Đại Ca Hiểu Lầm Tôi Là Con Trai
Chương 1
1.
Câu chuyện phải kể từ ba tháng trước.
Tôi tên là Tô Thiển. Ngày có kết quả thi đại học cũng là lúc có tin tức về nguồn thận phù hợp cho em trai tôi.
Viện phí như một ngọn núi lớn đè nặng khiến tôi không thở nổi. Lão bố ham mê cờ bạc của tôi đã sớm mất tích không sủi tăm, trong nhà chỉ còn tôi và đứa em trai đang nằm trên giường bệnh nương tựa vào nhau.
Đang lúc tôi sầu não nhìn danh sách viện phí dài dằng dặc thì một tờ thông báo tuyển dụng như chiếc phao cứu sinh bay đến trước mắt.
"Hội quán cao cấp 'Dạ Sắc Lạn San' cần tuyển gấp nhân viên phục vụ. Yêu cầu: Nam giới, ngoại hình ưa nhìn, phản ứng nhanh nhẹn. Lương cứng năm nghìn, hoa hồng không giới hạn."
Nhìn hai chữ "Nam giới", tôi do dự đúng ba giây.
Sau đó, tôi bước vào tiệm cắt tóc rẻ tiền nhất bên lề đường, nói lời tạm biệt với mái tóc dài đen bóng của mình qua gương.
"Chú ơi, tông cho cháu kiểu đầu đinh, càng ngắn càng tốt."
Chiếc tông đơ trong tay thợ cắt tóc kêu o o, tóc đen rơi xuống lả tả như tuyết. Cô gái trong gương mày thanh mắt tú, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ bướng bỉnh không hợp với lứa tuổi.
Ngày hôm sau, tôi cầm tờ giấy chứng nhận giả làm hết ba mươi tệ, mặc chiếc áo phông rộng thùng thình nhất, dùng băng nịt ngực quấn chặt đến mức kín mít, hiên ngang bước vào "Dạ Sắc Lạn San".
Cái tên trên giấy tờ giả là Tô Nhiên.
Người phỏng vấn tôi chính là Châu Mãng, cánh tay đắc lực nhất của Tần Liệt, hay còn gọi là "Mãng ca". Anh ta to cao lực lưỡng, một hình xăm thanh long uốn lượn từ cổ xuống cánh tay, trông cực kỳ khó gần.
Anh ta đánh giá tôi vài lượt. Chiều cao 1m70 của tôi so với con trai thì không nổi trội, nhưng bù lại dáng người thanh mảnh, khung xương sạch sẽ, đặc biệt là đôi mắt đen láy, toát lên vẻ lanh lợi.
"Trông như cái giá đỗ thế kia, làm được việc không đấy?" Anh ta ồm ồm hỏi.
Tôi lập tức đứng thẳng lưng, vỗ ngực cam đoan: "Anh ơi, em không có gì khác, nhưng được cái biết điều, chịu khó lắm ạ!"
Có lẽ vì khát khao trong ánh mắt tôi quá mãnh liệt, Châu Mãng nhíu mày xua tay: "Được rồi, thử trước xem sao. Nhớ kỹ, ông chủ ở đây tên Tần Liệt, thường gọi là Liệt ca, đừng có đắc tội với anh ấy."
Thế là tôi, Tô Thiển, lấy bí danh Tô Nhiên, chính thức trở thành một nam phục vụ.
Công việc thực ra cũng đơn giản, quanh đi quẩn lại là bưng trà rót nước, khui rượu gọi món. Nhưng tôi hiểu rõ, muốn lấy hoa hồng cao thì chỉ dựa vào mấy việc này là không đủ.
Tôi khéo mồm khéo miệng, lại biết nhìn người mà đối đãi. Với những ông chủ đến bàn chuyện làm ăn, tôi ít nói, chỉ xuất hiện khi cần; với những phú bà đến tiêu khiển, tôi hóa thân thành "áo bông nhỏ" tâm lý, trò chuyện về mỹ phẩm, buôn chuyện bát quái, dỗ dành họ vui vẻ đến mức tiền tip cho tôi còn rộng rãi hơn bất cứ ai.
