Cô Bạn Thân Thuận Tay Trái
Chương 2
Hai chó nghiệp vụ cũng rất chuyên nghiệp, vừa vào núi đã bắt đầu sủa vang, rồi lao đầu vào rừng cây.
Càng đi sâu vào trong rừng, tim tôi càng trĩu nặng.
Nếu Lâm Thư thật sự ở đây, cô ấy còn sống không?
Đột nhiên, hai chó nghiệp vụ đồng loạt sủa dữ dội một tiếng, cả bầy cùng lao thẳng về phía trước.
Tôi chạy chậm hơn, bị tụt lại phía sau.
Đợi đến khi tôi vạch bụi cây cuối cùng ra, lao vào một bãi đất trống, vừa lúc nghe thấy một cảnh sát hét lên:
“Phát hiện thi thể!”
Ngay giữa bãi đất trống, có một thi thể bị chó hoang đào lên.
Đã không còn ra hình người nữa rồi.
Toàn bộ thi thể thối rữa nghiêm trọng, da chuyển sang tím đen, trương phồng đến biến dạng.
Trên mặt cũng không còn nhìn ra ngũ quan, giòi bọ ngọ nguậy trong hốc mắt và khóe miệng, trong không khí tràn ngập mùi thối rữa nồng nặc.
Nhưng tôi vẫn nhận ra đó là Thư Thư của tôi.
Cô ấy đang mặc chiếc hoodie tôi đã đặt may riêng cho cô ấy.
Trên tay đeo chuỗi hạt mà chính tay tôi đi cầu về.
Ba năm trước, lúc tôi đeo chuỗi hạt đó lên cổ tay cô ấy, tôi đã nói:
“Hy vọng cậu bình an suốt đời, sống lâu trăm tuổi.”
Vậy mà Thư Thư của tôi, mới chỉ hai mươi bảy tuổi.
Cô ấy yêu cái đẹp đến thế.
Mỗi sáng đều phải mất một tiếng rưỡi để trang điểm, trước khi ra ngoài còn phải đứng trước gương xoay ba vòng.
Vậy mà bây giờ, trên người cô ấy đầy giòi bọ bò lúc nhúc, nằm giữa nền bùn đất bẩn thỉu.
Tôi quỳ sụp xuống đất, khóc đến mức cả người run lên bần bật.
Cảnh sát Tôn bước tới, vỗ nhẹ lên vai tôi.
“Cô về đồn trước đã.”
Tôi lơ ngơ thất thần đi theo ông ấy về đồn cảnh sát.
Thi thể của Lâm Thư cũng được đưa về theo.
Ông ấy nói, phải giải phẫu, kiểm tra nguyên nhân tử vong.
Tôi không biết hôm đó mình đã vượt qua như thế nào.
Chỉ nhớ sau đó, cảnh sát Tôn dẫn tôi vào một căn phòng bên trong.
“Chúng tôi đã tìm thấy thứ cô ấy để lại cho cô trong cơ thể nạn nhân.”
Tôi sững người.
Trong cơ thể?
Cảnh sát Tôn cắm một con chip vào máy tính.
Rất nhanh, trong phòng vang lên âm thanh.
Trước tiên là những tiếng sột soạt, giống như đang bò trong bụi cỏ, cũng giống như đang né tránh thứ gì đó.
Tiếng thở rất nặng, rất gấp.
Sau đó, giọng của Lâm Thư vang lên.
“Hiểu Vũ, nếu cậu nghe được đoạn ghi âm này, vậy thì chứng tỏ tớ đã bị hại rồi.”
“Tớ có một bí mật cực kỳ quan trọng muốn nói cho cậu biết.”
Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục.
Giọng của Lâm Thư đứt quãng, như thể cô ấy đang chạy.
“Hiểu Vũ… nếu có một ngày, cậu phát hiện có người biến thành tớ… cậu nhất định phải cẩn thận…”
Tiếng nhiễu xào xạc.
“Giang Việt, anh ta…”
Đột nhiên vang lên một tiếng bịch trầm đục, giống như bị vấp phải thứ gì đó.
Ngay sau đó là một tràng tiếng bước chân dồn dập, giống như có người đang đuổi theo cô ấy.
“Thư Thư!”
Tôi theo bản năng bật thốt lên, như thể cô ấy có thể nghe thấy vậy.
Trong đoạn ghi âm, Lâm Thư không nói thêm gì nữa.
Chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề, tiếng cành cây quệt qua quần áo, và tiếng bước chân ngày càng tới gần.
