Ba Nghìn Năm Trăm Tệ

Chương 10



“Và chốt an toàn của nó, cũng chỉ có mình em biết cách gỡ.”

Cùng với giọng nói đó.

Một người quấn đầy băng gạc, ngồi trên xe lăn, được hai y tá từ từ đẩy ra khỏi bóng tối.

Ánh trăng chiếu rọi khuôn mặt anh.

Khuôn mặt ấy nhợt nhạt, gầy gò.

Nhưng đôi mắt lại sáng rực như những vì sao trên bầu trời.

Là Trình Sơn.

Anh vẫn chưa chết.

17

Thời gian dường như bị ấn nút tạm dừng ngay tại khoảnh khắc đó.

Cả thế giới mất đi mọi âm thanh.

Tôi ngẩn người nhìn người đàn ông ngồi trên xe lăn.

Nhìn khuôn mặt tái nhợt và ý cười dịu dàng, quen thuộc trong đôi mắt anh.

Đầu óc tôi trống rỗng.

Nước mắt lại một lần nữa mất kiểm soát, làm nhòe đi tầm nhìn.

Trình Sơn.

Trình Sơn của tôi.

Anh ấy vẫn còn sống.

Anh ấy vẫn còn sống.

Ý nghĩ ấy như một tia sét xé toạc mọi bóng tối, mọi thù hận, mọi tuyệt vọng trong tim tôi.

Một niềm vui sướng tột độ không thốt nên lời tức khắc nhấn chìm tôi.

Tôi thậm chí quên mất chúng tôi đang ở trong tình thế nguy hiểm đến nhường nào.

Tôi chỉ muốn lao tới.

Tôi chỉ muốn ôm chặt lấy anh.

Nói cho anh biết, tôi nhớ anh đến nhường nào.

Còn ở phía bên kia.

Phản ứng của Trình Hải lại hoàn toàn trái ngược với tôi.

Sự điên cuồng và đắc ý trên khuôn mặt hắn đứt đoạn ngay khoảnh khắc nhìn thấy Trình Sơn.

Thay vào đó là nỗi kinh hoàng tột độ, như thể thấy ma.

“Không… Không thể nào…”

Hắn lẩm bẩm, lùi lại từng bước.

“Rõ ràng mày đã chết rồi!”

“Tao tận mắt nhìn thấy mày tắt thở! Tao tận mắt nhìn thấy!”

“Đúng vậy.”

Giọng Trình Sơn vẫn yếu ớt, nhưng mang theo một sự tĩnh lặng thấu rõ mọi chuyện.

“Anh quả thực đã tận mắt chứng kiến ’em’ tắt thở.”

“Nhưng anh quên mất sở trường của em là gì sao?”

“Là ngụy trang.”

“Em có thể ngụy trang thành một gã ế vợ mua vợ về vùng núi.”

“Đương nhiên em cũng có thể ngụy trang thành một kẻ sắp chết bị anh một đâm chí mạng.”

“Nhát dao đó đâm vào vị trí thoạt nhìn là chỗ hiểm ở lưng.”

“Nhưng thực chất đó là góc độ duy nhất mà em đã tính toán từ trước, có thể tránh mọi cơ quan nội tạng quan trọng, chỉ tạo ra ảo giác mất máu nhiều.”

“Còn về việc tim ngừng đập…”

Trình Sơn khẽ cười.

“Chúng em có một loại thuốc có thể trong thời gian ngắn làm các chỉ số sinh tồn của con người hạ xuống mức thấp nhất mà máy móc cũng không thể đo được.”

“Đây là phương pháp bảo toàn tính mạng cuối cùng của điệp viên chìm bọn em.”

“Gọi là ‘Quy tức’ (nhịp thở của rùa).”

“Những thứ này, em còn chưa kịp dạy anh.”

Toàn thân Trình Hải bắt đầu run lên bần bật.

Hắn nhìn Trình Sơn, rồi lại nhìn con át chủ bài “đồng quy vu tận” trong tay mình.

Hắn cuối cùng cũng hiểu ra.

Từ đầu đến cuối, hắn đều sống trong sự tính toán của Trình Sơn.

Hắn tưởng mình là kỳ thủ.

Thực ra, hắn mới là quân cờ được sắp xếp rành mạch ngay từ đầu.

