung một cú đấm nện mạnh vào bao cát, phát ra tiếng “bùm” thật lớn.
Châu Mãng chẳng những không bị dọa chạy, ngược lại còn hưng phấn hơn, như tên mê trai mà bám riết sau mông A Sơn.
“Anh ơi, anh tên gì vậy?”
“Anh ơi, anh thích ăn gì?”
“Anh ơi, anh có thiếu bạn trai không? Loại biết giặt đồ nấu cơm, còn biết đánh nhau nữa ấy!”
Cuối cùng, A Sơn dừng lại, quay người, dùng đôi mắt gần như không có cảm xúc đó nhìn chằm chằm anh ta, chậm rãi nhả ra ba chữ:
“Ngậm miệng lại.”
Châu Mãng lập tức nở hoa trong lòng, hớn ha hớn hở chạy tới báo tin cho tôi: “Chị dâu! Anh ấy nói chuyện với em rồi! Anh ấy bảo em ngậm miệng! Anh ấy ngầu quá em mê chết mất!”
Tôi: “……”
Về sau, cũng chẳng biết Châu Mãng dùng chiêu trò quấn lấy không buông kiểu gì, mà thật sự làm tan chảy được ngọn núi băng đó.
Rồi về sau nữa, thỉnh thoảng tôi còn nhìn thấy qua camera giám sát trong hội quán cảnh Châu Mãng bị A Sơn ép vào góc tường, hôn đến mặt đỏ bừng, đầu váng mắt hoa.
Ừm, rất tốt, khóa chết luôn, chúc phúc.
ngoại truyện: Về cầu hôn
Tôi chưa từng nghĩ Tần Liệt sẽ cầu hôn tôi.
Trong mối quan hệ như bọn tôi, cầu hôn dường như là một nghi thức dư thừa.
Cho đến hôm đó, tôi đang vẽ bản thiết kế, anh từ bên ngoài trở về, ném cho tôi một túi hồ sơ.
“Cái gì đây?” Tôi tò mò mở ra.
Bên trong là một xấp tài liệu dày cộp, có giấy chứng nhận bất động sản, có thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần, ở cột người thụ hưởng, đồng loạt viết cùng một cái tên: Tô Thiển.
Tôi ngơ luôn: “Anh… anh làm cái gì vậy?”
“Toàn bộ gia sản của tôi.” Anh nói ngắn gọn súc tích, giọng điệu bình thản như đang bàn chuyện thời tiết hôm nay, “Ký đi.”
“Tại sao?”
“Ngày mai đi cục dân chính, cần dùng đến mấy thứ này.”
Tôi hoàn toàn hóa đá, mất cả nửa ngày mới phản ứng lại được.
“Tần Liệt! Mẹ nó anh đây là đang cầu hôn đấy à?!” Tôi quả thực không thể tin nổi, “Có ai cầu hôn kiểu như anh không? Trông chẳng khác gì ký hợp đồng thu mua công ty cả!”
Anh nhướng mày, dường như cảm thấy lời tôi nói cũng có lý.
Thế là, anh móc từ trong túi ra một chiếc hộp nhung, mở ra.
Bên trong không phải nhẫn kim cương to như trứng bồ câu.
Mà là một sợi dây chuyền bạc, mặt dây là một ngôi sao nhỏ xíu, chính là sợi dây mẹ tôi để lại cho tôi. Chỉ là không biết từ lúc nào, ngôi sao bạc đó đã bị anh nạm kín những viên kim cương nhỏ li ti, dưới ánh đèn lấp lánh tia sáng rực rỡ mà dịu dàng.
Anh cầm sợi dây chuyền lên, tự tay đeo cho tôi, sau đó cúi người xuống, đặt một nụ hôn nóng bỏng lên trán tôi.
“Tô Thiển, trước kia tôi không có nhà. Sau khi gặp em, em chính là nhà của tôi.”
“Cho nên,” anh cầm lấy tay tôi, ánh mắt nóng rực nhìn thẳng vào tôi, từng câu từng chữ đều vô cùng nghiêm túc, “em có bằng lòng… cho tôi một mái nhà không?”
Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, người đàn ông từng khiến tôi sợ đến hồn bay phách lạc, cũng từng vì tôi mà chống lên cả một bầu trời.
Nước mắt, rốt cuộc không thể khống chế nổi nữa mà trào ra ào ạt.
Tôi vừa khóc vừa cười, gật đầu thật mạnh.
“Em bằng lòng.”
Con chim hoàng yến đã bay hơn nửa đời như tôi, cuối cùng cũng cam tâm tình nguyện, bay trở về bên chiếc lồng của anh.
Không, không phải lồng.
Mà là nhà.
-Hết-