Chuyến bay hạ cánh
Chương 3
"Ôn Dao." Tiếng nói vang lên, bước chân tôi dừng lại, quay đầu nhìn Hạ Tiêu đi tới, cũng không còn khập khiễng nữa.
Tôi nghiêng đầu: "Anh không phải nên ở sảnh cấp cứu sao?" Hạ Tiêu ngược lại thẳng thắn: "Anh không yên tâm em ở một mình với anh ta, nên đi theo sau em." Tôi cười như không cười, giọng điệu âm dương quái khí: "Bệnh viện này người đến người đi anh không yên tâm, vừa rồi ngồi trên xe tổng cộng chỉ có ba người anh lại ngồi yên ổn." Hạ Tiêu dừng lại một chút, giải thích: "Vừa rồi có đồng nghiệp của chúng tôi đi theo." Tôi nhớ lại một chút: "Ý anh là...
những chiếc xe bên cạnh đường ven biển?" Hạ Tiêu gật đầu.
Tôi thật sự có chút không nói nên lời rồi: "Vậy anh gọi em ra ngoài chuyến này rốt cuộc là muốn làm gì?" Hạ Tiêu do dự một chút, vẫn là nói ra hết: "Thật ra trước đó nghi phạm bắt được ở phố ăn vặt cũng là người bên phía Tiêu Giác, hay nói đúng hơn người xuất hiện lúc đó nên là Tiêu Giác mới phải, nhưng không biết tại sao lại biến thành thuộc hạ của anh ta, mà em hai lần đều xuất hiện, lại còn quen biết Tiêu Giác, thật sự là quá trùng hợp rồi..." Tôi nghe hiểu rồi: "Cho nên các anh liền cảm thấy tôi và Tiêu Giác có chuyện mờ ám, hôm nay cố ý thử dò xét tôi?
Các anh có phải sớm đã biết Tiêu Giác hôm nay ở bến cảng có hành động, muốn xem xem tôi xuất hiện là không có chuyện gì xảy ra hay là sẽ tự rối loạn trận địa?" Nói đến đây tôi tức quá hóa cười: "Nhưng bất kể thế nào, chắc chắn không phải thật sự muốn cùng tôi ngắm mặt trời mọc đúng không?" Hạ Tiêu luôn miệng xua tay, giọng điệu có chút gấp gáp: "Không phải, anh hôm nay là muốn tìm em hỏi kỹ hơn về Tiêu Giác, nhưng không ngờ anh ta cũng đến bến cảng, cùng với đồng nghiệp của anh ta cũng——" "Cho nên anh cũng dứt khoát tương kế tựu kế đúng không?" Tôi vẫy tay ngắt lời anh ấy, quay người đi ra ngoài: "Đã vậy đã có thể xác định chúng tôi không có quan hệ gì, vậy tôi về trước nhé, Hạ cảnh quan." "Ôn Dao!" Tôi không quay đầu lại, chỉ lúc rời khỏi cổng bệnh viện khẽ nheo mắt lại.
Mặt trời lên rồi, đã không còn mặt trời mọc để ngắm nữa.
12Về đến nhà đã hơn tám giờ sáng, tôi ngủ một giấc trưa trước đã, tỉnh dậy duỗi người cảm thấy cánh tay đau, lúc này mới nhớ ra quên đi cắt chỉ rồi.
"Nam sắc lầm người..." Tôi lẩm bẩm xuống giường, rửa mặt mở cửa sổ thông gió, vừa mới mở cửa sổ ra liền dừng lại một chút.
Bóng người đứng dưới lầu kia sao có chút quen mắt.
Nhận dạng vài giây, tôi lập tức trợn to mắt: "Hạ Tiêu??" Hạ Tiêu tự nhiên cùng tôi chạm mắt, anh ấy móc điện thoại ra, vài giây sau, điện thoại rung lên, tôi bắt máy, đầu dây bên kia tự nhiên là Hạ Tiêu.
"Ăn cơm chưa?
