Cả Kinh Thành Sợ Ta

Chương 2



Tống Cảnh sợ hãi lùi liên tiếp, ngã phịch xuống ghế thái sư. Ta từng bước tiến về phía hắn, cây roi lê trên mặt đất để lại một vệt máu dài.

"Ngươi... ngươi đừng qua đây!" Sắc mặt Tống Cảnh trắng bệch, giọng run cầm cập. "Cha ta là Vinh Quốc Công, ngươi dám động đến ta, Hoàng thượng sẽ không tha cho ngươi đâu!"

Ta cười khẩy, đạp thẳng lên ngực hắn: "Hoàng thượng? Ngươi cứ thử hỏi xem ông ta có dám quản chuyện của ta không!"

Ta vung roi định phế luôn tên súc sinh này, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng quát giận dữ:

"Hỗn xược! Độc phụ đanh đá ở đâu tới mà dám làm càn ở Vinh Quốc Công phủ!"

Tiếng bước chân hỗn loạn vang lên. Vinh Quốc Công Tống Uyên khoác áo choàng đại chữ, dẫn theo hàng trăm tư binh hùng hổ xông vào.

"Cha, cứu con! Mụ điên này muốn gi con!" Tống Cảnh thấy cứu tinh thì ra sức giãy giụa kêu cứu.

Tống Uyên mặt sắt lại, chỉ vào mũi ta mà mắng chửi:

"Tĩnh An Hầu phủ thật là phản trời rồi, một lũ mạt hạng mà cũng dám đè đầu cưỡi cổ Vinh Quốc Công phủ ta!"

Lão phất tay, ánh mắt đầy vẻ âm hiểm: "Đánh ch con tiện phụ này cho ta! Còn thằng phế vật ngoài cửa kia nữa, băm nát cả hai đứa ra! Có chuyện gì bản Quốc Công gánh hết!"

Hàng trăm tư binh đồng loạt tuốt đao, sát khí đằng đằng áp sát.

Tạ Yến Từ đẩy tiểu sai đang ngăn cản ra, cố lết cái chân gãy, bò ra một đường mzáu trên đất để chắn trước mặt ta:

"Quốc Công gia, trăm sai vạn sai đều là lỗi của Yến Từ, nội tử chỉ nhất thời bốc đồng. Cầu xin ngài giơ cao đánh khẽ tha cho nàng một con đường sống, Yến Từ nguyện lấy mạng đổi mạng!"

Nghe vậy, lòng ta chua xót khôn nguôi: "Tạ Yến Từ, chàng có ngốc không hả?"

Ta ngồi xuống lau mồ hôi lạnh trên mặt chàng: "Chỉ dựa vào mấy con tôm tép này mà cũng đòi gi thiếp sao?"

Tạ Yến Từ tưởng ta nói nhảm, lo đến phát khóc: "Anh Anh đừng gồng nữa, bọn chúng đông quá, nàng đánh không lại đâu."

Ta thở dài, đứng dậy chắn trước mặt chàng. Đã không giả vờ được nữa thì thôi không giả vờ nữa vậy.

Ta xoay khớp cổ tay, chuẩn bị đại sát tứ phương thì trên không trung đột nhiên vang lên tiếng xé gió.

*Vút vút* mấy đạo hàn quang lóe lên, mấy tên xông lên đầu tiên bị xuyên thủng cổ họng, ngã vật ra ch tươi. Cả trường đấu im phăng phắc.

Tống Uyên kinh hãi, ngẩng đầu nhìn quanh: "Kẻ nào giả thần giả quỷ, cút ra đây!"

Trong màn đêm vang lên tiếng cười lạnh lùng: "Tống Uyên, mấy năm không gặp, cái tính chó của ngươi xem ra càng ngày càng lớn nhỉ."

Giọng nói ấy lười nhác, thanh thúy nhưng lại mang theo một áp lực không thể kháng cự.

Nghe thấy giọng nói này, bờ vai đang căng cứng của ta lập tức thả lỏng.

Giữa không trung, bốn ám vệ mặc dạ hành phục khiêng một chiếc kiệu mềm vượt qua tường viện, đáp xuống vững chãi giữa sân.

Rèm kiệu được vén lên, một nữ nhân mặc cẩm bào chậm rãi bước ra.

Đó chính là mẫu thân của ta, đương triều Đoan Vương phi.

