Cô Bạn Thân Thuận Tay Trái

Chương 5



Lâm Thư đứng giữa hành lang sân bay, trong tay siết chặt thẻ lên máy bay, toàn thân lạnh ngắt.

Cuối cùng cô ấy đã biết hết mọi chuyện.

Biết cái chết của bố mẹ không phải là tai nạn.

Biết Giang Việt tiếp cận mình không phải vì tình yêu.

Biết ba năm hạnh phúc của mình, toàn bộ đều là giả dối.

Chuyện ngoài ý muốn bại lộ, bọn họ buộc phải đẩy kế hoạch lên sớm hơn.

Tôi không biết trước khi chết Lâm Thư đã nghĩ gì.

Nhưng Giang Việt nói, vào khoảnh khắc anh ta siết cổ cô ấy.

Lâm Thư không hề giãy giụa.

Cô ấy chỉ nhìn Giang Việt, cứ nhìn mãi.

Giang Việt nói, ánh mắt ấy khiến anh ta sợ hãi.

Trong đôi mắt đó có hận, có đau, có cả sự không thể hiểu nổi.

Giang Việt buông tay ra, rồi lại siết chặt.

Buông ra, rồi lại siết chặt.

Lặp lại ba lần.

Đến lần cuối cùng, anh ta không buông ra nữa.

Cơ thể Lâm Thư mềm nhũn gục xuống.

Ngày vụ án được chuyển sang viện kiểm sát, tôi đã đi gặp Lâm Dao.

Qua song sắt, cô ta gầy đi rất nhiều so với lần trước, xương gò má nhô ra, hốc mắt hõm sâu.

Nhưng gương mặt ấy, vẫn giống Lâm Thư y như đúc.

Tôi nhìn cô ta, trong lòng dâng lên một cảm xúc không sao gọi tên nổi.

“Cô biết không,” tôi nói, “mấy ngày trước khi qua đời, Lâm Thư đã ký một bản thỏa thuận tặng cho cổ phần.”

Lâm Dao ngẩng mắt nhìn tôi.

“Cô ấy muốn tặng một nửa số cổ phần đứng tên mình ở tập đoàn Lâm thị cho cô.”

Biểu cảm của Lâm Dao thay đổi.

Biểu cảm ấy rất phức tạp, tôi không nhìn thấu được.

“15% cổ phần, trị giá mấy trăm triệu.”

“Cô ấy thậm chí còn không đợi gặp cô một lần, đã ký sẵn thỏa thuận từ trước rồi.”

“Bởi vì cô ấy cho rằng cô là người thân của cô ấy, là chị gái của cô ấy.”

“Cô ấy rất vui. Trước khi đi du lịch, cô ấy đã ôm tôi nói, Hiểu Vũ, đợi tớ về, tớ sẽ nói cho cậu một tin vui.”

“Tin vui mà cô ấy nói, chính là cô.”

Môi Lâm Dao run lên.

“Cô ấy thậm chí còn không biết cô hận cô ấy.”

“Cô ấy thậm chí còn không biết, cô đã dùng hai năm để học mọi thứ về cô ấy, là để thay thế cô ấy, giết chết cô ấy.”

“Cô ấy chỉ biết rằng, trên đời này mình lại có thêm một người thân.”

“Thế nhưng chị gái ruột của cô ấy, cùng với người mà cô ấy yêu, đã cùng nhau giết chết cô ấy.”

Lâm Dao cúi đầu xuống.

Tôi nhìn thấy bả vai cô ta đang run lên.

Cô ta không nói gì.

Từ đầu đến cuối, cô ta không nói một lời nào.

Tôi không biết cô ta đang nghĩ gì.

Có lẽ là hối hận.

Cũng có thể là không.

Cũng có thể cô ta chỉ đang nhớ tới việc, cô gái có gương mặt giống hệt mình ấy, trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, vẫn còn ngập tràn vui sướng chờ được nhận lại chị gái ruột.

Tôi đứng dậy, xoay người đi ra ngoài.

Đi đến cửa, tôi dừng lại một chút.

“À phải, còn một chuyện nữa.”

Tôi không quay đầu lại.

“Lâm Thư đã rất vui khi mình có một người chị gái như cô.”

“Đáng tiếc, bây giờ cô không xứng nữa rồi.”

Phía sau vang lên một tiếng nấc nghẹn bị đè nén.

Tôi không quay đầu.

