Ba Mươi Giây Dài Như Một Đời
Chương 4
Trong thoáng chốc, tôi như lại trở về năm cấp ba ấy, lúc tôi và hắn chạm mặt ở đầu cầu thang, ánh mắt giao nhau trong nháy mắt, trong lòng vang lên một giọng nói.
Bạch Tiểu Huệ, đây là chồng tương lai của mày.
“Huệ Huệ…”
Giang Bách Kỳ gọi tôi.
Tôi hoàn hồn lại, thấy sắc mặt hắn nghiêm trọng.
“Sao vậy?”
“Anh có một cuộc họp gấp, tối nay anh tới đón em, được không?”
Tôi nhướng mày, “Lại là Vu Nghiên Sơ tìm anh?”
“Ừ.”
Tôi nhắm mắt, dập tắt đốm lửa nhỏ vừa mới bùng lên trong lòng, xoay người đi nhanh tới trước xe.
Lúc kéo cửa xe ra, tôi vẫn không nhịn được quay đầu lại hét lớn với Giang Bách Kỳ, “Giang Bách Kỳ, đừng để em nhìn thấy anh nữa!”
9Anh tôi thầm thích chị Khương Khương, vì muốn đuổi kịp bước chân của chị ấy nên từ năm ba đại học anh tôi đã bắt đầu khởi nghiệp.
Bố tôi tỏ vẻ cực kỳ tán thành, nói lúc còn trẻ phải thử nhiều hơn, thế là vung tay cho anh ấy một vạn tệ làm vốn khởi nghiệp.
Anh tôi thường xuyên than nghèo với tôi, nói nửa đêm phải ra bãi đỗ xe dán tờ rơi, vì đơn hàng mà thức trắng đêm là chuyện thường, lúc không có tiền ăn thì dựa vào mì gói cầm cự suốt hai tháng.
Tôi không đành lòng.
Dù sao thì sau khi tôi lên đại học, tiền sinh hoạt mỗi tháng của tôi cũng có hai vạn tệ.
Một buổi chiều nắng đẹp gió êm, tôi đập thẳng bốn trăm nghìn tiền tiết kiệm của mình xuống trước mặt anh ấy.
Anh tôi mắt ngấn lệ nhận lấy, tại chỗ tuyên bố cho tôi bốn mươi chín phần trăm cổ phần công ty.
Tôi cũng chẳng khách sáo với anh ấy, gật đầu đồng ý luôn, dù sao tôi cũng chưa từng trông mong anh ấy có thể thành công.
Không ngờ hai tháng sau, anh ấy chiêu mộ được một đại tướng, hai người hợp sức đưa công ty đi vào quỹ đạo.
Bây giờ anh tôi cũng xem như có chút thành tựu rồi.
Nhưng nếu so với chị Khương Khương thì vẫn còn kém một đoạn rất dài.
Chị Khương Khương bắt đầu khởi nghiệp từ năm nhất đại học, mấy năm gần đây một lòng nhào vào công việc, sống đúng kiểu hình mẫu phụ nữ thời đại mới.
Sự nghiệp mỗi năm lại bước lên một bậc thang mới, năm nay chỉ cần hoàn thành vòng gọi vốn cuối cùng là có thể lên sàn.
Hôm nay anh tôi đột nhiên gọi điện bảo tôi tới công ty một chuyến.
“Có chuyện gì thì nói trong điện thoại đi.”
Tôi trở mình tiếp tục nằm, “Trừ khi công ty phá sản, nếu không thì đừng gọi em về.”
“Em nói đúng rồi… công ty thật sự sắp phá sản.”
“Cái gì?” Tôi bật thẳng dậy khỏi giường, mặc quần áo rồi chạy tới công ty.
Trong phòng họp, chị Mạnh ngắn gọn rõ ràng kể cho tôi nghe đầu đuôi câu chuyện.
Thì ra công ty của chị Khương Khương gặp khủng hoảng, bị đối thủ vu oan hãm hại, ác ý tố cáo, dẫn đến việc gọi vốn thất bại.