Chưa đầy một tháng, một lính mới như tôi đã thần kỳ leo lên vị trí top 3 bảng xếp hạng doanh thu.
Đang lúc tôi hí hửng tính toán xem tháng này gom được bao nhiêu viện phí cho em trai thì Châu Mãng gọi tôi vào văn phòng.
"Tô Nhiên, nhóc khá đấy nhỉ." Anh ta ngậm điếu thuốc, nheo mắt nhìn tôi, "Nghe nói mấy bà chị giàu có cứ thích gọi tên cậu, cậu thăng tiến nhanh hơn bất cứ ai?"
Tim tôi thót lại một cái, vội vàng giả vờ khiêm tốn: "Mãng ca, em... em chỉ muốn làm khách hàng hài lòng thôi ạ."
"Hài lòng? Hài lòng kiểu gì? Cùng người ta nắm tay nhỏ, đọc thơ tình cho người ta nghe à?" Anh ta đột ngột đập bàn một cái rầm, gạt tàn thuốc trên bàn nảy cả lên.
"Mẹ kiếp, cậu tưởng mình là 'trai bao' hạng nhất đấy à? Một nhân viên phục vụ mà làm ăn kiểu đó là không được!"
Tôi bị anh ta nạt cho run bắn người, hốc mắt đỏ hoe ngay lập tức.
Tôi không muốn làm trai bao chắc? Người ta đi ngủ với phú bà một đêm bằng tôi làm cả năm.
Nhưng "phần cứng" của tôi không cho phép mà!
Tôi chỉ có thể phát huy ưu thế "phần mềm", dựa vào cái miệng và khả năng quan sát để "vặt lông cừu" trên người các chị đẹp thôi.
"Mãng ca," Tôi quỳ sụp xuống, bắt đầu màn kịch khổ tâm đã chuẩn bị từ lâu, "Em cũng đâu có muốn! Em trai em bệnh nặng đang chờ tiền cứu mạng, bố em thì bài bạc, mẹ em bỏ đi từ lâu rồi... Em thực sự hết cách rồi anh ơi..."
Nước mắt nói đến là đến, rơi lã chã, trông đáng thương không để đâu cho hết.
Châu Mãng là một gã đàn ông thô lỗ, sợ nhất là trò này. Anh ta bị tôi khóc đến mức phiền lòng, phẩy tay bảo: "Thôi được rồi, một thằng đàn ông đại trượng phu mà khóc lóc thế này trông ra cái thể thống gì!"
Anh ta rút một điếu thuốc ra châm, rít một hơi sâu, làn khói mờ ảo che đi biểu cảm phức tạp trên mặt.
"Sau này có việc gì cứ bảo anh."
"Hức hức... Mãng ca, anh đúng là cha mẹ tái sinh của em..." Tôi ôm chân anh ta, khóc càng dữ dội hơn.
2
Đang lúc diễn màn "tình cha con thâm trọng" thì một tên đàn em hớt hải lao vào.
"Mãng ca, không xong rồi! Đám đàn em của Triệu Hổ bên Đông Thành đang quậy phá ở phòng 'Đế Vương', đánh luôn cả khách rồi!"
Châu Mãng nghe vậy, sắc mặt đại biến: "Mẹ kiếp! Loạn hết rồi! Dám đến địa bàn của Liệt ca làm càn!"
Anh ta đá văng ghế, vớ lấy cây gậy bóng chày trong góc phòng lao ra ngoài. Đám đàn em cũng đồng loạt cầm vũ khí, sát khí đằng đằng.
Tôi chưa bao giờ thấy cảnh băng đảng thanh toán nhau thế này, sợ đến mức nhũn cả chân, định bụng thừa cơ lộn xộn mà chuồn lẹ.