Sau đó là một tràng âm thanh ma sát dữ dội, giống như có thứ gì đó rơi vào bụi cỏ.
Cuối cùng, giọng cô ấy trở nên rất khẽ, khẽ đến mức gần như không thể nghe thấy.
“Hiểu Vũ, cậu biết thứ tớ quý trọng nhất là gì mà… cậu biết mà!”
Đoạn ghi âm dừng phắt lại.
Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ.
Cảnh sát Tôn nhấn nút tạm dừng, nhìn tôi.
“Con chip này được trích xuất từ chất chứa trong dạ dày của người chết, có lẽ là bộ phận lõi của một chiếc máy ghi âm.”
“Cô ấy… trước khi chết đã đập nát máy ghi âm, rồi nuốt con chip vào bụng.”
Tôi cắn chặt môi, cắn đến mức trong miệng ngập mùi tanh của máu.
Nuốt vào bụng.
Cô ấy biết mình sắp chết rồi, cô ấy biết mình không trốn thoát được nữa.
Cho nên cô ấy đã nuốt chiếc máy ghi âm này xuống.
Bởi vì cô ấy biết, chỉ cần thi thể vẫn còn, chỉ cần có người tìm thấy cô ấy, thì đoạn ghi âm này sẽ không biến mất.
Cô ấy đang dùng mạng sống của mình để để lại những lời này cho tôi.
“Cô Tống.” Cảnh sát Tôn đưa cho tôi một cốc nước. “Cô ổn chứ?”
Tôi nhận lấy cốc nước, tay run dữ dội, nước đổ mất một nửa lên mặt bàn.
“Cô ấy nói ‘thứ quý trọng nhất’, cô có biết là gì không?”
Tôi không trả lời.
Tôi cũng đang nghĩ.
Đây là manh mối thứ hai mà cô ấy để lại cho tôi.
“Trốn tìm đi” là thứ nhất.
“Thứ quý trọng nhất” là thứ hai.
Tôi nhắm mắt lại, liều mạng hồi tưởng.
Thứ mà Lâm Thư quý trọng nhất là gì?
Cô ấy từng nói rất nhiều lần.
Cô ấy nói thứ quý trọng nhất là tôi, là người bạn tốt đã ở bên cô ấy suốt hai mươi bảy năm.
Nhưng nếu đáp án đơn giản như vậy, cô ấy sẽ không dùng cách này để nói cho tôi biết.
Nhất định còn có thứ gì khác.
Tôi bật dậy.
“Cảnh sát Tôn, tôi cần đến một nơi.”
“Ở đâu?”
“Nghĩa trang nơi chôn cất bố mẹ Lâm Thư.”
Bố mẹ Lâm Thư được chôn ở nghĩa trang Thanh Sơn ngoại ô thành phố.
Vụ tai nạn xe ba năm trước đã cướp đi mạng sống của cả hai người cùng một lúc.
Khi đó Lâm Thư khóc đến mức đứng cũng không vững, là tôi đỡ cô ấy đi hết cả tang lễ.
Bia mộ là loại song huyệt, làm bằng đá cẩm thạch màu đen, trên đó khắc tên họ cùng năm sinh năm mất của bố mẹ cô ấy.
Bên dưới bia mộ là huyệt đặt hũ tro cốt, được bịt lại bằng một tấm đá.
Tôi quỳ trước bia mộ, ngón tay chạm vào mép của tấm đá đó.
Tấm đá bị lỏng.
Tim tôi đột ngột đập nhanh hẳn lên.
Tôi dùng sức lật tấm đá ra, để lộ chiếc hũ tro cốt bên trong.
Bên cạnh hũ tro cốt, có nhét một phong bì giấy da, phồng lên căng đầy.
Tôi rút phong bì ra, đầu ngón tay run rẩy mở nó ra.
Bên trong là một xấp tài liệu, phía trên cùng là một bản báo cáo giám định quan hệ huyết thống DNA.
Bản báo cáo cho thấy: Lâm Thư và một người phụ nữ tên “Lâm Dao”, có xác suất là chị em ruột cùng cha cùng mẹ lên tới 99,99%.
Trong đầu tôi “ong” lên một tiếng.
Lâm Dao…
Lâm Thư vậy mà lại có một người chị gái ruột cùng mẹ cùng cha.
Tôi tiếp tục lật xuống dưới.
Tài liệu thứ hai là một bản thỏa thuận tặng cho cổ phần.