Anh tôi vì muốn cứu chị ấy mà kéo luôn cả công ty mình xuống nước.
“Tôi điều tra rồi, lần này Khương Hữu Lâm gặp rắc rối khá lớn.” Chị Mạnh nhấp một ngụm cà phê, “Phía sau đối thủ của cô ấy có thế lực nhà họ Tống.”
Tim tôi chợt siết lại, nhà họ Tống cũng xem như đại tộc trăm năm, thế lực rễ sâu cành rậm, rất nhiều ngành đều có dính vào.
“Lần này anh tôi định cứng đầu chống tới cùng à?”
Tôi nhìn sang chị Mạnh, “Công ty này là tâm huyết của chị và anh tôi, chị cứ để anh ấy phá như vậy sao?”
Chị Mạnh nhìn tôi, “Em là cổ đông lớn thứ hai của công ty này, chẳng phải em cũng không cản đó sao?”
Tôi âm thầm cảm thán, “Não yêu đương đúng là đáng sợ.”
Chị Mạnh cười, ánh mắt nhìn tôi nhiều thêm vài phần thâm ý, “Người bị não yêu đương đâu chỉ có mỗi anh em.”
Tôi chống cằm, “Chị Mạnh, vì sao chị không tỏ tình với anh tôi?”
Nụ cười của chị ấy lập tức cứng lại, thấy chị không lên tiếng, tôi tiếp tục nói, “Người vừa tinh ranh vừa giỏi giang như chị, EQ IQ đều cao, đặt ở công ty nào cũng có thể sống tốt như cá gặp nước, vậy mà lại cứ theo anh tôi chịu khổ chịu mệt.”
Tôi thở dài một hơi, “Ngoài thích anh ấy ra, em không nghĩ ra được lý do nào khác.”
Chị Mạnh cười nhạt, nâng tách cà phê lên, động tác tri thức mà tao nhã, “Nhưng chị hơn anh em bốn tuổi…”
Tôi ngắt lời chị ấy, “Bốn tuổi chứ có phải bốn mươi tuổi đâu.”
Mấy năm nay anh tôi trưởng thành hơn nhiều, tính tình cũng bớt nóng nảy đi không ít, tôi biết tất cả đều là do ảnh hưởng từ chị Mạnh.
Tôi không thích tới công ty, vì chị Mạnh suốt ngày kiếm việc cho tôi làm.
Chị ấy trông chờ tôi có thể tiếp quản công việc của công ty, như vậy chị ấy mới công thành thân thoái.
Tôi đi ra khỏi phòng họp, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Nhìn thấy anh tôi đang đứng ở cửa, tôi vỗ vai anh ấy, nhỏ giọng nói, “Nghe hết rồi chứ?”
Nói xong tôi đi ra khỏi công ty, chuẩn bị về nhà than nghèo.
Vốn dĩ chuyện phá sản đã là ván đóng thuyền, ai ngờ ba ngày sau lại xoay chuyển tình thế.
Đối thủ của chị Khương Khương công khai xin lỗi, bồi thường toàn bộ tổn thất cho hai công ty.
Bây giờ việc gọi vốn đã hoàn thành thuận lợi, công ty của chị Khương Khương chính thức bước vào giai đoạn lên sàn.
Nhà họ Tống cả công khai lẫn kín đáo đều ngỏ ý làm lành rất nhiều lần, nhưng bọn tôi không đoán nổi đường đi nước bước của họ, thế là đồng loạt từ chối hết.
10Anh tôi nói gần nhà mới mở một nhà hàng Quảng Đông, tối nay mời tôi đi ăn.
Tới nơi mới phát hiện chị Mạnh cũng có mặt.
Tôi nhìn anh tôi, dùng ánh mắt hỏi anh ấy là tình huống gì đây?
Anh tôi bị tôi nhìn đến mức mất tự nhiên, trừng tôi một cái, “Nhìn cái gì mà nhìn, gọi món đi!”