Nào ngờ cổ áo sau bị ai đó túm chặt.
"Nhóc con đừng chạy lung tung, theo sát anh!" Châu Mãng trợn mắt, lôi tuột tôi ra sau lưng anh ta.
Tôi đành phải rụt cổ lại như con rùa rụt đầu, lẽo đẽo theo sau mông anh ta.
Trong phòng "Đế Vương" đã hỗn loạn thành một đoàn. Mấy tên tóc vàng hoe đang dẫm lên bàn hò hét, dẫn đầu là một gã hung hãn dưới trướng Triệu Hổ, biệt danh "Chó Điên".
"Tần Liệt là cái thá gì? Đợi Hổ ca của bọn tao đến, cái Giang Thành này sẽ là của bọn tao!"
"Đập! Đập hết cho tao!"
Tần Liệt là vua của "Dạ Sắc Lạn San", cũng là đại ca mà Châu Mãng thề chết trung thành.
Châu Mãng nghe vậy thì mắt đỏ ngầu: "Mần tụi nó!"
Lệnh vừa ban xuống, đàn em của anh ta như hổ xuống núi, lao vào ẩu đả với đối phương.
Trong phút chốc, chai rượu và nắm đấm bay loạn xạ, tiếng chửi thề lẫn tiếng la hét vang trời.
tôi sợ đến mất hồn mất vía, chỉ muốn tìm cái khe nào chui vào.
Đúng lúc này, bụng dưới của tôi truyền đến một cơn đau quặn quen thuộc.
Xong đời, sớm không đến muộn không đến, lại chọn đúng lúc này... "Dì cả" kính yêu của tôi ơi, bà biết chọn thời điểm thật đấy.
Cơn đau dữ dội khiến mắt tôi tối sầm, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng. Tôi ôm bụng, định tìm một góc để ngồi thụp xuống.
Trong lúc hỗn loạn, không biết đầu gối của ai đã huých mạnh vào bụng dưới của tôi.
"Ư..."
Tôi đau đến mức rên khẽ một tiếng, cả người như cánh diều đứt dây, đổ rầm về phía sau, ngã sóng soài xuống đất.
Tiếng đánh đấm xung quanh dường như xa dần.
Vài giây sau, một tiếng hét thất thanh vang lên chấn động cả căn phòng:
"Mẹ kiếp! Đứa nào vừa đá trúng 'chỗ hiểm' của thằng Nhiên đấy?!"
Trong tích tắc, mọi cuộc ẩu đả đều dừng lại.
Cả căn phòng, hàng chục cặp mắt đồng loạt đổ dồn về phía đũng quần tây sẫm màu của tôi, nơi màu vải đang đậm dần và rỉ ra vệt máu đỏ tươi.
Không khí im lặng đến rợn người.
Sự im lặng bao trùm khắp phòng "Đế Vương" đêm nay.
3
"Mẹ kiếp chúng mày! Đám tạp chủng này dám chơi xấu!"
Châu Mãng nhìn vệt máu trên đũng quần tôi, mắt đỏ sọc, hoàn toàn nổi điên: "Đánh chết chúng nó cho tao! Có chuyện gì tao chịu!"
Tôi còn chưa kịp phản ứng trước sự nhục nhã tuyệt vọng này thì đã bị anh ta nhấc bổng lên ngang hông, ném lên xe như một bao tải.
"Đến bệnh viện gần nhất! Nhanh!" Châu Mãng gầm lên với tài xế, sau đó quay đầu lại nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp: vừa xót xa, vừa áy náy lại xen lẫn cả sự kính trọng.
"Nhiên à, hảo huynh đệ! Nếu không phải cậu đỡ cho anh phát đó thì giờ người nằm đây là anh rồi!"
Hả???
Anh ơi, mắt nào của anh thấy tôi đỡ cho anh thế?
"Mãng ca... em... thực ra em..."