Từ lúc Trình Sơn “phản bội” gia tộc.

Từ lúc anh “yêu” tôi.

Từ lúc anh để lại chiếc USB đó.

Từ lúc anh bị nhốt vào hầm ngục, cho đến lúc bị “đâm chết”.

Tất cả đều là một màn kịch.

Một màn kịch kinh thiên động địa do chính tay Trình Sơn đạo diễn, và tất cả mọi người đều dốc sức diễn xuất.

Mục đích của màn kịch này không phải để lấy được chứng cứ nào cả.

Mà là để Trình Hải, con ác quỷ trốn sâu trong bóng tối, phải tự mình, từng bước một, bước lên sân khấu cuối cùng được thiết kế riêng cho hắn.

Sau đó, vào lúc hắn đắc ý nhất, điên cuồng nhất.

Giáng cho hắn một đòn chí mạng và tàn nhẫn nhất.

Trừng phạt tâm hồn hắn.

Đó mới là sự trả thù thực sự của Trình Sơn.

“Tại sao…”

Giọng Trình Hải khàn đặc như bị giấy nhám chà xát.

“Chúng ta là anh em ruột mà…”

“Tại sao mày lại đối xử với tao như vậy?”

“Vì anh đã giết con bé.”

Ánh mắt Trình Sơn lần đầu tiên trở nên lạnh lẽo, sắc bén như hai thanh kiếm tuốt khỏi vỏ.

“Anh đã giết đi kỷ vật duy nhất mà bố mẹ để lại cho chúng ta.”

“Anh đã giết cô em gái út của chúng ta, Trình Quang.”

Khi lời của Trình Sơn vừa dứt.

Màn hình lớn trong nhà kho đột nhiên sáng lên.

Đoạn video giám sát cũ kỹ, ố vàng bắt đầu phát.

Trong đoạn băng là một bé gái chừng bảy tám tuổi.

Cô bé tết hai bím tóc đuôi sam sừng dê, cười rất ngọt ngào.

Cô bé nằm trên bàn mổ, ngây thơ hỏi Trình Hải khi đó đang mặc áo blouse trắng, hãy còn trẻ măng:

“Anh ơi, tiêm xong là bệnh của em khỏi phải không?”

“Đúng rồi.”

Trình Hải trong màn hình dịu dàng xoa đầu cô bé.

“Ngủ một giấc là khỏi thôi.”

Sau đó, hắn bơm một ống chất lỏng màu xanh nhạt vào tĩnh mạch của bé gái.

Nụ cười của cô bé dần dần cứng đờ.

Cơ thể bắt đầu co giật.

Cuối cùng, hoàn toàn bất động.

Đoạn phim dừng lại ở đó.

“Trình Quang…”

Trình Hải nhìn màn hình, thất thần lẩm bẩm cái tên này.

“Mày… sao mày lại biết…”

“Vì ngày hôm đó, em đã trốn ngoài cửa.”

Giọng Trình Sơn mang theo nỗi đau đớn vô biên bị kìm nén suốt hai mươi năm.

“Em tận mắt nhìn thấy anh, vì muốn nịnh bợ ‘khách hàng’ đầu tiên, vì muốn đổi lấy hũ vàng đầu tiên cho cái đế chế dơ bẩn của anh.”

“Mà tự tay mổ lấy trái tim của em gái chúng ta.”

“Từ khoảnh khắc đó, em đã thề.”

“Cả đời này em sống chỉ vì một việc.”

“Đó là tự tay tống anh vào hầm ngục.”

“Bắt anh đền mạng cho em gái.”

“Không…”

Trình Hải ôm đầu, đau đớn quỳ rạp xuống đất.

“Không phải thế… không phải…”

Hắn suy sụp hoàn toàn.

Lớp ngụy trang máu lạnh tàn nhẫn mà hắn cất công duy trì suốt hai mươi năm, khoảnh khắc này đã vỡ vụn.

Hắn hoàn toàn bị tâm ma của chính mình nuốt chửng.

“Bắt lấy!”

Lý Kiến Quốc hạ lệnh.

Mấy tên đặc nhiệm xông lên, đè chặt Trình Hải đã hoàn toàn mất ý chí phản kháng xuống đất.