Bà nhàn nhã vân vê hai lá vàng, đôi mắt phượng khẽ nheo lại, lạnh lùng quét qua Tống Uyên:

"Đến nữ nhi của Triệu Thanh Vũ ta mà ngươi cũng dám động vào, ta thấy cái chức Vinh Quốc Công này của ngươi làm đến lú lẫn đầu óc rồi đấy."

03.

Tống Uyên ngây người tại chỗ, dán chặt mắt vào người nữ nhân vừa xuất hiện.

Hắn vốn xuất thân bần hàn, lăn lộn nơi biên ải mới có được cơ đồ như ngày hôm nay.

Sau khi tân đế đăng cơ, hắn mới được phong làm Vinh Quốc Công rồi điều về Kinh thành, nên đương nhiên là không nhận ra vị Đoan Vương phi vốn đã lui về ở ẩn từ lâu này.

"Mụ điên ở đâu ra, dám gọi thẳng tên húy của bản Quốc Công!" Tống Uyên cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt.

"Còn Triệu Thanh Vũ cái gì nữa, bản Quốc Công bất kể ngươi là ai, hôm nay đừng hòng có kẻ nào bước chân ra khỏi cánh cửa này mà còn sống!"

Nương ta nghe lời này, chẳng những không giận mà còn che miệng cười khẽ.

Giây tiếp theo, chẳng ai nhìn rõ bà ra tay thế nào, chỉ nghe thấy một tiếng *chát* giòn tan.

Thân hình vạm vỡ của Tống Uyên trực tiếp bị tát bay ra ngoài. Lão đập mạnh vào cột hành lang, phun ra một ngụm máu tươi lẫn với mấy chiếc răng gãy.

Tất cả mọi người đều kinh hãi nhìn nữ nhân quý phái trông có vẻ yếu đuối này.

Tống Uyên vốn xuất thân võ tướng, vậy mà ngay cả một cái tát của bà cũng không đỡ nổi.

"Cha!" Tống Cảnh sợ hãi thét lên, lồm cồm bò lùi lại để trốn.

Nương ta rút khăn lụa, ghét bỏ lau lau tay: "Nữ nhi ngoan, mấy năm nay con đúng là làm mất mặt ta hết chỗ nói."

Bà quay sang nhìn ta, thở dài một tiếng đầy vẻ "hận sắt không thành thép": "Đối phó với loại rác rưởi này mà cũng phải tự mình ra tay sao? Không sợ bẩn roi à?"

Ta hơi chột dạ sờ mũi: "Nương dạy phải, chẳng qua con sợ làm Yến Từ hoảng sợ thôi."

Tạ Yến Từ lúc này đã hoàn toàn ngây người.

Chàng há hốc mồm nhìn ta, đại não hiển nhiên là chưa kịp tiếp nhận lượng thông tin khổng lồ này: "Nương tử... nhạc mẫu không phải đang dưỡng bệnh ở quê sao?"

Nương ta chẳng thèm để ý đến chàng, ánh mắt rơi vào người Liễu Quân đang trốn dưới gầm bàn: "Chính là con tiện tì này đã ép tiểu cô nương con uống thuốc phá thai?"

Giọng bà rất nhẹ, nhưng lại mang theo cái lạnh thấu xương.

Ta gật đầu: "Phải, chính là nàng ta."

Nương ta cười lạnh, búng nhẹ ngón tay, một lá vàng xẹt qua da đầu Liễu Quân, cắt đứt búi tóc của nàng ta.

Liễu Quân sợ tới mức thét chói tai, bò lồm cồm từ dưới bàn ra, quỳ rạp xuống đất dập đầu điên cuồng: "Phu nhân tha mạng, phu nhân tha mạng, đều là hiểu lầm thôi!"

Nương ta lười nghe nàng ta gào khóc, ra hiệu cho ta một cái. Ta hiểu ý, bước tới.

"Lúc ép người ta uống thuốc phá thai chẳng phải kiêu ngạo lắm sao?"

Ta một chân đá văng Liễu Quân, túm lấy cổ áo nàng ta: "Lúc tiểu cô nương nhà ta cầu xin, tiện nhân ngươi cười rất vui vẻ có đúng không?"

Liễu Quân dập đầu lia lịa, nước mắt nước mũi giàn giụa, nhưng ta không hề có chút thương hại nào.

*Xoẹt* một tiếng, ta xé nát lớp váy ngoài của nàng ta, lôi ra giữa sân.