"Đừng nói gì cả!" Anh ta ngắt lời tôi, giọng điệu vô cùng kiên định, "Đừng gồng nữa, anh thấy hết rồi, mặt cậu trắng bệch ra vì đau, mồ hôi đầm đìa như tắm thế kia..."
Không, anh ơi, cái đó thuần túy là do đau bụng kinh thôi...
"Cậu yên tâm, vết thương này là vì 'Dạ Sắc Lạn San' mà có, sau này cậu chính là em trai ruột của anh! Anh nuôi cậu cả đời!" Nói đoạn, anh ta định đưa tay cởi thắt lưng của tôi.
"Để anh xem vết thương có nặng không, đừng để lỡ việc điều trị!"
Tôi sợ đến mất cả hồn, ôm chặt lấy quần mình.
"Đừng mà!!!"
"Đều là đàn ông con trai với nhau, có gì mà ngại?" Anh ta gỡ tay tôi ra, vẻ mặt đầy hiển nhiên.
"Em em em em..."
Trong lúc cấp bách, tôi nảy ra một ý, ôm bụng dùng hết sức bình sinh rặn ra một câu:
"Anh... em không sao... em chỉ là... lúc nãy trước khi đến đây em ăn hơi nhiều thanh long... nên giờ... hơi bị tào tháo đuổi thôi ạ..."
Châu Mãng: "..."
Cái tay định cởi quần tôi khựng lại giữa không trung, ánh mắt anh ta nhìn tôi thêm vài phần dò xét khó hiểu.
4
Cuối cùng, tôi vẫn bị tống vào bệnh viện.
Châu Mãng nhất quyết đòi đi cùng tôi đến khoa... Tiêu hóa.
"Nhiên à, dù sao thì hôm nay cũng coi như cậu gánh nạn thay anh, cậu cứ khám cho kỹ, viện phí tính hết vào tai nạn lao động." Anh ta trịnh trọng vỗ vai tôi, "Anh nhất định phải chăm sóc cậu cho tốt."
Sắp đến lượt tôi vào khám, tôi siết chặt tờ chứng minh thư giả, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Phen này mà vào trong bác sĩ kiểm tra là lộ tẩy hết.
Tôi vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm được một cách. Tôi nhìn anh ta với vẻ mặt đầy khó xử:
"Mãng ca, cái đó... anh có thể giúp em ra siêu thị bên ngoài mua một bịch... ờ... tã dán người lớn được không?"
Mắt Châu Mãng trợn ngược lên như mắt cá: "Mua cái gì cơ?"
"Cậu là thanh niên trai tráng, dùng cái đó làm gì?" Giọng anh ta vốn đã to, tiếng quát này làm cả khu chờ khám bệnh đều quay lại nhìn chúng tôi chằm chằm.
"Thì... thì tại tào tháo đuổi dữ quá, em sợ... làm ô nhiễm môi trường..." Tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui xuống, đành cắn răng giải thích, "Em có kinh nghiệm hơn anh, trong bệnh viện chắc không có bán đâu, anh giúp em đi mua đi, em tự vào gặp bác sĩ là được rồi."
Anh ta nghi ngờ nhìn tôi chằm chằm hồi lâu, ánh mắt càng thêm phần dò xét.
Cuối cùng, anh ta cũng bị tôi đuổi khéo đi được.
Tôi tranh thủ lẻn vào hiệu thuốc mua hộp thuốc giảm đau, vơ lấy chai nước suối nuốt chửng.
Một lúc sau Châu Mãng quay lại. Mặt anh ta hơi đỏ, tay xách một cái túi nilon đen to đùng, bên trong căng phồng. Ngoài đủ các loại tã dán người lớn ra, còn có cả một chiếc quần mới và một hộp quần lót dùng một lần.
Cái gã to xác này, ẩn sau vẻ ngoài thô lỗ hóa ra lại có một trái tim vô cùng tinh tế.