Tra chiếc còng tay lạnh ngắt vào tay hắn.

Hộp bánh quy tuột khỏi tay hắn.

Lăn lóc đến chân tôi.

Tôi cúi xuống nhặt nó lên.

Bên trong, ngoài những bức tranh, còn có một bức ảnh nhỏ bị đè dưới cùng.

Trong ảnh là ba đứa trẻ.

Trình Sơn trông khoảng mười tuổi, và Trình Hải nhỏ hơn một chút.

Hai người, kẻ trái người phải, đang kiệu một bé gái tết tóc sừng dê lên cao quá đầu.

Trên khuôn mặt cả ba đều là những nụ cười xán lạn vô bờ bến.

Mặt sau bức ảnh có viết một dòng chữ.

“Mong ánh sáng của chúng ta, mãi mãi vui vẻ như thế này.”

Nước mắt tôi lại một lần nữa vỡ đê.

Thì ra.

Tên con của tôi, Trình Quang.

Không phải vì anh hy vọng con được sống trong ánh sáng.

Mà là để tưởng nhớ, người em gái đã bị chính anh trai ruột bóp chết trong bóng tối.

Cuộc chiến kết thúc rồi.

Mọi bụi bặm đều đã lắng xuống.

Tôi bước đến trước xe lăn của Trình Sơn, ngồi xổm xuống.

Tôi không nói gì.

Chỉ đưa tay ra, nắm chặt lấy tay anh.

Tay anh rất lạnh.

Nhưng lòng bàn tay anh lại rất ấm.

Giống như cái mặt trời nhỏ xíu mà anh từng vẽ trên chiếc bánh ngô của tôi.

Anh lật tay, cũng nắm lấy tay tôi.

Anh nhìn tôi, mỉm cười.

“Hứa An.”

“Anh về rồi đây.”

“Mừng anh về nhà.”

Tôi cũng cười, nước mắt đầm đìa.

“Trình Sơn.”

18

Sự sa lưới của Trình Hải giống như một quả bom ném xuống biển sâu.

Bản danh sách mà Trình Sơn đã dùng mạng sống và trí tuệ để bảo vệ cuối cùng cũng được công bố.

Một cơn bão chính trị và tài chính chưa từng có trong lịch sử quét qua toàn cầu.

Vô số những chính khách, tỷ phú, người nổi tiếng từng đạo mạo, ngồi trên cao, chỉ sau một đêm đã ngã ngựa, trở thành tù nhân.

Đế chế tội ác xuyên quốc gia mang bí danh “Cái Nôi” ẩn náu trong bóng tối suốt hai mươi năm, trước sức mạnh sấm sét của các quốc gia, đã bị nhổ tận gốc rễ, tiêu diệt hoàn toàn.

Những phụ nữ và trẻ em bị bắt cóc đã được giải cứu.

Những oan hồn chưa được rửa hận cuối cùng cũng được siêu thoát.

Công lý có thể đến muộn.

Nhưng nó sẽ không bao giờ vắng mặt.

Nửa năm sau.

Nghĩa trang Quốc gia ở vùng ngoại ô Bắc Kinh.

Tôi đẩy xe lăn của Trình Sơn, chầm chậm dạo bước giữa hai hàng tùng bách trang nghiêm.

Vết thương của anh rất nặng.

Nhát dao đó tuy tránh được cơ quan nội tạng nhưng lại cắt đứt vài dây thần kinh quan trọng.

Cả đời này, có thể anh sẽ không bao giờ đứng lên được nữa.

Nhưng anh vẫn còn sống.

Vậy là đủ rồi.

Bên cạnh chúng tôi là một bóng dáng bé nhỏ đang lẫm chẫm bước đi.

Là Trình Quang.

Thằng bé đã gần một tuổi, rất cứng cáp, đầu to mắt sáng.

Nó đang bám vào tay vịn xe lăn của Trình Sơn, bi bô tập nói, cố gắng tập đi.

Chúng tôi đi đến trước một tấm bia mộ mới.

Trên bia mộ không có ảnh.

Chỉ khắc một cái tên.

Trình Quang.

Và một dòng chữ nhỏ.

“Mong em mãi mãi sống dưới ánh mặt trời trong ký ức của chúng ta.”