Buổi chiều đưa em đi cắt chỉ." Tôi hỏi trước: "Anh không phải ở dưới lầu đợi em cả buổi sáng đấy chứ??" Hạ Tiêu không trả lời, chỉ hỏi: "Em muốn gọi đồ ăn ngoài hay ra ngoài ăn?
Không muốn động đậy anh mang lên cho em." Tôi nhất thời không biết nên nói gì, im lặng vài giây mới nói: "Anh không cần phải như vậy, phối hợp công việc của cảnh sát vốn dĩ là việc chúng tôi những người dân này nên làm, mau về nghỉ ngơi đi, Hạ cảnh quan." "Phối hợp công việc là cảnh sát và quần chúng, vậy giữa bạn bè thì sao?" Hạ Tiêu không động đậy, chỉ từ dưới nhìn lên, ánh mắt chuyên chú: "Anh không tự biện giải cho mình, che giấu em, nghi ngờ em, đúng là anh không đúng, anh xin lỗi em." "Ôn Dao, có thể cho anh một cơ hội sửa sai không?" Tôi thật sự không biết nên nói gì nữa, bởi vì từ góc độ công việc của Hạ Tiêu mà xem, chuyện này hình như cũng chẳng có vấn đề gì, người liên quan đến nghi phạm chắc chắn là phải trọng điểm chú ý mà.
Đương nhiên đối với bản thân tôi mà nói, bị nghi ngờ chắc chắn là không vui rồi.
Hơn nữa lúc đó Hạ Tiêu nói trật mắt cá chân lên xe của Tiêu Giác, tôi cũng hợp lý nghi ngờ anh ấy là muốn nhân cơ hội này lén lút kiểm tra chiếc SUV kia của Tiêu Giác.
Chậc, cảm giác mình bị lợi dụng làm tay trong rồi nhỉ.
Suy nghĩ vài giây, tôi vẫn quyết định lạnh nhạt với anh ấy mấy ngày đã, dễ dàng tha thứ khó giải tỏa nỗi bực bội trong lòng tôi: "Không có gì sửa hay không sửa, vấn đề công việc em hiểu, anh sớm về nghỉ ngơi đi, tạm biệt Hạ cảnh quan." Nói xong tôi cũng không lưu luyến, trực tiếp cúp điện thoại.
Cuối cùng liếc nhìn Hạ Tiêu dưới lầu một cái, tôi đang định quay đầu về phòng, lại phát hiện động tác cất điện thoại của anh ấy có chút không tự nhiên.
Sao thế này?
Giây tiếp theo, Hạ Tiêu loạng choạng lùi về sau một cái, mắt thấy sắp ngã.
Tim tôi thắt lại: "Hạ Tiêu!"
13Lăn lê bò trườn xông xuống lầu, Hạ Tiêu đang ngồi xổm trước xe, sắc mặt trắng bệch.
"Mẹ kiếp đại ca!
Không phải chỉ là không tha thứ cho anh thôi sao, đến mức tự làm mình tức xỉu à!" Tôi vội vàng đỡ anh ấy, đưa tay sờ thử, đầy mồ hôi lạnh.
Trán Hạ Tiêu tựa vào vai tôi, giọng nói rất nhỏ: "Không sao, hơi hạ đường huyết thôi." Tôi thấy mặt anh ấy trắng bệch không còn chút máu nào, thầm nghĩ thế này mà còn gọi là hơi à!
Vội vàng chạy đến tiệm tạp hóa gần đó mua sô cô la cho anh ấy, bóc ra đưa đến bên miệng nhìn anh ấy từng chút một nuốt vào.