Tôi nhanh chóng lẻn vào nhà vệ sinh xử lý mọi chuyện, thay quần mới xong xuôi mới bước ra, nở một nụ cười yếu ớt với anh ta.
"Mãng ca, bác sĩ bảo không sao ạ, chỉ bị viêm dạ dày thôi, uống tí thuốc là khỏi, không ảnh hưởng đến công việc đâu ạ."
Vừa nhắc đến đi làm, Châu Mãng xua tay một cái rầm, hào khí ngất trời: "Đi làm cái khỉ gì nữa! Nhiên à, sau này đừng bưng bê nữa, cậu là anh em xương máu của Châu Mãng này, sau này cứ theo anh mà làm, anh bảo kê cho cậu!"
Không phải chứ đại ca, chuyện nọ xọ chuyện kia thế? Tôi định làm thêm hai tháng nữa kiếm đủ tiền là chuồn lẹ rồi... Ai thèm đi làm đại ca với anh chứ!
Tôi nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Đừng mà anh, cái thân hình cò hương này của em đâu phải là vật liệu đi làm đại ca đâu ạ..."
Anh ta vỗ bốp một cái vào lưng tôi, suýt chút nữa làm tôi hộc máu.
"Nhóc con cậu hơi gầy tí thật, nhưng có bản lĩnh! Sau này cậu là người của anh, để xem đứa nào dám coi thường cậu!" Anh ta vỗ ngực cam đoan với tôi, "Đại ca Tần Liệt của bọn anh cậu biết chứ? Đó là anh trai ruột của anh đấy! Tối nay anh sẽ dẫn cậu đi bái kiến anh ấy!"
Đầu tôi trong phút chốc to ra gấp đôi.
5
Phòng suite tầng cao nhất của Dạ Sắc Lạn San là cấm địa mà một nhân viên phục vụ quèn như tôi chưa bao giờ dám bén mảng tới.
Trước khi vào cửa, Châu Mãng còn đang an ủi tôi: “Nhiên Nhiên đừng sợ, lanh lợi như cậu, Liệt ca gặp rồi nhất định sẽ thích.”
Tôi có thể không sợ được sao?
Tần Liệt, nhân vật trong truyền thuyết trên giang hồ đất Giang Thành. Trẻ tuổi, tàn nhẫn, thủ đoạn thông thiên. Nghe nói lúc mới ra giang hồ, anh chỉ dựa vào một con dao mà cứng rắn cướp được một nửa mối làm ăn từ địa bàn của Triệu Hổ ở Đông Thành.
Điều đầu tiên trong buổi đào tạo nhập chức là: ở Dạ Sắc Lạn San, cậu có thể đắc tội với khách, có thể đắc tội với quản lý, nhưng tuyệt đối không được chọc vào Tần Liệt.
Đại ca mà không vui, con kiến đi ngang qua cũng phải bị nghiền c/h/ế/t.
Đại ca mà vui rồi, thì dù cậu là con kiến đó, cũng có thể được thưởng cho một thỏi vàng.
Suốt một tháng nay, tôi chỉ dám đứng từ xa nhìn anh đúng một lần.
Người đàn ông mặc áo sơ mi lụa đen, ngồi trong góc tối lờ mờ, đường nét nghiêng trên gương mặt sắc như dao gọt, quanh người tỏa ra khí thế mạnh mẽ kiểu người lạ chớ lại gần.
Trong phòng bao khói thuốc lượn lờ, một đám nam thanh nữ tú ăn mặc bóng bẩy ngồi vây quanh, nhưng bầu không khí lại có phần nặng nề, như thể đang bàn chuyện gì đó rất quan trọng.
Châu Mãng dẫn tôi đi vào, tôi lẽo đẽo theo sau mông anh ta, cố co mình thành một cục, hạ thấp cảm giác tồn tại.
“Liệt ca.” Châu Mãng cung kính gọi một tiếng.