Tôi ngoan ngoãn cầm thực đơn lên che mặt.
Đột nhiên cảm thấy bên cạnh có người ngồi xuống, quay đầu nhìn thì thấy, Vu Nghiên Sơ?!
Tên này sao đi đâu cũng có thể gặp thế.
Vu Nghiên Sơ thì lại thản nhiên vô cùng, mỉm cười nhìn tôi, “Trùng hợp thật.”
Tôi không thèm để ý cậu ta, tiếp tục gọi món.
“Mạnh Thiến, lâu rồi không gặp.”
Tôi sững người, hạ thực đơn xuống nhìn bọn họ, Vu Nghiên Sơ với chị Mạnh quen nhau à?
Chị Mạnh nâng ly, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, “Lâu rồi không gặp.”
Sau đó nghiêng đầu giới thiệu Vu Nghiên Sơ với anh tôi, anh tôi cũng cụng ly với cậu ta một cái.
Món ăn lên đủ, mọi người ăn uống khá vui vẻ, bất giác anh tôi với Vu Nghiên Sơ đều uống đến hơi quá chén.
Chị Mạnh đột nhiên cũng rót cho mình một ly, “Hôm nay bữa này, tôi mời mọi người.”
Tôi lau tay, cười chọc chị ấy, “Chị Mạnh, chị đừng giúp anh tôi tiết kiệm tiền.”
Chị ấy nhìn sang anh tôi, “Tôi chuẩn bị nghỉ việc rồi.”
Vừa nghe tới nghỉ việc, anh tôi đặt đũa xuống, vẻ mặt đầy không thể tin nổi, “Vì sao lại phải đi?”
“Bây giờ không có tôi công ty cũng vẫn có thể phát triển rất tốt.” Chị Mạnh mỉm cười cụng ly với anh tôi, “Tôi muốn ra nước ngoài học nâng cao.”
Anh tôi lặng lẽ uống rượu.
Không khí đột nhiên trở nên rất yên tĩnh.
Vu Nghiên Sơ nhìn tôi, “Đưa tôi về.”
Tôi nghiêng đầu, nhỏ giọng cà khịa cậu ta, “Tự cậu không có chân à?”
Cậu ta ghé sát bên tai tôi, “Cậu ở đây mà không thấy vướng à?”
Tôi chợt hiểu ra, đứng dậy túm cánh tay cậu ta kéo ra ngoài.
Cậu ta cũng rất phối hợp, mặc tôi kéo ra khỏi cửa tiệm, rồi móc chìa khóa xe từ trong túi ra ném cho tôi.
“Cậu không uống rượu, cậu lái đi.”
Nói xong cậu ta chui vào ghế phụ.
Tôi cài dây an toàn, “Gửi định vị nhà cậu cho tôi.”
Cậu ta lấy điện thoại ra lướt hai cái rồi lại nhét về, “Cậu đưa tôi tới chỗ Giang Bách Kỳ đi.”
Tôi khởi động xe, “Dạo này toàn ngủ ở nhà anh ấy à?”
Cậu ta nhắm mắt, tựa vào ghế gật đầu, “Dạo này sao cậu không tìm anh ấy?”
Tôi liếc trắng cậu ta một cái, vẫn còn đang thăm dò tôi à?
“Có vài lời không tiện nói trắng ra, dù sao có vài mối quan hệ một khi nói toạc…”
Thấy cậu ta không phản ứng, tôi hừ thầm một tiếng, “Tôi biết quan hệ của hai người.”
Cậu ta mở mắt, vẻ mặt hơi sững lại.
Có lẽ do uống nhiều quá, ánh mắt hơi mơ màng, “Thì ra cậu biết hết rồi à…”
Nói xong cười khổ một tiếng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, “Hết vui rồi.”
Tôi khởi động xe, hai người im lặng suốt dọc đường.
Giang Bách Kỳ ở căn hộ cao cấp tầng cao nhất gần khu địa tiêu, vào nhà cần vân tay và nhận diện khuôn mặt.