"Đại ca anh đúng là dọa người thật đấy." Tôi lòng còn sợ hãi, "Hay là em đưa anh đến bệnh viện nhé?" "Đến bệnh viện làm gì?" Hạ Tiêu cười cười, "Không phải nên đưa anh đến nhà hàng sao?" Anh ấy nói rồi hơi mở mắt ra, giống như một chú chó con đáng thương nhìn qua: "Ôn Dao, anh một ngày một đêm chưa ăn gì rồi." Tôi quả thực không nói nên lời: "Anh muốn tu tiên* à?" (*tu tiên: đùa cợt về việc nhịn ăn) Đầu Hạ Tiêu tựa vào vai tôi: "Gần đây bận quá, vụ án của Tiêu Giác liên lụy rất rộng, muốn sớm bắt giữ quy án." Tôi vừa đỡ Hạ Tiêu lên xe vừa tò mò: "Anh ta rốt cuộc phạm tội gì thế?
Có thể nói không?" Hạ Tiêu do dự một chút: "Không ít, trong đó còn bao gồm những chuyện không tốt lắm đối với sức khỏe của phụ nữ." Tôi sững người, không phải là...
mang thai hộ các loại chứ?
"Cho nên em phải chú ý an toàn, cố gắng không ở một mình với anh ta." Hạ Tiêu nhìn tôi, rất nghiêm túc, "Nếu anh ta tìm đến em, em nhất định phải thông báo cho anh." Tôi ừ ừ gật đầu.
Hạ Tiêu dặn dò xong cũng thở phào nhẹ nhõm, dựa vào cửa sổ xe yên tĩnh lại.
Tôi thật sự sợ anh ấy trên đường lại đói đến ngất đi, gần như là đạp sát tốc độ giới hạn phóng đến nhà hàng gần nhất.
Xe phanh gấp dừng lại, tôi tắt máy tháo dây an toàn: "Xuống xe thôi, anh muốn ăn...
Anh xoa ngực làm gì thế??" Nhìn động tác của Hạ Tiêu, tôi không khỏi dừng lại một chút, ánh mắt theo động tác của anh ấy rơi xuống ngực anh ấy, oa, thật rắn chắc đầy đặn, thật sự không dời mắt được.
Hạ Tiêu vẻ mặt rất khó nói: "Phanh gấp quá, dây an toàn siết vào." "Làm gì có chuyện khoa trương thế." Tôi nghi ngờ cúi đầu nhìn mình, "Sao em lại không..." Mẹ nó, Hạ Tiêu còn to hơn cả tôi.
"Em không sao?" Quay đầu, Hạ Tiêu đang nghiêng đầu nhìn tôi, đáy mắt ý cười ẩn hiện.
"Em không yếu đuối như vậy!" Tôi hừ lạnh một tiếng định xuống xe, lại bị anh ấy kéo lại.
"Chậm một chút." Hạ Tiêu bất lực, "Dây an toàn còn chưa tháo hết ra, sao lúc nào cũng hấp tấp thế." Tôi nhìn anh ấy ghé sát qua, rút chốt khóa an toàn ra, mặt nghiêng cách tôi gang tấc.
Trong xe thật yên tĩnh, không khí lại thật mờ ám, thật thích hợp để hôn một cái!!
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt nghiêng của Hạ Tiêu, khẽ mím môi, đang định hành động một chút, đột nhiên—— "Ọt ọt..." Có người đói đến bụng kêu rồi a ha ha ha ha.
Tôi nháy mắt mấy cái, nhìn thấy đầu tai Hạ Tiêu quả thực là với tốc độ tên lửa nhanh chóng đỏ bừng, anh ấy mạnh mẽ quay người mở cửa xuống xe: "Anh đi gọi đồ ăn trước——ực." Ha ha ha ha anh ấy dây an toàn chưa tháo lại bị kéo lại rồi ha ha ha ha!
Tôi ở trên xe cười tròn một phút, mới xuống xe tìm Hạ Tiêu, cả bữa ăn Hạ Tiêu đều tỏ ra có chút câu nệ, hoàn toàn khác với vẻ ung dung tự tại trước đó.
Thật là càng đáng yêu hơn!
"Được rồi được rồi, không phải chỉ là đói đến bụng kêu sao?