Ba tháng sau, tòa án tuyên án.

Giang Việt phạm tội cố ý giết người, bị tuyên án tử hình, tước bỏ quyền chính trị suốt đời.

Lâm Dao phạm tội cố ý giết người, tội lừa đảo, bị tuyên án tử hình, hoãn thi hành hai năm.

Ngày tuyên án, tôi không đi.

Tôi ngồi trước mộ Lâm Thư suốt cả một ngày.

Hôm đó thời tiết rất đẹp, ánh mặt trời chiếu lên bia mộ, tấm ảnh của Lâm Thư dưới nắng vẫn đang mỉm cười.

Đó là tấm ảnh cô ấy thích nhất, chụp vào ngày tốt nghiệp đại học.

Cô ấy mặc áo cử nhân, nghiêng đầu, cười rạng rỡ, để lộ hai chiếc răng khểnh nhỏ.

Tôi mang hoa tới cho cô ấy, là cúc họa mi trắng, loài hoa cô ấy thích nhất.

Còn có một cốc trà sữa, khoai môn trân châu, ít đường bỏ đá, là vị lần nào cô ấy cũng gọi.

Tôi đặt cốc trà sữa trước bia mộ, rồi ngồi xuống, tựa vào bia mộ.

“Thư Thư, tuyên án rồi.”

“Giang Việt tử hình, Lâm Dao tử hình hoãn thi hành.”

Gió thổi tới, mang theo mùi cỏ non.

“Vụ án của bố mẹ cậu cũng đã điều tra rõ rồi, là do Giang Việt ra tay. Tòa cũng tuyên chung một lượt.”

“Bản thỏa thuận tặng cho cổ phần mà cậu đã ký, tớ giao cho luật sư rồi.”

“Bên tập đoàn Lâm thị… tớ đã xử lý ổn thỏa giúp cậu rồi.”

“15% cổ phần mà cậu định cho Lâm Dao ấy, theo pháp luật, sau khi cô ta bị kết án, sẽ tự động bị thu hồi.”

Tôi im lặng một lúc.

“Còn một chuyện nữa, công ty nhà tớ đã thu mua Lâm thị rồi. Cậu đừng giận nhé, tớ không phải thừa nước đục thả câu đâu.”

“Tớ chỉ là… không muốn Lâm thị rơi vào tay người khác. Đó là tâm huyết của cậu, tớ giúp cậu giữ lấy.”

“Bố tớ nói rồi, Lâm thị vẫn sẽ gọi là Lâm thị, không đổi tên. Biển hiệu nhà cậu, tớ giữ lại cho cậu.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Lâm Thư trong bức ảnh.

Cô ấy vẫn cười như thế, vô ưu vô lo, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

“Thư Thư, cậu biết không? Lâm Dao đã nói một câu ở tòa.”

“Cô ta nói, chuyện cô ta hối hận nhất trong đời này, không phải là đã giết cậu, mà là không sớm biết việc cậu định tặng cổ phần cho cô ta.”

“Cậu nói xem cô ta nghĩ kiểu gì vậy chứ?”

Tôi cười một tiếng, cười cười rồi lại khóc.

“Nhưng tớ thì không giống.”

“Chuyện mà tớ hối hận nhất trong đời này, là lúc cậu cần tớ nhất, tớ lại không ở bên cạnh cậu.”

“Lúc cậu ở sân bay, giá mà cậu gọi cho tớ một cuộc thì tốt biết bao.”

“Tớ nhất định sẽ chạy đi tìm cậu, nhất định sẽ không để Giang Việt đưa cậu đi.”

Gió lớn hơn một chút, thổi làm những cánh cúc họa mi khẽ rung lên.

Tôi lau nước mắt, đứng dậy.

“Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa. Chắc cậu cũng không muốn nghe tớ lải nhải đâu.”

Tôi đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt của Lâm Thư trong tấm ảnh.

“Lần sau tớ lại đến thăm cậu.”

Tôi quay người đi được mấy bước, lại ngoái đầu nhìn một lần.

Trên bia mộ, Lâm Thư vẫn đang mỉm cười.

Ánh nắng rất đẹp, cúc họa mi rất trắng, cốc trà sữa vẫn còn đặt ở đó, trên ống hút đọng những giọt nước li ti.

Mọi thứ đều rất tốt.

Chỉ là không còn cậu nữa.

-Hết-

QR Code
Chương trước
Loading...