Trình Sơn cầm một bó hoa cúc trắng từ trên xe lăn, nhẹ nhàng đặt trước bia mộ.

Anh trầm ngâm rất lâu mới chậm rãi lên tiếng.

“Anh trai bị kết án tử hình, thi hành án ngay lập tức.”

“Trước lúc tử hình, anh ấy chỉ gặp anh một lần.”

“Anh ấy không nói gì, chỉ để lại toàn bộ tài sản thừa kế cho em và con.”

“Anh đã thay em từ chối rồi.”

Tôi gật đầu.

“Em biết.”

“Chúng ta không cần những đồng tiền dơ bẩn đó.”

Trình Sơn quay đầu nhìn tôi, trong ánh mắt tràn ngập vẻ áy náy.

“Anh xin lỗi.”

“Xin lỗi vì đã kéo em vào chuyện này.”

“Xin lỗi vì đã khiến em phải chịu nhiều đau khổ.”

Tôi lắc đầu.

Tôi đưa tay, khẽ vuốt ve khuôn mặt gầy guộc của anh.

“Anh không cần phải nói xin lỗi.”

“Bởi vì, em chưa từng hối hận.”

“Không hối hận vì đã gặp anh, không hối hận vì đã yêu anh.”

“Trình Sơn, anh biết không?”

“Em từng hận thấu xương ngọn núi đã giam cầm em.”

“Nhưng bây giờ, em lại thấy biết ơn nó.”

“Bởi vì nhờ nó mà em gặp được anh.”

Trình Sơn nắm lấy tay tôi, hốc mắt hơi ửng đỏ.

“Đợi sức khỏe anh khá hơn một chút.”

“Chúng ta về núi nhé.”

“Về lại ngôi nhà đất nhỏ đó.”

“Chúng ta sẽ sửa sang lại nó.”

“Sau đó, chúng ta sẽ ở đó, ngắm mặt trời mọc, ngắm mặt trời lặn, ngắm sao trời.”

“Bù đắp lại tất cả những tháng ngày chúng ta đã bỏ lỡ.”

“Được không?”

“Được.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

“Nhưng anh còn nợ em một thứ.”

“Cái gì?”

“Một đám cưới.”

Tôi nói.

“Một đám cưới thực sự, không pha lẫn bất kỳ lời nói dối hay toan tính nào.”

Trình Sơn sững người.

Ngay sau đó, trên khuôn mặt anh nở một nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời, một nụ cười thật thà, chất phác.

Giống hệt “Lão Ngưu” mà tôi nhìn thấy lần đầu tiên trong ngôi nhà đất nhỏ đó.

“Được.”

Anh gật đầu mạnh mẽ.

“Anh sẽ cưới em.”

“Cả đời này sẽ đối xử tốt với em.”

“Không, là đời đời kiếp kiếp.”

Tôi sửa lại lời anh.

Chúng tôi nhìn nhau mỉm cười.

Trình Quang ở bên cạnh dường như cũng cảm nhận được niềm vui của chúng tôi.

Thằng bé buông tay khỏi xe lăn, lảo đảo bước đi những bước đầu tiên trong đời.

Rồi nó nhào vào lòng tôi.

Dùng giọng nói non nớt nhưng rõ ràng nhất, gọi từ đầu tiên.

“Mẹ… Mẹ…”

Tôi ôm lấy con, hôn lấy hôn để.

Nước mắt tôi lại một lần nữa rơi xuống.

Nhưng lần này, là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Ánh nắng mùa đông ấm áp xuyên qua những tán lá thưa thớt, rọi xuống người chúng tôi.

Ấm áp và rạng ngời.

Năm mười chín tuổi, tôi bị người ta bán vào vùng núi sâu với giá ba ngàn năm trăm tệ.

Tôi tưởng rằng cuộc đời mình từ đó sẽ rơi vào địa ngục vô tận.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ tới.

Người đàn ông dùng ba ngàn năm trăm tệ mua tôi, rồi lại dùng cả mạng sống để bảo vệ tôi.

Cuối cùng lại trao cho tôi một buổi bình minh rực rỡ nhất.

Trời, rồi sẽ sáng thôi.

Và bầu trời của tôi, từ khoảnh khắc anh trở về, đã không còn bao giờ đen tối nữa.

QR Code
Chương trước
Loading...