Chuyện thường tình của con người mà." Ăn cơm xong, tôi khoác vai Hạ Tiêu đi ra ngoài, hoàn toàn không để ý, "Anh nếu cảm thấy xấu hổ lần sau đổi lại em kêu cho anh nghe." Hạ Tiêu bất lực gõ đầu tôi: "Nói linh tinh gì thế." Cửa nhà hàng đẩy ra.
Tôi và Hạ Tiêu đều dừng lại một chút.
Tổ sư nhà nó, sao lại là Tiêu Giác?!
Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mày khẽ nhướng lên của Tiêu Giác, đáy lòng có vài phần kỳ quái.
Kiểu gặp mặt thường xuyên thế này còn có thể dùng sự trùng hợp để giải thích sao?
Dù sao thì tôi cũng không phải là nội gián, vậy lẽ nào...
Tôi lặng lẽ liếc nhìn Hạ Tiêu đang nhíu chặt mày.
Lẽ nào, Hạ Tiêu mới là người có vấn đề?
14Mãi cho đến khi rời khỏi nhà hàng, thần sắc Hạ Tiêu vẫn có chút phức tạp, liên tiếp gọi vô số cuộc điện thoại.
"Đi thôi, bắt taxi đưa em về." Hạ Tiêu gọi điện thoại xong đi tới, sắc mặt không tốt lắm.
Tôi thắc mắc: "Chúng ta không phải lái xe đến sao?" Lời vừa dứt tôi tức thì hiểu ra: "Anh sợ xe...
bị người ta động tay động chân?" Hạ Tiêu gật đầu: "Quá trùng hợp rồi, nơi chúng ta đến Tiêu Giác đều ở đó, trên đời không có nhiều sự trùng hợp như vậy." Tôi cũng gật đầu theo: "Nhưng anh đã đến nhà em rất nhiều lần rồi, giờ bắt taxi rồi lại đưa em về thì có ý nghĩa gì?" Hạ Tiêu nghẹn lời.
Vài giây sau anh ấy mới nói: "Thế này đi, anh lái xe đưa em đến bệnh viện cắt chỉ trước, sau đó em tìm một khách sạn gần đó ở, khu đó rất gần cục cảnh sát chúng ta, anh có thể qua đó bất cứ lúc nào." Kế hoạch này OK.
Tôi gật gật đầu, theo Hạ Tiêu lên xe đi bệnh viện.
Cắt chỉ xong đã là buổi chiều, tôi nghe lời tìm một khách sạn gần đó, cách đó một con phố chính là cục cảnh sát của Hạ Tiêu.
Hạ Tiêu đi bộ đưa tôi đến khách sạn, xác định không có ai theo dõi mới để tôi làm thủ tục nhận phòng.
"Em phải ở bao lâu ạ?" Tôi không nhịn được phàn nàn, "Chỗ này cách phố ăn vặt xa quá!" Đồ nướng, lẩu, cá nướng cay của tôi!
Hạ Tiêu lại gõ đầu tôi: "Ăn uống quan trọng hay an toàn quan trọng?" Vậy tôi nói thật nhé, đều khá quan trọng.
Đặc biệt đối với một đứa du học sinh nhiều năm chưa về nước mà nói.
Thấy tôi làm xong thủ tục nhận phòng, Hạ Tiêu cũng móc chứng minh thư ra: "Thêm một phòng giường lớn nữa, ngay cạnh phòng cô ấy." Tôi nháy mắt mấy cái, nghiêng đầu: "Anh muốn ở cùng em à?" Hạ Tiêu học theo tôi nghiêng đầu: "Anh không yên tâm mà." Ngay lúc hai chúng tôi đang nhìn nhau, giọng nói xin lỗi của cô lễ tân vang lên: "Xin lỗi hai vị, phòng giường lớn của chúng tôi chỉ còn lại một phòng kia thôi ạ." Cô ấy nói rồi nhìn hai chúng tôi: "Hai vị là người yêu thì sao không ở chung một phòng ạ?" Ừm...
chuyện này chưa đến mức đó mà!