Chắc hắn đã xóa thông tin nhận dạng của tôi rồi.
Tôi thử ấn vân tay xuống, camera quét khuôn mặt xong, cửa vào nhà thế mà lại mở ra.
Cơ thể Vu Nghiên Sơ lảo đảo, đứng không vững.
Tôi do dự một chút rồi gọi vào dãy số mà tôi thuộc nằm lòng.
“Alo…”
Giọng Giang Bách Kỳ truyền từ đầu dây bên kia tới, chất giọng trầm thấp mang theo vài phần không xác định.
Tôi âm thầm hít sâu một hơi, cố gắng để giọng mình nghe thật bình thản tự nhiên, “Anh xuống đây một chuyến, đón người.”
Nói xong tôi cúp máy, đỡ Vu Nghiên Sơ ngồi xuống sofa ở khu tiếp khách tạm.
“Lát nữa Giang Bách Kỳ xuống đón cậu, tôi đi trước đây.”
Nói xong tôi bước ra khỏi cửa lớn của khu căn hộ, giơ tay bắt một chiếc taxi.
Ngay lúc xe vừa khởi động, một bóng người quen thuộc lao ra ngoài.
Điện thoại tôi lập tức đổ chuông, là số của Giang Bách Kỳ.
Tôi cúp máy, hắn lại gọi tới.
Nhớ tới lời Vu Nghiên Sơ nói, trong lòng tôi chợt dấy lên một trận bực bội, bèn ấn nút tắt nguồn rồi ném điện thoại trở lại vào túi xách.
11Chị Mạnh ra nước ngoài rồi.
Anh tôi héo đi với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được, tới lúc liên lạc được với anh ấy thì người đã ở tận nơi đất khách quê người.
Bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể nghỉ việc ở công ty cũ, kế thừa gia nghiệp của anh trai.
Chị Mạnh buông tay không quản nữa, còn anh tôi thì thỉnh thoảng lại làm một đợt chỉ đạo từ xa, mỗi ngày tôi đều sống trong nước sôi lửa bỏng.
“Anh, tiến độ theo đuổi tình yêu của anh tới đâu rồi?”
Anh tôi nhỏ giọng hỏi tôi, “Hai cái túi này, em xem chọn cái nào?”
Ngay sau đó gửi tới hai bức ảnh.
Tôi lập tức phát điên, “Chọn cái khỉ!”
Có chọn xong thì cái còn lại anh ấy cũng đâu có đưa cho tôi!
“Em nói đúng, không cần chọn, mua cả hai.”
Tôi tối sầm trước mắt, lập tức cúp voice call, lũ não yêu đương đúng là nên bị kéo đi bắn hết.
Toàn lũ tai họa!
Tai họa!
Nửa tháng sau, Vu Nghiên Sơ đột nhiên hẹn tôi ra ngoài.
“Cậu sắp đi à?”
Tôi có hơi ngạc nhiên, “Cậu với Giang Bách Kỳ cãi nhau rồi?”
Cậu ta gật đầu, giọng điệu nửa đùa nửa thật, “Tôi nói với anh ấy là tôi muốn theo đuổi cậu.”
“Phụt…”
Tôi vừa uống một ngụm nước đã sặc thẳng vào cổ họng, “Khụ khụ… khụ…”
Cậu ta vội vàng rút một tờ khăn giấy đưa cho tôi, tiện tay vỗ lưng giúp tôi.
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, ho đến mức nước mắt cũng trào ra, “Cậu chẳng phải… khụ khụ, chẳng phải thích đàn ông sao?”
Bàn tay đang vỗ lưng tôi của cậu ta khựng lại, đồng tử run lên, xách cổ áo tôi, ghé sát bên tai tôi, “Mẹ nó, rốt cuộc cậu nhìn kiểu gì mà ra tôi thích đàn ông?”
Tôi co rúm lại ôm cốc nước điên cuồng uống, thấy vậy cậu ta cũng không tiện hung với tôi tiếp nữa, tự mình nhắm mắt thuận khí.