"Đừng mà, cứu mạng với Thế tử gia!" Liễu Quân kinh hoàng che đậy thân thể chỉ còn lại lớp áo lót mỏng manh.

Nương ta ở bên cạnh bồi thêm một câu lạnh lùng: "Đã thích quyến rũ nam nhân như thế, vậy thì để mọi người cùng chiêm ngưỡng cho kỹ."

Tống Cảnh tức đến run người, chỉ tay vào chúng ta mắng lớn: "Các ngươi đúng là coi thường vương pháp!"

"Vương pháp?" Ta đi đến trước mặt hắn, vung tay tát một cú trời giáng: "Ở Kinh thành này, lão nương chính là vương pháp!"

Tống Uyên khó khăn lắm mới bò dậy được, thấy cảnh này thì đỏ mắt gào lên: "Giết! Giết hết bọn chúng cho ta, không để sót một ai!"

Lão rút bội kiếm gào thét, hàng trăm tư binh bừng tỉnh, gầm lên xông tới một lần nữa.

Nương ta hừ lạnh, tùy ý tung chiếc khăn lụa trong tay lên không trung: "Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ."

Bốn ám vệ sau lưng bà rút kiếm nghênh chiến. Tuy nhiên, mãnh hổ nan địch quần hồ, tư binh của Vinh Quốc Công phủ quá đông, không ngừng đổ ra từ hậu viện.

Tống Uyên đích thân cầm kiếm, thừa lúc ta bị mấy tên tư binh vây khốn, đâm thẳng vào lưng ta: "Chết đi tiện nhân!"

04.

Mũi kiếm đã sát kề sau lưng, ta lại bị ba tên tử sĩ liều chết quấn chặt.

Ta cắn răng, định bụng sẽ cứng rắn hứng chịu nhát kiếm này.

Đúng lúc đó, một bóng người lảo đảo lao tới: "Anh Anh, cẩn thận!"

Tạ Yến Từ chẳng biết lấy đâu ra sức mạnh, đẩy mạnh ta ra. Tiếng lưỡi kiếm đâm xuyên da thịt vang lên khô khốc giữa đình viện.

Nhát kiếm của Tống Uyên đâm sâu vào lưng Tạ Yến Từ, máu tươi tức khắc nhuộm đỏ nửa thân người chàng.

Chàng rên lên một tiếng, hai chân khuỵu xuống, nhưng vẫn cố sống cố chết ôm chặt lấy ta vào lòng.

"Yến Từ!" Đầu óc ta nổ vang một tiếng, trống rỗng hoàn toàn, tim đau thắt lại đến không thể thở nổi.

Ta hoảng loạn bịt lấy vết thương đang tuôn máu không ngừng của chàng, tay run lẩy bẩy: "Chàng điên rồi sao? Ai mướn chàng đỡ cho thiếp!"

Hốc mắt ta đỏ rực, nước mắt lã chã rơi trên mặt chàng.

Tạ Yến Từ đau đến mức hơi thở cũng run rẩy.

Chàng gắng gượng quay đầu nhìn Tống Uyên đang cầm kiếm: "Quốc Công gia, trăm sai vạn sai, đều là lỗi của Tĩnh An Hầu phủ bọn ta."

Mỗi lời chàng nói ra đều kèm theo máu tươi trào khỏi khóe miệng: "Ta nguyện tước bỏ tước vị để tạ tội, giao ra toàn bộ gia sản của Hầu phủ."

Chàng siết chặt tay ta, ánh mắt khẩn cầu: "Xin ngài hãy tha cho thê tử của ta, có gì cứ nhắm vào ta đây này."

Nương ta liếc thấy Tạ Yến Từ ngã trong lòng ta, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc: "Cũng là một kẻ có xương cốt cứng cỏi."

Tống Uyên rút trường kiếm ra mang theo những tia máu bắn tung tóe, lão đắc ý cười lớn, mặt mày vặn vẹo: "Giờ mới cầu xin thì muộn rồi! Hôm nay cả nhà các ngươi đều phải chết sạch ở đây!"

Tư binh xung quanh ngày càng đông, vây khốn chúng ta vào giữa. Bốn ám vệ nương ta mang theo không địch lại đám đông, bắt đầu lộ rõ vẻ mệt mỏi, trên người đầy vết thương.

Nương ta nhíu chặt mày, cuối cùng cũng thu lại vẻ thong dong lúc nãy.

Chương trước Chương tiếp
Loading...