Người đàn ông ngồi chính giữa ghế sofa nghe tiếng liền chậm rãi ngẩng đầu. Anh không đứng dậy, chỉ hờ hững “ừm” một tiếng, đôi mắt sâu thẳm quét tới, ánh nhìn như lưỡi dao bén tẩm băng, khiến tim tôi run lên.
Châu Mãng như con chó lớn tìm được chỗ dựa, cười hề hề ngồi xuống bên cạnh Tần Liệt.
Tôi run như cầy sấy ngồi nép bên Châu Mãng, đến thở mạnh cũng không dám.
Rất nhanh, quản lý dẫn vào một hàng con gái, ai nấy đều là hạng đầu bảng của Dạ Sắc Lạn San, người đẫy đà kẻ thon thả, xinh đẹp động lòng người.
Mấy người đàn ông trong phòng lần lượt gọi cô gái vào rót rượu cùng uống.
Đến lượt Tần Liệt, mí mắt anh cũng không buồn nhấc, chỉ lạnh lùng nhả ra hai chữ:
“Không cần.”
Châu Mãng lập tức theo như cái máy đọc lại:
“Không cần.”
Đầu óc tôi co giật một cái, chắc do căng thẳng quá mức, cũng lí nhí hùa theo:
“Cần…”
Trong nháy mắt, mấy ánh mắt sắc lẹm đồng thời bắn thẳng về phía tôi.
Tôi sợ đến run bắn, vội vàng bổ sung: “…không nổi.”
Châu Mãng trừng tôi bằng ánh mắt hận sắt không thành thép, sau đó xách tôi từ trên sofa lên, đẩy tới trước mặt Tần Liệt.
“Liệt ca, đây là anh em mới em vừa nhận, Tô Nhiên. Đừng thấy nó gầy mà coi thường, nó nghĩa khí lắm! Tối nay đám súc sinh bên Triệu Hổ tới gây sự, thằng nhóc này vì che cho em mà bị người ta đá bị thương, vừa từ bệnh viện về.”
Nói rồi, anh ta dùng khuỷu tay huých tôi một cái.
Bắp chân tôi mềm nhũn, lắp ba lắp bắp chào một tiếng: “Liệt… Liệt ca khỏe…”
Tần Liệt nhìn chằm chằm cái đầu húi cua của tôi mấy giây, giọng nói nghe không ra vui giận:
“Nhím con, gan cũng không nhỏ.”
Da đầu tôi tê rần, cười gượng đáp: “Liệt ca quá khen…”
Anh khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên thành một độ cong như cười như không: “Đáng tiếc, phụ mất chữ ‘Nhiên’ mà bố mẹ cậu đặt cho cậu.”
Châu Mãng vội vàng đỡ lời cho tôi: “Liệt ca, anh đừng thấy nó văn nhã yên tĩnh mà tưởng lầm, bản lĩnh nó lớn lắm! Mới tới có một tháng đã thành quán quân doanh số rồi, mấy bà phú bà đều chỉ đích danh nó phục vụ!”
Nói rồi, anh ta nháy mắt với tôi: “Nhiên Nhiên, còn ngây ra đó làm gì, mau biểu diễn một tay cho Liệt ca xem đi!”
“Dạ… dạ được…”
Biểu diễn một tay?
Tôi có thể biểu diễn cái gì?
Tôi vắt óc suy nghĩ, chợt nhớ tới tài nghệ duy nhất của mình — bộ bài Tarot học được khi dỗ mấy chị phú bà vui vẻ.
Tôi móc từ trong túi ra bộ bài Tarot đã bị tôi xào đến bóng cả mặt bài, thâm tình nhìn Tần Liệt nói:
“Liệt ca, tôi… tôi bói cho anh một quẻ nhé? Xem nhân duyên của anh.”
Lời vừa dứt, trong phòng bao lần nữa rơi vào bầu không khí im lặng c/h/ế/t chóc.
Mặt Châu Mãng xanh lè, biểu cảm như vừa nuốt sống một con ruồi.
“Con mẹ nó cậu có biết làm việc không vậy! Xem cái gì mà nhân duyên! Mau đọc cho Liệt ca nghe một đoạn Tư bản luận đi!”
Tôi: “…”
Đại ca, cái này còn vô lý hơn cả coi bói đấy?
Trong mảnh im lặng quỷ dị cùng tiếng cười nhịn đến mức run vai, tôi thấy biểu cảm của Tần Liệt cực kỳ phức tạp. Anh nghiêng đầu, dùng ánh mắt như đang nhìn một loài động vật quý hiếm hỏi Châu Mãng:
“Cậu nhặt nó về từ bệnh viện tâm thần nào thế?”
Châu Mãng đầy đầu vạch đen, túm cổ tôi lôi về: “Cút đi rót rượu cho Liệt ca!”
“Dạ… dạ được…”
Tôi run rẩy cầm lấy chai rượu, cuối cùng cũng tìm được một việc không dễ gây sai sót.
Tôi cẩn thận rót đầy cho Tần Liệt một ly whisky màu hổ phách, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Tần Liệt cầm ly lên, uống cạn một hơi.
Nhưng ngay khoảnh khắc anh đặt ly xuống, sắc mặt anh chợt hơi thay đổi, sau đó đứng dậy.
“Tôi đi nhà vệ sinh.”
Giọng anh có chút không ổn định, trên mặt còn hiện lên một tầng ửng đỏ không bình thường.
Đại ca này nhìn như tửu lượng vô biên, sao mới một ly đã gục rồi?
Châu Mãng lập tức huých tôi một cái: “Còn ngây ra đó làm gì? Mau đỡ Liệt ca đi!”
Tôi vội vàng đi theo, run run đỡ lấy cánh tay anh.
Người anh rất nóng.
Vừa chạm vào, anh bỗng trở tay kéo mạnh một cái, lôi tôi vào một phòng nghỉ không người ở cuối hành lang, rồi khóa trái cửa lại.
“Rầm” một tiếng, cả người tôi bị anh ấn mạnh lên bức tường lạnh ngắt. Anh bóp cằm tôi, ép tôi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt sâu không thấy đáy lúc này đang bốc lên hai ngọn lửa, như muốn nuốt chửng tôi.
“Tô Nhiên phải không?” Anh nghiến răng, gằn từng chữ hỏi, “Nói đi, là ai phái cậu tới?”
6
Xong đời rồi.
Lần này đúng là còn trẻ đã phải c/h/ế/t yểu thật rồi…
Tôi sợ đến mức run như cầy sấy, nói còn chẳng ra hơi: “Anh… anh… em sai rồi… em thật sự không phải…”
Tôi khai, tôi khai hết…
Anh nhìn tôi chòng chọc, ánh mắt sắc như chim ưng: “Thứ trong rượu, có phải cậu bỏ vào không?”
Tôi ngẩn ra, thứ gì cơ?
“Em không biết mà anh… thật sự không phải em bỏ thuốc đâu hu hu hu…” Tôi sợ đến mức sụp đổ hoàn toàn, khóc đến tèm lem nước mắt nước mũi, liên tục van xin tha mạng, “Em chỉ là đứa bưng khay thôi, lương cứng năm nghìn cộng hoa hồng, em nào có lá gan đó chứ…”
“Ông trời ơi, ông mở mắt ra đi, phân biệt trung gian cho con với…”
Tần Liệt bực bội giật tung cúc áo cổ, để lộ xương quai xanh sắc nét và lồng ngực rắn chắc.
Ánh mắt tôi vô thức lia xuống dưới một cái, mặt lập tức “phừng” lên đỏ bừng.
Mẹ ơi, anh hình như… thật sự trúng chiêu rồi. Hơn nữa phản ứng… còn rất mãnh liệt.